Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Chị gái học sư phạm

Thời đó mới học lớp 10 trên tỉnh, phải thuê trọ. Năm tui vào học thì chị năm cuối trường cao đẳng sư phạm.
Khu trọ có 4 phòng, phòng tui sát cạnh phòng chị, nên con bò đội nón là tui được chị chăm sóc chu đáo lắm. Chị hiền, vui tính, gương mặt ưa nhìn…
Chừng được gần tháng thì hai chị em thân nhau lắm, mọi người trong khu trọ toàn đùa: Nhìn hai đứa như tình nhân, cơm ăn chị nấu, quần áo chị giặt. Tui chỉ có trách nhiệm chiều về đón chị ở trường rồi chị em long nhong đèo nhau đi chợ ( Trường tui và chị ngược chiều, nên sáng, trưa chị đi học cùng bạn )…
Các cụ bảo lửa gần rơm chả sai. Thân thiết dần rồi cũng bén, những sự động chạm vô tình khi chị em đùa nhau, hay ngồi trên xe chị quàng tay qua ôm, rồi “nô tì” vào lưng làm thằng dzai mới lớn như tui bị …kích thích. Bắt đầu hay lợi dụng tình thế để động chạm những chỗ nhạy cảm của chị, dù chưa có gì quá đáng.
Quá đáng chắc tại ông người yêu của chị. Chị kể yêu nhau cũng được 2 năm, ổng học trên Hà Nội, cả tháng gặp nhau được một lần, chả hiểu yêu đương gì, cứ gặp về mặt chị buồn thiu, có hôm rúc vào phòng khóc…
Rồi hôm đó lão về, hai người đi chơi tận 11h mới thấy lạch xạch tiếng cổng,tui lén tắt đèn rồi nhòm qua cửa sổ, thấy cũng hôn hít, lão kia còn tranh thủ luồn tay vào trong áo chị, chị cứ vùng vằng, cãi cự. Chả hiểu lão kia làm gì mà chị vung tay tát cho phát, lão kia vả lại, chị dúi dụi xuống cổng…
Máu nóng rần rật, tui đạp cửa lao ra ( phét thế, cửa chưa khóa, mở thôi chứ đạp chủ nhà bắt đền vỡ mặt ). Cách xa chừng 20m mà lao như bay, đến nơi co chân đạp lão đâm sầm vào cổng,tiện thể bồi thêm cho vài đá, tiếng ồn làm cả xóm lục đục kéo ra, tui đỡ chị dậy, thằng cha định lao vào hơn thua. Hên là đông người can không thì … chả hiểu thằng nào chết nữa. Lão ấm ức chửi bới rồi cũng lặng lẽ rút, tôi đưa chị về phòng, vừa ngồi xuống giường là gục mặt vào … vai mình nức nở.
Mọi người hỏi han chả được gì, nên về hết, còn mỗi thằng tui chịu trận…
Chừng nửa tiếng mà … khó chịu, bác nào ngồi như tượng thử xem, mùa thu, muỗi đông như quân nguyên, hai chân ngứa phát khùng. Nhẹ nhàng gỡ chị đặt xuống giường, tay gãi đùi sồn sột làm chị phì cười. Đứng dậy tắt đèn tính về chuồng,chị thỏ thẻ:
– Để chị cho muỗi cắn chết à ? Màn ở cuối giường kìa.
Tính đốp lại : Cha mẹ tui còn chưa được đâu bà. Mà nghĩ sao thấy tội, lại lụi hụi làm thằng Osin…
Phòng tối mù, hì hục mãi mắc được 3 góc, góc cuối phải leo vào giường, mắc xong lom khom bước qua chị định xuống thì tay bị tóm:
– Nằm đây với chị…
Chả hiểu ma xui quỷ khiến, ngoan hiền như cún nằm xuống cạnh luôn. Hai chị em đối mặt, chị thủ thỉ :
– Nãy sao liều thế, nó ( lão đó ) hung lắm,nhỡ nó đánh cho thì sao.
– Tại lão đánh chị…
– Sao biết ? Dòm lén à ?
– … Đâu có, tui chống chế.
– Chối, chị về cổng thấy tắt đèn lun, chắc dòm qua cửa sổ nhờ ?
– Mà sao lão đánh chị ?


– Hai đứa đi chơi, nó đòi làm tới, chị không cho, tưởng yên thân, ai ngờ về đến ngõ nó …
– Làm sao ? Như em thấy ấy à ?
– … Nó làm chị đau, ở trên còn được, nó còn … ở dưới…Chị ức quá mới tát nó.
Lại rấm rứt, đàn bà mau nước mắt. Chị kể, hai đứa cùng xã, học cùng từ cấp 3, lên đại học thì yêu,nhưng chị chẳng thấy tình cảm phát triển, lúc nào cũng chỉ đòi hỏi. Chị quyết giữ, nó thì ham, cả tháng gặp được 1 lần, đi chơi được 1 lúc là lại hục hặc…Hôm nay chả hiểu sao nó làm liều.
– Đau không ?
– Đau, đau người, đau cả đây nữa. Chị cầm tay tui đặt lên … ngực chị. Hơi bất ngờ nhưng tui để im. Tự nhiên không gian yên bình lạ. Được một lúc tui khẽ bóp nhẹ, ngực chị mềm thật, vừa tay, không như nhỏ bạn thời lớp 9. Khẽ nhích lại gần, đủ để cảm nhận được hơi thở và tiếng tim đập của nhau, tui nhẹ nhàng hôn lên trán chị, tới mắt, má, mũi, rồi … môi ( Tổ cha thằng mất dạy, nó hút thuốc, môi chị vẫn còn mùi hăng hắc),tui mặc kệ, khẽ lùa lưỡi vào trong miệng chị. Bóng tối và chị đồng lõa, nụ hôn ngọt dần, môi chạm môi, lưỡi tìm lưỡi ( Cái này đọc Cô Giáo Thảo nên áp dụng bài bản lắm), khẽ đẩy chị nằm ngửa ra. Chị mặc bộ phông con gấu ( model thời đó, giống đồ ngủ, quần chun, áo phông ),một tay luồn ra sau gáy chị, tay còn lại lách dưới áo lên hái đào … Phê, rất phê, đào của gái trưởng thành khác hẳn gái mới lớn, to hơn, đàn hồi, đầu ti nhỏ, mỗi lần vê nhẹ chị lại ưm lên từng tiếng. Miệng vẫn bán nước bọt đều đều, tay hái đào chán bắt đầu lần mò về cạp quần… Bà này tỉnh đòn lắm, vừa luồn qua cạp đã bị giữ lại.
– Đừng, thế này thôi…
– Em xem đau chỗ nào …?
– Không được … ưm…
Làm lại, môi dính chặt môi, tay vẫn để im, rồi mò xuống ăn đào, lần đầu ( ậm ti – chị thích gọi vậy) sướng rơn, hết nút lại đá lưỡi quanh đầu ti, xoay vần một lúc thì chị thở dốc, người mềm ra, quàng tay ôm mình bỏ quên luôn phòng thủ. Thời cơ đâu dễ bỏ qua, tay lần xuống vùng cấm địa, lớp lông mịn màng, rồi cái mu múp xụp, sâu hơn chút là chiếc khe huyền thoại. Tay đặt im trên mu, miệng rời ti chị, hỏi nhẹ nhàng :
– Đau đây phải không ?
– Um …
– Em xoa cho hết đau nhé …

Chị không nói gì, tim đập nhanh hơn. Hai tay bắt đầu miết nhẹ xuống rãnh, chị chợt co hai chân lên, kẹp chặt tay mình lại. Thuận đà ngón giữa lọt thỏm xuống. Ướt át …
– Đau, đừng … vào.
Tay tui để im, lại ăn đào, nhẹ nhàng, đợi chị hạ chân xuống, hơi dạng ra mới bắt đầu miết tay lên hạt le, xoa chậm chậm. Cả người chị rung lên, tay ôm ghì lấy lưng tui kéo xuống, nụ hôn gấp gáp nồng nàn … Chợt mông chị hẩy lên liên tục, làm ngón tay xém đâm vào hang, hơi thở dồn dập, đứt đoạn, ôm xiết lấy thật chặt, … chị ra, một dòng nước túa qua tay ngay cửa hang… ( Lúc ấy hơi ngu, nên miếng ăn đến miệng còn bị treo, mãi hôm sau mới được ăn  )…
Giật lên cả chục lần chị mới nằm im, vẫn thở hổn hển, buông thõng tay xuống giường…
– Cho em nhé …
-… cho gì ? ( Ngây thơ )
Với tay kéo quần xuống, sột soạt, chị bèn giữ chặt tay mình lại.
– Không, mai chị cho, giờ …mệt lắm rồi.
– Ơ kìa … ( tính bảo đã làm gì đâu ), chị cười ring rích, em chưa nhưng chị được rồi. Mai nhé.
– Thật không thế ? Nghi lắm ( làm giọng buồn bực )
-Thật mà, hứa mà, nay vừa có chuyện, chị chưa muốn ( Chưa muốn mà bắt mình phục vụ lên mây, rồi giờ bỏ chợ  ).
Ngày đó cũng ngoan, bảo thế nghe liền, ấm ức rút tay ra khỏi quần chị, vờ quay lưng lại.
Chị nhẹ nhàng ôm sau lưng, đào tỳ lên nóng ran, tay chị luồn vào trong quần tui, nơi có thằng em biểu tình cả tiếng vẫn cứng ngắc…
– Thương này, mai bù nhé, hạ đi, hạ đi…, Tay chị vừa xoa nhẹ thằng nhỏ, sục sục, rồi vân vê xuống bìu. Được an ủi thằng nhỏ vùng vẫy dữ dội.
– To nhỉ, hơn cả hôm chị nhìn thấy…
Tui chột dạ :
– Dòm lén hồi nào vậy ?
– Xì, lén lút gì, tắm thì toàn ở ngoài giếng, thay quần cũng chả thèm kéo cửa, vô tình thấy chứ sao.
– Chết cha, mất bao giờ mình cũng chả biết luôn.
– Lâu rồi ông tướng, thời mới lên cơ.
Chị vẫn xóc đều đều, tui như mê đi.
– Em với ổng ai hơn ?
– Đâu biết, biết mỗi của em à.
– Phét, ổng làm chị thế rồi cơ mà
– Thì nó làm, cũng ép chị mấy lần, mà chị không chịu. Có lần dúi tay chị vào mà chị không thích, nên bỏ về luôn.
– Sao làm cho em ?
– Không biết, từ khi gặp em thấy vui vẻ, ngày nào không gặp nhớ lắm, chẳng như nhớ nó ( mỗi tuần chủ nhật chị em đều về nhà nên không gặp nhau ).
– Em … cũng thế, hay nhớ chị, thích đèo chị đi chơi, thích bảo vệ chị, thích cả …
– Nằm thẳng ra đi, chị yêu.
Xoay lại, chị xóc thằng nhỏ nhiệt tình, được một lúc căng cứng người, bắn tóe lóe, chẳng biết ra những đâu, thấy nhớp nháp khắp nơi…
Chị với khăn ở đầu giường lau tay, lau thằng nhỏ,rồi vắt chân qua bụng, tì cả vào mảng dịch, tay nhẹ nhàng mân mê ngực tui…
– Mình yêu nhau đi…
– Thế còn lão ấy ?
– Không biết nữa, có lẽ mai sẽ chia tay…
– Vì em ?
– Cũng có, nhưng chủ yếu là không có tình cảm sâu sắc, không da diết, cũng chẳng ham muốn như bên em.
– …
– Không biết chị có sai không,nhưng từ khi gặp em chị thấy mình thay đổi nhiều, dù biết khoảng cách hai đứa rất xa… Nhưng chị vẫn muốn bên em, chăm sóc em, điều đó làm chị vui, thứ cảm giác ấy bên anh ta không có được…
Tui học lớp 10, nhưng trễ 1 năm, tính ra cũng kém chị 3 tuổi, chẳng là gì. Cái khoảng cách mà chị nói là tui còn ít nhất 6 năm mới học xong, chị thì năm sau đi làm rồi…
– Thôi kệ, đến đâu thì đến, giờ cứ sống cho vui vẻ đi nhé… Chị thì thầm, rúc vào nách tui.
Da thịt đàn bà chạm vào làm thằng nhỏ lại biểu tình,cọ cọ vào đùi dưới chị đang vắt qua bụng. Dù qua … 2 lớp quần nhưng vẫn cảm nhận rõ, chị cười hạ tay xuống đập cái bộp:
– Hư quá, mai chị cho…
– Sao phải mai, em muốn giờ …
– Nói chuyện rõ ràng với anh ta đã, chị muốn mọi thứ kết thúc rồi chị thương.
– Rắc rối,
– Chê tui rắc rối rồi hả ( phụng phịu).

Ôm chặt chị vào lòng, trời thu man mác, se lạnh, khẽ với cái chăn mỏng đắp cho cả hai, chị chỉnh đồng hồ báo thức, rồi chìm vào giấc ngủ.
lồn
Nằm mơ leo núi bị ngã, cả tảng đá đè chặt cứng người, như sắp chết đến nơi. Cố vùng vẫy thế nào cũng không thoát…
Tít tít tít… tít tít tít…
Tiếng chuông báo thức làm giật mình tỉnh giấc, mới phát hiện ra ” tảng đá” 40 ký đang đè lên người, đầu vẫn rúc lên ngực, chân vẫn gác trên bụng. Ê ẩm. Ánh đèn đường chiếu vào phòng mờ ảo, khẽ nhấc đầu chị ra cho đỡ tê tay, không ngờ chị dậy từ lúc nào.
– Ác thế, suýt gãy tay rồi…
– Ưm, kệ, để ôm chút nữa .
Cúi xuống tìm môi chị, tay xoa cặp đào tiên, cảm hứng trào dâng, muốn đè chj ra làm tới luôn. Buổi sớm ai cũng hứng tình hơn thì phải, chị đáp lại rất nhiệt tình, tay nâng niu thằng nhỏ căng cứng. Tui cũng không bỏ lỡ, miệng rời môi, xuống hái đào, để tay làm nhiệm vụ mới. Lần này dễ dàng hơn, tiện tay kéo luôn quần chị xuống, lúc tối còn vướng víu, giờ thì mặc sức xoa bóp, môi trên, môi dưới, hột le, cho cả ngón tay vào cửa mình chị mà miết. Chị rên lên sung sướng, nước rỉ ra nhầy nhụa cả hai mép, ra tay…, ( Thời đó cũng biết về 69, nhưng ngại chưa bao giờ làm nên vụ này không có, mãi cả tuần sau mới thử ). Cảm giác thấy đã đến lúc, khẽ đặt chị nằm xuống, lột nốt áo chị và kéo tuột luôn cái xà lỏn ( chưa mặc ship luôn ) vứt đại ra giường, thằng nhỏ được giải phóng vươn cổ lên ngạo nghễ.
– Mình làm nhé chị…
– Ưm, nhẹ thôi, chị vẫn còn …
Thực ra thì đây cũng là lần đầu của tui, mọi thứ trước đó mới chỉ biết qua băng đĩa, vài tập truyện cô giáo Thảo hay chú Kim, chưa bao giờ làm tình thực sự. Bạn gái cũ cũng chỉ ở mức khám phá tay chân, nên … đau nhất là lần đầu … thất bại…
Hai chân chị co lên quàng vào đùi tôi, kê sát thằng nhỏ vào cửa mình, biết chị cũng lần đầu nên tui nhẹ nhàng nhấp vào. Rất khó, chị phải dạng thêm hai chân cho thằng nhỏ tìm đường dễ hơn. Cũng chỉ nhấp thêm được chút, từng chút một, càng vào sâu càng chật chội và nóng nực. Thấy không dễ ăn nên tui rút ra, nhấp vào lần nữa. Được nửa đường thì đầu khất như gặp vật cản, chị A lên khá to, có vẻ đau đớn, ( Sau này mới biết lúc đó bị người nghe thấy, cũng dẫn đến vụ đổ máu của hai thằng đàn ông ). Các bác trải nghiệm lần đầu thế nào ? Còn tui lúc đó cung giương hết cỡ, ẩm ướt, nóng nực và chật chội, lại chạm vào vật cản, thằng em nổ tung, giật giật, mọi tinh túy dồn hết vào trong chị. Chỉ biết khi đó căng cứng người, đâm thật mạnh, thật sâu vào rồi đổ gục lên người chị, lướt nhẹ qua mặt thấy nụ cười và giọt nước mắt long lanh đang nhỏ xuống trên má chị.
Lần đầu như thế đó, chẳng ra sao, cũng may chị gà mờ giống tôi, lại đau nên cứ ôm chặt lấy lưng tôi mà không làm gì cả. Chừng mấy phút thằng nhỏ ( lúc này vẫn nằm trong hang ) thức tỉnh, dù mệt rã rời nhưng môi trường ẩm ướt kích thích nên nó cương lên mạnh mẽ, môi tìm môi, 1 tay chống giường, 1 tay mân mê trái đào chín, ( đàn ông khổ thế đấy, đàn bà chỉ việc nằm … ôm và … xoa ). Thấy đầu ti chị hơi cương lên, tôi bắt đầu nhấp nhẹ, thật nhẹ, dâm thủy, tinh dịch, hòa quyện làm đường đi dễ hơn, nhưng sự chật chội thì … vẫn thế ( Sau này mới biết thằng nhỏ thuộc dạng hơn người, 17 cm, và cũng khá … to so với tiêu chuẩn :v ). Chị bắt đầu rên rỉ, tiếng rên kích thích bản năng đàn ông, tôi nhấp nhanh dần, mạnh dần, mỗi lần đâm sâu là chị lại la lên từng tiếng ( thốn ).
Cũng muốn bắt chước các kiểu trong phim ảnh, nhưng mới lần đầu nên ngại chả áp dụng, cứ truyền thống làm một mạch. Nhanh chậm, chậm rồi lại nhanh…, chừng được 20 phút, thì đầu hàng, vớt vát những gì còn sót lại mang ra cống hiến ( Chị lên đỉnh 3 lần liên tục mà tôi không biết, sau này khai ra mới tỏ  ) rồi đổ gục xuống, chỉ kịp hôn vài cái và … lăn ra luôn …

Đang ngủ ngon bị nguyên cái gối đập bộp vào đầu, giật mình bật dậy như lò xo. Nghĩ vẫn hài, chị ôm mặt cười, còn đang ngái ngủ, chợt nhận ra đây là phòng … người ta, nhìn xuống thì ôi, …
Nuy 100 %, chăn gối cuộn tròn thành đống, mới nhớ sáng sớm bị bắt lao động quá sức, mệt nên ngủ luôn bên … hàng xóm. Làu bàu vài câu, tính nằm xuống ngủ tiếp thì chị luồn tay vào nách cù.
– Dậy thôi ông tướng, về phòng ko mọi người biết…
– Kệ, để em ngủ.
– Thì về bên đó ngủ, nhanh, 11h rồi, mọi người sắp về hết giờ.

– Chết cha, quên đi học rồi, sao sáng không gọi em ? Bật dậy luôn
– Gọi mà ngủ như chết, dậy đâu mà học với hành, “anh” chỉ học cái hư giỏi thôi.
– Hư á, hư này …
Lật người chị nằm xuống giường, tay giữ tay chị, rồi ngấu nghiến tìm môi chị… Chắc chị vừa đi học về, quần bò, áo sơ mi chỉnh tề, khó tác nghiệp các phần khác vãi …, tính ăn đào mà chị không chịu, sợ ban ngày mọi người biết, thế là lủi thủi về phòng. Bả còn hé cửa dòm mãi mới cho mình chui ra khỏi ổ mới hài.
– Đánh răng rửa mặt rồi sang ăn cơm nhé, miệng hôi rình … Chị chu môi như trẻ con trước khi đóng sập cửa. Tui lẩm bẩm :
– Hôi sao bằng thằng cha nghiện thuốc …

Chả hiểu các bác thế nào, chứ tui là kẻ có tính sở hữu rất … cao. Mặc nhiên từ lúc này trong đầu tui hiện hình cái ý nghĩ : Chị là của tui, thằng cha đó mà tới là đóng cổng … thả chó liền. Nghĩ thế, chứ chưa biết rồi mọi chuyện sẽ ra sao…
Chị là một đầu bếp tuyệt vời, so sánh với mẹ thì hơi cao, nhưng thực sự món nào qua tay chị cũng thành đặc sản cả, thơm lừng cả xóm trọ. Háo hức đóng cửa sang phòng chị thì đụng ngay con nhỏ cùng trường, học lớp 12 văn ( đám con gái học văn là thánh hóng, vì nó mới bị khâu 5 mũi trên đầu ).
– T hôm nay “ốm” hay sao nghỉ học thế ? Cái chữ ốm nó cố kéo dài ra làm mình chột dạ. Thi thoảng cùng đường nên cũng hay đèo nó đi cùng, con nhỏ này hay lắm, lúc nào đường đông thì nó đặt cái cặp chen ngang hai đứa, chỗ vắng nó toàn ” lợi dụng hoàn cảnh” bám eo, thi thoảng còn ” nô tì” đào bưởi vào lưng cũng khoái.
– Ừ, sáng nay trúng gió nên mệt, ngủ đến giờ mới dậy này.
– Chết, có sao không, đỡ ” mệt ” chưa ? Sáng tớ qua phòng gọi mà không được.
– Đỡ rồi, giờ ăn chiều khỏe re, học vô tư.
– Uh, cho bám càng nhớ, mà …
– ?
– Thôi, không có gì …
Con này hôm nay ăn phải bả, cứ kín kín hở hở…
Chả nghĩ ngợi được, vì mùi xào nấu nó quấn chặt lấy cái đầu rồi, thây kệ, lao luôn vào phòng chị…
Sinh viên thời đó cũng nghèo lắm, bữa cơm thường chỉ rau, đậu,lạc với con gái, đám con trai thì thêm vài miếng thịt kho, vậy cũng sang mồm rồi. Vào thấy chình ình đĩa giá xào to tướng, nước miếng tràn ra miệng, còn xào thịt bò hẳn hoi.
– Sao nay hoang thế, chơi hẳn thịt bò chị ?
– Học người ta đấy, ” lao động” quá sức thì phải ” tẩm bổ ” món này mới khỏe được.
– Khỏe làm gì ta ? Nhìn chị nham nhở.
– Làm gì ? Lo ăn đi còn đi học, chị nguýt dài …
Đói, lại có giai nhân phục vụ nên tui chỉ việc cắm mặt vào … ăn, vèo cái hết bay mâm cơm,công nhận là ” làm việc” hao lực thật, ăn hoài không lại sức  .
Tranh thủ chị rửa bát, nằm luôn ra giường chị, phòng con gái lúc nào cũng thơm, ngăn nắp, chả như cánh đàn ông. Dụi đầu vào gối,chăn, toàn vương vấn mùi … đàn bà. Với tay lên hộc bàn kiếm lọ tăm, đụng phải chiếc khăn mùi xoa chị vẫn hay mang theo người, được gấp gọn gàng, tò mò mở ra xem …
Vệt máu hồng kèm mùi tanh nồng xộc thẳng vào mũi…, đúng lúc chị bước vào, nhìn thấy tui chị thẹn, má ửng đỏ.
– Cái này …, sáng nay à chị ?
– Um, chị ngồi xuống cầm lại khăn, gấp cẩn thận.
– Lúc nào mà em không biết thế ?
– …
– ” Ông ” thì chỉ làm thứ ” ông” thích, con gái bọn ” tôi” giây phút ấy quan trọng lắm, phải giữ lại làm kỷ niệm chứ.( Ngôn từ 1 ngày thay đổi 3 lần luôn  )

– … sau này có gì chị bắt vạ, hi hi. Chị lại cười, lúm đồng tiền ẩn hiện, một nụ cười hạnh phúc…
Cửa đã khép, mỗi lời nói đều chỉ như thì thầm, vì khu trọ lúc nào cũng nhộn nhịp, tui nhẹ nhàng ôm chị vào lòng, khép nép như 1 con mèo.
– Em yêu chị …
Cúi xuống tìm đôi môi đỏ mọng, ngọt lịm, tay luồn vào cặp đào tiên, tất cả lại mơ hồ, bồng bềnh, chỉ còn nhịp đập hai con tim thổn thức…
Nhưng mà không có làm tới. Chị lúc nào cần tỉnh táo thì rất tỉnh, vừa lần xuống vòng cấm địa thì bị chặn.
– Thế thôi, giữ sức, chị yêu…,
– Chiều còn đi học nữa em …
Vẫn cố đấm ăn xôi mà thấy chị cương quyết quá, nên đành chịu. Mơn man thêm một lúc, rồi cũng lủi thủi về sắp sách vở.
Hôm nay, một thằng đàn ông đúng nghĩa trở lại trường.

Lóc cóc dắt xe ra cổng thì Liên, con nhỏ hay ” lợi dụng cơ hội ” đã phục sẵn toét miệng cười. Hên là nay anh nạp đầy năng lượng, thích bám càng cứ thoải mái. Bụng nghĩ miệng chưa kịp mở nó đã tót lên, haiz …
Vừa đạp xe vừa nghĩ về chị, tâm tình thoáng đạt, vui vẻ, mấy lần suýt tông vào người ta hoặc tông xuống … mương nếu Liên không thét chói lói bên tai.
– Cậu để ý đi đâu thế, hay để tớ đèo cho…
Ờ ha, gần 5 cây số chứ gần gì. Bóp phanh cái két làm nhỏ dúi đầu vào lưng, đào bưởi lại được dịp tung tẩy ( Nhỏ này bưởi chứ không phải đào, không đo kỹ chứ chừng 85 87 ).
– Ờ, nay mệt, bà … lai tui nha. Quay lại tỉnh queo.
– Xì, galan chút đi, tớ mới quên chuyện hồi sáng, kèm theo cái nháy mắt và nụ cười nham hiểm.
– … Chuyện gì ? Sáng nào ( chột dạ, nhưng vẫn vờ ngây thơ ).
– Chối nữa, đèo đi, ( nói như ra lệnh, kèm quà khuyến mại đập cho phát ê vai, mẹ khỉ, lưng thì làm chỗ luyện bưởi, vai thì đập, kiểu như bao cát cho nó hành vậy )
– Mà bảo chuyện hồi sáng là chuyện gì ?
– Ờ thì, tớ dậy học sớm, nên nghe thấy thôi ( lúc chị la ),hí hí. Tưởng ai, tò mò ra thì thấy phòng cậu chỉ khép ( quên đóng cửa ), sáng dậy gọi đi học thì chả thấy đâu, biết thừa.
Nhỏ cứ thao thao bất tuyệt, kiểu gắn camera vậy. Vừa đạp xe vừa run, không bịt miệng lại mà khai ra cả xóm thì …
Mà tính bịt miệng nó sao giờ ? Nơ ron thần kinh bắt đầu hoạt động, chả lẽ xuống xe, ném nó cái ùm xuống mương cho chết quách đi, bịt miệng kiểu này dễ ơt  . Nhưng làm thế cũng coi như xong…
đời .
– Nhìn mọt sách thế mà ghê nhỉ ?
– Cậu … đừng nói chuyện này với ai nhớ. Ngại lắm.
– Xem sao đã, hí hí …, đúng chỗ sóc, lại tưng tưng…
Đến lớp học mà chẳng vào đầu, vừa nhớ chị, vừa lo đối phó với ” tưng tưng “, mệt.
Chiều về lại phải đèo nó ( và triền miên sau này… đèo nó ). Háo hức về nên phóng tít mù, tiếc là nó không tha. Qua quán chè bà Béo, nó giật áo.
– Thèm ăn chè T ơi, giọng nỉ non.
– Lạy mẹ, về ăn cơm, chiều tối chè cháo coi chừng tào tháo rượt đó.
– Mà tớ thèm, đi, đi…
Nhớ là nó đang bắt thóp mình, đành lủi thủi đi vào…
30 phút dài lê thê, tui ăn mãi mới hết có … 2 cốc, nó thì tha thẩn chưa hết nửa cốc của nó, ngồi chém gió chuyện học hành, thi cử, toàn nó nói, mình thì … ăn. May mà chè nhét đầy cái ” chuyện hồi sáng ” nên chả đứa nào nói đến nữa.
Trời đày cái miệng thối, nói vậy mà tối về cả hai đứa bị tào tháo rượt thật, cả xóm trọ có 1 nhà WC, thế là hai đứa chiếm cứ luôn. Chị thì lo lắng thuốc men, gần 10 h đêm mới yên ổn…
11 h đêm, cả xóm đi ngủ hết, tui thì mệt nên cũng ngủ thiếp đi, vừa lao lực, vừa mất nước, ai khỏe cho nổi. Cửa không khóa vì kiểu gì chị chẳng sang. Nghĩ thế,… mà thành thật, giật mình vì cái mát lạnh từ khăn lau trên mặt, chị ngồi đó bao giờ, lo âu.
– Đỡ chưa, chị sốt ruột lắm, hay đi viện nhé.
– Xời, em khỏe như trâu, bị này ăn thua gì.
– Cãi nữa, ăn mảnh không chừa tui trời phạt mà.
– Liên nó đòi chứ em đâu, mà nó sao rồi.
– Thì cũng thế, mấy đứa trong phòng lo cho ổn rồi.

Chị lại long đong nấu cháo, ngồi xì xụp húp mà toát hết mồ hôi. Gần 1h mới đi ngủ. Chị tắt đèn định về phòng, tui làm mặt dỗi :
– Ốm mà về, lỡ đêm có

có gì thì …
– Ai kêu khỏe như trâu nhỉ ? Chị hóm hỉnh, nhưng cũng khép cửa lại rồi nằm xuống cạnh tôi, giọng dịu dàng.
– Ngủ đi, ngoan, chị yêu…
Vòng tay qua ôm chị, lại nép vào ngực mình như con mèo con. Mệt quá nên không làm gì cả, hai chị em ôm nhau ngủ đến sáng …

6h, chuông kêu ầm ĩ,lóp ngóp mò dậy thì còn mỗi mình. Chị dậy từ hồi nào, đã lon ton chạy ra mua phở về rồi. Cảm thấy ấm áp, có bàn tay phụ nữ chăm sóc, sau này toàn gặp mấy em nhỏ tuổi, chả ai chăm như chị nữa…
Đánh bay tô phở rồi cuống cuồng đi học, chị bảo để chị đèo đi.Thân nam nhi ai làm thế, vẫn đi tốt, còn phải xế cả con nhỏ ” tưng tưng ” luôn, nhưng mệt thật, đến trường vã hết mồ hôi. Nhỏ lấy khăn ra thấm cho ở mặt, cả lán xe cười rần rần trêu. Ai dè nó táng cho câu cụt lủn :
– Em tớ đấy, mới học lớp 10, ai ưng làm em dâu đê  .
Sự thật nó phũ phàng vậy, ai biết tui chỉ kém nó có … 3 tháng tuổi chớ nhiều đâu  …

3 ngày kế tiếp không có gì hot xảy ra, cả 2 đều bận học hành ( tui là chủ yếu, chị lúc đó năm cuối nên bài vở cũng ít… ) chỉ tranh thủ trưa và tối trước khi ngủ táy máy chút đỉnh. Cũng không được làm tới, phần vì ngại xóm trọ, phần vì tui … ốm. Lý do lãng nhách, nhưng phải nghe, vì thời đó ngoan hiền dễ bảo. Chỉ cần nghe câu chị yêu, chị thương, là nói gì cũng ok liền.
Trưa hôm đó đi học về, phòng chị đóng cửa, thường thì chị về trước nấu cơm rồi. Chờ mãi 12h không thấy, sốt ruột, Liên gọi sang ăn cùng mà không sang, lấy xe lao qua trường chị… Vào gặp mấy người bạn của chị mới biết hắn ta mò về, chị đi cùng hắn. Tự nhiên sự lo lắng và ghen tuông cùng trỗi dậy, lại đạp xe ra công viên gần đó, vì tui biết, nếu có hẹn nhau chỉ ở đây.Đoán không sai, nửa vòng hồ thì thấy chị đang ngồi một mình, vai run run, thi thoảng lấy tay quệt nước mắt… Vứt cả xe chạy đến, thấy tôi chị đổ gục vào lòng nức nở…
Đợi chị xuôi xuôi, hai chị em ngồi xuống ghế, lúc này mới nhận ra sao chị khóc, má hằn lên 1 bàn tay, hai cúc áo phía trước bị giật bung mất. Vội tháo áo mình ra đưa chị mặc, may là nó về trước rồi, nếu không chắc có thằng phải đi viện.
Chị kể lại, nó đến gặp, chị cũng muốn dứt khoát nên đồng ý ra nói chuyện. Ban đầu nó ra vẻ ăn năn hối lỗi, chị cũng nói luôn là tìm được người hợp với chị hơn, và không chấp nhận được sự thô lỗ của nó, nên chủ động chia tay. Nó nói không được, phát khùng lên tát chị, rồi giật bung áo đòi làm ẩu. May mà trưa nên công viên vẫn có người, chị la lên thế là nó bỏ đi, bỏ một người con gái nó vừa giật tung áo ra giữa công viên.
– Thằng chó má. Tôi gằn lên từng tiếng…
Chở chị vào trường tính lấy sách vở rồi về luôn, nhưng chị nói để chị học nốt chiều. Để chị lại với 1 nỗi lo lắng kèm thêm … ổ bánh mỳ, lại hộc tốc chạy về cho kịp chiều học…
Học thêm nên chỉ 4h đã được về, lao xe như điên làm con nhỏ tưng tưng sợ vỡ mật, ai bảo cứ bám đuôi lúc dầu sôi lửa bỏng. Đến phòng trọ thì chị đã ở nhà lúc nào, đóng cửa. Nhỏ tưng tưng biết ý nên không hỏi han gì. Tui vứt cặp vào phòng rồi chạy sang chị.
Mở cửa vào phòng, chị – mèo con của tôi co ro trên giường, thiêm thiếp. Lặng lẽ ngồi xuống bên chị, lấy tay rờ mặt ( xem cảm sốt gì không ), động chạm làm chị giật mình tỉnh giấc. Thấy tôi mới dụi mắt cười mím. Nhẹ nhàng đóng cửa rồi nằm xuống , ôm chị vào lòng.
– Đừng buồn nữa chị, mọi chuyện qua rồi…
– Um…
Không động chạm gì cả, sợ chị nhớ về chuyện hồi trưa, một lúc chị bảo đèo chị đi chợ… Phố xá ồn ào nhộn nhịp làm chị vui vẻ trở lại. Vòng vèo hết mọi chỗ, tay trong tay thật ấm áp… Chị vui như đứa trẻ, bắt tôi đi khắp mọi nơi thử đồ ( mà chẳng mua gì, sinh viên nghèo lấy tiền đâu mua sắm )… Gần 9h tối mới về, chị áp mặt vào lưng tôi, ôm thật chặt…
Đến cổng thì có chuyện, thằng chó đứng đó đợi sẵn, thấy hai chị em về nó chặn xe.
– Hương, ra đây mình nói chuyện…
Nó kéo chị khỏi yên xe mà xem cái thằng tôi như vật vô tri, vô hình. ĐM
Chị sợ hãi níu chặt lấy tôi.
– Chuyện gì thế ông ?
– Không việc gì đến mày. Nó gằn giọng.
– Chuyện người lớn đừng xen vào.
– Lớn thế à ? Tôi nghiến răng, chuyện hồi trưa vừa lắng xuống lại trào lên trước mặt. Vẫn cố giữ thái độ bình tĩnh, vì ngay cổng khu trọ.
– Ranh con… ra chỗ khác… tao nói lại… không có việc của mày…
– Có đấy. Muốn nói chuyện ? Ok, chị ra đây cùng em, ông cũng ra đây. Tui khoát tay…
Chị líu ríu đi theo, cũng sợ gây ồn ào chủ nhà đuổi thẳng cổ.
Đến ngã tư gần đường cái, có một khu đất trống làm bãi đá bóng. Dựng xe ngoài bãi. Gã nói trước :
– Hương, để xe nó trông, em vào đây anh nói chuyện. Gã kéo chị, tôi giữ chị, mỗi người một bên.
– Không phải ông nói chuyện với chị ấy, mà nói chuyện với tôi. Vào đây.
– Mày chưa có tuổi, tao nói chuyện với nó, không đến phiên mày.
– Có đấy, vào hay không ?
Sự căng thẳng làm chị sợ, khóc.
– Tôi không còn gì nói với anh cả. Anh… mất hết ấn tượng tốt đep trong tôi rồi …
– Cô …
– Nghe rồi chứ ? Còn muốn nói chuyện thì vào, tôi tiếp.
– Thằng ranh con, mày muốn gì ? ( Muốn đập nhau chứ mẹ gì, lải nhải hoài )
Tôi hất hàm đi vào, thằng chó lù lù đi ngay theo sau…
Vừa khuất sau bóng cây, tôi ngã dúi dụi về phía trước, thằng chó đánh lén. Loại tiểu nhân thế này chị không ưa được cũng phải, chỉ xứng mặc váy.
Nó được đà lao đến đạp tiếp, vừa đạp vừa rít lên:
– ĐM mày, chuyện tao mày tuổi gì xen vào, ranh con vừa lớn bày đặt xạo l*n.
Tôi chả võ vẽ gì, chỉ có thân lực điền tuổi 17, con nhà nông thuần túy. Nó đấm đá như điên nên chỉ lấy tay che mặt, sợ về lắp đèn mấy pha thì nhục. Nó đá khá đau, máu nóng nổi lên, chụp được chân nó. Ăn cả rổ hành với bố mày rồi. Thầm nghĩ thế ( thật ra có nghĩ được đếch gì, tóm được nó là đập thôi).
Kéo chân thằng chó về phía trước, nó mất đà tông cả thân nó vào mình, lật được tình thế, chống cùi trỏ theo đà nó lao. Chỉ nghe nó hộc lên một tiếng, sau mới biết chỏ thẳng vào ức nó, hên cho nó, hay cho mình, là mình không biết phát lực, chứ không đập vào chỗ hiểm vậy thì …
Giờ thì mình chửi.
– ĐM mày thằng chó, chuyện trưa nay tao nuốt không trôi mày còn mò đến. Động vào chị tao mày xui rồi…
Khỏi cần nói nhiều, cứ thế táng thẳng mặt, che mặt thì tận tình chỗ khác. Nó nằm dưới, chả làm gì được mình…
Cũng chừng hơn hai chục đấm, lấy lại hết vốn lãi mà vẫn hăng máu, thì… roét… roét… Tiếng còi lảnh lót kèm theo ánh đèn pin chiếu loang loáng. Mấy ông dân phòng lao đến, chị thút thít chạy sau, hốt luôn cả hai thằng về phường giải quyết.
Làm bản tường trình xong xuôi, chị cũng giải thích mọi chuyện cho công an phường nghe. Tui thì được ông chủ nhà ra bảo lãnh, lùng tùng gần 2h sáng mới được về. Còn thằng chó, không muốn nói đến, vì nhìn cái mặt nó mấy pha chả ai nhận ra nổi .
Ba chú cháu về đến khu trọ, tưởng sau vụ này thì chị em nối gót nhau rời đi, ai ngờ chủ nhà nhiệt tình:
– Mày làm thế đúng lắm, đàn ông phải vậy.
Phán xong câu rồi thủng thẳng lên nhà trên, chị em mừng húm, dắt díu nhau vào phòng…
Lấy dầu nóng thoa vào mấy vết bầm tím, mình chả thấy đau mà chị cứ rơm rớm khóc. Đúng là phụ nữ.
Xóm trọ ngủ cả, không ai biết việc gì xảy ra nên mọi chuyện êm ru. Trừ cái con nhỏ ” tưng tưng”. Sau này nó theo học luật cũng đúng, bản chất ưa khám phá :v .
Nói không đau chứ lúc nằm cũng ê ẩm, mãi chẳng ngủ được, chị thì về phòng , sau khi thoa thuốc và buôn bán nước bọt một lúc. Cũng sợ, vì sau vụ này chủ nhà đã để ý…

Liên là mẫu phụ nữ khá đặc biệt. Năng động, ưa khám phá, dám yêu, dám hận,khôn ngoan. Sau này làm bên tòa án hơi bị nổi tiếng. Mà đó là cái sự sau này, còn thời điểm ấy nhỏ ta chỉ biết … tưng tưng mà thôi…
Đón bình minh mùa thu với cái se lạnh và sự ê ẩm toàn thân từ cuộc chiến. Cả cơ thể biểu tình không muốn vận động. Cơ mà vẫn phải đến lớp, nghỉ học thì xong đời, đành lóp ngóp bò dậy xếp sách vở…
Tô bún riêu nóng hổi cập bến, húp xùm xụp vài cái hết vèo, còn mè nheo thêm nửa gói xôi lạc của chị mới ngang dạ. Chị ngồi nhìn tui ăn mà cười tít, phụ nữ là thế…
Tranh thủ phê pha, đẩy cửa khép hờ rồi ôm riết lấy nhau, từng nụ hôn vội vã, tay vừa luồn vào trong áo chị thì …
Cạch cạch…
– Ai thế ( giật mình quát, tự nhiên bị phá ngang, chị rời tui chỉnh trang lại y phục rồi ngồi ra bàn học)
– Tớ mà, đi học thôi T, chậm 5′ rồi …
– Ờ ha, đợi chút…
Xách xe ra cổng mới có vấn đề, đùi đau ê ẩm, đạp xe không nổi.
– Nay bà xế nha, tui … đau chân…
– Lười chứ đau gì, trước ai nói trời đánh không đau bằng ngồi sau … cơ mà
– Đau thật, sáng dậy bị … vọp bẻ
– Sáng chứ không phải đêm qua ha ? Mắt lườm, nguýt dài phát.
Chết mẹ, sao cái gì con nhỏ này cũng biết tuốt vậy ?
Rốt cục nó cũng chịu lái, với điều kiện nợ 3 chầu chè bà Béo. Con nhỏ này cứ nói đến chè cháo là quên mẹ cả tổ quốc đang lâm nguy cũng nên . Ngồi sau nhỏ đúng là cực hình, xích ra xa thì khó lái, áp lại gần thì quê, cứ được 1 đoạn lại phải chỉnh đốn đội hình, sau cùng đành phải lấy tay ôm eo nhỏ mới ổn.( Bác nào dài người thì biết rồi, tui mét tám nên như cái sào vậy, đứng ngồi đều thấy … thừa lưng ).
Eo con nhỏ đẹp phết, ôm vào mới biết, vòng 1 bự, vòng 2 thon, vòng 3 cũng căng đét, mặc áo đồng phục mà cái … nịt vú cộm lên đúng tầm mắt, không quan tâm cũng … không được. ( Có dạo sang phòng nhỏ chơi, lấy tay giật phát bung ra nó lùa cho chạy cả chục vòng quanh khu trọ luôn ).
Chở nhau đến gần trường thì tui xuống xe … nhảy cóc vào lớp. Để bọn ở trường biết ngồi sau con gái thì … đâm đầu xuống hố chết vì nhục.
Bị đau nên trưa ở lại trường, nhỏ Liên le te chạy đi mua bánh mỳ về ăn cùng luôn. Cũng hên hai đứa cách nhau hẳn 2 lớp nên mọi người nghĩ nó là … chị tui thật, dù chả có tý mẹ gì giống nhau hết. Ngồi ghế đá gặm bánh mỳ, chém gió toàn chuyện trên trời, rốt cục nhỏ cũng lôi chuyện đánh đấm ra hành.
Cũng phải thán phục nhỏ, sao tụi FBI với CIA bên Mỹ không chịu đầu tư cho nhỏ làm gián điệp luôn đi, hao hụt một nhân tài siêu đẳng. Tui bị xoay như chong chóng, có gì khai sạch, mỗi vụ ngu ngơ ” lần đầu làm người lớn” là còn giữ được. Nói ra mất face bỏ mẹ…
Chốt hạ nhỏ phán xanh rờn :
– Mọt sách dâm ô !
Nhỏ học chuyên văn, dân văn thường lãng mạn, khi đã cảm thấy thân thiết thì chả giấu diếm gì.Kể cả chuyện tình cảm bọn học trò, thời đó chưa có mạng mọt gì ráo, yêu đương chỉ là thư tay. Có lần xem cái thùng thư của nhỏ mà hoảng, cỡ ngìn lá chứ chả ít, anh người yêu là bộ đội, nên thư từ đều như vắt chanh, lời lẽ cũng sướt mướt lắm…
Chị mang cơm sang tận trường, thấy hai đứa ngồi chém gió ánh mắt thoáng chút buồn, nhưng vẫn không giấu sự quan tâm và lo lắng. Thấy thương chị vô cùng…
Chiều thứ 7, mọi người về quê hết, còn hai chị em ríu rít như chim non. Chỉ hóng sao trời mau tối…
Bóng tối đồng lõa cho tình yêu lên hương, quên đi cả cơ thể vẫn còn đầy thương tích.
Nhẹ nhàng gỡ mớ phụ tùng của cả hai, tôi muốn thật chậm rãi tận hưởng từng giây phút bên chị, những nụ hôn ngọt ngào, khám phá từng xen ti mét trên cơ thể của nhau. Cả hai đều chưa từng trải, mới chỉ qua lần đầu tiên, nên chẳng có gì gấp gáp, tôi mơn man khắp cơ thể chị, từng ngõ ngách, môi lướt qua đâu cũng làm chị run lên từng chập. Ánh đèn đường chiếu vào phòng làm tất cả trở nên huyền ảo hơn, mộng mị hơn…
Những nụ hôn ngọt ngào chưa dứt, tôi lần xuống cặp đào tiên.Nhũ hoa nhỏ, hồng hào, vú chị không to, nhưng đều và rất săn chắc, một bên nhẹ nhẹ mân mê đầu ti, một bên ậm, mút chậm rãi, mỗi lần nút chị lại cong cả cơ thể, mắt khép hờ thỏa mãn. Chị rất thích được ậm ti, thi thoảng nhay mạnh lại nảy lên rên rỉ…
Lướt nhẹ môi qua bụng, dịch dần người xuống, cả một vùng hoang sơ ẩn hiện, mu chị cao, múp xụp, lông không nhiều, và có mùi hương rất … phấn khích, khó diễn tả lắm, chỉ biết sau này không gặp ai có mùi hương ấy nữa. Khẽ đẩy hai chân chị rộng ra, tôi từ từ úp mặt vào, một chút dịch nhờn đã tiết ra cửa mình, ánh sáng đủ làm tôi nhìn rõ cô bé, hồng hào, nhỏ xíu, thơm nồng…, nó kích thích tất cả mọi giác quan của gã đàn ông trong tôi. Vận dụng tất cả những gì biết được, tôi chăm sóc cô bé nhiệt tình, đánh lưỡi vào hạt le,ngậm môi lớn, môi nhỏ, luồn cả vào sâu trong cô bé…, chị quằn quại trong những tiếng rên, tay vò chặt đầu tôi…
– Ah, chị ra T ơi…, cơ thể chị run lên, hai đùi khép lại, một dòng dịch chảy mạnh ra nơi cửa mình, trào lên miệng, mũi, cằm tôi.
Nằm im tận hưởng chừng 1 phút, chị xoay lại, đè lên tôi, đúng kiểu 69, ( sau này mới biết cùng thầy dạy là cô giáo Thảo mà ra  ). Chị bắt đầu chăm sóc thằng nhỏ, tôi thì vẫn say mê với cô bé, lúc này đã bóng nhẫy dịch nhờn…, môi chị lướt chạm nhẹ vào đầu khấc, cả cơ thể như có dòng điện chạy xẹt qua, mềm mại, nhẹ nhàng, ướt át.
Ái tình là sự thỏa mãn về nhục dục, thằng nhỏ kiêu hãnh ngỏng cao đầu khi được chị đưa vào miệng. Dù mới lần đầu, răng cạp cả vào đau điếng, hôm sau còn nguyên dấu vết, nhưng vẫn phê…, lưỡi chị đưa qua đưa lại đầu khấc, cảm giác khoan khoái toàn thân, miệng chị đưa lên đưa xuống, cảm giác thằng nhỏ như bị bóp nghẹt. Tất cả đều là những trải nghiệm đầu đời, rất đáng để nhớ …
Chừng được 5 phút bú mút nhiệt tình, thấy không chịu nổi, nên bảo chị dừng. Đỡ chị nằm xuống, tôi bắt đầu bằng kiểu truyền thống. Hai tay chị đỡ chân, dãn rộng ra để tôi dễ dàng xâm nhập, vuốt nhẹ thằng nhỏ lên cô bé vài lần, căn chỉnh thật chuẩn, tôi nhẹ nhàng đẩy vào.
Cô bé của chị khít quá, ấm áp, nhầy nhụa, mà chật chội. Thằng nhỏ cố sức nong thật mạnh mà vẫn khó, đành nhấp từ từ cho chị quen dần, chị phải lấy khăn mặt quấn tròn ngậm vào miệng, vì sợ rên to, mỗi lần theo nhịp thằng nhỏ đưa vào, miệng chị lại phát ra những tiếng ưm … ưm đầy thỏa mãn.
Tiếng rên như thuốc kích dục, tôi dần tăng tốc, cô bé bị nong ra cũng thích ứng làm bạn với thằng nhỏ dần dần, xung quanh chỉ còn tiếng nhóp nhép cọ xát của hai cơ thể với nhau và tiếng rên của chị…
Đổi tư thế, muốn thử kiểu chó xem sao, chị ủng hộ nhiệt tình. Từ phía sau thâm nhập phải công nhận phê hơn nhiều, thằng nhỏ khá dài nên làm kiểu này rất sướng. Tôi nhấp nhanh dần, mông chị cong lên, lúc chống lúc sấp cả nửa người xuống gối, với tay lên nâng niu trái đào, thi thoảng ngắt nhẹ làm chị thở hắt ra… Kiểu này không trụ được lâu, chắc tầm 10 phút thì đầu hàng, tôi tăng tốc nhanh nhất, mạnh nhất, nhấp như vũ bão vào chị, rồi cả cơ thể căng cứng, từ nơi đầu khấc, thằng nhỏ hùng mãnh huy động toàn bộ quân lực ào ạt tấn công vào bên trong cô bé….Giật giật một hồi, tôi đổ gục xuống lưng chị như một chiến binh thắng trận trở về, phì phò, hổn hển, thỏa mãn…
Nằm vật ra giường, chị xoay người lại ôm lấy tôi thật chặt :
– Yêu lắm …!

– Ái tình nó giống như thuốc phiện vậy. Hạ chén rượu xuống mâm, ông chủ nhà khề khà …
– Khi mày chưa dính vào thì thấy cũng … thường thôi, nhưng ăn quen bén mùi, mãi mãi chả dứt được.

– À mà quên, ranh con chưa mọc đủ lông biết gì nghiện ngập, ngồi châm tửu cho tao là phúc đức lắm rồi đó nhóc  ( Đợi lúc tui nghiện rồi con gái ông biết tay tui ).
Ổng sống rất hay, nghĩa khí có, lưu manh có, côn đồ có.Từng xách nguyên con mã tấu lùa hàng xóm vì cãi nhau, nhưng cũng cho mấy đứa học sinh nghèo trọ miễn phí suốt thời gian học chả tính toán gì…
Và khi say xỉn thì triết lý sống trong bụng tuôn ra dạt dào như suối vậy !
Sau này có chuyện với con gái ổng thật, chắc mẩm hết đời trai luôn, nhưng ổng chỉ gọi hai đứa ra xả cho nguyên buổi chiều. Chốt lại là lớn rồi cóc thèm quản, yêu đương gì mặc xác, không được ảnh hưởng đến học hành, không ra sản phẩm, OK.
Mà đó là chuyện sau này, thời điểm yêu chị thì ổng là chuyên gia tâm lý hàng đầu cho tui, tất nhiên phải chêm tửu cho ổng dài dài.
Kinh lịch bao năm chinh chiến với đủ hạng đàn bà nên mọi chiêu trò ổng truyền lại cho khiến mớ sách vở học được từ cô giáo Thảo hay chú Kim trở nên … vô nghĩa.Nghe thì nghe vậy, chứ thực hành thì cái có cái không, nhiều thể loại nghe cũng … nổi da gà, nói gì làm thật .
Tôi và chị bị nghiện thật, nghiện yêu. Lúc nào cũng thấy thiếu thốn và trống trải, dù tối tối học xong là xoắn lấy nhau ( bựa tý mọi người bảo như cứt với đít vậy,xin lỗi bạn đọc nếu có đang dùng bữa )  . Tất nhiên mọi hành động “quá khích” đều hạn chế thể hiện trước mặt bà con, trừ phi chỉ có hai người. Và một nỗi khổ nữa là “chịch” chỉ xuất hiện trong từ điển ” cuối tuần”, khi đám kỳ đà về quê hết.
Các bác biết đấy, thanh niên trai tráng, cả tuần mới được chiến đấu nó bí bách, khó chịu như nào. Nhiều lúc chỉ ước có khẩu AK 47, đi 1 vòng đủ 5 phòng nã đạn cho tụi nó mất tích luôn, khỏi cản mũi chuyện “người lớn”. Hên cho tụi nó ( hay cho tui ) là chuyện đó chỉ trong tưởng tượng mà thôi .

Mùa thu là mùa của tình yêu, nhất là thứ tình yêu ” đầu đời”, khi con người ta vừa bước vào những trải nghiệm thú vị nhất của nó…
– Alo, mẹ ạ. Tuần này con phải ” học thêm”, không về được … Dạ, vâng,… con biết rồi … Thế mẹ nhé …
Tình yêu biến con người thật thà, chất phác, chưa bao giờ biết nói dối trở thành vậy đó…, biết sao được. Thôi đành ăn năn hối lỗi … sau vậy.
Hai chị em rong ruổi khắp nơi, mọi ngõ ngách của thành phố, trên con xe đạp cà tàng. Chị cười tươi như đứa trẻ, má ửng hồng ẩn hiện lúm đồng tiền…,. ( Có lẽ chính vì thế mà sau này, bỏ qua mọi cám dỗ nơi phồn hoa, tôi quyết chí về lập nghiệp ở quê hương. Đơn giản, mọi thứ nơi đây đã ăn sâu trong tiềm thức, có chị, có những kỷ niệm ngọt ngào … ).
Cả thành phố xây được 1 cái công viên, nên cuối tuần đôi lứa rủ nhau ra canh gốc cây đông như quân nguyên. Hai chị em lượn mấy vòng quanh hồ mới tìm được chỗ ưng ý, kín đáo. Cũng sợ lắm chứ, để ai quen biết gặp thì …
Trải tấm áo mưa ra cỏ, bỏ chai nước và bịch bỏng ngô xuống bên cạnh ( thời đó chỉ có vậy thôi các bác ạ, làm gì có mùi tiền như bây giờ, sinh viên mà ). Tôi thả người xuống ngắm trời đất, chị ngồi bên. Câu chuyện kéo dài như vô tận, từ học hành, gia đình, yêu đương … Những viễn cảnh vẽ ra cho tương lai, khi học hành xong, đi làm, rồi về bên nhau…, chị cười, thoáng buồn …
– Liệu có ngày đó không T ?
– Sao không ? Chỉ cần mình cùng cố gắng …
– Uhm, mình cùng cố gắng …
Tôi mơ mộng quá, chưa trưởng thành như chị, chưa biết những gì sóng gió đón đợi phía trước. Vì tôi mới chỉ 17 tuổi, còn đang đi học, còn một quãng đường rất dài để đến được điều ấy. Còn chị, sang năm ra trường rồi …
Kéo đầu tôi đặt lên đùi chị, khẽ vuốt mớ tóc rễ tre bồng bồng chị hay khen là lãng tử. Thật êm đềm…
– Sao mình lại yêu nhau nhỉ ? Chị hỏi vu vơ
– Cũng không biết nữa, chắc do duyên số …
18 tuổi, nhận lời 1 người bạn học cùng ( thằng đó đó ) vì hai bên gia đình chơi rất thân với nhau, cả 2 bên đều hi vọng mọi chuyện tốt đẹp. Sau này ra trường rồi tổ chức, chị cũng không ý kiến gì, cuộc sống ổn định, thế là xong. Hơn 2 năm duy trì mối quan hệ, chị cũng rất cố gắng, gần như trong mắt mọi người tất cả đã an bài, nếu không phải vì sự quá đà và thô lỗ của hắn. Mỗi tháng về thăm được 1 lần, mục đích duy nhất chỉ là thỏa mãn ham muốn, chị không cho, muốn giữ gìn…
– Sẽ chẳng có gì thay đổi nếu em không đến phải không ?
– Có lẽ thế…
– Chị chưa bao giờ thực sự biết yêu, cho đến khi gặp em…, thông minh, lanh lợi, vui tính, bản lĩnh… Ở bên em chị thấy mình như trẻ lại, có niềm vui, nụ cười… Những điều chị không có khi ở bên hắn…
– Ra mình cũng nhiều điểm cộng quá nhờ, thêm đẹp dzai và … to nữa chứ .
– Không dám đâu ông, xấu mù. Chị bẹo má tôi đau điếng …
– Quên mọi chuyện buồn đi chị, có em rồi, em sẽ đi cùng chị đến cuối con đường.
– Sến quá. Chị chả mơ.
– Thật chứ sến gì.
– Sau này rồi biết, tui gái già, còn cả đống em trẻ đẹp đợi ông kìa, vài bữa chán tui ngay ấy mà.
– Yêu chị, không ưng em nào hết… Tôi quả quyết.
– Uhm, nhớ đấy, sau này tòm tem tui xắt … Chị giơ hai tay hình kéo chập lại dứ dứ, chết cười…
Tình yêu đã đi qua những ngày như thế, ai biết đâu mai sau ra sao ?

Tạt qua chợ mua đồ ăn, chị ghé qua luôn tiệm thuốc. Trở về khi trời đã nhập nhoạng tối, cả khu trọ chỉ còn hai chị em, cảm giác ấm áp như đôi vợ chồng son vậy. Ngồi phụ chị nấu ăn mà lóng ngóng, bị bẹo má liên tục, thấy thật hạnh phúc.
Bữa cơm trôi qua thật nhanh. Chị giục tôi học, chị dọn dẹp cả hai phòng. Ngồi nhìn những con số nhảy múa mãi không vào nổi đầu, vì toàn thấy hình ảnh chị, háo hức cho những gì sắp đến…
Chị thì thủng thẳng, dọn xong còn bê nguyên đống sách sang p

phòng tôi, ngồi nghiền ngẫm như đúng rồi…( Cái nguyên tắc học đến 10h chị đặt ra là miễn bàn cãi, không là nghỉ chơi  )…
Ngồi ngắm cái kim đồng hồ nó bò như con rùa mà ức phọt máu mũi, chỉ muốn đá phát cho nó bay ra khỏi tầm mắt…, lén lén với tay chỉnh…
– Tui thấy đó, đừng làm liều … Tiếng chị lảnh lót làm giật mình rụt luôn lại,tiu nghỉu…
– Cố học nốt đi, rồi chị thương, nhé…
Chả hiểu sao, cứ nghe cái từ chị thương, chị yêu là người tui … mềm nhũn, lại như có redbul tăng lực vậy, cắm cúi làm hết đống bài chuyên đề nhanh như máy.
Ngâng đầu lên thì chị đã mắc màn nằm từ lúc nào. Ác thật, ngủ không thèm gọi mình, thù này tất báo…
Tắt đèn, nhẹ nhàng chui vào nằm bên chị, mùi hương dịu dàng làm tôi ngây ngất. Bảo sao chị tên là Hương cũng phải…
Bộ đồ ngủ mỏng manh không che dấu nổi những nét quyến rũ, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên trái đào phập phồng theo nhịp thở, khẽ hôn nhẹ mắt, mũi, tai, rồi tìm đến đôi môi mọng đỏ. Tay luồn vào ôm ấp cặp vú tròn căng, lưỡi tách nhẹ môi chị ra, lần tìm lưỡi chị…
Tiếng ưm dịu dàng thoát ra, chị khẽ cong người khi tôi mân mê cặp nhũ, môi dính chặt môi, lưỡi quyện vào lưỡi, vòng tay ôm siết qua lưng, miết nhẹ từ đầu xuống khe mông làm tôi đê mê…
Gỡ bỏ hết mớ rào cản vướng víu, tôi sà xuống ậm ti chị như trẻ con khát sữa, tận tình, say sưa với đôi gò bồng đảo mịn màng, căng tràn nhựa sống, mỗi lần đánh lưỡi qua nhũ hoa, ngắt nhẹ, chị lại hổn hển rên rỉ đầy thỏa mãn.
Đẩy tôi nằm ngửa ra, chị xoay người nằm đè lên trên, cô bé đưa đến tận mặt, một chút dịch nhờn lấp loáng, tôi miết nhẹ ngón tay dọc khe cửa mình, chị rên rỉ. Phía dưới, thằng em hùng dũng vươn cao ngạo nghễ, chạm vào môi, má, mắt, cổ chị, rồi từ từ tiến vào đôi môi ẩm ướt, lưỡi chị đánh qua đầu khấc nhẹ nhàng làm cả cơ thể như căng ra… Cô bé cũng được chăm sóc một cách nhiệt tình, môi lớn, môi nhỏ, lưỡi tôi quấn quanh mồng đốc đỏ mọng của chị liên tục, dịch nhờn càng lúc càng nhiều, tôi tận hưởng hết hương vị ấm nồng ấy… Mới chỉ lần thứ 2 thôi, nhưng chị đã yêu thương chú bé tốt hơn nhiều, chỉ còn cảm giác sung sướng đê mê nơi đầu lưỡi, trong miệng, mỗi khi tôi miết lưỡi vào mồng đốc và sâu bên trong cô bé, chị cũng đưa chú bé sâu hút hút vào tận trong cổ, chât chội, êm ái …
Xoay người lại, chị hôn tôi, nụ hôn ngọt ngào còn cả dư âm của tinh dịch và dâm thủy, kích thích tất cả mọi giác quan còn tiềm ẩn trong cơ thể.
– Hôm nay chị ở trên nhé. Chị thì thào trong hơi thở…
– Uhm …
Với tay khẽ chỉnh chú bé vào cửa mình, chị nhẹ nhàng ngồi xuống, cảm giác mỗi milimet cô bé bao trùm lấy chú bé, rồi từ từ lút hẳn vào bên trong, mê muội … Vẫn là sự chật chội, nhớp nháp và nóng nực, cảm giác thêm cả tận cùng bên trong cô bé đã chạm vào nơi đầu khấc, chị bắt đầu hẩy nhẹ mông, hai tay chống vào ngực tôi mông chị vừa hẩy vừa sàng qua lại,làm chú bé cọ sát vào bên trong một cách mãnh liệt, hai trái đào nảy nhấp nhô theo cơ thể chị, đầy hoang dại…
Mắt chị đờ đẫn, miệng mở to theo những tiếng rên. Tư thế này khiến chị lên đinh nhanh, chỉ tầm 3 phút , chị A to, rồi cả cơ thể đổ gục xuống người tôi, hai chân khuỵu lại, hổn hển. Cảm giác rõ dòng dịch thủy tuôn ra từ cửa mình, trào xuống cậu bé, xuống bìu…
Với tay ôm chặt chị, cho hai cơ thể như dính sát vào nhau, khẽ nâng cả người lên, tôi lại thay chị, cứ thế chống chân, tôi hẩy mông, cô bé lại bao bọc chú bé, nâng cả tôi, và cả chị, nhịp lên xuống đều đặn…
Đặt chị nằm xuống, kê gối lên mông, cô bé bóng nhẫy kiêu hãnh mời gọi, cả gian phòng chỉ còn lại tiếng da thịt chạm nhau và tiếng nhóp nhép nhục dục…
Chú bé căng lên, dâng hiến tất cả những tinh túy nhất nó có vào sâu thật sâu trong cô bé, như chính bản thân chủ nó muốn dâng tất cả tình yêu cho chị vậy. Nhiệt huyết, sôi sục, bùng nổ, và tan biến vào trong nhau… Đêm ấy, tôi và chị làm tình 3 lần…

Đàn bà có máu ghen rất đáng sợ, kể cả khi chỉ là nhân tình, cũng sẵn sàng đi … ghen với nhân tình…
Mang chuyện chị về kể với Liên, ả cắn … ti tui tím bầm. Còn dọa nếu léng phéng thì ả … khai với sư tử nhà tui…, phiền thật  .
Ngoại tình có xấu xa không ? Cực xấu, cực khốn nạn, đồi bại …, xếp vào 4 đại tội có thể ném vạc dầu khi các bạn gặp anh Diêm Vương ( Trừ khi DV cũng khốn nạn y như bạn  ) .
Nhưng tại sao con người vẫn phải ngoại tình ?. Vốn dĩ không có ai hoàn hảo, anh mạnh mặt này sẽ yếu mặt khác, nó là sự cân bằng tất yếu trong cuộc sống. Mà ai cũng cố gắng đi tìm sự hoàn hảo, khi thấy vợ ( hoặc chồng ) mình không bằng kẻ ABC nào đó, ắt sẽ mang lên bàn cân mà so sánh. Chính thời điểm ấy mà bạn yếu lòng, thì việc ngoại tình 99 % sẽ đến, âu nó cũng là cái … liễn rồi  .
Liên từng nói với tôi : Không ngoại tình với anh thì em cũng tìm người khác, vì khoảng trống cần phải bù lấp. Anh có thứ mà chồng em không bao giờ cho em được.
Bạn ắt sẽ sỉ vả cô ấy ? Làm tòa án, nơi lên án chính cái sự phản bội, ngoại tình, mà còn không giữ nổi bản thân trước cám dỗ, thì biết hòa giải cho ai, biết lên án ai ?. Tui cũng … từng nói thế, nhưng cái con nhỏ ” tưng tưng ” ngày ấy chẳng ý kiến gì, thậm chí còn thản nhiên : Nếu có lỡ đổ bể thì cùng lắm mất việc, tai tiếng,nhỏ cũng … chẳng màng. Vậy đó…
Nhỏ có một gia đình khá … hoàn hảo, theo nhận xét của người ngoài nhìn vào. Vợ chồng thành đạt, có quyền chức, công việc ổn định, gia thế, nhà lầu, xe hơi…, về cơ bản thì hơn hẳn lứa cùng thời bọn tôi. Là hình mẫu gia đình đáng để mơ ước…
– Anh không trong chăn sao biết chăn có rận ? Thậm chí cả cặn bã, rắn rít, cóc ngóe nó chui trong đó… (ọe ). Nhiều khi cắn răng mà sống, nhịn nhục cho yên thân, nhưng nếu không tìm được sự cân bằng, em dễ lên Trâu Quỳ định cư không chừng.
– Đừng bỏ rơi em, anh là điểm tựa cuối cùng em có thể dựa dẫm …
– Nếu không phải anh, thì em cũng sẽ ngã vào vòng tay kẻ nào đó, em không chịu được…
– 10 năm trước anh bỏ rơi em, giờ anh cũng định bỏ rơi em hay sao ?


Thế đấy, dai dẳng mấy năm liền, bao lần quyết tâm cắt, mà nhỏ cứ như cái … ruột thừa không viêm, chả cắt nổi …Tru

Truyện cùng chủ đề