Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Chàng sinh viên bệnh hoạn

Đỗ vào một đại học lớn ở Hn với số điểm khá cao, hắn lên thành phố với hoài bão của tuổi 18. Ở ktx được 2 tháng thì thằng bạn rủ ra ngoài thuê phòng ở chung. Một căn phòng nhỏ 12m2 trong một xóm trọ hơn 20p. Điều ngỡ ngàng với hắn không phải là nếp sinh hoạt bừa bộn, chung đụng của xóm trọ mà ở việc trong xóm có tới mấy phòng mà sau này hắn biết là sống thử. Ở ngay cạnh phòng hắn, một đôi vợ chồng sinh viên đúng nghĩa. Cả một học kỳ đầu trôi qua, cái đầu non nớt, ngây thơ của hắn không biết gì hơn ngoài cắm đầu vào sách vở, kết thúc kỳ 1 thậm chí hắn đã suýt đủ điểm đi du học. Mọi sự trượt dài chỉ đến vào kỳ sau, khi người bạn ở cùng tuyên bố đã tán được một bạn trường bên.
Cuộc sống sinh viên chuẩn mực của hắn bắt đầu bị phá vỡ với những buổi ghé thăm của cô bạn gái người bạn ở cùng, thời gian đầu những bữa cơm thỉnh thoảng lại có thêm bàn tay con gái thu xếp cũng khá vui. Nhưng dần dà, những buổi tối học bài của hắn bị quấy nhiễu bởi những tiếng thì thào, rủ rỉ của cặp đôi mới yêu, tiếng nhỏ to ghen tuông giận hờn mà dù cố chụp tai hắn cũng không thể che được hết.
Chỉ một thời gian rất ngắn sau, tự hắn đã thấy sự vô duyên của mình trong căn phòng mà hắn là đồng chủ nhà. Hắn không còn được yên ấm tập trung học hành trong căn phòng của mình nữa.
Một buổi chiều, lớp nghỉ sớm, như mọi lần hắn phóng xe về luôn định ngủ một giấc trong cái ổ ấm. Cửa phòng cài kín từ bên trong, nghĩ rằng cậu bạn đang ngủ hắn đập cửa gọi, chừng mấy phút sau, cậu bạn mở cửa bước ra với gương mặt gượng gạo. Bước vào phòng hắn bỗng thấy ngại ngùng như thể chính mình vừa làm điều gì đó xấu hổ. Trên cái giương chăn màn bừa bộn, cô bạn gái người bạn đang cuộn tròn trong chăn quay mặt vào trong cố giả vờ đang ngủ, ở cuối giường hắn liếc thấy một phần của cái áo ngực lộ ra sau lớp chăn bông. Là một đứa ít nói và nhút nhát, hắn giả vờ nghĩ ra một lý do để thoát khỏi căn phòng. Buổi chiều hôm đó cái đầu trong trẻo của hắn bắt đầu bị reo vào những suy nghĩ đen tối, cuộc sống sinh viên của hắn bắt đầu có những hình ảnh quan hệ nam nữ mà sau này, chính những thứ đó đã lấy của hắn rất nhiều thời gian, cơ hội cũng như tư cách.

Là đứa rụt rè cắm đầu vào sách vở từ nhỏ, hắn chỉ giữ sự khó chịu trong lòng, hắn không sẵn lòng thu xếp một câu truyện thẳng thắn với Tâm (xin phép đổi 1 phần tên của nhân vật vì lý do cá nhân) mà âm thầm chấp nhận như nó cần phải thế. Tâm và Lan dần dần không còn tỏ ra ngại con mọt sách ở cùng nữa, người ta nói khi yêu nhau dù xa một phút cũng như hàng thế kỷ có lẽ đúng, Lan xuất hiện ở phòng hắn ngày càng nhiều hơn như thể cô đương nhiên là một thành viên của phòng vậy và thỉnh thoảng vì trời mưa Lan cũng chẳng ngại ngủ lại thay vì phải về ktx trước giờ đóng cổng.
Một buổi tối tháng 3 lạnh cóng, ngoài trời mưa lâm râm, không muốn đưa bạn gái về, Tâm lại nài nỉ người yêu ở lại, Lan yếu ớt lấy lý do mai phải lên lớp sớm nhưng cuối cùng cũng lặng thinh ừ mai a phải chở e về lấy sách đó. Vẫn như sự sắp xếp ngầm định từ nhiều lần trước, Tâm và Lan lên giường trước vừa chơi điện thoại vừa tâm sự rồi cũng ngủ lúc nào không hay. Mỗi lần như thế hắn thường chụp tai vừa nghe nhạc vừa học bài tới khá muộn mới đi ngủ. Phòng chỉ có một cái phản, Lan nằm phía trong, Tâm nằm giữa quay vào ôm Lan từ phía sau ngáy đều đều, hắn nhẹ nhàng chui vào chăn của mình và nép sát ra mép ngoài. Cơn buồn ngủ và cái ấm áp của chăn bông nhanh chóng đưa hắn vào giấc ngủ say.
Gần sáng, bắn bất ngờ tỉnh dậy, mở mắt hắn biết trời còn tối lắm, hắn cũng nhận ra trong không gian yên tĩnh của buổi sớm mùa đông tiếng động khe khẽ, nhẹ nhàng và hơi thở dù đã cố kìm nén nhưng không giấu được sự gấp gáp phát ra phía bên cạnh. Những tiếng nhóp nhép rất nhẹ cứ lọt vào tai hắn, hắn cố nhắm mắt để chìm tiếp vào giấc ngủ nhưng không được nữa. Đôi bạn nằm bên như chưa biết rằng hắn đã dậy, vẫn tiếp tục công việc của mình, nhóp nhép, chụt choạt,…thỉnh thoảng tiếng da thịt đập vào nhau tành tạch tành tạch, rất nhẹ dưới lớp chăn nhưng nằm bênh cạnh trong căn phòng tĩnh lặng hắn nghe rõ như nhịp đập của chiếc đồng hồ. Cố giữ hơi thở đều đều, hắn không dám tỏ dấu hiệu rằng mình đã dậy, đầu óc hắn ong ong lên, mụ mị đi như thể chính mình vừa làm điều xấu xa gì đó. Một lúc sau, chiếc phản rung nhẹ lên mấy lần, Tâm thở dốc ra, tiếng ú ớ của Lan bị ngăn lại như bị bịt miệng, và sự yên tĩnh trở lại. Nhưng hắn thì không ngủ được nữa mồ hôi trộm túa ra từ lúc nào khiến hắn ướt sũng. Tới khi trời sáng hẳn, 2 người bạn dắt xe chở nhau đi, chờ tiếng xe khuất xa hắn mới mò dậy đánh răng và lên thư viện. Những thanh lọt vào tai hắn buổi sáng theo hắn suốt mấy ngày sau, khiến hắn đã ít nói lại lặng thầm hơn và cũng lấy đi một chút tập trung của hắn.
Những ngày sau, mỗi khi ngồi ăn hay nói chuyện, nhìn Lan và Tâm, hắn không khỏi không nghĩ tới nhưng gì hôm đó, trong đầu hắn hiện ra biết bao tưởng tượng. Tâm, bạn hắn ở cùng ktx tháng đầu quê Nam Định, to cao và khá đào hoa, phần lớn thời gian của cậu là ở bên bạn gái và trên giảng đường, kết quả học của cậu cũng không tốt lắm, cuối năm đó cậu học lại 3 môn thì phải. Lan cùng quê Tâm học trường bên cạnh, 2 người quên nhau từ trc nhưng chỉ khi lên đại học mới chính thức yêu, Lan nhỏ người và không xinh nhưng khá duyên dáng với mái tóc mượt ngang vai cái răng khểnh.

Là con một trong một gia đình có điều kiện nhưng hắn từ nhỏ đã học hành khá tốt và ngoan. Bố hắn, một cán bộ điạ chính bình thường nhưng có trong tay một số mỏ kim loại trữ lượng có lẽ đủ nuôi nhà hắn mấy đời. Ở cái tỉnh miền núi này, nhà nào nghèo thì không có ngô mà ăn nhưng đã giầu thì khủng khiếp, nhà hắn gần tới mức đó. Tuy nhiên nói hắn sung sướng thì không phải, tuổi thơ của hắn hằn sâu những cơn say của bố, tiếng cãi vã trong đêm của bố mẹ, tiếng chì chiết, nhiếc móc mỗi khi hắn làm gì đó sai. Mẹ hắn có một cửa hàng may nhỏ, sau này nâng cấp lên thành shop quần áo ở thị trấn cũng quanh năm bận bịu cửa hàng và bỏ mặc 3 chị em hắn tự lo cho nhau. Với hoàn cảnh như vậy lẽ ra hắn phải là một kẻ phá gia chi tử nhưng không, hắn luôn đứng đầu lớp từ 1 cho tới 12. Mọi người nói hắn bị tự kỷ, và người tự kỷ thường làm rất tốt những việc họ tập trung. Người ta nói vậy cũng có lý do vì cái lầm lì của hắn, ngoài giờ học là hắn kín cửa trong nhà, hắn cũng chẳng chơi thân với ai, cũng rất hạn chế tham gia những hoạt động của lớp, của thị trấn. Nhưng hắn tự biết hắn chỉ nhút nhát, hắn thiếu tự tin, sự tự tin đã bị bào mòn chính từ những lời chửi rủa, những trận đòn của cha mẹ hắn, nhưng cấm đoán trong quan hệ ngay từ nhỏ
Lan, cô bạn gái Tâm cao tầm 1.5m nhưng duyên dáng và nhất là bộ ngực ngoại cỡ rung lên theo mỗi bước đi, và phải nói nó thật không cân xứng với chiều cao của cô. Hắn được chiêm ngưỡng đầy đủ trong một lần vô tình về sớm. Hôm đó hắn được nghỉ 2 tiết cuối, hắn về phòng và đã thấy phòng không khoá cửa. Ồ vậy là Tâm ở nhà, nhưng không, Tâm đang đi chợ để chuẩn bị bữa trưa. Cửa phòng hắn có cái chốt cài trong, mỗi khi hắn hoặc Tâm đi học sớm thì lấy cái que luồn vào khéo léo đưa cái móc cài vào cái đinh, vậy là cửa sẽ đóng như được cài từ bên trong. Nghĩ rằng Tâm vẫn đang ngủ nướng, hắn lấy que chọc cái móc và mở cửa vào phòng. Vừa bước qua cửa thì Lan từ nhà tắm bước ra trần truồng như một đứa trẻ. Hắn chết đứng như Từ Hải, còn Lan sau vài giây cũng kịp che tay ngang ngực chạy thẳng vào toilet. Những gì có thể thấy cũng đã thấy, sau khi định thần, hắn vội lật đật bước ra cửa dắt xe đi trong vô thức, hắn không nghĩ ra mình phải đi đâu, mà cũng chả có chỗ nào đi thật, chỉ biết là cần phải đi để thoát khỏi hoàn cảnh trớ trêu này. Dừng xe trước một cái ghế đá, hắn ngồi đó không biết bao lâu nữa nhưng hình ảnh Lan bước ra từ nhà tắm cứ bám chặt dòng suy nghĩ của hắn. Mái tóc hơi ướt, gương mặt còn lấm tấm những giọt nước, cái cổ thon đeo sợi dây bạc, bộ ngực to tròn với cái quầng nâu nâu, vòng eo nhỏ xinh và lớp da bụng trắng mịn, phía dưới được che bởi một nhúm lông đen giữa cặp đùi nở nang.
Đến tối hắn mới trở lại phòng trọ sau khi không còn biết ngồi đâu cho hết giờ nữa, Tâm và Lan không ở nhà, Tâm nửa đêm mới về và lặng thinh. Cả hắn và Tâm đều không ai nói với nhau câu nào, hắn cắm mặt vào cuốn sách dù trong đầu chẳng biết mình đang xem cái gì, hắn cảm thấy rất ngại khi phải giáp mặt với 2 người bạn. Tâm lên giường ngủ luôn, hắn phải đợi tiếng ngáy đều đều phát lên mới dám nhẹ nhàng chui vaò giường. Không khí nặng nề cứ như vậy suốt một tuần sau đó
Cũng từ sau lần đó, hắn lang thang 1m nhiều hơn, hắn bắt đầu có thói quen ngồi 1m ở một nơi nào đó nhâm nhi và suy nghĩ thay vì trở về phòng
Lan là cô gái đầu tiên mà hắn nhìn thấy ở ngoài đời trong bộ dạng không quần áo cho dù hắn có tới 2 bà chị gái, và hình ảnh của cô vẫnin trong trí nhớ của hắn. Nhưng đó chưa phải là tất cả
Cuối tháng tư, đường phố Hà Nội đã lác đác màu tím bằng lăng, sinh viên các trường bắt đầu cắm mặt vào sách vở ôn thi tín chỉ, xóm trọ hắn bỗng yên tính, vắng vẻ hơn vào ban ngày. Một số gia đình thì đi làm, đám sinh viên kéo nhau đi học phụ đạo, lên thư viện cho yên tĩnh, số còn lại cũng không dám bùng tiết sợ không đủ điểm tư cách.
Sáng hôm đó, vừa hoàn thành bài thi, tự thấy làm bài tốt hắn tỏ ra rất vui và muốn về nhà ngủ bù cho cả một đêm ôn luyện hôm trước. Cái xe mini của Lan dựng gần cửa, phòng hắn đóng chặt. Bỗng nhiên, một suy nghĩ xấu xa thôi thúc hắn, cả xóm vắng tanh, một số phòng còn chưa ngủ dậy. Hắn nín thở ghé mắt qua cái khe mà bình thương vẫn chọc chốt
Cảnh tượng trong phòng khiến hắn ngộp thở. Tâm to lớn đang vòng tay dưới hai đùi bế thốc Lan, cả hai đang đứng dưới đất sát mép giường trong tình trạng không một miếng vải che thân. Lan vòng tay ôm lấy cổ Tâm trong khi ngực nảy tưng tưng sau mỗi nhịp lên xuống. Tiếng ưm ưm nho nhỏ phát ra từ trong phòng như âm thanh của quỷ dữ như làm hắn mụ mị. Chân hắn như nhũn ra không đứng vững nữa, vô ý hắn hụt chân và dựa hẳn vào cánh cửa, cánh cửa bật tung ra. Tâm và Lan vội buông nhau ra nhảy lên giường kéo chăn che mình, còn hắn cuống quít và hấp tấp nhặtcái mũ và chạy thẳng khỏi phòng. Một cảm giác như vừa rớt xuống địa ngục.
Ngay hôm đó hắn đi đến một quyết định, quyết định có lẽ phần nào làm thay đổicon người hắn – Hắn sẽ phải tìm một căn phòng khác, và lần này hắn ở một mình.

Các bạn sẽ băn khoăn, sao nhà có dk, bố hắn ko mua cho hắn một căn phòng như những gia đình khác vẫn làm. Vì trong suy nghĩ của ông, sự nghiệp của hắn phải gắn với nơi chôn rau cắt rốn,một tỉnh miền núi nơi con sông Đà đi vào đất Việt. Bố hắn đã tính toán sẵn cho hắn một công việc nhàn hạ nhưng đầy tương lai trên Sở, vừa ổn định vừa có thời gian chăm lo số cổ phần trong mấy cái mỏ. Hơn nữa hắn là con một, phải về với họ hàng, tổ tiên
-600 nghìn một tháng, điện 2 nghìn rưỡi một số, nước 60 nghìn
Bà chủ nhà trong bộ dạng luộm thuộm dường như đã chực sẵn câu trả lời trên cái miêng thâm đen khi hắn hỏi phòng
Hắn đồng ý thuê luôn căn phòng đầu tiên mà hắn hỏi được, gọi là phòng thì hơi quá. Đúng ra đó là một nửa căn phòng giữa của một căn nhà lợp ngói kiểu cũ 1 gian hai trái ngăn đôi bởi một lớp tường gỗ dán mỏng. Chỉ rộng vừa đủ kê một chiếc giường đơn cũ, một cái bàn học có lẽ ai đó đã dọn đi để lại và một khoảng sinh hoạt nhỏ để nấu nướng và để xe vào khi đi ngủ
Trở về phòng cũ dọn dẹp đồ đạc cá nhân. Vắng lặng, đập vào mắt hắn khi mở cửa phòng, một cái bcs đã sử dụng vứt trên một tờ giấy nằm giữa bàn học của hăn. “Thằng biến thái” – đó là những chữ trên tờ giấy.
Lặng lẽ nhặt nhạnh đồ đạc của mình, hắn để lại hết những thứ 2 thằng mua chung, chất đầy lên xe hắn khoá cửa. Nghĩ thế nào, hắn vào phòng lấy tờ giấy và cái bút, hắn nghĩ nên ghi lại để Tâm biết. “Tao xin lỗi. Tao chuyển ra ngoài rồi, mày ở lại nhé”
Dọn dẹp, sắp xếp đồ xong thì hắn đã mệt nhoài, hắn bò lên giường nhấm nháp cái cảm giác cô đơn, lạnh lẽo của cuộc sống độc thân lần đầu tiên. Hắn thấy nhớ nhà, đã lâu hắn chưa về thăm quê, một thị trấn nhỏ có con sông Đà chảy qua, một bãi tre nhỏ nơi hắn vẫn ra ngồi ném đất những buổi trưa trốn ngủ, nơi đó cũng ghi dấu không biết bao lần bố hắn bẻ cành tre nện hắn lên bờ xuống ruộng, nơi đã nhiều lần hắn nung nấu ý định nhảy xuống sông. Giấc ngủ rồi cũng kéo đến nhẹ nhàng kéo hàng mi xuống ép ra một dòng nước lăn xuống gối
Đến trưa hôm sau hắn mới tỉnh dậy. Buổi trưa chủ nhật cho ta cảm giác bình yên và buồn man mác, hắn lại nằm nhớ tiếng gà trưa tan tác, cũng chẳng muốn chui khỏi chăn nữa.
Phòng bên cạnh có tiếng lọc cọc mở khoá, tiếng một con bé và một thằng con trai ríu rit chào bà chủ nhà. Nghe chừng chúng nói chuyện có vẻ là anh em vì hắn thấy bà chủ nhà đáp với lại từ cái nhà 3 tầng bên kia sân “Anh em mày về quê xin tiền đấy hả? Có quà cho bà không?”
Tiếng hai đứa phòng bên ríu rít nói chuyện làm hắn đứt dòng hồi tưởng, đứa con gái vào phòng kêu khát nước và nhõng nhẽo đòi anh nó đi mua chai nước. Một lúc sau tiếng lầm rầm nói chuyện lại vọng sang, thì ra đứa con gái không ở đó. Sau hắn biết hai đứa quê Hoà Bình, gã con trai học Thăng Long đã sắp ra trường tên là Chúc, đứa con gái ở ktx công nghiệp tên là Hương đang học năm 2
Tiếng nói chuyện tự nhiên im bặt, nằm lâu không thấy hai anh em nói gì hắn bỗng tò mò, không hiểu bọn nó đi đâu, phần cũng muốn xem phòng bên kia có gì khác. Hắn mò dậy đi ra phía tấm vách ngăn. Lần mò mãi hắn cũng phát hiện ra một cài cái lỗ nhỏ, dấu vết của những chân đinh đóng hỏng bị rút ra.
Ghé mắt qua lỗ đinh, bất ngờ đập vào mắt hắn, trên tấm chăn lông tàu trải làm đệm, một đôi trai gái đang trần truồng ôm nhau. Thằng con trai đang nằm trên một tay vuốt mặt đứa con gái, một tay nắn bóp bầu ngực, đứa con gái nằm dưới chân quặp chặt vào mông, tay vừa ôm vừa xoa từ lưng xuống mông người yêu.
Chúc tham lam vừa hôn Hương choen choét, lúc lại khom người mút cặp vú đang ưỡn lên. Hương lim dim tận hưởng, gương mặt đầy hạnh phúc, hắn rất nhớ cái gương mặt lúc đó của đứa con gái, một sự bình yên, hạnh phúc và tận hưởng.
Mông Chúc nhấp nhấp nhẹ nhàng, cái lỗ đinh nhỏ không đưa được tầm mắt hắn xuống vị trí hai người đang cọ sát vào nhau nhưng hắn nhận rõ sự khoái cảm của đôi tình nhân. Ngộp thở, tim hắn đập thình thịch, chân hắn run run, hắn sợ mình lại quịu xuống và bị phát hiện, hắn chống tay giữ đầu gối tìm cái ghế ngồi xuống.
Định thần lại một lúc, trong cái đầu vẫn còn non nớt của hắn dường như hắn đang được chứng kiến sự loạn luân giữa hai anh em (sau này mới biết là không phai). Hắn lại run run đi ra bức vách. Lúc này Hương đã trở mình ngồi lên trên và đang nhún trên người Chúc, cặp mắt vừa lim dim hướng ra cánh cửa phòng đã cài chặt. Chúc nằm dưới mặt nhăn nhó, hai tay vừa nặnbóp cặp đào vừa xoa bụng Hương. Như không chịu được nữa, Chúc vật Hương xuống và dập như cái máy khâu, bạch bạch bạch bạch, hai đứa cùng rên lên A á … sau đó trả lại không gian yên lặng.
Lần đầu tiên được xem một cảnh làm tình diễn ra ngay trước mặt, hắn có một cảm giác rất lạ và ma mị, vừa thèm khát, vừa sợ sệt, vừa tội lỗi. Hắn trở về giường, sờ xuống cái giống đực của mình đang cứng ngắc và vuốt vuốt, trong đầu hắn lập lờ hình ảnh cô gái đang lim dim hạnh phúc.

Còn hắn, những khoái cảm của một kẻ lén lút khiến hắn loay hoay nghĩ ra mọi cách để có thể đột nhập vào sự riêng tư
Tháng năm, những kỳ thi diễn ra dồn dập hết môn nọ nối tiếp môn kia, thời gian lên lớp giãn ra, sinh viên ở nhà nhiều hơn vùi đầu vào ôn tập. Đôi bạn phòng bên cũng có nhiều thời gian cho nhau hơn, cứ dịp cuối tuần hoặc vừa thi xong, Hương lại bắt xe xuống với người yêu cùng nấu cơm, giúp người yêu giặt gĩu. Cũng nhiều lần hắn gặp Hương vo gạo hay giặt ở bể chung, Hương dáng đậm nhưng có làn da trắng mịn và cặp đùi chật căng của con gái miền sơn cước,mái tóc hoe hoe không hiểu do nhuộm hay cháy nắng buộc ngang lưng. Những lần giáp mặt hắn cúi đầu lặng thinh như một kẻ trộm từng bị tóm gặp lại chủ nhà. Hương cũng cúi mặt tập trung không ngẩng lên nhìn hắn. Cô tỏ ra là một người bạn gái đảm đang và e thẹn. Nhưng khi chỉ có người yêu ở bên thì khác.
Lựa lúc một mình, hắn đục một lỗ nhỏ trên vách ngay gần nơi treo quần áo và ấn cái que gỗ nhỏ ngụy trang, những ngày tập trung ôn thi của hắn kém hiệu quả hơn rất nhiều, đầu óc hắn không thể tiếp thu được những công thức, những lý thuyết triết học cao siêu nữa. Ngồi bên bàn học, đôi tai hắn căng ra nghe ngóng động tĩnh phòng bên. Chúc đang bước vào kỳ thực tập và làm đồ án, cũng dè chừng sự có mặt của hắn nên buổi tối anh ta và người yêu cũng chong đèn nghiền ngẫm. Chỉ tới khi hắn tắt đèn giả đò đi ngủ, đôi trẻ mới quấn lấy nhau.
Chờ một hồi lâu sau tiếng ngáy giả bộ của hắn vọng sang, Chúc và Hương cũng buông sách lên cái giường đơn. Ban ngày Hương tỏ ra e thẹn bao nhiêu thì khi gần người yêu cô linh hoạt bấy nhiêu. Những đêm khuya vắng lặng chỉ văng vẳng tiếng rao bánh khúc bánh mì từ đầu ngõ, nằm trên giường hắn tận hưởng rõ tiếng lép nhép, tiếng chọp chẹp và hơi thở gấp gáp từ bên kia bức vách, rồi khi đã bị sự khoái cảm chế ngự, những tiếng rên rỉ cứ thế trào ra. Có những lần may mắn, hắn không phải nằm trên giường để tưởng tượng khi ánh đèn học leo lắt được vặn nhỏ của Chúc hay ánh sáng lập loè từ cái máy tính đang làm việc cho hắn nhận rõ khung cảnh huyền ảo của một bộ phim tình cảm.
Rời cái máy tính đang lập loè những đường kẻ vẽ chằng chịt, Chúc kéo Hương lên giường. “Đi ngủ thôi, muộn rồi”. Hương rất tự nhiên hiểu ý người yêu, cô giơ tay cởi phăng chiếc áo phông rộng thùng thình khiến toàn bộ tấm thân trắng nõn chỉ còn độc chiếc quần con xanh nhạt, ném chiếc áo lên bàn, cô tuột luôn chiếc quần đùi của người yêu. Đôi bạn ngả dần xuống giường trao nhau nụ hôn dài như bất tận. Hôn lên khắp mặt người yêu, Chúc trườn xuống liếm láp cặp vú căng tròn, thỉnh thoảng lại mút thật mạnh khiến tiếng “chụt” phát ra, bàn tay Chúc không ngừng vê bóp quả cam đối diện. Tiếng ư ư từ cổ họng Hương vô thức cứ tuôn ra. Tiếng thì thầm “sướng không vợ”, “có”, “mút chồng đi” bay qua bức vách dội vào tai hắn. Qua cái lỗ hắn thấy Hương nhổm dậy xuống cuối giường vừa quỳ vừa ngậm chặt cái đàn ông của Chúc. Choen choét, tọp tọp…”lên đi”, sau câu nói của người yêu, Hương với tay vào ngăn bàn lấy cái bao chụp lên con chim đang dựng đứng và nhẹ nhàng ngồi lên. Chầm chậm nhún và hít hà, tay Hương chống trên bụng Chúc, khi thì nắm tay anh đưa lên ngực mình nắn bóp cặp vú săn chắc. Tiếng da thịt đập vào nhau đều đều lúc nhanh lúc chậm làm hắn mê đi, hắn cũng tuột cái quần đang mặc và nắm chặt lấy cái của mình. Đã thấm mệt, Hương ngả nằm xuống để Chúc vùng lên, đôi tay nâng cặp đùi lớn ngang lưng, anh lúc mạnh lúc nhẹ nhịp nhàng ra vào trong cô bạn gái. Cọt kẹt, cọt kẹt, ư ư,… cái giường cũng hoà theo đôi tình nhân trong đêm vắng. Chừng như sắp ra, Chúc kéo thân Hương ra sát mép giường “chống tay lên vợ”, Hương khom người chống tay trên giường, vươn cặp mông bự ra sau chờ đợi. Đứng dưới đất, Chúc đưa con chim đang ngỏng cao của mình vào và nhấp lia lịa. Phạch, phạch, phạch, phạch,…hứ hứ hứ tiếng hai người vang lên trong căn phòng. Dưới ánh sáng mờ của cái máy tính, một khung cảnh mê hồn diễn ra. Á á… Hương bỗng kêu lên cùng hơi thở hắt ra của người yêu, tiếng dập bành bạch mạnh mẽ hơn cho tơi khi dừng lại, Chúc sung sướng nằm đè lên tấm lưng trần của bạn gái. Bên kia bức vách hắn cũng đang cố nén hơn thở dồn dập , nhẹ nhàng lau đi hậu quả của mình và lẹ nhàng về giường.
Kết quả cuối kỳ đó của hắn thảm hại không ngờ. 3 môn hắn phải học lại như cú giáng choáng váng, từ một sinh viên đầy triển vọng bỗng chốc hắn rơi tọt xuống trở thành kẻ bất tài. Bầu trời như sụp xuống, hắn nơm nớp và sợ sệt khi nghĩ đến hình ảnh con ngoan trò giỏi của hắn rớt xuống.

Chúc là người hàng xóm của hắn trong suốt nửa năm đầu ở trọ một mình, gọi là Chúc vì hắn thấy anh hợp với cái tên đó. Học khoa kiến trúc, nhất là thổi sáo trúc khá hay. Chúc cao hơn hắn nửa cái đầu (chắc cũng phải hơn m8), thân hình chắc nịch không rõ 6 múi nhưng cơ nào ra cơ đó, không đẹp trai theo kiểu các diễn viên HQ mà bụi bặm như cao bồi nhất là mái tóc lúc nào cũng loà xoà quá tai và rủ xuống che một bên mắt nhìn rất lãng tử đúng chất nghệ sĩ. Không như người hàng xóm thầm lặng ít nói, Chúc rất dẻo miệng và đ

được lòng phái nữ, hắn đã không biết bao lần thấy nhờ cái miệng mà Chúc được bà chủ nhà bớt cho tiền nhà, khi thì cho đĩa xôi rằm và cũng chỉ nói qua loa mỗi khi làm gì sai.

Ở cạnh phòng Chúc, hắn không chỉ bị mất tập trung vì những cảnh tình tứ, tiếng cãi vã giận hờn của cặp đôi, mà nhiều khi đã khuya lại vẳng lên tiếng sáo du dương. Chúc rất hay thổi sáo, buổi sáng ngủ dậy thổi, ăn cơm xong thổi, nghỉ giưã giờ học thổi, nhất là lúc có tâm trạng thì Chúc có thể làm một mạch 4 5 bài.

Anh ta cũng có tài vẽ truyền thần (hắn vẫn còn giữ một bức tranh anh vẽ tặng), và vẽ rất giống như thể bạn chụp một gương mặt và chuyển sang chế độ đen trắng ấy.
Có lần hắn đã mỏi rụng rời chân để lén lút nhìn trộm Chúc vẽ khoả thân Hương – cô bạn gái của anh. Bức tranh thì hắn không xem được nhưng hình ảnh Hương nằm hờ hững trên giường, một chiếc khăn lả lơi che ngang hông, tay trái gối đầu, tay phải đặt ngang bụng vờ như đang ngủ dưới ánh đèn bàn chiếu từ nơi Chúc đang ngồi chăm chú vẽ thực sự khá đẹp.

Với hắn,một con gà non năm nhất, Chúc là kho từ điển sinh viên, là hình mẫu của một sinh viên dù chẳng biết anh ta học hành ra sao, cho tới bây giờ không còn nói chuyện nhưng qua mxh, hắn biết anh đã có một công việc kha khá. Chúc và Hương đã chia tay, anh đã có một cô bạn gái khác theo đúng chuẩn hotgirl (nhìn hình trên fb là như vậy).

Chúc đào hoa, hắn rất thường xuyên phải nghe phòng bên cãi vã ghen tuông về các mối quan hệ của Chúc, một trong số đó hắn biết và vẫn giữ làm bí mật tới bây giờ vì nói ra chắc cũng chẳng ảnh hưởng tới ai nữa.

Đó là một ngày mùa hè,vì phải học lại mấy môn nên hắn không về quê (cái này sẽ nói sau). Người yêu Chúc cũng thi xong và về quê nghỉ hè, Chúc đã ra trường và đang thử việc ở cty nào đó.
Sau buổi học ngắn ngủi, hắn đi xe bus về phòng (lúc này sắp mua xe máy nên hắn cho cái xe đạp nghỉ lại phòng và cũng ngại đạp lóc cóc nữa). Đã gần trưa về đến cổng nhà trọ, hắn thấy một chiếc sh cao dựng ngay cửa phòng hắn và Chúc, phần đuôi xe chắn cả cửa vào, định bụng dắt chiếc xe ra hoặc sang phòng bên xem kẻ nào vô duyên thế yêu cầu ra dựng lại thì hắn nghe thấy có tiếng con gái hắt ra từ cánh cửa he hé bên cạnh. Quen thói dâm tà, hắn lẳng lặng trèo qua xe, mở cửa nhẹ nhàng vào phòng rồi lại lặng lẽ thò tay qua lỗ khoá ngoài như cũ. Gỡ cái lỗ bí mật ở vách hắn nhòm sang phòng bên, một cô gái rất đẹp đang ngồi trên ghế ăn hoa quả (gọi là chị thì đúng hơn vì chị chắc tầm gần 30 rồi). Chúc ngồi cạnh giường đang ăn cơm từ cái hộp xốp. Cô gái khá xinh với mái tóc làm xoăn như mì tôm và nhuộm hơi vàng, gương mặt toát ra vẻ có điều kiện và được trang điểm kỹ. Chiếc váy xanh nhạt chấm trắng chỉ dài đến đầu gối không đủ che hết đôi chân miên man trắng muốt trên đôi giày cao gót cũng màu xanh. Chiếc quạt cây duy nhất trong phòng đang thổi hết lực làm chiếc váy phất phơ, thỉnh thoảng cô gái lại phải lấy tay giữ cho cái váy không bị tốc lên. Hắn nhìn thấy trên tay cô gái ngoài chiếc đồng hồ có dính hạt lấp lánh, một chiếc nhẫn trắng ở ngón áp út.

-“Phòng Chúc nóng thế, sao không thuê cái phòng nào có điều hoà mà ở?”

-” Sinh viên chị ơi, mới ra trường mà, tiền đâu ra. Với lại quen rồi”

– “Nóng chết đi được”

Buông đôi đữa, Chúc cất đồ uống một ngụm nước sau đó anh lôi chai nước xúc miệng ra uống sòng sọc.

-“Nóng thì cởi bớt ra cho mát”

-“Hư, em dám nói với chị thế”

-“Ai là em, thương thay thân phận con gái xinh, hơn đôi ba tuổi vẫn là phận em” – Chúc nhăn nhở

-“Chị mách người yêu em giờ, nó biết nó xé xác ra, à mà ny e về bao giờ lên?”

–“Lúc nào thích thì lên thôi, thế a Long một tháng về mấy lần?”

-“Hai tháng mới về, đang bảo đi nốt năm nay rồi ở nhà thôi. Úi giời nóng quá, hỏng hết makeup rồi”

-“Xinh thế kia cần gì makeup, mà nóng thì cởi bớt ra” – vừa nhăn nhở Chúc vừa tiến sát vào cô gái, tay cợt nhả vuốt vuốt lên tóc rối ôm lấy cô

-“Này, để im cho nta ăn không”

-“-Sao ăn ít thế, thấy Chi toàn ăn hoa quả vậy”- à ra cô gái tên Chi

-“Ăn thế mà còn béo đấy, ăn nữa có mà thành lợn”

-“Béo đâu, người đẹp thế này mà béo gì”

Chúc vòng ra sau ghế ôm ngang ngực Chi thì thầm “để xem béo thế nào nào”

-“Ơ này, đã bảo đến chơi thôi mà, bỏ nta ra ai đi qua nhìn thấy bjo”

Chúc bước ra cửa đóng và cài chặt lại

-“Hết nhìn”

Chúc và Chi đâu biết rằng bên kia tấm vách, hắn đang dán chặt mắt qua cái lỗ, thèm thuồng và háo hức theo dõi bộ phim mà hai người là diễn viên chính. Không biết Chúc quen Chi ở đâu và thế nào nhưng rõ ràng Chi rất đẹp, dáng người thon gọn và cao ráo hơn Hương, khuôn mặt được chăm chút sáng sủa và đài các, làn da mịn màng, thân thể nảy nở của gái đã có chồng

Đóng cửa, Chúc quay lại chỉnh cái quạt về phía giường và kéo Chi đứng lên, Chi ngúng nguẩy “Chiều nta còn phải đi làm, hỏng hết mặt với đồ bây giờ”

-“Mới 12giờ, ai xé mà hỏng đồ”

Giằng co nhau một lúc, Chúc luồn tay ra sau bế thốc Chi lên giường trong tiếng cười rinh rích của Chi. Chúc lật Chi nằm xấp tay kéo chiếc khoá sau lưng váy.

-“Chờ tý”

Chi ngồi dậy cởi chiếc váy và cẩn thận treo lên cái móc áo rồi cúi xuống cởi đôi giấy cao gót xanh
Nằm trên giường ngắm nghía, Chúc cũng cởi phăng cái áo sơ mi ném xuống cuối giường và tháo khoá chiếc quần bò đang bó chặt

-“Không được vứt đồ linh tinh”

Chi nhặt chiếc áo treo lên rồi ngồi xuống giường tuột chiếc quần bò của Chúc.
Thân hình con gái đã nảy nở hết hiện ra thật mãn nhãn, Chi mịn màng, nhẵn thín với đôi chân dài, cặp mông cong vút dưới cái quần nhỏ màu xanh, vòng eo thon gọn phẳng lì, bộ ngực tràn căng dưới lớp áo ngực trắng.
Hắn thâý tức ngực vì ngộp thở khi Chi đè lên người Chúc, môi hai người dính vào nhau, bàn tay Chúc lưới nhẹ trên lưng, xuống cặp mông căng tròn đang cong lên cọ sát vào đùi anh, bàn tay dừng lại trên lưng và nhẹ nhàng bật tung cái móc áo lót. Chiếc áo lót được lột ra, Chúc đẩy Chi ngồi dậy và khom người hôn lên bộ ngực cô gái. Một cặp vú thật đẹp, tròn căng với hai cái núm hông hông như hai hạt lạc trên cái bát sứ trắng tinh. Đầu Chi ngửa ra sau, mắt nhắm hờ tận hưởng, miệng hít hà lấy hơi. Chúc luồn tay kéo cái quần lót ra khỏi cặp đùi thon dài của Chi và đỡ cô nằm xuống, miệng hết hôn lên cặp môi mọng lại cúi xuống mút chùn chụt trên bộ ngực đang ưỡn cao, một tay xoa cái núm một tay Chúc tuột luôn chiếc sịp đang mặc. Con chim dài và gân guốc được sổ lồng bật tung cọ cọ vào đùi Chi, bàn tay Chi vô thức nắm chặt lấy nó vuốt lên vuốt xuống.

-“Cho vào đi” – Chi thì thầm, hai cặp mắt vẫn nhắm hờ, bộ ngực cong lên hứng trọn những chiếc hôn, tay Chi kéo con chim lên như muốn được đưa vào

Chúc ngồi dậy phía cuối giường, hai tay mở rộng cặp đùi Chi, tay Chi cầm con chim đưa vào, mặt cô nhăn lên, miệng há rộng khi Chúc ấn mạnh một cái

Á á á á ơ ơ,… tiếng rên rỉ của Chi cứ thế vọng ra không kìm nén được, từ phía dưới Chúc lúc nhanh lúc chậm đẩy đưa vào ra

-“Sướng không”

-“Có”

-“Rên nữa đi”

Chi cười ngượng ngùng tát nhẹ vào má Chúc rồi cô ngồi dậy đẩy Chúc nằm xuống. Ngồi trên người Chúc, hai tay chống ra sau, ngửa người ra Chi đưa cặp mông mình nhấp lên xuống. Bạch bạch lúc nhanh lúc chậm theo nhịp lên xuống giữa trưa vắng.

Chiếc quạt cây thổi vù vù thỉnh thoảng lại rung lên không đủ thổi bay cái nóng, hai người trên giường mồ hôi toát ra như tắm nhưng vẫn hăng say làm tình. Hắn bên này cũng ướt sũng nước nhưng không dám bật quạt, hơi nóng ngột ngạt đến khó thở, nhưng chẳng là gì bởi tâm trí hắn giờ đây đang dõi theo từng hành động của phòng bên

Đã thấm mệt, Chi nằm vật xuống giường, Chúc chồm lên lật xấp cô lại, anh ngồi lên cặp mông đang hồng lên, đưa chim mình vào giữa, chống tay sau lưng và nhấp. Tiếng bành bạch, bộp bộp vang lên cùng tiếng ơ ơ a a của Chi nghe thật mê hoặc.
Một hồi lâu, Chúc kéo cặp mông Chi vươn cao, từ phía sau Chúc ôm lấy hai bên eo Chi và dập nhanh, bạch bạch bạch bạch, a a a a, tiếng dập, tiếng rên nhanh và to dần tới khi Chúc cũng kêu to lên Á á và nằm vật xuống. Một sự tĩnh lặng thoả mãn

-“Ai cho bắn vào trong”

-“Không kiềm chế được. Sướng quá”

-“Lỡ có chồng chị nó giết”

-“Ai mà biết của người nào”

-“Này, nói linh tinh” “gần hai tháng nay có làm gì đâu, tính ngày biết liền”

-“Thế lát mua thuốc cho”

-“Hỏng hết mặt mũi, chiều bọn cty lại tưởng ốm dậy”

-“Thì nói trưa tao mới xúc than nửa tiếng chứ sao”

-“Vớ vẩn, thôi chết phải chuẩn bị về tút tát lại còn đi làm” – Giơ tay xem đồng hồ Chi thốt lên

-“Không cần son phấn cũng xinh rồi mà, trang điểm đỉnh giết khách hàng à”

-“Vớ vẩn, chỗ chị đi gặp khách mà không cẩn thẩn, chỉnh tề sếp chửi chết ngay”

Chi ngồi dậy vuốt lai tóc, lấy cuộn giấy lau phía dưới và mặc lại đồ. Chúc cũng ngồi dậy lấy cái quần đùi mặc vào mở cửa, hôn tạm biệt người tình, dắt xe tiễn cô rồi quay vào giường ngủ trưa. Còn hắn chờ một lúc lâu sau mới thò tay ra cố ý lạch cạch mở khoá cửa thật to ra vẻ bây giờ mới về phòng.
Đây là câu chuyện mà bấy lâu hắn vẫn giữ kín và cũng là lần duy nhất hắn gặp Chi cho dù hắn biết Chúc và Chi đã từng và sẽ còn gặp nhau rất nhiều lần khác. Mỗi lần nhìn lén Chúc và Hương tình cảm hắn lại nhớ về cái bí mật kia của Chúc và cười chua chát cho Hương.

Là con út lại độc đinh, những tưởng hắn sẽ là một cậu ấm được nuông chiều nhưng bố mẹ hắn lại có cách nuôi dậy khác. Ngay từ nhỏ, ông bà để mặc hắn tự giải quyết những rắc rối của mình, tưởng như chị em hắn cứ thế tự lớn lên như loài cây dại, tự vun đắp tính cách của mình từ va đâp của cuộc sống. Ấy là những lúc không có chuyện gì, còn một khi chị em chúng mắc lỗi, cây roi tre dưới chân giường sẽ không tha cho hắn dù chỉ một lần. Với cá tính mạnh của mình, cả bố và mẹ hắn để kệ chị em hắn bơi giữa cuộc đời, mặc kệ chúng đương đầu với những kẻ bắt nạt,nhưng lại rất nhanh nhẹn đến bên hắn bằng cây roi mỗi khi hắn phạm sai lầm. Điều đó vun đúc cho hắn sự lầm lì nhưng gan góc, hắn luôn tự mình suy nghĩ và quyết định đến độc đoán ẩn sau lớp vỏ nhút nhát, tự ti. Nhưng cũng có một điều hắn biết bố mẹ hắn tự hào, hắn học rất giỏi. Ở cái thị trấn nhỏ này, số đứa học hết c3 đã ít, số đỗ dh thì cực hiếm, đỗ trường kỹ thuật như hắn thì phải soi rộng ra cấp tỉnh. Chẳng thế mỗi khi có ai khen hắn trước mặt, bố hắn thì cười xoà cho qua, mẹ hắn thì chép miệng “ôi dào, ăn may mà bác, trúng tủ” nhưng quay đi hắn thấy mẹ nở nụ cười kiêu hãnh lắm.

Trước hôm hắn lên trường, bố mẹ hắn làm hơn 20 mâm mời đủ họ hàng, đồng nghiệp, bạn bè đến chia vui, tuyệt nhiên chẳng có đứa bạn nào của hắn, tất nhiên là hắn ít bạn. Bố mẹ hắn không thích hắn chơi với đám cùng lớp hay hàng xóm, theo họ đó là đám lêu lổng, mất dạy và tối tăm, họ thường lấy những tấm gương về anh chị nọ kia con ông chủ tịch, bí thư ở xa lắc đâu đó cho hắn soi. Đứa bạn thân duy nhất của hắn là con Mực 4 tuổi cũng ra đi ở bữa tiệc chia tay hắn lên trường

Kể qua như vậy để các bạn biết dù rất nghiêm khắc với đứa con trai, nhưng với họ hàng, bạn làm ăn, đồng nghiệp hắn còn là niềm sĩ diện của cha mẹ. Bởi vậy hắn hoang mang, sợ sệt rất nhiều khi đón nhận kết quả học hành lúc đó.

Nghỉ hè cho đám học sinh bước vào kỳ thi dh, hắn về thăm nhà với tâm trạng bất an thay vì thoải mái nghỉ ngơi sau một năm đèn sách ở thủ đô. Ngay hôm hắn vừa bước chân xuống tàu, một lịch trình kín mít đi thăm thú họ hàng cô bác được bố mẹ hắn vạch ra, hắn nặng nề đón nhận không dám hé lộ về kết quả học hành mà chỉ cười buồn khi ai đó hỏi thăm. Hắn giữ cho riêng mình cái kết quả cay đắng và tin rằng rồi mình sẽ tự giải quyết được.

Ở nhà một tháng, hắn xin phép bố mẹ lên hn tìm chỗ học tiếng anh và ôn tập thêm cho năm học mới. Tất nhiên là bố mẹ hắn đồng ý và còn chuẩn bị cho hắn cái xe máy để tiện đi lại học hành.

Số tiền xin học tiếng anh chỉ đỉ cho hắn nộp học lại mấy môn. Những ngày hè loanh quanh học ba môn khiến hắn thấy rỗi rãi và tính chuyện đi làm thêm. Làm phục vụ cafe thì hắn nghĩ cái bản mặt lầm lỳ của hắn không hợp, hắn nộp hồ sơ cho một trung tâm gia sư, suy cho cùng sv đi làm gia sư vẫn phù hợp hơn. Cũng cái quyết định này dẫn hắn đến một vết thương lòng mà tới tận bây giờ trong sâu thẳm vẫn khiến hắn nhót lên khi nhớ lại

Đưa cho hắn chiếc thẻ xe bus ghi tên hắn, chỉ có mục trường thì đã được sửa lại thành sphn khoa toán, anh nhân viên trung tâm gia sư đưa hắn một địa chỉ và dặn dò kỹ lưỡng. Hắn như nuốt lấy từng lời và hồi hộp trước công việc đầu tiên trong đời.

Đã vào giữa tháng 8, Hn chuyển dần sang mát mẻ, cái nóng oi nồng nhường lại cho những cơn gió dịu nhẹ. Người ta nói đặc trưng của Hn là mùa thu, khi đó không khí dễ chịu nhất, đặc biệt là những buổi tối đi trên những con phố nồng mùi thơm hoa sữa.

Một ngôi nhà 5 tầng nằm gần cuối con ngõ nhỏ rộng. Hít một hơi dài tràn căng mùi thơm từ cây sữa đầu ngõ hắn bấm chuông.

-“Cháu chào cô, cháu là D, được TT gia sư AD giới thiệu ạ”

Mở cổng cho hắn, một phụ nữ trạc 40 nhưng nhìn còn khá trẻ và sắc sảo. Hơi thoáng ngập ngừng nhưng thiếu phụ vẫn mở rộng cổng cho hắn dắt cái xe vào khoảng sân nhỏ.

-“Cháu ngồi xuống đi”

Rót cho hắn cốc nước trắng, người thiếu phụ đi vào phòng trong một lúc. Hắn ngồi một mình ngắm nghía khắp gian phòng khách. Một bộ sofa bọc da đen lớn giữa phòng, một cái kệ to sát tường với cái TV chắc phải hơn 50″, góc tường – một cái tủ kính khác với cơ man riệu đắt tiền, những cái chai đủ hình dạng đẹp mắt..

Mấy phút sau người thiếu phụ bước ra, ngồi xuống và giới thiệu

-“Cô là Hoa, cô đang làm ở Kbnn, công việc rất bận mà chú lại công tác trong Đồng Nai nên không có thời gian kèm cặp các em học hành. Cô định nhờ TT gia sư giới thiệu một bạn để kèm thêm cho đứa lớn, năm nay vừa vào cấp 3”

-“Dạ, anh X cũng có nói qua với cháu. Cháu là D đang học trường … năm thứ 2”

-“Ô, cô tưởng cháu học sp”

-“Không cô ạ, a X cũng nói cháu gt với cô là đang học khoa Toán trường sp” – vừa nói hắn vừa lôi cái vé tháng xe bus ra đưa cho người thiếu phụ -“nhưng cháu nghĩ mình ko ns dối được. Cô cứ ytam, cháu thi được vào trg 28₫ nên có đủ khả năng kèm cặp em.”

Hết nhìn cái vé lại nhìn hắn, người thiếu phụ lại bỏ vào phòng trong một lúc “Chờ cô một chút, uống nc đi cháu”

Nghe như có tiếng nói chuyện điện thoại từ phòng trong vọng ra, hắn thở dài nghĩ vậy là xong, biết thế cứ nói học sp cho đơn giản. Người thiếu phụ bước ra gọi với lên hướng cầu thang “Phương ơi, làm gì đấy xuống đây mẹ bảo”.

-“Dạ”

Từ tầng trên, một đứa con gái chạy xuống – không, một nàng tiên thì đúng hơn. Hắn bỗng thấy bối rối khi nhìn cô gái, tưởng như mặt mình đang bốc lửa nóng bừng lên. Khoảnh khắc đó in đậm tâm trí hắn, cặp chân thon dài trắng muốt dưới cái sooc bò bó sát, ôm chặt lấy cặp mông con gái nảy nở. Cái áo phông trắng có hifnh chú chó con ngộ nghĩnh và một dòng slogan vui vui sau lưng. Mái tóc thề ép mượt ngang lưng phấp phới sau bước chân cầu thang, những sợi tóc mai nhẹ nhàng lơ thơ trên khuôn mặt bầu bĩnh, ửng hồng. Cặp mắt lanh lợi tinh nghịch nhìn hắn thoáng khựng lại rồi chuyển sang dò xét. Cặp môi hồng mọng căng hỏi mẹ

-“Chuyện gì hả mẹ?”

-“Ngồi xuống đây mẹ bảo. Đây là anh D học trường … Từ tuần sau a ấy sẽ kèm thêm con toán lý hoá”

-“Hic, mới đầu năm mà mẹ. Thở đã, thở đã”

-“Học luôn đi ko mất gốc như c2 đấy. C3 mà mất gốc thì ở nhà lấy ck con ạ.”

Quay sang hắn người thiếu phụ nói

-“Thực ra ban đầu cô định xin một bạn gái vì sợ con trai bất tiện, nhưng lúc cháu nói thật cho cô là ko phải học sp tự nhiên cô lại thấy có cảm tình. Từ tuần sau cháu cứ bố trí đến kèm em nhé…”

-“Nghe lời anh mà học nghe chưa” “nó học hành tnao cứ bảo cô nhé, cô tin tưởng sự trung thực của cháu”

Ánh mắt liếc trộm của hắn và Phương vô tình chém vào nhau toé lửa, gắn bối rối đỏ mặt, hình như cái miệng xinh của Phương khẽ mủm mỉm. Nàng cũng chào mẹ và lí nhí chào hắn rồi nhảy tót lên phòng.

Trên đường về hắn ghé qua cửa hàng sách cũ mua mấy cuốn toán lý hoá lớp 10 trong lòng ngập tràn những cảm xúc, hồi hộp, bay bổng như mơ, bối rối hoài nghi không biết trc cô gái xinh đẹp hắn có đủ bình tĩnh giảng bài ko. Rồi hắn tự nhủ đâm lao phải theo lao, tới đâu hay tới đó.

-“Nó trên phòng đang nghe nhạc đấy, cháu lên đi” – cô Hoa mở cổng cho hắn. Hôm đó là buổi đầu tiên hắn bắt đầu công việc làm thầy
Ngập ngừng bước lên cầu thang, tiếng nhạc phát ra từ cái điện thoại dẫn hắn tới cửa phòng cô học trò. Tiếng con gái lẩm nhẩm hát theo “vậy mà anh đi mãi chẳng quay về với em, chẳng biết em cần có anh bên e lúc buồn vui…”. Cưả phòng mở, Phương trong chiếc váy hồng đang đứng giưã phòng tay cầm dt miệng hát theo chân nhún nhảy. Hắn đứng ngập ngừng nhìn em hồi lâu rồi mới dám đưa tay gõ nhẹ vào cánh cửa. Phương ngoái lại nhìn hắn rồi không ns gì bước thẳng vào bàn học nếu không có chiếc điện thoại vẫn nhẹ nhàng phát ra bài hát, chắc ko khí hẳn là nặng lắm. Kéo một chiếc ghế khác ngồi sát tường hắn nhắm mắt gõ gõ tay vào đùi theo lời giọng nam, ko biết sẽ bắt đầu thế nào. Bất chợt miệng hắn lẩm nhẩm theo,tới khi mở mắt ra Phương đang ngồi ở bàn nhìn hắn và cười. Nụ cười của cô bé khiến hắn tự tin hơn và đã phá vỡ khoảng cách ban đầu giữa hai người.

-“Cười gì, lấy sách vở bài tập ra”

-“Ơ, thế ko có màn giới thiệu à?”

-“Không cần, từ từ rùi bít”.

Trong suốt 2 tháng trời sau đó, hắn miệt mài tuần 3 buổi đến kèm cặp cô học trò nhỏ. Mấy môn học tự nhiên quả là cực hình với đám con gái, nhất là đang tuổi mộng mơ và sự bùng nổ mới của phong trào facebook.

Còn hắn, việc học hành vẫn không tiến triển hơn. Những đồng tiền kiếm thêm từ việc dạy thêm giúp hắn chi trả những khoản không dám kê khai như học lại, đi “chùa thầy”, … Tới tháng 10 hắn cũng chuyển sang một phòng trọ mới sạch sẽ, riêng tư hơn. Hắn phải rời xa sự cám dỗ nhục dục, điều khiến hắn trượt dài trong việc học hành, điều khiến hắn đang đứng trc nguy cơ phải chuyển xuống hệ thấp hơn nếu còn tiếp tục nợ môn.

Trời không cho ai tất cả, ông đã ban cho Phương vẻ đẹp trong sáng nhưng đầy nảy nở của tuổi con gái nhưng cũng lấy đi của em nhiều.
Có một câu các bạn hay nói con gái xinh thì học dốt, con gái giỏi thì không xinh ứng với trường hợp này. Rất nhiều lần trong giờ học hắn đã phát bực và phải cảnh cáo sẽ nói lại với mẹ cô bé về sự thiếu tập trung trong học tập cho dù phần lớn lỗi ko phải do cô.

-“Đây, em làm lại cho anh bài đồng biến nghịch biêns này đi…” Tít tít tít. Tin nhắn

-“Em nói lại gia tốc trọng trg là bao nhiêu…” Tít tít tít

-“Trời ơi, 11 nhân 35 vẫn phải máy tính…” Tít tít tít. Chờ chút nhé

-“Anh nhắc lại cách viết cấu hình electron nguyên tử nhé…” Tít tít tít. “Trời”.

…………

Những tin nhắn phần lớn là của mấy cậu choai choai trong lớp có, khác lớp có, cùng c2 có,… “Mẹ thằng dở hơi, bực mình” – có lần Phương lẩm bẩm rồi đưa cho hắn
‘P ak, p4m4 P l4 k3 tr0m f4i h0k, j’ h0 d4 4n tr0m nhg st4r tr3n tr0j djnh v40 m4t P khj3n n0 s4g l0ng l4h tr0ng d3m”.
Hắn cảm thấy khó chịu, một phần vì bị quấy rầy sự tập trung, một phần trong lòng hắn nhen nhóm sự ghen tuông. Có những lúc thấy nàng bật cười sau khi đọc tin, hắn ko kìm chế nữa đập bàn

-“E tắt ngay đt đi, nếu còn nvay chúng ta không thể học hành dc. Hãy tắt đi tới knao học xong rồi nhắn tiếp ko ai cấm e”

-“Eo, kinh. Thì tắt”

Nhưng cũng chỉ được một hai hôm đâu lại vào đó. Hắn cũng ko có ý định nói lại vs cô Hoa, vì hắn biết ns với mẹ nàng sẽ phá vỡ mqh tốt mà thầy trò đang có. Cũng vì rất nhiều lần hắn thấy Phương tỏ ra bướng bỉnh, thách thức mẹ dù không thường xuyên hắn nghĩ rằng nàng đang ở cái tuổi “dở hơi” đòi làm ng lớn, bởi vậy có ns cho mẹ nàng cũng ko ích gì. Nhưng sự thực có một lý do khác.

Cu Bin, em trai Phương, học lớp 3 lầm lì ít nói, suốt ngày ôm cái tv, khi thì vòi vĩnh mẹ cái nokia để chơi đtu. Hắn đôi khi thấy lạ vì Phương ko tỏ ra thân thiết với e lắm – như cách mà 2 chị vẫn thể hiện với hắn. Có những hôm cu Bin vào phòng mượn đthoai, Phương đang vui vẻ bỗng xầm mặt đuổi e về phòng

-“Nó trẻ con mà, nhẹ nhàng thôi bé”

-“Kệ nó, e ghét nó”

Hắn cũng ko hỏi thêm chỉ nghĩ rằng chị em ghen tị nhau gì đó, con gái mà. Cho đến một hôm.

-“Cháu chào chú ạ”

Một người đàn ông cao lớn rất phong độ với hàng ria con kiến mở cổng cho hắn. Không nói gì, ông ta chỉ mở rộng cổng cho hắn vào nhà rồi dóng cổng lại. Cô

Cô Hoa và cu Bin đi vắng.

Bước lên phòng Phương, hắn phải gõ mấy lượt cô bé mới mở cửa. Mái tóc rối bù xù, gương mặt lem nhem như vừa khóc. Cho hắn vào phòng, Phương đóng rầm cửa lại cố tạo ra âm thanh lớn khiến hắn giật thót lại. Hắn rơi vào tình thế thật khó xử, bình thường khi học bao giờ cửa cũng để mở, hắn không hiểu chuyện gì xảy ra và cũng không biết bắt đầu thế nào. Phương xị mặt ngồi dựa vào đầu giường tay cầm đt bấm bấm vô thức.

-“Sao thế? Cãi nhau với bố à? Dưới nhà là bố e phải ko?”

…………

-“Ơ, vậy hnay nghỉ nhé”

…………….

-“Sao thế?”

……………..

-“Trông xinh thế kia mà bị câm, tiếc vãi”

……………

……………..

-“Đi dạo đi, ở nhà khó thở quá”

-“Hơ, a đến giúp e học chứ có phải rủ đi chơi đâu. Mà làm sao?”

-“Có đi không? Hỏi nhiều”

Phương vênh mặt ngang bướng nhìn hắn, đôi mắt to dưới hàng mi dài long lanh tưởng như sắp trào nước ra. Hắn biết lúc này đôi co với nàng chẳng ích gì đành im lặng gật nhẹ. Phương đứng dậy chải lại tóc rồi vào toilet lau mặt.

Bước xuống phòng khách, người đàn ông đang ngồi im lặng hút thuốc, tay cầm cái điều khiển bấm chuyển kênh liên tục, dường như ông ta cũng không biết mình đình tìm cái gì.

-“Đi đâu thế con? Không ở nhà học à?”

-“Ba nghĩ con có tâm trạng ngồi học á? Con ra ngoài một lúc”

Phương dậm chân bình bịch đi thẳng ra cửa, hắn luống cuống bước theo

-“Cháu xin phép chú ạ”

Người đàn ông vẫn ngồi im lặng lẽ, chỉ khẽ gật đầu, hắn vội bước ra dắt xe, nghe như có tiếng thở dài sau lưng.

-“Đi đâu đây?”

-“Anh thích đi đâu thì đi, chán ko muốn ở nhà”

-“Sao thế?”

-“Ko thích”

Hắn lặng im chở e chậm rãi, lòng vòng qua những con phố vắng, mùi hương sữa thoang thoảng. Bất chợt hắn nghe như có tiếng sụt sịt sau lưng.

-“Khóc nhè à? “

………….

-“Sao bố về mà lại ko thấy vui, bị mắng hả?”

-“Anh biết gì chứ”. Lần này thì ko kìm nén nữa, tiếng thút thít trào ra

Dừng xe lại bên lề con đường nhỏ trong một khu đo thị, hắn và em ngồi đó hồi lâu. Hắn chỉ im lặng ko biết phải nói gì với e. Quay người lại lấy cổ tay áo lau hàng nước mắt cho P, hắn mơ hồ nhìn thấy hình ảnh của chính mình ngày trước, hắn thấy e thật mong manh như một chú mèo nhỏ.

-“Ba mẹ e vừa cãi nhau. Hức, anh ko biết đâu, thực ra ba mẹ e ly thân từ lâu rồi, ba e xin vào miền nam làm cũng là để tránh gặp mẹ e. Cái thằng Bin đó, ba e nói ko phải con ba. Hức”

-“Hả? Sao lại thế?”

-“Dạo trước còn ở nhà, có một lần ba phát hiện mẹ có tin nhắn lạ, thế là ba e nghi ngờ, rồi lại thấy thằng Bin lùn, béo ko giống nên ba e lấy máu nó đi thử. Kết quả ko giống nhóm máu với ba nên từ đó ba luôn coi nó ko phải con. Cũng từ đó ba mẹ e suốt ngày cãi nhau, mẹ cũng lôi chuyện ba có bồ ở cơ quan ra nên càng có lý do chửi nhau. Tới khi e đang học lớp 9 thì ba mẹ ly thân, ba xin vào miền nam chỉ thỉnh thoảng mới ra, có chuyện gì ba chỉ gọi điện cho e, nhiều lần ba hỏi dò e, nếu ba mẹ chia tay thì có vào ở với ba ko.”

-“A ko biết nói gì đâu, e cứ nói đi nếu điều đó làm e nhẹ nhõm” Hắn lại đưa tay lau vết lem nhem dưới má cô bé, lau luôn dòng nước đang óng ánh dưới mũi nàng.

-“Hôm qua ba về, ba mẹ ko nói gì vs nhau, mẹ đưa thằng Bin về bà ngoại. Ba bảo e, có thể ba mẹ sắp ly hôn vì ko muốn kéo dài tình trạng này nữa. Ba xin lỗi vì đã ko thể cho các con một gia đình yên ấm hạnh phúc, nhưng ba hứa ba sẽ chăm lo cho em ko kém bạn bè…” Phương vừa mếu máo vừa kể, hắn thấy thương nàng lắm. Trong hắn nảy sinh một sự đồng cảm, chẳng phải tuổi thơ hắn cũng ko ít lần vùi đầu trong chăn vừa để ngăn dòng nước mắt tuôn ra, vừa để tránh phải nghe tiếng bố mẹ cãi nhau. Có chăng ít nhất hắn vẫn còn một nơi đáng gọi là nhà, còn nàng thì ko, cái nơi nàng đang ở không bình yên như lẽ ra nó phải thế.

-“Cứ khóc đi, khóc hết rồi sau đó thật mạnh mẽ nhé” Hắn kéo cho em gục đầu vào vai. Thân hình 1m73 tin rằng có thể sẽ làm e vững vàng hơn.

Rồi hắn nói về tuổi thơ của hắn, nói về bụi tre bên bờ sông nơi lưu giữ những kniem thơ ấu, nói về những đêm vắng lặng cắn răng nằm giả vờ ngủ mà ko thể xua khỏi tai tiếng lầm rầm cãi nhau của bố mẹ, hắn nói về những đứa trẻ ở quê hắn khi mái ấm chỉ là một ngôi nhà trát đất với mái rơm ko che đủ nắng mưa, với ông bố suốt ngày say xỉn đánh đập vợ con,… Hắn nói nhiều lắm, Phương chúi đầu vào vai hắn im lặng nghe , tiếng thút thít, sụt xịt cũng tắt dần.

-“Chúng ta chỉ là phận con cái, ko ai dc chọn ba mẹ cho mình, nhưng nếu dc chọn chắc gì mái ấm mới đã tốt hơn, nta nói mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh mà. Thật may vì cho dù gia đình ko đầm ấm nhg e đã lớn, hơn cu Bin, nó còn quá nhỏ để hiểu ra mọi chuyên. Nếu ba mẹ ly hôn, điều đó tất nhiên ko tốt hơn một gd hp nhưng ít ra nó là sự giải thoát cho cả ba mẹ em, thậm chí cả cho e nữa. E sẽ khóc 1 lần rồi để ko bjo phải khóc nữa….”

Hắn cũng ko ngờ mình có thể tuôn ra dc những câu như vậy, hắn cũng k biết nó có tác dụng thế nào với nàng, mỗi khi nghĩ lại hắn cảm thấy ngượng ngùng trc những lập luận già nua kiểu bọ xit đó. Nhưng có vẻ Phương thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.

-“Nào, quên hết nhé, cười lên cho a ytam” . Hắn gỡ đầu nàng khỏi vai lắc lắc cho tới khi cái miệng đang bặm chặt buộc phải bật ra tiếng cười.

-“Thôi, muộn rồi về đi e”

Nàng khẽ gật đầu và tựa nhẹ vào lưng hắn. Con đường về nhà nàng bỗng như ngắn lại, dù đã cố chạy thật chậm nhưng hắn có cảm giác như bay, chưa kịp nhận ra vòng tay nàng đang bám nhẹ eo lưng thì đã tới cổng.

-“Cám ơn anh”

-“Ngủ ngon nhé”

Cả đêm đó trong căn phòng nhỏ, hắn đã thao thức, hắn nhớ về tuổi thơ, nhớ về một buổi tối với bao biến cố, nhớ về cảm giác dịu em khi nàng dựa vào vai hắn, nhớ cảm giác được che chở cho em. Định nhắn tin cho Phương chúc nàng ngủ ngon nhưng lại thôi, hãy để cô bé được tĩnh lặng suy nghĩ và chìm vào giấc ngủ êm đềm.

Truyện cùng chủ đề