Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Cô nàng Viator dâm đãng

Lẽ ra hôm nay hắn phải học đến 10 giờ, bài báo cáo còn nguyên trên máy chưa xong được phân nữa, nhưng có cái gì đó thôi thúc hắn phải thoát ra khỏi chương trình, ra ngoài desktop và rà chuột vào một cái icon quen thuộc: Yahoo!Messenger. Hôm nay là thứ bảy, hi vọng là….Chiếc đồng hồ cát hiện ra, hắn nhịp chân chờ đợi. Cửa sổ Yahoo! xuất hiện, hắn thở ra một hơi thất vọng, cô ấy không online rồi. Đã hai ngày nay không gặp, hắn nhớ muốn phát điên lên. Hôm nay là thứ bảy mà, cô ấy chắc chắn là đang ở nhà…Cô ấy đang làm gì nhỉ?Trong Buddy list không có cái nick nào phát sáng, kể cả cái nick thân thương: nice_lotus1812. Hắn chẳng còn thiết làm gì nữa. Hắn vuốt tóc lên ngẫm nghĩ vu vơ, không biết từ khi nào hắn đã ghiền cái thú chat trên mạng Yahoo! , à, đó là lúc hắn quen với “nice_lotus1812” ,hắn không thể quên được cái cảm giác ấm áp, gần gũi khi chat với cô. Không thấy mặt, không nghe giọng nói, nhưng trong trí óc hắn đã hình thành nên một thần tượng lung linh, một thiên thần dịu dàng đang cùng hắn trò chuyện. Cô đang học ở Bưu Chính Viễn Thông, cái tuổi 18 giỏi giang, ngây thơ ấy cũng đủ làm hắn điên đảo. Hắn nhìn lại mình, cũng 18 tuổi, đang học ở trừơng đào tạo Chuyên Viên Quốc Tế, xem ra cũng không tệ, nhưng hắn cảm thấy mình thật kém cỏi so với nàng, hắn cũng không biết tại sao, có lẽ do nàng nói chuyện quá dễ thương chăng? Hắn thở dài nhấp vào nút close. Biểu tượng Yahoo! nho nhỏ vẫn còn dưới thanh taskbar, hắn không buồn tắt, cứ để cho nó như vậy. Bài báo cáo này thì sao đây? Hắn đeo khiếng vào, nheo mắt nhìn lên màn hình, chụp cái phone lên tai. Bỗng tiếng chuông quen thuộc của Yahoo! vang lên “Cooong”, một cửa sổ nhỏ hiện ra giữa desktop cùng một thông điệp nhỏ:

nice_lotus1812: Viator, chúc một ngày tốt lành ^_^…

Hắn mừng rơn lên, tay gõ nhanh vào bàn phím

Viatorvn: Chào nice_lotus, mình khoẻ lắm Còn bạn?

nice_lotus1812: Hôm trước cài lại Unikey rồi, Cảm ơn đã gửi cho mình.

Viatorvn: Không có gì Bạn vui là được rồi.

nice_lotus1812: Hôm nay trường bạn cũng nghĩ à?

Viatorvn: Ừm, mình học buổi chiều mà

nice_lotus1812: À, mình quên ^_^

Viatorvn: Ủa, sao mình không thấy nick của bạn sáng lên vậy?

nice_lotus1812: À, mình đang ở invisible mode

Viatorvn: Hèn chi

nice_lotus1812: Bạn biết tại sao không?

Viatorvn: không biết, bạn nói đi

nice_lotus1812: bởi vì mình chỉ muốn chat với một mình bạn thôi

Hắn tươi tỉnh hẳn lên, ” cô ấy chỉ muốn chat với mình…thật sao?”, hắn cũng vậy, hắn không thích chat với bất cứ ai vào lúc này nữa, hắn chỉ thích nice_lotus1812.Và mỗi lúc như vậy, hắn lại lúng túng, không biết nên nói gì, hắn ngần ngừ đặt tay lên bàn phím. Nhưng một thông điệp khác đã đến

nice_lotus1812: Viator

Viatorvn: mình đây

nice_lotus1812: mình nhờ bạn một chuyện được không?

Viatorvn: mọi thứ bạn yêu cầu, nice_lotus

nice_lotus1812: mình đang tìm tài liệu về mạng viễn thông

Viatorvn:mình có thể giúp gì không?

nice_lotus1812: bạn có biết những trang web về mạng viễn thông chứ?

Viatorvn: chắc chắn rồi, mình là Viator mà

nice_lotus1812: chứng minh đi nào

Hắn chỉ cho nice_lotus vài trang web tìm kếm. Sau đó im lặng đi vài giây, hắn đánh bạo gõ tiếp

Viatorvn: mình rất muốn gặp bạn, nice_lotus

Bên kia cũng im lặng đi vài giây, hắn hồi hộp chờ.

nice_lotus1812: thật à ?

Viatorvn: mình nói thật đó, nice_lotus

Viatorvn: mình có thể không?

nice_lotus1812: có thể

Viatorvn: mình muốn gặp bạn lắm

nice_lotus1812: 4 giờ chiều nay , tại thư viện thành phố, mình sẽ ở đó

Viatorvn: làm sao mình nhận ra bạn?

nice_lotus1812: mình sẽ ở kho sách Mạng viễn thông

Viatorvn: nhưng nice_lotus à, mình chưa biết mặt bạn

nice_lotus1812: mình cũng vậy nhưng nếu có duyên thì bạn sẽ tìm ra mình

nice_lotus1812: thôi, mình phải đi rồi, bye nhe, Viator

Viatorvn: nice_lotus, mình muốn gặp bạn lắm

nice_lotus1812: bạn sẽ gặp được mình

Viatorvn: mình rất muốn , nice_lotus

Hắn cố gắng gõ thật nhanh, nhanh đủ để hắn có thể nói hết những gì đã và đang hiện ra trong óc hắn, nhưng…

nice_lotus1812 has logged out at 9:31 AM(2/1/2004)

Hắn nặng nề click chuột vào nút closes. Bài báo cáo này xem như đã là ngày mai rồi. Hắn tắt máy, nhảy phóc lên giường với hàng lô thứ trong đầu…rồi hắn ngủ lúc nào không hay.

_o0o_

Hắn bật dậy, nhà vắng tanh, bố mẹ hắn đi làm chưa về. Hắn nhìn đồng hồ…” Chết rồi!!!!”…Hắn bật dậy chạy như ma đuổi, đã 2 giờ 45 chiều, và hắn không thể nào lỡ cái hẹn lúc 3 giờ, hắn không được quyền lỡ. Trời hôm nay không nắng, thường thì giờ này nắng lắm chứ? Hắn vừa rửa mặt vừa nhìn ra ngoài, mây đen,…gió thổi hơi mạnh…không biết mưa không nhỉ? Mặc kệ chuyện thời tiết, hắn tất tả chạy đi kiếm bộ đồ treo trên móc. Hắn nhìn lại mình lần nữa trước gương…rồi hắn bật cười thầm…” Cô ấy sẽ nghĩ sao khi gặp một thằng ra đường mà quên gài dây kéo nhỉ?”. Hắn cúi xuống kéo dây quần lên, thực ra thỉnh thoảng hắn cũng hay quên, nhưng chưa khi nào bị con gái nó “thấy” cả. Sau khi cài cửa lại chắc chắn, hắn đạp máy chiếc xe 78 cà tàn, xe không nổ, hắn bực bội đạp hết sức. Lẽ ra hắn phải đi một chiếc xe khá hơn, xịn hơn mới xứng đáng đi gặp một cô gái …nhưng…xe đâu mà đi? Hắn chỉ có “nhất y nhất quởn” chiếc này thôi. Xe nổ máy, hắn ngước mặt lên trời để hít chút gió, chà, mây đen hơi nhiều, nhưng chắc gì sẽ mưa? Hắn phóng xe luôn ra đường chạy như bay về hướng đường Hai Bà Trưng. Chưa tới giờ tan ca, xe còn thưa thớt, hắn tha hồ phóng đi. Hổn hển gửi xe vào bãi, hắn đi như bay vào trong Thư Viện, vừa đi vừa nhìn đồng hồ…3 giờ 10… hi vọng còn kịp. Hắn gật đầu chào viên quản thư, hắn quen bà ta vì thỉnh thoảng hắn cũng hay ghé vào đây để mượn sách. Các kho sách lúc nào cũng đông khách, chủ yếu là bọn sinh viên đi coi “chùa”…hắn ngơ ngác tìm kho Mạng Viễn Thông. Đây rồi, Bưu Chính Viễn Thông, nó đây. Hắn hồi hộp bước từng bước vào, ở đây vắng hơn những kho kia, chỉ có vài sinh viên đang tra cứu sách. Hắn nhíu mày: “Toàn là ‘ đực rựa’ …Cô ấy đâu nhỉ?”… Và… hắn thấy một cô gái đang đứng đọc sách gần trong góc phòng. Cô ta đeo kính, khuôn mặt trầm tư chăm chú vào quyển sách như không còn quan tâm gì đến những thứ xung quanh. Cô ấy có nước da trắng trẻo, nổi bật lên trong cái áo thun bó sát màu đen tuyền. Chiếc quần jeans cũng màu đen gọn nhẹ ,thẳng thớm chạy dọc theo những đường cong cân đối. Thỉnh thoảng cô lật vài trang để tìm thứ mình cần, mắt chăm chú theo dõi từng hàng chữ.” Cô ta đẹp thật…Chắc đúng rồi…”, hắn nghĩ rồi đi chậm rãi đến. Không biết phải bắt đầu từ đâu, hắn khẽ tằng hắng…Cô ấy ngước lên. Ánh mắt ngây thơ, xinh đẹp sau cặp kiếng nhìn thẳng vào mặt hắn, rồi lướt nhanh trở lại quyển sách. Hắn giả bộ đi lại gần tìm vài quyển trên kệ. Cô ấy vẫn tiếp tục với quyển sách, không để ý gì đến hắn. “Làm gì nữa đây?”, hắn suy nghĩ.

“Chào bạn…”_Hắn nói nho nhỏ. Cô ấy ngước lên, khẽ mỉm cười gật đầu. Hắn khẽ cười lại….”…bạn đang học ở đâu?”

“Mình ở Bưu Chính Viễn Thông”_Cô đáp lại bằng giọng nói nhẹ nhàng, vừa đủ nghe. Hắn cảm thấy tự tin hơn.

“Vậy à…Bạn có đang chờ ai không?”

Cô ấy dừng đọc, hơi ngước lên rồi khẽ chớp mắt…

“Ừm…mình đang chờ một người…”…Rồi như vừa nghĩ ra điều gì đó. cô nói tiếp,”…có gì không bạn?”

“À…không…nhưng mà nè….bạn có thường chat trong Yahoo không?”

“Thỉnh thoảng…”, cô đáp lại bằng giọng nữa vời

“Người bạn đang chờ chừng nào sẽ đến?”

“Không biết nữa…”

Hắn càng hi vọng hơn, bằng một giọng nói chen chút đùa cợt, hắn thì thầm…

“Một anh chàng phải không?”

Cô dừng đọc, nhìn hắn ….Hắn nhìn lại… Hắn hồi hộp chờ… Cô ấy chắc là biết hắn là ai rồi

“Không phải.”

Hắn giật mình…”Không phài à?”….

Cô ấy hơi ngạc nhiên

“Sao vậy? Có vấn đề gì sao?”

Niềm hi vọng của hắn tắt ngấm… Hắn đã đến trễ, và nàng đã về vì không thấy hắn… Hắn sẽ phải ân hận vì điều này… hắn cảm thấy có lỗi với nàng.

“Bạn làm sao vậy?”_Cô gái nhìn hắn tò mò,”… mình nói gì sai hay sao?”

“Không…không có gì…”, hắn lắc đầu, “..mình nhầm bạn với một người khác…Xin lỗi, chào bạn..”

“Ừm..không sao..Chào bạn…”_Cô gái tiếp tục hướng ánh mắt xinh đẹp váo quyển sách. Hắn thất thểu đi ra, lòng nặng trình trịch, … Hắn giận mình, lẽ ra hắn phải nhớ dậy cho sớm hơn. Có lẽ nàng giận hắn lắm, còn điều gì tệ hơn nữa?… Không biết nàng là ra sao nhỉ?… Giá như cô gái lúc nãy là nàng thì hắn còn gì hạnh phúc hơn?

“Giờ này mới tới, trễ vậy?”_Giọng nói của cô gái hắn vừa mới nói chuyện vang lên…Hắn quay đầu lại…Cô ta đang nhìn ra hướng cửa ra vào…Hắn ngoái nhìn theo…Và…hắn thấy một cô gái nữa đang bước vào…Hắn hơi nghệch người ra… Cô gái ấy … Khuôn mặt tươi tắn, đều đặn đến tuyệt mĩ, không một khuyết điểm. Mái tóc óng ả, đẹp một cách tự nhiên, bồng bềnh ngang vai. Chiếc áo sơ_mi mỏng ngây thơ màu trắng thật là hợp với dáng người thon thả, mảnh mai cùng chiếc quần jeans cũng màu trắng. Làn da trắng hồng, nõn nà nhìn không chán mắt. “Sao lại có người đẹp đến vậy nhỉ?”….Hắn ngơ ngác nhìn , cô gái lướt nhẹ ánh mắt qua khuôn mặt hắn… một hương thơm dịu dàng của con gái lướt ngang qua mũi hắn… Hắn căng mũi hít lấy rồi hà ra khoan khoái… Đúng là người đẹp thì mùi hương cũng đẹp. Cô đi băng qua hắn rồi vẫy tay …

“Xin lỗi…xe buýt bị kẹt… Sắp Tết rồi mà..”_Cô ta vừa bước nhanh vừa nói,”…Mệt ghê…”

“Sao không lấy xe đạp mà đi?…Có tiện hơn không?”

Hai cô gái nói chuyện thỏ thẻ, hắn đứng lại nhìn cho kĩ hơn…Đúng là tuyệt mĩ… Hắn chưa bao giờ gặp cô gái nào đẹp như vậy… Rồi hắn cười thầm…hắn đang tìm ai cơ chứ? Hắn đâu phải là một tên mê gái …

“Nãy giờ cậu có thấy anh chàng nào đến kho sách này không?”_Cô gái nói

“Nhiều lắm… Cậu tả thử coi…”_Bạn cô hỏi lại
“Mình không biết…”

“Không biết luôn hả? Chuyện lạ đó nghen…”

Hắn giật mình quay lại, đúng lúc nàng quay nhìn quanh… hắn cảm thấy có cái gì đó thôi thúc hắn… Hắn từ từ bước đến… nàng đang nhìn hắn bằng ánh mắt ngây thơ… Hắn lấy hết can đảm, hít một hơi dài hỏi…

“Nice_lotus?”

Nàng im lặng… cô bạn của nàng nghiêng đầu nhìn hắn. Thời gian nặng nề qua từng giây.. tim hắn đập liên hồi…

“Viator?”_Nàng hỏi lại… Và đúng là tim hắn đã ngừng đập đúng một nhịp… rồi một nhịp đập mạnh hết cỡ bơm máu lên nóng bừng mặt… Hắn cố phát ra âm thanh trong cổ họng…

“Ừm…”

Nàng mỉm cười lộ hai đồng tiền quyến rũ.

“Chào Viator… Chúc một ngày tốt lành… “

_o0o_

Nàng tên là Ly, nàng đến thư viện để trả quyển sách cho cô bạn cùng lớp. Đó là cô gái mà hắn đã gặp trước khi thấy nàng. Hắn vừa trò chuyện với nàng vừa cố gắng điềm tỉnh lại, hắn cứ tưởng mình còn trong giấc mơ. Cô bạn thường chat với hắn mỗi thứ bảy, người mà hắn luôn mong chờ gặp mặt, bây giờ hắn đã gặp… Và cô ấy quá xinh đẹp, quá đẹp cho hắn, hắn càng ngưỡng mộ cô hơn, như một sự tôn sùng. Cô vừa trò chuyện vừa cười tự nhiên, nét đẹp của cô ngây thơ, hiền dịu như một nàng tiên. Nhiều lúc, hắn chỉ nhìn nàng mà không biết nói gì, hắn đã bị nàng thôi miên, hắn gần như chẳng còn biết trời trăng gì nữa. Quán kem yên tĩnh, chỉ có vài người khách nên hai người chỉ nói chuyện với nhau nho nhỏ.

“Vậy là nhà bạn cũng ở gần đây?”_Nàng hỏi

“Ờ…cũng không hẳn… Gần hơn nhà một vài ngưòi..”

Nàng cười, và mỗi lần như vậy hắn lại ngây dại ra… Bây giờ hắn mới nhìn nàng thật kĩ, thật gần. Khuôn mặt nàng quá hoàn mĩ, không hề có một tí trang điểm nào mà vẫn rạng rỡ. Hắn thỉnh thoảng nhìn thoáng qua người nàng. Làn da trắng nõn lẫn vào màu áo sơ_mi trắng, bồng bềnh như mây. Và… hắn không thể kềm chế con mắt hắn nhìn lướt qua cơ thể nàng. Bộ ngực cân đối của nàng thật đúng với những gì đẹp nhất của một người con gái, chiếc áo lót ngây thơ, e thẹn trong bộ áo sơ_mi thật là lãng mạn. Chiếc quần jeans trắng của nàng ôm trọn đôi chân dài, trắng trẻo, hắn nhìn rõ chiếc quần lót màu trắng, ôm sát theo bờ mông tròn đầy, săn chắc. Điều bí mật của nàng đang ần giấu đâu đó bên dưới lớp vải kia.Ước gì…. Hắn lắc khẽ đầu… “Mình đang nghĩ cái gì thế này?”… Nàng ngạc nhiên… “Bạn làm sao vậy?”…..

“Không sao…Không sao… Bạn thấy kem ở đây thế nào?”

“Ngon lắm!…. Mình chưa bao giờ ăn kem ở đây… “_Nàng lại cười, rồi nàng nhìn vào đồng hồ.”Có lẽ mình phải về thôi, kẻo hết chuyến xe buýt.”

“Mình sẽ đưa bạn về.”_Hắn kéo ghế đứng dậy”…mình có thể không?”

Nàng cười thật tươi gật đầu….”Ừm..có thể…”

Hắn mừng rơn, chạy trả tiền rồi cuống cuồng đạp máy xe… Hắn chỉ tay vào chiếc yên sau… Nàng gọn gàng ngồi lên. Xe nổ máy chạy băng băng trên đường, nàng chỉ hướng cho hắn chở đi, nhưng hắn thì không hẳn là nghe rõ… hắn đang mê li với hương thơm trên người nàng tỏa ra sau lưng. Hắn tưởng mình như đang chở cà một vừơn hoa thơm ngát phía sau. Đường đi ngày sắp Tết xe cộ thật đông đúc, dãy xe dài thỉnh thoảng lại dừng gấp lại, rồi dãn ra… Hắn đột ngột dừng lại để né một chiếc xe tải ép vào… Nàng bị mất thăng bằng nên ngã người ôm cứng lưng hắn. Vá chỉ trong có vài giây, gai óc khắp người hắn nổi lên… Lưng hắn nóng lên hôi hổi bởi cặp ngực tuyệt trần của nàng tì lên, hắn như nghe được cả nhịp trái tim nàng đang đập bên trong lồng ngực, xuyên qua lớp áo lót, đó là một trái tim đang thổn thức của nàng. Hắn nín thở giữ yên đựơc một phút, rồi phải rồ ga đi tiếp để giữ phép lịch sự. Nàng khẽ buông người hắn ra… Hắn không biết nàng đang nghĩ gì… Hắn còn không biết là hắn đang nghĩ gì nữa…Bỗng một giọt nước rơi nhẹ lên má hắn, rồi nhiều giọt nữa rơi xuống, càng lúc càng nhanh. Trời mưa à?… Hắn không có đem áo mưa… Đúng là xúi quẩy, lúc chiều hắn đi vội quá… Mưa rơi xuống nhanh hơn, áo hắn đã ướt đẫm nước mưa…. Sực nhớ là nàng cũng không có áo mưa, hắn đề nghị tìm chỗ trú, nhưng nàng nói là nhà nàng gần, chỉ cần cố đi vài phút nữa. Hắn rồ ga cố chạy cho nhanh, nhưng đường phố càng khó chạy hơn trong trời mưa. Hắn quẹo vào con hẻm nàng vừa chỉ, đoạn đường này sạch sẽ hơn nhưng mưa cũng đã rất lớn, cả hai cúi đầu xuống để tránh những giọt nứơc to rơi vào mắt. Đến nhà nàng, hắn tấp xe vào thềm để nàng đi vào… Hắn vuốt mặt rồi quay nhìn nàng… Hắn lại ngẩng người ra… Lúc này, nàng như một tiên nữ vừa tắm xong, chiếc áo sơ_mi mỏng bị ướt hết, bện dính lên chiếc áo lót mỏng manh, lộ ra hết những đường cong cân đối của hai bầu ngực nàng. Cả chiếc quần jeans trắng cũng ướt sũng, nước thấm qua cả lớp vài jeans dày để hắn thấy rõ chiếc quần lót nhỏ của nàng, hắn rùng mình, nữa vì nước mưa lạnh, nữa vì… hắn đang lóa mắt vì nét đẹp của cơ thể nàng. Nàng nhìn hắn chăm chú.

“Bạn vào nhà đi..”

“Thôi…mình về đây…”_Hắn gượng cười_”…không tiện đâu, ba mẹ bạn sẽ la mình đó…”

“Ba mẹ mình tới sáng chủ nhật mới về… mình ở nhà có một mình thôi.Bạn cứ vào đi…không sao đâu.”

Nàng mở cửa, hắn ngơ ngác. Cô ấy ở nhà một mình à?… Một cô gái thật đặc biệt. Dựng xe vào nhà, hắn chùi chân lên tấm thảm sạch rồi phủi nhẹ những giọt nước trên áo. Nàng bật đèn rồi quay lại vuốt tóc nhìn hắn. Nàng cười.

“Bạn chờ một chút, mình tìm cái máy sấy .”

Hắn đứng nhìn quanh, không dám ngồi vì người hắn còn ướt. Hắn nhìn theo nàng, dáng nàng đi nhẹ nhàng trên nền gạch bông như những cô người mẫu, cặp mông nàng hơi nhẹ tưng theo từng bước chân, hắn thấy toàn bộ chiếc quần lót của nàng xuyên qua lớp quần jeans, hắn bỗng hơi khó chịu, dương vật của hắn bắt đầu cương lên. Hắn cố kềm lại…

“Đây…bạn hong cho khô đi… “_Nàng đưa hắn chiếc máy sấy màu trắng, hắn cầm lấy rồi cảm ơn. Nàng đi vào trong, còn lại một mình giữa phòng khách, hắn nghĩ vu vơ… Hắn nhớ đến cái cảm gíác ấm áp của bộ ngực nàng, rồi chiếc áo lót mỏng manh, chiếc quần lót nhỏ nhắn của nàng làm hắn muốn điên lên… Căn nhà yên ắng, chỉ có hắn và một cô gái xinh đep, không có ai khác…Cái không khí trầm lặng này làm hắn không chịu được. Hắn vừa sấy vừa đi dần vào bên phòng khác… Bên ngoài, mưa càng to hơn, sấm chớp liên hồi, mưa rơi xuống ngoài thềm nghe lộp độp. Hắn lần mò đi vào trong. Chùm tóc ướt che vào mắt, hắn hất nhẹ đầu ra phía sau… Và rồi hắn lặng người nhìn trân trân… Sau lưng hắn, phía dãy phòng , cánh cửa hơi hé ra lộ chút áng sáng màu vàng từ phòng nàng. Hắn nhích thêm một bước nữa, rồi trân người dừng lại… Nàng đang đứng trong phòng, tay đang cầm chiếc lược nhỏ chảy tóc trước gương. Nàng vẫn mặc bộ quần áo ướt, trắng muốt như tuyết. Nàng đặt chiếc lược xuống bàn, hơi cúi đầu xuống, và nàng từ từ, chầm chậm mở dần từng nút áo. Dần dần, chiếc cúc áo cuối cùng của nàng được bàn tay nhỏ nhắn mở ra… Rồi nàng cởi chiếc áo sơ_mi ướt, tụt dần xuống lưng… Làn da trắng hồng của nàng phơi ra, đẹp như màu mận trắng, nõn nà, tươi mát… Hắn cảm thấy khó thở, tay cố cầm chắc cái máy sấy. Nàng bắt đầu đưa tay ra sau lưng, gỡ lên miếng gài của chiếc áo lót… Và……. nàng gỡ ra…. Hắn kềm mình không kêu lên… Chiếc áo lót nhỏ nhắn rơi xuống, và… phản chiếu qua gương, dáng người của nàng giống hệt như một bức tranh nghệ thuật của một học sĩ cực kì có hoa tay. Mắt hắn dừng lại… hắn nhìn thấy rõ đôi vú trắng trẻo của nàng, hai gò bồng đảo đều đặn màu hồng nhạt dễ thương, bộ ngực trinh nguyên của con gái 18 thật là đẹp. Hắn mơ màng nhìn… và quên mất rằng mình đang đứng đối diện với tấm gương… Nàng bất chợt quay lại, tay cầm chiếc áo che nhanh lên ngực. Hắn giật mình đánh rơi chiếc máy sấy xuống đất… Nàng kinh ngạc nhìn hắn, và hắn thì đang lúng túng nhặt chiếc máy sấy lên… Đầu hắn đã nóng bừng lên, hắn không biết làm gì nữa… Hắn đã nhìn trộm nàng, và hắn biết chắc rằng nàng sẽ rất giận… Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu hắn: nàng sẽ chẳng bao giờ làm bạn với hắn nữa… Hắn rùng mình, hắn sẽ sống ra sao nếu mất một người bạn như nàng? Hắn không thể chịu nổi khi nghĩ đến câu nói giận dữ mà nàng sắp nói, hắn đã có một người bạn quá tuyệt mĩ, nhưng hắn đã tự đánh mất đi… Hắn thở không ra hơi nữa, khó thở như đang trong lò lửa…

“Ly…mình…mình xin lỗi…”_Hắn cố thốt ra vài tiếng.”…mình…mình không cố ý…”

Nàng im lặng, tay vẫn giữ chắc chiếc áo che ngang ngực. Hắn muốn bỏ đi cho nàng đỡ xấu hổ nhưng hắn không thể rời mắt khỏi bản tay nhỏ nhắn của nàng đang che trước ngực bằng chiếc ào sơ_mi mỏng manh. Hắn ấp úng…..

“Mình xin lỗi…mình thật sự không cố ý….”

“Không sao…”_Nàng nói bằng giọng dịu dàng, nàng hơi nhích vào trong. Người hắn nóng ran lên… Giọng nói của nàng quá dễ thương, hắn không thể chịu đựng nổi nữa. Tay cầm chiếc máy sấy đặt lên chiếc bàn gần chỗ đứng của nàng, hắn nhìn nàng với vẻ hối hận.Hắn không hiểu nổi những gì hắn đang làm, … nhưng hắn cảm thấy mình là một thằng vô duyên, hành động của hắn thật là lố bịch. Nhưng hắn không hiểu vì sao hắn càng lúc càng tiến lại gần nàng hơn, và hắn dần cảm thấy rõ ràng hơn cái mùi hương thơm mát tỏa ra từ người nàng. Hắn thấy nàng vẫn nhìn hắn, đôi mắt nàng thật khó hiểu, hắn không biết nàng đang nghĩ gì. Nàng đang nghĩ gì lúc này? Hắn đoán rằng nàng đang hối hận vì lỡ quen với một tên vô duyên như hắn. Nàng hơi lùi vào trong. Hắn vừa nhích dần vừa suy nghĩ, vô tình quơ tay trúng chiếc máy sấy làm nó văng xuống đất. Hắn giật thót người cúi xuống nhặt lên, nàng cũng giật mình cúi xuống. Chiếc áo sơ_mi ướt rơi xuống đất, hắn từ từ ngẩng đầu lên. Và … hắn quên hẳn đi chiếc máy sấy… quên hẳn đi những việc xung quanh … thậm chí quên luôn hắn là ai … hắn chỉ biết cái tạo vật đẹp nhất trần đời mà hắn chưa từng được thấy, bây giờ đang hiện hữu trước mặt hắn. Nàng đã đánh rơi chiếc áo sơ_mi vì cúi xuống nhặt chiếc máy sấy, nàng cũng lặng người quên nhặt chiếc áo lên, mặt nàng chỉ đỏ như trái hồng đào. Hắn không còn biết gì nữa… hằn từ từ cúi sát hơn đến gần mặt nàng, nàng đang trân trân nhìn hắn, không có phản ứng gì … Hắn nhìn càng lúc càng gần hơn vào đôi mắt nàng, mắt nàng trong veo như thuỷ tinh, đang mở to ngây thơ như đôi mắt nai. Và hắn cảm thấy đôi môi hắn chạm nhẹ lên môi nàng … hắn cảm thấy như điện giật … Nàng cũng hơi hoảng nên hơi lùi ra, nhưng rồi hắn cũng dần dần tiến lại, một lần nữa, hằn được cái cảm giác mềm mại, ấm áp của đôi môi nàng. Hắn mê li nhắm n

nghiền mắt, choàng tay ôm lấy nàng … hắn thấy lưỡi nàng đang ngọ nguậy … hắn dùng lưỡi hằn chạm nhẹ lên đầu lưỡi nàng. Cả hai rùng mình nhè nhẹ, nàng nhẹ nhàng ngã người dần vào lòng hắn. Cái cảm giác này hắn chưa từng được hưởng trước đây … Nhưng rõ ràng là hắn không biết rằng hắn đang làm gì cả, hắn ôm nàng lên, đi đến cái giường trải nệm bông trắng. Hắn đặt nàng xuống giường, người nàng cũng nóng ran lên, mềm mại chuyển động dưới cơ thể hắn. Dương vật hắn đã căng cứng, độn lên dưới lớp quần jeans, nàng hình như đã cảm thấy cái đó của hắn, mặt nàng đỏ ửng lên, tay hơi đẩy nhẹ lên người hắn một cách yếu ớt. Hắn đã cảm thấy hai bầu vú mềm, nóng ran của nàng ép chặt dưới ngực hắn. Cái cảm giác lành lạnh của trời mưa không còn nữa, chỉ còn cái cảm giác nóng bừng đầy hứng khởi mà hắn và nàng đều đang cảm thấy. Hắn cúi đầu hôn xuống cổ nàng … hắn tận hưởng cái mùi hương quyến rũ đang tỏa ra ngào ngạt từ người nàng. Còn nàng thì chỉ nhắm mắt mơ màng, khẽ chuyển động theo từng nụ hôn của hắn. Hắn vất cái áo ướt trên người hắn xuống đất, rồi rùng mình cảm nhận sự cọ xát mềm mại với da thịt nàng. Hắn vồn vã thụt người xuống, ngậm chặt lấy núm vú nàng làm nàng hơi giật thót mình. Núm vú nàng ấm áp, thơm mát nẳm gọn trong miệng hắn, hắn nút mạnh, dùng lưỡi rà qua rà lại rồi còn mút chặt hơn nữa như không muốn núm vú nàng vuột ra khỏi miệng hắn. Nàng lần đầu tiên của đời con gái phải chịu sự kích thích như thế này, nàng rên lên, tay vò đầu hắn đang vùi vào ngực nàng. Nàng lim dim cảm nhận những hơi thở nóng hổi của hắn phà lên ngực, rồi cái miệng hấp tấp của hắn ngậm lấy hai núm vú nàng một cách vồn vã như một đứa trẻ. Hai bàn tay hắn vuốt nhè nhẹ lên chiếc quần jeans trắng còn đang ươn ướt của nàng, hắn kéo sợi dây kéo quần của nàng xuống, nàng giật mình đưa tay cản lại nhưng hắn đã lòn bàn tay vào rồi vuốt nhè nhẹ trên chiếc quần lót của nàng. Tay hắn chạm vào âm hộ làm nàng giật thót lên, hắn cũng run cả tay lên vì hơi ấm bên dưới lớp quần nàng. Hắn cảm thấy âm hộ nàng đã hơi nhô lên, nàng đã có cảm giác rồi …

Hắn nhả núm vú nàng ra rồi lại liếm hết cả hai bầu vú nàng, hắn liếm vòng quanh bộ ngực căng đầy sức sống của nàng, rồi hắn lại ngậm hai núm vú nàng, nút thật mạnh. Nàng rên lên khe khẽ, hai bầu vú nàng bóng nhẫy, phập phồng lên xuống. Bàn tay hắn vẫn lòn vào trong quần lót của nàng, cham nhẹ lên những cọng lông tơ trên âm hộ nàng. Hắn mơ màng vuốt dọc theo âm hộ nàng … nàng khẽ rùng mình, hắn cảm thấy tay mình hơi ươn ướt … rồi hắn cảm thấy âm hộ nàng khẽ co giật, tiết ra một thứ nước âm ấm dính lên tay hắn. Hắn rút bàn tay ra, nàng khẽ mở mắt nhìn hắn …Tay hắn dính ướt chất dịch trong âm hộ nàng tiết ra, và hắn đưa bàn tay lên miệng, nàng giật mình ngăn lại…. “Đừng mà… đừng…”… nhưng hắn đã ngậm lấy hai ngón tay hắn đang dính đầy nước nhớt của nàng, mút rồi nuốt ngon lành. Hắn cảm thấy thứ gì từ người nành cũng thơm cả, và hắn cảm thấy thèm thuồng cơ thể nàng hơn bao giờ hết. Nàng đỏ mặt nhìn bàn tay hắn tiếp tục lòn vào trong quần lót nàng, và nàng cũng im lặng cho hắn cởi chiếc quần jeans trắng xuống rồi vất xuống đất. Bây giờ nàng chỉ mặc mỗi chiếc quần lót màu trắng nhỏ, đang ướt đẫm nước. Hắn hôn xuống đôi chân thon thả của nàng, hắn liếm hai bắp chân trắng hồng, mếm mại của nàng một cách mê say, nàng bị nhột nên hơi vặn người qua lại. Hắn đã liếm đến bắp đùi nàng, hắn khoan khoái nhìn chiếc quần lót dễ thương của nàng trước miệng hắn chỉ vài cm. Hắn ụp mặt hắn lên giữa hai chân nàng nhanh như cắt làm nàng phải ngồi bật dậy. Chưa khi nào nàng có cái cảm giác bi một người nào đó … hôn vào giữa hai đùi … và nàng cảm thấy xấu hổ… Nàng cố đẩy đầu hắn ra khỏi âm hộ nàng nhưng hắn đã kịp lột phăng chiếc quần lót nhỏ nhắn của nàng ra … Hắn chịu để nàng đẩy ra để hắn có thể thấy rõ được bí mật của nàng… Nhưng nàng đã dùng cả hai bàn tay che âm hộ lại, hắn sốt ruột nhìn nàng… “Sao vậy, Ly? … Để mình nhìn thấy bạn đi…”. Nàng đỏ mặt lên như gấc…”Mình … mình … chưa chuẩn bị cho chuyện này…”. Giọng nàng thỏ thẻ sao mà dễ thương quá, hắn đưa tay vuốt nhè nhẹ lên tay nàng rồi vuốt qua hai bên đùi nàng…” Bạn đẹp lắm … Ly à… cho mình xem bạn đi…chỉ một lần này thôi…”. Nàng cúi đầu xuống, e ngại. Hắn dùng cả hai bàn tay vuốt ve cặp đùi nàng, rồi hắn chuyển lên vuốt ve hai bầu vú nóng hổi của nàng… Hắn nhích lại gần hơn, gần đến độ hắn có thể cảm thấy hơi thở dồn dập, nóng ran từ miệng nàng. Nàng nới lỏng dần hai bàn tay, hắn từ từ, chầm chậm tách hai bàn tay nàng ra…. và hắn đã tìm thấy được bí mật của nàng, bí mật của người con gái đẹp nhất mà hắn từng gặp…

E thẹn, ấp úng, nàng dần dần cho hắn thấy âm hộ của nàng… nhỏ bé, thơ ngây, cùng một đám lông tơ dễ thương, thật sạch sẽ, thơm mát, còn hơn là hắn tửơng tượng ra. Âm hộ nàng đang ướt đẫm ,nước vẫn còn đang tiết ra. Hắn cúi đầu xuống, hôn ngay vào giữa âm hộ nàng. Nàng rên lớn hơn, người nàng giật mạnh. Nhưng hắn đã gắn miệng hắn lên âm hộ nàng, mặc cho nàng vùng vẫy, hắn vẫn giữ nguyên cho lưỡi hắn rà theo hiều dọc của cái âm hộ dễ thương. Nàng rên lên thảm thiết, vùng vẫy đẩy đầu hắn ra, nhưng nước nhớt từ trong âm hộ nàng vẫn cứ chảy ra liên tục. Hắn biết , có lẽ nàng đang bị rát lắm, nhưng hắn không tự kiềm mình được, hắn há miệng ngậm trọn cả cái âm hộ nhỏ bé của nàng rồi nút mạnh. Nàng oằn người lên như con tôm, tiếng nàng rên làm hắn càng hứng lên, dương vật hắn căng cứng hơn bao giờ hết. Hắn càng nút mạnh hơn nữa, Nàng không chịu nổi, quẳn quại, nàng lật úp người xuống, nhưng hắn vẫn ngậm chặt lấy âm hộ nàng. Mỗi cú liếm của hắn lên âm hộ là nàng cong người đau đớn… nhưng dần dần nàng cảm thấy sự thỏa mãn, một thứ gì đó lâng lâng, dâng trào lên, ngay từ dưới âm hộ, lên đến ngực rồi lan toả ra toàn cơ thể… Cái cảm giác khoan khoái đến từ mỗi cú liếm của hắn. Nàng vẫn rên la nhưng tiếng rên của nàng không còn là tiếng rên đau đớn nữa … mà bây giờ là tiếng rên của khoái cảm. Hắn tiếp tục mút lấy từng đợt chất nước rỉ ra từ trong âm hộ nàng, rồi nuốt lấy nuốt để. Hắn mút chùn chụt vào âm hộ nàng… tiếng mưa bên ngoài vẫn còn ầm ĩ… nhưng hắn chỉ còn nghe tiếng rên của nàng, tiếng rên như đến từ chốn thần tiên nào đó. Tiếng rên của nàng thật quá dễ thương, thánh thót như tiếng đàn. Hắn nhả âm hộ nàng ra… nàng thở dốc mở mắt nhìn hắn. Âm hộ nàng ướt đẫm, bây giờ đã đỏ ửng lên. Hắn dịu dàng nựng nịu giữa hai khe thịt của nàng,nàng hơi nhúc nhích hông, những ngón tay hắn lách nhẹ vào, chạm nhẹ đến những lớp thịt ấm nóng, đỏ hồng bên trong, nàng rên khe khẽ. Hắn khẽ cười với nàng… và nàng cũng khẽ mỉm cười lại với hắn. Hắn cúi đến gần , hôn lên môi nàng. Một cái hôn thật dài, thật sâu. Nàng choàng tay ôm lấy hắn, cả hai nằm vật xuống giường. Hắn lột phăng chiếc quần jeans của hắn ra, vất xuống đất. Nàng nhìn chiếc quần lót đang độn phồng lên của hắn… và nàng chầm chậm lột xuống. Dương vật hắn như đuợc giả phóng, bung bật ra khỏi chiếc quần rồi nằm thẳng xuống bụng hắn. Nang hơi chùn tay lại nhìn cái dương vật đầu tiên mà nàng thấy trong đời. Rồi nàng nằm đè lên người hắn, đè lên cái dương vật cứng ngắc của hắn, môi nàng ngậm chặt lấy môi hắn. Hai bàn tay hắn vuốt ve cặp mông tròn trịa của nàng, hắn nâng niu cặp mông nàng như hai quả bong bóng dễ bể. Nàng cựa mình nhè nhẹ, nước rỉ ra từ âm hộ nàng chảy xuống ướt cả bụng hắn, hắn khoan khoái hôn xuống cổ nàng.

Hắn cầm cái dương vật đang cứng như cây củi khô từ từ chạm đến âm hộ nàng… Bỗng nàng giật mình đẩy hắn ra….”Sao vậy Ly?…”. Hắn hỏi. Nàng ngượng nghịu cúi đầu xuống, tay hơi che ngang ngực. Nàng thỏ thẻ.” … Mình … chưa … chưa quen … “… Hắn cảm thấy tội ngiệp nàng, cơ thể bé bỏng của nàng chưa bao giờ bị dày vò như thế này. Lẽ ra hắn không nên…. “Mình xin lỗi…”,nàng lại thì thầm. Hắn cười,tay nhẹ nhàng vuốt tóc nàng.”Không sao, mình hiểu mà. Thực ra mình mới có lỗi, nhưng mình không kềm chế được… Bạn quá đẹp, Ly à… Bạn là người bạn mà mình không thể nào thiếu được.”. Nàng cười mơ màng nhìn hắn. “Thật chứ?… “.Nàng hỏi khẽ.”…Bạn có chắc không?”. Hắn gật đầu, tay hắn nắm chặt tay nàng, “Đây là lời nói chân thành nhất dành cho một người bạn quí nhất của mình. Chỉ cần bạn tin mình thôi, Ly, bạn có tin mình không?”. Nàng mỉm cười, mặt nàng đỏ hồng lên.”Tin chứ…Mình luôn tin tưởng Viator…”. Hắn lại vùi đầu lên ngực nàng, để hai bầu vú nóng hổi của nàng cạ lên hai gò má hắn, hắn buộc miệng rên lên sung sướng. Nàng cũng rên khe khẽ. Hắn vẫn còn đang nằm dưới cơ thể nàng, dương vật hắn đã căng hết mức, hắn không thể kềm chế thêm một giây phút nào nữa.

“Ly…Ly à..”. Hắn thì thầm. Nàng mở mắt nhìn hắn…Hắn lại thì thầm.” Bạn cho mình được… được… được… “. Nàng khẽ hỏi lại:” Sao vậy?”. Hắn không phải biết nói gì, hắn không biết dùng lời nào để tả cái cảm giác lúc này, tay hắn vuốt ve vặp đùi nàng một cách trìu mến.”Cho mình..cho mình được..được…”, hắn ấp úng..” cho mình được..được ..yêu bạn nhé..Ly..”. Nàng vuốt tóc hắn, rồi… nàng im lặng, từ từ cầm dương vật của hắn đặt gần âm hộ nàng. Hắn run run hôn lên môi nàng, ….rồi nhẹ nhàng nhích người nhè nhẹ. Đầu dương vật hắn lách vào giữa cái khe nhỏ bé, xinh xinh của nàng. Người nàng run lên, nàng rên khe khẽ khi âm hộ nàng đang dần tách ra… ôm trọn lấy dương vật hắn. Đây là lần đầu hắn làm tình, lần đầu hắn còn điều khiển được dương vật của chính hắn. Thêm một chút nữa… dương vật hắn như đang cháy bỏng bên trong âm hộ nàng. Nó chạm phải cái gì đó… mềm mại, cưng cứng… Nàng nhắm mắt lại, khẽ rướn người lên. Hắn vịn vai nàng, nhích nhẹ lên……..”A..a a.”. Nàng nhắm tịt mắt, răng nàng nghiến chặt lại. hai chân nàng khép nhanh, khẹp chặt cả thân hình hắn bên trên nàng. Và hắn đè xuống……”A..a.a.a…a.a…”. Nàng ưởn cong người lên, miệng nàng há ra, hơi thở nàng phà vào mặt hắn, ấm nóng, thơm mát. Hắn ngậm lấy cái miệng xinh xắn của nàng đang há ra, rồi thúc nhè nhẹ. Âm hộ nàng bóp mạnh, nước xịt cả ra bên ngoài. Hắn nhích ra, dương vật hắn đã đỏ ao, bóng nhẫy nước. Nàng oằn oại bẻ người qua một bên, hắn nhè nhẹ đâm vào. Nàng giật bắn người, tay bấu mạnh lên lưng hắn. Cơ thể nàng nóng rực, bé bỏng ,giẫy giụa dưới người hắn. Nàng cắn răng chịu đựng từng cú thúc vào, hắn cố gắng không làm đau nàng, hắn không muốn làm nàng bị tổn thương…. Nàng rúc đầu xuống ngực hắn như một con mèo con ngoan ngoãn, mùi tóc nàng toả ra thoang thoảng vào mũi làm hắn bỗng nhiên hưng phấn thêm. Tay hắn choàng xuống xiết lấy cơ thể bé bỏng của nàng….. rồi hắn thúc mạnh. Nàng vẫn nhắm mắt, miệng nàng há ra đau đớn..nhưng nàng không hề rên la, nàng chịu đựng, oằn oại để hắn dày vò. Người hắn như muốn nổ tung ra, hắn không còn biết gì nữa, hắn chuyển động càng lúc càng nhanh hơn, mạnh hơn. Và nàng bật ra tiếng rên êm ái, miệng nàng kề sát lỗ tai hắn, hơi thở nàng nóng hổi cùng tiếng rên thổi phù phù vào tai hắn. Căn phòng nhỏ như càng nhỏ hơn, chật chội hơn, chỉ có hắn và nàng tiên ngây thơ đang cháy bỏng lửa tình, thở hổn hển dưới cơ thể hắn. Và từ lúc nào, hắn đã dập xuống liên tiếp, càng lúc càng mạnh..mạnh hơn..mạnh hơn nữa. Nàng rên đau đớn, nàng oằn người ôm lấy cơ thể hắn. Âm hộ nàng bóp mạnh hơn, từng đợt nước cứ rỉ ra, vuốt lấy dương vật hắn. Âm hộ nàng ướt đẫm, trơn trượt ngậm lấy dương vật hắn, rồi lại nhả ra…. rồi lại ngậm vào. Cái nệm bông trắng đã thấm nước ướt cả một mảng, nước từ âm hộ nàng chảy xuống dầm dề. Bỗng nhiên hắn cảm thấy có cái gì đó dâng trào bên trong hắn, càng lúc càng dữ dội. Hắn thúc như điên dại, mạnh mẽ xuống cơ thể bé nhỏ của nàng. Hắn nhắm mắt lại, dập xuống hung dữ. Nàng cũng xiết lấy lưng hắn, hai bầu vú tròn trĩnh ép sát lên ngực hắn. Cả hai đều đang cảm thấy đỉnh điểm của mình, nàng co chân lên, giơ ra hai bên chới với. Và hắn đâm một cái thật mạnh, thật sâu vào giữa ngay âm hộ nàng. Người hắn rùng lại, nàng thét lên đau đớn… Và nàng cảm thấy âm hộ nàng nóng ran, giật lên mấy cái….. rồi phun mạnh một chất nước màu trắng đục, chảy cả ra ngoài…. Một dòng nước trắng đục khác cũng phóng mạnh vào âm hộ nàng… Dòng tinh trùng nóng hừng hực của hắn bắn ào ào vào bên trong cơ thể nàng. Hắn giật giật liên tục… nàng nhắm mắt, đón nhận dòng tinh trùng nóng hổi đang chạy hối hả trong người nàng. Hắm giật mạnh thêm một cái nữa rồi đổ gục xuống người nàng… Cả hai rã rời ôm lấy nhau, cùng cảm nhận dòng nước sền sệt, nhầy nhụa đang chảy ra từ bộ phận sinh dục. Nàng thở dốc, mở mắt ra. Hắn đang gục mặt xuống bộ ngực nàng, miệng còn ngậm lấy núm vú nàng nút nhè nhẹ. Bỗng hắn thấy ngực nàng phập phồng. Hắn nhìn lên thì bắt gặp một giọt nước mắt chảy dài trên gò má đỏ hồng của nàng. Tim hắn như thắt lại, hắn đã làm gì? Hắn cảm thấy hối hận quá.

“Ly à… Cho mình xin lỗi…”, hắn nói nho nhỏ. Nàng khẽ lắc đầu. Hắn thấy rụng rời… Nàng không tha lỗi cho hắn ư?.

“Ly à… mình.. không muốn tổn thương bạn đâu… chỉ vì…”, hắn cố phân trần, nhưng nàng nhẹ nhàng che miệng hắn lại.

“Đừng nói gì nữa… “, nàng nói, ánh mắt đẫm lệ của nàng nhìn vào mắt hắn.”… đã là bạn thì không nên nói những lời như vậy, Viator à… “. Hắn ngạc nhiên vì câu nói của nàng. Hắn lắp bắp.”Vì sao bạn lại khóc?”….

Nàng khẽ vùi đầu vào ngực hắn, nàng nói thì thầm…” Vì mình vui … vui vì có một người bạn như Viator…”

Hắn xúc động ôm chầm nàng vào lòng. Cả hai quấn lấy nhau, ấm áp giữa một đêm mưa to mà hắn sẽ chẳng bao giờ quên được ………..

_o0o_

Lẽ ra hôm nay hắn phải học đến 10 giờ, bài báo cáo vẫn chưa xong. Nhưng hắn chẳng có tâm trí hay cảm hứng gì cả. Trong đầu hắn bây giờ chỉ thấy có mỗi bóng một cô gái xinh đẹp, áo sơ_mi trắng, quần jeans trắng… và khuôn mặt ngây thơ quyến rũ mê hồn. Bây giờ cả nhà hắn đều đi vắng… Có lý do gì giữ hắn ở nhà nhỉ? Thế là hắn phóng lên ngay chiếc xe 78 thân thuộc, rồ máy chạy vọt ra hướng mà hắn đã nhắm sẵn trong đầu từ mấy ngày trước. Con đường mà hắn dù chỉ mới đi có một lần nhưng đã nằm sâu trong trí nhớ của hắn. Con đường sạch sẽ hiện ra, đúng như hắn còn nhớ. Và ngôi nhà xinh xinh có cái mái hiên mát rượi ấy, đúng là nhà nàng rồi. Hắn dựng xe, suy nghĩ sẽ nói gì khi gặp nàng. Có lẽ một lời mời đến nhà chơi là thích hợp nhất. Hắn vuốt tóc lên, tằng hắng lấy giọng rồi nhấn chuông cửa….”Bing Boong”…. Một người đàn bà đứng tuổi đi ra mở cửa. Bà ta nheo mắt nhìn hắn.

“Có gì hông cậu?”

“Dạ…”,hắn lễ phép,” dạ… xin phép bác cho cháu gặp Ly ạ.”

“Ly hả?”, bà ta nhíu mày,”Ly nào?”

“Ơ… Ly đó ạ…”,hắn gãi đầu,”dạ… cháu là bạn của Ly”

“Nhà chỉ có tui dzới ông xã tui, đâu có Ly nào đâu?”

“Ủa……? “, hắn ngạc nhiên, rõ ràng đúng là nhà này, hắn không thể nhầm được. Rõ ràng hắn không hề quên được cái mái hiên này. Bà chủ nhà nhìn vẻ lúng túng của hắn một hồi rồi nói.

“Chắc cậu quen với chủ trước của cái nhà này heng.”

“Chủ trước à?”, hắn kinh ngạc

“Ờ, nhà tui mới dời về, mới hôm qua hà… Cả gia đình nhà này chuyển đi rồi. Mới đi ngày hôm qua. Nghe đâu chuyển đi tới Hà Nội lận, ông chủ nhà này làm chức gì gì đó trong bộ ngoại giao, nghe đâu lớn lắm nghen. Cậu quen dzới con gái ổng hả? Ờ, nhà có hai đứa con gái mà đứa nào cũng dễ thương, cậu quen dzới nhỏ chị hay nhỏ em?… Nè… nè.. cậu ơi… cậu gì đó ơi…”

Hắn như không còn nghe bà chủ nhà nói gì nữa, tai hắn đang ù lên. Hắn mơ màng chào bà ta rồi phóng xe về nhà. Dựng chiếc xe vào vách, hắn ngồi sụp xuống chiếc ghế dựa trước máy tính để định thần lại. Bây giờ hắn mới biết được hắn vừa mới nghe cái gì. Nàng không còn ở nhà đó nữa, cả nhà nàng đã dời đi… họ đi đến tận Hà Nội. Và … hắn không gặp được nàng để chia tay. Nhưng tại sao nàng không nói cho hắn biết? Nàng không muốn cho hắn biết hay sao? Tại sao nàng không hề nói cho hắn biết gì cả? Hàng chục câu hỏi hiện ra trong đầu mà hắn không tìm được bất cứ câu trả lời thỏa đáng nào. Rồi hắn sưc nhớ ra…. nàng đi thật, nhưng nàng vẫn có thể online mà. Hắn lụp chụp bật máy tính lên. Rồi hắn nhắp liên tục lên cái icon của Yahoo! Messenger. Hắn thấy sao hôm nay máy tính của hắn chậm kinh khủng. Nhưng rồi hắn chợt nghĩ… nàng chỉ mới dời nhà đi ngày hôm qua, hôm nay chắc hẳn nàng còn bận sắp xếp đồ đạc, làm sao có thể online để tán gẫu với hắn? Thật là ngốc, vậy mà hắn không nghĩ ra. Hắn ngồi tần ngần nhìn cái cửa sổ của Yahoo! từ từ mở ra. Cái đồng hồ cát lật qua lật lại vài lần rồi dừng lại. Cửa sổ Yahoo! mở ra. Và đúng là nàng không online thật. Hắn chán nản gãi đầu. Nhưng cái đồng hồ cát vẫn còn quay vài vòng nữa. Một cửa sổ khác mở ra. < offline="" messenger="">. Hắn đeo kiếng lên nhìn kĩ từng chữ một…..Đó …đó là…Nice_lotus1812…

” Chào Viator, có lẽ mình đã đi lúc bạn đang đọc những dòng message này. Xin lỗi vì mình không kịp chào bạn trước khi đi. Ngày hôm đó, mình đã định nói nhưng… Mình rất quí tình bạn giữa chúng ta, mong rằng bạn cũng vậy. “

“Đến bây giờ mình vẫn chưa biết được tên của bạn. Nhưng không sao, bạn là Viator là được rồi.Chúng ta vẫn là bạn chứ Viator? Những người bạn trên Net, thật là hay, phải không? Mình ….”

“… mình sẽ không quên được buổi tối hôm đó. nice_lotus1812 vẫn là bạn của Viator nhé? Mong một ngày nào đó, nice_lotus sẽ gặp lại Viator. Chúc một ngày tốt lành, Viator ^_^”

Hắn nhấn vào nút close rồi ngã người ra ghế. Những người bạn trên Net, thật là hay phải không? Nàng là tiên nữ hay người trần nhỉ? Hắn mơ màng nhắm mắt lại rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Bài báo cáo này có lẽ đã là của ngày mai rồi….
vanko_kid: mot mon qua ki niem a?

Viatorvn: ừ

vanko_kid: cho ai?

Viatorvn: bạn gái, mới quen thôi

vanko_kid: muon tao goi y khong?

Viatorvn: thì tao hỏi mày để gợi ý đó

vanko_kid: A co roi

Viatorvn: nói đi

vanko_kid: gui cho co nang mot cuon tieu thuyet lang man

Viatorvn: ví dụ như?

vanko_kid: nhu cuon “Thu dam cuc do” cua tao do … he he he

Viatorvn: thôi đi cha nội muốn nàng bỏ tao luôn hả

vanko_kid: vay thi vao trang web nay kiem mot truyen tinh gui cho nang di

Viatorvn: trang web nào?

vanko_kid: www.quannhala.us he he he he

Viatorvn: ba trợn quá ! @_@. thôi tao out đây

vanko_kid: e.. khoan da…

vanko_kid: eeee…. may out thiet ha?

Hắn nhấn vào nút exit rồi thở dài trầm ngâm. Hôm nay hắn không có đi học, trường hắn nghỉ tết rồi. Còn đến hơn một tuần nữa mới học lại, hắn chán ở nhà kinh khủng, chẳng có việc gì làm cả. Ba mẹ hắn đi làm suốt ngày, mà cho dù nghỉ ở nhà thì cũng đi siêu thị, hoặc thăm họ hàng mừng tết. Hắn chẳng bao giờ đi theo, suốt ngày hắn chỉ ôm cái máy tính. Hắn cũng chán dần cái thú chat trong Yahoo!, sao mà lũ bạn hắn nói chuyện nghe nhạt nhẽo đến thế. Hắn chỉ thích chat với nice_lotus1812. Vậy là đã hơn một tháng hắn không gặp nàng, một tháng dài đằng đẵng. Tại sao nàng vẫn không online? Nàng quên hắn rồi hay sao? Hắn chán nản tắt máy, ngoài cái máy này ra, hắn chẳng có thú giải trí nào cả, cuộc đời hắn thật chán ngấy. Còn chỗ nào nữa ngoài cái nhà này, cái trường hắn đang học, một vài nhà sách, hắn không còn biết phải đi đâu. Hắn khóa cửa, nhảy lên chiếc xe 78 cà tàn phóng ra đường. Hắn thơ thẩn một lúc rồi ghé vào thư viện. Hắn cũng thích đọc sách trong thư viện này, khi chán thì hắn tìm vài quyển truyện đọc cho đỡ buồn. Mở cửa bước vào, hắn gật đầu chào bà quản thư rồi rảo bước đến vài kho sách. Hắn vừa đi vừa nhớ lại cái khoảnh khắc hắn gặp nàng. Đúng trong thư viện này, ngay gần cửa ra vào, nàng và hắn gặp nhau. Hắn tưởng tượng lại bộ mặt ngơ ngẩn của hắn lúc ấy, chắc buồn cười lắm. Vừa rút ra một quyển truyện, hắn vừa cười thầm trong bụng. Mấy ngày này thư viện cũng ít người, tết đến, chắc lũ sinh viên ùa nhau về quê hay là đi chơi hết rồi, chẳng có đứa nào chăm chỉ đến mức vào thư viện trong mấy ngày này. Mấy kho sách nghiên cứu ít người kinh khủng, chỉ có kho truyện tranh là đỡ hơn, có được kha khá người đọc, đa số là bọn học sinh trung học. Hắn tần ngần lật liên tiếp vài trang của quyển truyện vừa rút ra, hắn cũng ít đọc truyện, chỉ đọc chơi cho vui thôi. Có một người nữa bước tới, kéo tấm kiếng cửa tủ để lấy vài quyển truyện. Mùi tóc thơm thơm phản phất. Hắn ngước lên nhìn vu vơ. Bỗng mắt hắn nhướng lên ngạc nhiên… Cô gái này nhìn sao quen quen, hình như là… Đúng rồi, thì ra đây chính là cô bạn của nà

nàng, cô gái mà hắn gặp đầu tiên, trước khi gặp nàng ngày hôm đó. Hôm nay cô ấy mặc áo thun xanh, ngay ngắn trên chiếc váy ngắn màu đen tuyền. Chiếc váy ngắn cũn cỡn để lộ cặp đùi trắng, dài thon thả. Hôm nay là ngày nghỉ, cô nàng mặc đồ “bốc” quá, không như lần trước. Măt cô ấy khẽ chớp chớp sau cặp kiếng gọn gàng. Chà, đôi mắt đẹp thật, chỉ tiếc là bị cận, thật là tiếc. Hắn chăm chú nhìn đến độ cô nàng đã quay nhìn hắn từ lúc nào mà hắn cũng chẳng biết. Hắn giật mình gãi đầu:

“Chào…”, hắn sượng cười nói

“Chào…. “, cô ta gật đầu, mỉm cười. Hắn cố ra vẻ tự nhiên.

“Còn nhớ mình chứ?”, hắn hỏi. Cô ta hơi nhíu đôi chân mày nhỏ nhắn trong một giây rồi nhoẻn miệng cười

“Xin lỗi… mình không nhớ…”

“Ừ, mới gặp có một lần mà, …”, hắn cười,”… mình là bạn của Ly, lần trứơc có gặp bạn cũng trong thư viện này nè, nhớ không?”

Cô ta khẽ đưa mắt nhìn lên vài giây suy nghĩ, rồi nhìn hắn. Cô mỉm cười

“Ô… nhớ rồi. Bạn là Viator, phải không?”

“Ờ … ờ… ủa… sao bạn biết mình là viator?”

“Ly có kể về bạn cho mình nghe.”, cô nàng cười thật tươi”… kể nhiều lắm. “

Hắn sượng mặt lại, nàng kể hết cho cô bạn của nàng nghe à?… Trời, khó xử quá.

“Thật… thật .. à? Ly kể hết cho bạn nghe… nghe.. à?”, hắn lắp bắp. Cô nàng che miệng cười

“Làm sao vậy? Mắc cỡ hả? Có gì phải mắc cỡ đâu… Nói cho bạn biết nhe, chưa có cu cậu nào “cưa” được bé Ly cả, vậy mà bé Ly đã “đổ” về phía cậu rồi. “, cô nàng nháy mắt tinh nghịch,”… bạn là một anh chàng may mắn đó, Viator.”

“Sao lại là may mắn vậy?”

“Bạn đã sở hữu bông hoa đẹp nhất khoa của trường Bưu Chính đó, người đưa thư(*) à…”

“Thật sao? Vậy thì hân hạnh quá.”, hắn lướt nhanh ánh mắt qua người cô nàng rồi cười, “… hình như là mình cũng đang nói chuyện với một bông hoa khác của trường Bưu Chính phải không?”

“Không đâu, không đâu…”, cô nàng lắc đầu, “… mình không có nổi danh hiệu đó đâu. Đâu có bông hoa nào tới 4 con mắt chứ…”

“Vậy à?”, hắn phì cười, “… còn mình thì thấy bạn đeo kính thì…’rất hợp với dáng em’…”

“Lãng mạn lắm đó…”, cô nàng tiếp lời với nụ cười thật tươi,”… nhưng mà nè, hái hoa thì cẩn thận. Hái nhiều quá sẽ bị gai đâm vào tay cho xem.”

“Mình thì lại thích bị gai đâm mới ác chứ….”, hắn gãi đầu cười.

Rồi cả hai cùng ngồi xuống dãy ghế đọc sách. Hôm nay vắng người quá, mà kho sách hắn đang ngồi thì lại thụt sâu vào góc trong của dãy phòng, cho nên hắn ngồi trò chuyện với cô bạn mới rất thoải mái. Hắn phát hiện ra ở cô nàng này một điều lý thú, cô ta có vẻ bề ngoài thật lạng lùng nhưng thực ra lại là một cô gái hồn nhiên, ăn nói rất điềm đạm. Hắn dần dần say mê với cái cách nói chuyện vui tươi của nàng… Cô ấy ngồi vắt chéo chân, gần bên cạnh hắn, cũng hơi sát. Dãy ghế chỉ có hắn và cô ấy, vắng tanh. Mấy tủ sách to đùng che phủ như bốn bức tường xung quanh. Hắn khẽ liếc nhìn xuống, đôi bắp chân nàng thật nõn nà, chiếc váy ngắn cũn cỡn chỉ che đủ khoảng giữa hai đùi. Cô nàng ngồi gần hắn quá, hắn ngửi rõ được mùi tóc thơm ngát của nàng. Hắn khẽ lúc lắc đầu định tâm lại, đây là bạn của Ly, dù cô ấy có đẹp như thế nào thì hắn cũng phải biết… cô ấy là bạn của Ly. Hắn tự nhủ, chỉ có Ly là đẹp nhất, hắn chỉ có một mình Ly thôi.

“Mình tên là Quỳnh, còn bạn?”, cô ta hỏi

“Cứ gọi mình là Kid…”, hắn trả lời

“Ai lại gọi như vậy bao giờ, mình muốn biết tên thật ấy.”

“Tên mình xấu lắm , nói ra sợ bạn cười, thôi cứ gọi mình là Kid đi.”

“Nhất trí!”, cô nàng cười để lộ hàm răng trắng đều. Cô ấy giơ ngón trỏ lên.”.. bây giờ chúng ta là bạn chứ? Bạn gọi mình là Quỳnh, còn mình gọi bạn là Kid nhé, okie?”

Hắn hơi ngạc nhiên. Cô gái này thật là đặc biệt. Cô ấy không hề hỏi gì thêm về tên tuổi của hắn, dễ dàng chấp nhận câu trả lời của hắn mặc dù có lẽ cô ấy biết đó có thể chỉ là câu nói đùa. Hắn móc ngón trỏ của hắn vào rồi kéo nhẹ. Bàn tay cô ấy mềm thật, những ngón tay nõn nà như búp sen. Hắn rùng mình như có điện giật, hắn nhìn lên đôi mắt cô ta. Hai người nhìn nhau một lúc, hai ngón tay họ vẫn đan dính vào nhau. Cô ấy từ từ rụt tay lại, khẽ nhìn hắn.

“Bạn quen Ly lâu chưa?”, cô chợt hỏi

“À.. ờ… lâu rồi… nhưng mà chỉ gặp trong khi chat trên mạng thôi… Mình mới đi chơi với Ly có một lần…”

“Vậy là chỉ mới gặp Ly có một lần…”, cô nhắc lại

“Ừ… có thể là vậy…”

Cô im lặng lật vài trang của quyển truyện. Hắn không biết cô đang nghĩ gì… nhưng người hắn dường như đang nóng lên. Thật khó hiểu, hắn chỉ có cái cảm giác này khi hắn ở gần Ly thôi mà. Sao hôm nay hắn lại như vậy nhỉ? Cô ấy đổi chân bắt chéo qua, hắn vô tình nhìn xuống… Cô ấy có đôi chân đẹp quá, chân cô ấy còn dài hơn cả chân của Ly, lần trước đứng cạnh Ly, cô ấy cao hơn cả vài phân. Hắn nuốt nước bọt, rồi lại nhìn vào quyển truyện đang đọc dỡ. Xung quanh vẫn lặng như tờ, hắn nghe trong người như có lửa đốt. Mùi tóc thơm ngát của cô ấy cứ bay phản phất làm hắn đê mê. Cô ấy ngồi gần hắn đến độ hắn có thể cảm thấy hơi nóng ấm từ đôi chân cô. Bất giác, hắn đặt bàn tay hắn lên cặp đùi trần của cô. Hắn không kịp suy nghĩ hắn đang làm gì cả. Hắn chỉ cảm giác thấy bàn tay hắn run bắn lên khi chạm vào làn da nóng hổi trên đùi cô. Quỳnh từ từ ngước nhìn hắn, rồi cô nhìn bàn tay hắn đang đặt trên đùi cô. Cô khẽ cười rồi lại tiếp tục đọc truyện. Hắn ngạc nhiên nhìn cô. Lẽ ra cô phải có phản ứng nào đó mãnh liệt hơn khi có ai đó đặt tay lên đùi mình chứ? Nhưng hắn không thèm suy nghĩ gì nữa. Bàn tay hắn vuốt ve nhè nhẹ cặp đùi săn chắc của cô, hắn nhích nhẹ đến gần cô hơn. Cô vẫn tự nhiên đọc truyện như không có gì xảy ra cả. Rồi hắn lần mò đến chiếc váy mềm ngắn cũn đang che khoảng không gian tối giữa hai đùi cô. Hắn vòng tay ra phía sau, vuốt ve cặp mông tròn lẳng, êm ái. Chiếc quần lót nhỏ xíu bó vào cái khe giữa hai mông cô thật là khêu gợi. Người hắn bức rức hẳn lên, hắn lập tức vòng tay lên phía trước, chui thẳng vào giữa hai đùi. Cô từ từ thả hai chân , dang rộng ra như để hắn tiện tay hơn. Hắn như người trong mơ, bàn tay được rộng rãi mò mẫm bên trong chiếc váy. Tay hắn nóng bừng lên khi chạm đến khoảng giữa chiếc quần lót của cô. Những ngón tay khẽ đẩy vào làm chiếc quần lót trũng xuống một chút. Cô thở mạnh, mắt vẫn giả vờ dán vào quyển truyện. Hắn thấy không còn gì phải e ngại nữa. Hắn lần cả hai bàn tay vào trong chiếc áo thun bó sát người cô mà mò mẫm. Làn da bụng cô thật lán mịn. Hắn vòng cả cánh tay trái qua phía bên kia, rồi cả hai bàn tay chụp trọn bộ ngực cô. Chiếc áo lót nhỏ xíu chỉ che có nữa bầu vú, hắn kéo hẳn xuống. Hai bàn tay hắn sục sạo trong áo cô liên hồi. Hắn nhồi bóp hai bầu vú cô nhịp nhàng như mát_xa. Dương vật hắn căng cứng như muốn nổ tung trong chiếc quần jeans, ánh mắt lim dim quyến rũ của Quỳnh càng làm hắn hứng lên nhưng không biết phải làm gì ngoài việc nhồi bóp đôi nhũ hoa của nàng. Bỗng Quỳnh chụp tay hắn rồi kéo ra khỏi áo, hắn ngạc nhiên nhìn cô gài lại chiếc áo lót. Quỳnh đứng dậy, cất quyển sách lên kệ, cô quay lại nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu rồi bước đi. Hắn nhìn theo… cô không đi ra khỏi thư viện… cô đang đi về phía nhà vệ sinh. Hắn đứng bật dậy đi theo, tim đập ầm ầm trong lòng ngực. Khu phòng vệ sinh sạch sẽ với tường lát gạch men trắng tinh, nhưng hình như ít có người đọc sách nào vào đây. Họ chỉ đọc sách rồi mượn về, làm gì để ý đến trong thư viện này có một khu phòng vệ sinh chứ? Hắn lục tục đi theo cô, quẹo vào dãy hàng lang sáng trưng đèn. Rồi cô quẹo vào nhà vệ sinh nữ… hắn ngần ngại đứng lại… từ trước tới giờ hắn có bao giờ đi vào nhà vệ sinh nữ đâu? Vả lại… lần này lại đi cùng một cô gái mới hay chứ… Nhìn vẻ mặt ngần ngại của hắn, cô mỉm cười đưa ngón tay trỏ lên ngoắc nhẹ. Trời ơi… hắn như bị thôi miên bởi hành động đó… Hắn chỉ thấy động tác ấy trong những bộ phim thôi. Và đúng như bị thôi miên, hắn đẩy cửa bước vào. Cô chắp tay ra sau lưng, đứng dựa vào tường nhìn hắn. Căn phòng lúc ấy sáng rực soi rõ khuôn mặt đẹp sắc sảo của Quỳnh, khác hẳn với vẻ đẹp dịu dàng của Ly. Cặp đùi thon dài của cô lúc này hắn mới được dịp nhìn cho thỏa thích… đúng là Quỳnh có vẻ đẹp rất mạnh mẽ nhưng cũng rất nữ tính. Cặp đùi săn chắc đan chéo vào nhau để tạo ra một khoảng đen bí ẩn ở giữa. Hắn nuốt nước bọt, cổ khô rát. Hắn và Quỳnh đứng yên, nhìn nhau không nói một lời. Xung quanh im ắng lạ thường, chỉ có tiếng đèn tuýp kêu ee nho nhỏ. Hắn mở miệng định nói gì đó nhưng Quỳnh đã đặt nhẹ ngón tay lên môi hắn. Cô cầm bàn tay hắn đặt lên cặp ngực nhô cao của cô, hắn run rẩy sờ soạng chiếc áo thun mỏng của Quỳnh từ bên ngoài, chiếc áo lót bên trong mềm mềm kích thích hắn kinh khủng. Hắn liền dùng cả hai tay chụp lên ngực cô mà bóp, Quỳnh lim dim ngửa người ra phía sau bức tường, ưởn ngực lên cho hắn muốn làm gì thì làm. Không kềm chế được nữa, hắn tốc thẳng chiếc áo thun ngắn của Quỳnh lên, cặp ngực trắng phao phập phồng sau chiếc áo lót như kêu gọi hắn. Không chờ thêm phút nào nữa, hắn chụp vào, kéo xuống… cặp vú trắng của Quỳnh vung lên, cương cứng trước mắt hắn. Môi hắn giật giật, cặp nhũ hoa đỏ hồng như đang tỏa ra hương thơm ngào ngạt vào mũi hắn, làn hơi ấm từ môi Quỳnh phả lên mặt hắn….

“Còn chờ gì nữa…”, Quỳnh thì thầm…”… làm những gì cần làm đi,… người hùng của em…”…

Hắn như được tiếp thêm sức mạnh, hắn lao tới, ngoạm lấy trọn cả cái núm vú xinh đẹp đang kêu gọi hắn, tay hắn trườn lên xoa nhẹ vào bầu vú nóng hổi còn lại. Quỳng rên lên khe khẽ, tay cô vẫn chắp ra phía sau lưng… Bàn tay còn lại của hắn lần xuống, lòn vào trong chiếc váy ngắn, rồi vào luôn chiếc quần lót nóng hổi… Ngón tay hắn chạm đến cái âm hộ trơn ướt của Quỳnh, ngón giữa của hắn vô tình lọt ngay vào trong cửa mình cô… Quỳnh ưởn người lên,…”A..a.aa..”… miệng cô thở hơi ấm phà tới tấp lên mặt hắn, hắn càng bị kích thích hơn nữa. Ngón tay hắn ngọ nguậy liên tục, Quỳnh uốn éo theo từng dộng tác của ngón tay hắn. Ánh đèn tuyp chiếu long lanh trên làn da cô. Hắn đưa tay kéo chiếc áo thun ra khỏi vai Quỳnh, lúc này cô mới vòng tay lên ôm lấy cổ hắn, mặt cô ngửa ra phía sau khi hắn hôn nhe vào vành tai cô. Bàn tay hắn tiếp tục bóp nhè nhẹ cặp vú săn cứng của cô. Hắn luốn tay xuống eo cô rồi từ từ quỳ xuống, cặp nhũ hoa nàng vẫn cương cao lên thật thách thức dưới ánh đèn tyup…..

Bàn tay hắn vuốt nhẹ lên cao dưới cái váy ngắn, hắn lướt ngón tay theo chiều dài của bắp đùi, lẹ làng tuột nhanh chiếc quần lót xuống chân nàng. Quỳnh bước ra khỏi ống quần lót, hắn đặt hai tay hai bên eo nàng, hai nắm tay hắn từ từ cuộn váy của nàng lên cao, lêm ngang eo. Nàng vòng tay ra sau cổ hắn, hai người hôn nhau thật lâu, hắn mân mê xoa bóp cặp mông trần săn chắc của nàng. Những sợi lông mềm mịn của nàng cạ cạ lên quần hắn, nàng nới lỏng thắt lưng của hắn ra, kéo quần hắn xuống rồi nhảy cả lên mình hắn.

Hắn ép Quỳnh vào tấm vách sau lưng. Hắn vòng tám ngón tay lại với nhau, hai cánh tay của hắn vòng lại thành môt cái võng đong đưa dưới cặp mông căng tròn. Hắn bế nàng lên, để nàng đu trên tay hắn, lưng nàng dựa ra cánh cửa phòng. Đôi guốc cao chưa kịp tháo ra của nàng bấu chặt vào hai bắp đùi hắn làm trầy một vết nhỏ rươm rướm máu. Hắn cũng chẳng biết đau đớn là gì nữa, hắn thúc tới tấp vào trong mình nàng ở tư thế đứng. Quỳng cấu mười ngón tay dài vào bắp thịt, vào sống lưng của hắn. Nàng vùi mài tóc thơm mát vào cổ hắn, hai đầu vú nàng se cứng lên một cách thách thức. Tiếng nấc nghẹn vang lên từng cơn trong cổ họng nàng mỗi lần hắn thụt gần hết chiều dài dương vật vào bên trong nàng, rồi lại rút ra, rồi thụt vào sâu trở lại. Từng milimet trong âm đạo nàng co thắt lại, bóp chặt lấy cái dương vật. Ra, rồi lại vào, rồi lại ra… hắn làm tình điên cuồng. Bốp bốp, rầm rầm… cánh cửa rung chuyển dưới sức nặng của hắn và Quỳnh. Ánh đèn tuýp lại rọi rõ khuôn mặt nàng, vẻ đẹp sắc lạnh này không giống lắm với một vẻ đẹp Á đông… nhưng quả thật Quỳnh quá đẹp…quá khêu gợi…

Vài giây trôi qua mà cảm như là mấy phút, vài phút trôi qua thôi mà cảm như là mấy tiếng đồng hồ. Hắn cũng không biết nàng và hắn đã ôm dính nhau sát cánh cửa tới bao lâu. Hắn chỉ buông tha cho nàng đứng xuống sau khi xuất tinh, vài giọt khí trắng còn vướng lại trên lớp vải quần lót trắng tinh.

Quỳnh ghì chặt lấy cơ thể hắn, người cô mệt mỏi dựa lên người hắn. Cả hai im lặng một hồi lâu…

“Vậy là…”, Quỳnh thỏ thẻ,”… bạn chỉ mới gặp Ly có một lần thôi à?”

“Sao…?”, hắn giật mình,”…sao ..bạn hỏi vậy?”

“Không có gì…”,Quỳnh mỉm cười rồi lại ngã đầu lên vai hắn,”… chúng ta vẫn là bạn chứ, Kid?”

“À…ừm…”,hắn ậm ừ bối rối

“Hãy đối xử tốt với Ly, còn chúng ta… vẫn là những người bạn… được chứ?”

“Được…”, hắn thở nhẹ,”..tất nhiên là được rồi…”

Cả hai ôm nhau thêm vài giây nữa, hắn nói nho nhỏ

“Quỳnh à… chuyện hôm nay…”

“…việc gì cũng có cái giá của nó…”,Quỳng chợt nói….

“Cái gì?”, hắn kinh ngạc nhìn xuống mặt Quỳnh. Khuôn mặt cô nghiêm lại lạ thường, có cái gì đó tóat ra từ ánh mắt cô.. mạnh mẽ, đe dọa… Bỗng Quỳnh bật cười khúc khích.

“Trời, đùa vậy thôi mà cũng sợ xanh cả mặt à?”

“H..Hả… “, hắn như hoàn hồn lại

“Hi hi .. nhìn mặt bạn kìa…”, Quỳnh hôn nhẹ lên má hắn rồi kéo chiếc quần lót lên. Cô mặc lại trang phục thật gọn gẽ rồi đeo kính vào. Hắn còn chưa kịp kéo quần lên, cô đã chỉnh lại đầu tóc trước gương. Trước khi bước ra, cô còn ngỏanh lại nháy mắt với hắn.

“Ly đang ở nhà một người cô . Nếu cần mình sẽ mail cho địa chỉ, okie? Hen gặp lại nhe, Kid!”

Hắn ngỡ ngàng chưa kịp nói gì thì cô ta đã đi mất dạng. Nhưng hắn cũng đã biết được một thứ hắn luôn mong mỏi: Ly vẫn còn ở thành phố này……..nice_lotus của hắn……

-o0o-

vanko_kid: Vay la sao?

Viatorvn: Nghĩa là tao không hiểu

vanko_kid: may ngu qua di

vanko_kid: con gai no nhu vay do may oi

Viatorvn: nhưng mà tao thấy hơi ngán ngán sao đó mày

vanko_kid: rot cuc may voi nang da lam cai gi ha?

Viatorvn: khó nói lắm tao chỉ cần mày giải thích thôi

vanko_kidk giai thich cai gi?

Viatorvn: câu nói của nàng

vanko_kid: cau nao?

Viatorvn: việc gì cũng có cái giá của nó

………………………………………….. …….

………………………………………….. …….

Viatorvn:ê…ê….

BUZZ

Viatorvn: nè mày còn online không đó?

Viatorvn: vanko!!!

Viatorvn: VANKO!!!!!

Viatorvn: out rồi hả?

vanko_kid: tao day

Viatorvn: sao tao hỏi không trả lời mậy?

vanko_kid: con nho do ten gi?

Viatorvn: Quỳnh

vanko_kid: cai gi Quynh?

Viatorvn: tao không biết

Viatorvn: tao đâu có hỏi đầy đủ họ tên đâu

Viatorvn: chi vậy?

vanko_kid: khong co gi

vanko_kid: la ban be tao khuyen may

vanko_kid: tranh xa con nho do ra

Viatorvn: hả? Mày nói cái gì?

vanko_kid: tranh xa con nho do ra

Viatorvn: đùa hả mậy?

Viatorvn: ghệ mày hả?

vanko_kid: tao khong co gion dau

vanko_kid: con nghe hay khong thi tuy may

vanko_kid: bye

Viatorvn: ê..ê…

Viatorvn: vanko

Viatorvn: vanko!!!!

-o0o-

“…Thực ra, hắn vẫn chưa gặp được nice_lutos thứ hai nào cả. Nhưng hắn đã gần như đã đặt dấu gạch bắt đầu cho toàn bộ câu chuyện của hắn. Nhất là từ khi hắn tìm gặp được …”
Cuối cùng hắn cũng có được một khoảng thời gian rảnh để tìm đến nhà của Ly, thực ra lúc này hắn chẳng có lúc nào gọi là „bận“ cả, nhưng vì hắn chẳng tìm ra lí do nào để rời nhà đi. Hắn tạt ngang qua vài cửa hàng mua được một đĩa nhạc hoà tấu của Beethoven, chả là nàng từng nói rằng nàng rất thích nghe nhạc của Beethoven. Một món quà lúc này cũng rất khó nghĩ đối với hắn. Tìm địa chỉ nhà còn khó hơn, hắn đi từ lúc 7 giờ sáng với đầy đủ tự tin rằng trừ hao tất cả mọi trục trặc có thể có, hắn sẽ ngồi tán chuyện với Ly vào lúc 8 giờ, nhưng bây giờ đă là 8 giờ rưỡi, và hắn còn ngơ ngáo giữa ngỏ hẻm rộng thêng thang. Hỏi nhà thì dễ, nhưng mấy ai mà biết rõ số nhà, người ta chỉ nhớ đặc điểm của người chủ nhà thôi.

„Cậu hỏi nhà ai?“

„Dạ… nhà bạn cháu..“, hắn găi đầu

„Bạn cậu là ai?“

„Dạ… là Ly ạ…“, hắn trả lời cứ như cái máy mà chẳng hề để ý đến vẻ dở hơi của hắn lúc đó. Đúng là một câu trả lời dở hơi nhất của hắn. Đă gần 9 giờ, hắn cũng mệt lă người. Hắn tìm một quán nước rồi ngồi xuống cầm nón quạt lấy quạt để. Thời tiết nóng bức thật, gần Tết rồi mà cứ như là mùa hè.

„Cậu uống gì cậu?“, người chủ quán ra hỏi lịch sự

„Cho chai nước ngọt đi cô.“, hắn vẫn quạt nhanh.

„Chai nước ngọt nè út…“, bà ta quay ra sau gọi to. Một thằng nhóc nhanh nhảu chạy ra, tay cầm chai Pepsi „lác_xê“ mát lạnh đưa cho hắn. Nó khui nắp chai một cái bụp rồi đưa cho hắn bằng hai tay. Hắn gật đầu rồi cầm lấy, ngậm vào cái ống hút nổi bồng bềnh trên miệng chai. Hắn lơ đăng ngó ra ngoải đường, xe cộ thưa thớt quá, chỉ có vài chiếc thỉnh thoảng chạy qua, lại còn bóp còi inh ỏi mặc dù chả có chiếc xe nào cản đường cả. Thật là một ngày buồn chán. Hắn thở dài, bỗng hắn giật mình thấy thằng nhỏ lúc năy vẫn chưa đi, nó đang đứng ngay tại chỗ, mắt nhìn hắn chăm chú. Hơi khó chịu, nhưng hắn vẫn cố nhìn qua hướng khác, có lẽ thằng nhóc muốn trả tiền .

„Bao nhiêu vậy nhóc?“, hắn hỏi

„Ba ngàn.“, nó đáp

Hắn móc túi đưa nó rồi tiếp tục nhìn ra đường. Nhưng quái lạ, nó vẫn đứng y nguyên chỗ đó, mắt vẫn ngó hắn chăm chăm như con vật lạ. Hắn ngẩng lên.

„Còn gì nữa , nhóc?“

„Hình như chú đang kiếm nhà ai hả?“,nó hỏi

„Ừ…“, hắn hơi ngạc nhiên,“… có gì hôn?“

„Chú kiếm nhà ai?“

„Nhà bạn…“

„Chú biết số nhà hông?“

„Biết… chi vậy?“

„Để con chỉ đường cho.“

Lời đề nghị của thằng nhóc hơi kì lạ, nhưng rõ ràng là hắn cần có người chỉ đường vào lúc này. Bà chủ quán vừa lao cái tủ lạnh vừa nhìn hắn. Thằng nhóc nhét hai tay vào túi quần sọt, nó trông có vẻ người lớn hơn cái vẻ ngoài của nó.

„Nhóc biết trong xóm này có ai tên là Ly không?“

„Biết…“, nó trả lời ngay mà gần như không suy nghĩ.

„Thiệt chứ?“, hắn hơi nghi nghờ

„Trong xóm này chỉ có một chị tên Ly thôi…“, nó khịt mũi,“… nhà chỉ ở cuối hẻm này, quẹo trái là tới liền, ngay trong góc hẻm đó.“

Bà chủ quán vẫn lao đi lao lại cái tủ lạnh, mắt cứ nhìn chằm chằm vào hắn và thằng nhóc. Thấy vẻ lưỡng lự của hắn, nó nói luôn.

„Nếu chú không tin thì để con dẫn đường cho.“

„Thôi khỏi! “, hắn đứng dậy,“… có cần trả công không, nhóc?“

„Cái gì cũng có giá…“, thằng nhóc nhún nhún chân. Rồi nó lại nhăn răng ra cười,“… nhưng mà chỉ đường thì free!“

Hắn cười theo. Thằng nhóc này vui thật.

„Cảm ơn nghen, nhóc!“

„Không có gì.“. Nó giữ nguyên hai tay trong túi quần sọt quay người đi vào trong nhà. Hắn đội nón đi ra xe. Cuối con hẻm này, thì ra chỉ còn có một khoảng ngắn nữa. Hắn chạy đến cuối hẻm, queo trái theo lời thằng nhóc. Quả thật đúng như nó nói, ở đây có một ngôi nhà số 105/40. Hắn dừng lại nhìn kĩ tấm bảng số nhà màu xanh dương. Đúng nó rồi. Hắn vuốt áo rồi bấm chuông. Trong lúc chờ đợi, hắn ngước mặt nhìn toàn bộ căn nhà, đúng hơn phải gọi nó là biệt thự. Hai lầu, ngói lợp màu hồng, cửa sổ bằng kiếng đắc tiền phủ rèm hoa. Trông có vẻ như đây là ngôi biệt thự thuộc loại sang nhất trong xóm, giữa những ngôi biệt thự khác. Đường vắng hoe, khu này vắng vẻ đến lạ thường. Chắc khu nhà này toàn là của nhân viên hay công chức văn pḥng, họ thường đi làm từ sáng tới chiều tối mịt mới về. Có tiếng kéo cửa sắt, rồi ở cái ô nho nhỏ trên cánh cửa phát ra tiếng nói …

„Anh kiếm ai?“

„Cho hỏi…“, hắn nói vào chiếc mic gắn gần đó,“… cho hỏi có phải đây là nhà của Ly không ạ?“

„Anh tìm Ly có chuyện ǵ?“, giọng cô gái bên trong hơi khó chịu

„Tôi… tôi là bạn của Ly…“

„Ly không có ở nhà.“ “

„Vậy à?“, hắn thở dài,“… vậy chừng nào Ly mới có ở nhà ?“

„Anh hỏi nhiều vậy? Nếu anh là bạn của Ly thì phải biết chừng nào Ly có ở nhà chứ?“

„Xin lỗi, vậy làm phiền chị nhắn giùm với Ly được không ạ?“

Cánh cửa bỗng nhiên mở tung ra. Hắn nhìn vào… rồi hắn giật mình… Người đằng sau cánh cửa lại chính là….

„Ly…!“, hắn thốt lên.

Ly đang đứng bên trong. Cô mặc áo thun trắng với chiếc quần jeans màu xanh dương đậm, trông Ly lúc này có vẻ hơi… bụi, nhưng cô vẫn rất đẹp, vẫn khuôn mặt đó, nhưng mái tóc thì hơi ngắn hơn một chút. Cô đang khoanh tay nhìn hắn với ánh mắt bực bội.

„Ly… còn nhớ mình không?

không?“,hắn nói một cách vui mừng.

„Không!“, Ly đáp. Hắn tự nhiên cảm thấy lạnh cả xương sống. Hắn lắp bắp nói lại…

„Ly không nhớ à?“

„Hoàn toàn không!“, Ly nheo mắt nhìn hắn chăm chú, rồi cô tủm tỉm cười. Hắn thấy khó hiểu…

„Bạn chọc mình phải không Ly?“, hắn cười ngượng nghịu.

„Lại sai nữa!“, Ly giơ ngón trỏ qua lại.“… cái sai đầu tiên : anh đă gọi tôi là chị, cái sai thứ hai: anh đă gọi tôi là Ly, cái sai cuối cùng: tôi không hề biết anh! Hiểu chứ?“

„Chưa hiểu…“, hắn găi đầu.

Cô gái che miệng cười rồi đẩy vai hắn một phát làm hắn muốn té.

„Trời ơi là trời, sao mà anh khờ quá vậy? Thôi , vào nhà đi!“

Hắn chẳng biết gì cả, nhưng vẫn đẩy xe đi vào. Cô gái vừa đi vừa nhìn hắn chăm chú, cô nàng vẫn cứ cười tủm tỉm.

„Chị cười cái gì?“, hắn hỏi

„Không có gì cả!“, cô gái không cười nữa,“… có thiệt anh là bạn của Ly không?“

„Vậy… có thiệt đây là nhà của Ly không?“, hắn hỏi lại. Cô nàng nhét hai tay vào túi quần rồi nhún nhảy đi vào nhà. Hắn dựng xe xong cũng bước vào. Bên trong, cô gái đă rót một ly nước suối để lên bàn, hắn ngồi xuống thận trọng nhìn xung quanh.

„Anh tên gì?“, cô ta hỏi

„Vậy chị tên gì?“

„Đừng có gọi chị này chị nọ nữa!“, cô nàng khó chịu ,“… em tên là Liên, em gái của chị Ly. Năy giờ cũng chưa đoán ra nữa hay sao?“

„Em gái à?“, hắn trợn mắt. Đúng thật, cô nàng giống Ly như đúc, chỉ có tính nết là khác biệt. Hắn nhìn Liên từ trên xuống.Thảo nào…

„Sao hả?“, Liên hỏi,“… bây giờ biết chưa?“

„Ừ… biết rồi… thì ra …em là em gái của Ly…“

„Làm sao anh biết mà tìm tới đây? Ai chỉ hả?“

„Ừ, bạn anh chỉ . Mà người đó cũng là bạn của Ly luôn.“

„Ai vậy?“

„Em biết chị Quỳnh không?“

Sắc mặt Liên thay đổi nhanh đến độ hắn phải giật mình đặt ly nước xuống. Cô nàng nhìn vào mắt hắn như muốn ăn tươi nuốt sống.

„Con nhỏ mất gốc đó hả?“

„Ai?….“, hắn hơi ngạc nhiên

„Đừng có hỏi nhiều!! Con nhỏ đó không phải là bạn em, cũng chả phải là bạn của chị em.“, Liên tung người dựa hết cỡ ra chiếc ghế xa_long,“… anh là gì với con nhỏ đó?“

„Ờ… là bạn thôi…“

Liên nhìn thẳng vào mắt hắn. Cô nàng gật gật đầu.

„Vậy thì anh đừng có tới đây nữa!“

„Khoan khoan đã… coi nào, chưa có gì hết mà…“, hắn ấp úng,“… anh chưa hiểu gì hết…“

„Cần gì hiểu! Anh chưa nói là anh tên gì!“

„Anh à… ờ ..ờ….“

„Anh quên mất cả tên mình rồi à?“

„À…ờ.. tên anh … tên anh xấu lắm…”

“Tên xấu cũng là tên mà…”, Liên lại chồm lên, “… nói đi! Không nói thì đừng hòng gặp được chị Ly !”

“Trời…”, hắn bật ngửa ra. Đang lúng túng chưa biết phải làm sao thì có tiếng cửa sắt mở. Cả hai người cùng quay ra nhìn. Có một người đang bước vào… Hắn vui mừng ra mặt… Lần này thì đúng là Ly rồi, không thể nhầm được nữa. Cô vẫn như lúc đầu gặp hắn, mái tóc ngang vai, khuôn mặt hiền dịu dễ gần, đôi mắt đẹp trong suốt như pha lê vẫn làm hắn ngơ ngẩn… Ly cũng ngạc nhiên, nàng nhìn hắn, rồi nhìn Liên. Nàng dựng chiếc xe máy ngoài sân rồi từ từ bước vào. Hắn vui mừng đứng luôn dậy, miệng cười toe toét…
“Ly…”

Rõ ràng là Ly bị bất ngờ, cô hơi nhoẻn miệng cười với hắn. Liên vẫn còn bực mình vì chưa hỏi được tên của hắn, cô nàng khó chịu nhìn cô chị đang bước vào.

“Liên…”, Ly nói, “… đi học bài đi!”

“Lại học bài!”, Liên nhăn nhó, nhưng cô nàng cũng đứng dậy bỏ đi sau khi liếc cho hắn một phát bén ngót. Hắn thở phào ngồi xuống ghế. Ly mỉm cười cất cái túi xách qua một bên rồi ngồi xuống nói chuyện. Hình như nàng vừa đi đâu đó rất xa về, lưng nàng vẫn còn thấm đầy mồ hôi.

“Mình nhớ Ly lắm!”, hắn nói thì thầm để không cho ai nghe thấy, nhất là cô bé Liên đang ngồi trên lầu có thể đang ngóng tai nghe xuống. “Mình nhất quyết phải tìm ra nhà Ly mới thôi.”

“Bạn cần gì phải làm vậy…”, Ly nói,”… trước sau gì mình cũng sẽ liên lạc với bạn mà…”

“Đã hai tháng rồi Ly à… Hai tháng rồi mình không gặp bạn trên Yahoo.”

“Mình xin lỗi!”, Ly hơi cúi đầu xuống, “… dạo này… mình bận…”

“Không sao, không sao….”, hắn cười xuề xoà, “… bây giờ mình đã gặp Ly rồi là gì?”

Ly có vẻ không được tự nhiên lắm, hắn cảm thấy thế. Chắc là cô còn bất ngờ vì sự xuất hiện của hắn ở nhà cô, không sao, hắn còn một bất ngờ nữa dành cho cô.

“ Ly nè!”, hắn lấy chiếc hộp đựng đĩa ra đặt lên bàn rồi đẩy nhẹ tới chỗ của Ly. Đúng là nàng bị bất ngờ thêm một lần nữa.

“Tặng mình à?”, Ly hỏi lại.

“Tất nhiên. Tặng riêng bạn!”, hắn nở nụ cười thân thiện.

Ly mở hộp ra. Nàng mở to mắt khi nhìn thấy nhãn của bộ đĩa.

“Ludwig van Beethoven!!?”, nàng buột miệng thốt lên.

“Ừ, mình cũng không biết chính xác tên họ đầy đủ của ổng, chắc là vậy.”, hắn gãi gãi đầu.

“Viator… mình cảm ơn bạn nhiều lắm!”, Ly ôm hộp đĩa sát vào ngực, hắn hơi liếc mắt nhìn theo.”.. làm sao bạn biết mình thích nhạc của Beethoven?”

“Đã là bạn của nhau thì đừng hỏi như vậy, Ly à!”, hắn nháy mắt.

“Ừ, đúng rồi…”, Ly bật cười khúc khích, trời ơi, hắn lại ngẩn người ra lần nữa… Nụ cười ấy càng lúc càng đẹp, đẹp còn hơn trong giấc mơ của hắn suốt hai tháng qua. Hắn cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như vậy trong khi Ly đang đi bật dàn máy để thử những chiếc đĩa hắn tặng. Hắn khẽ liếc nhìn sang chiếc tủ kính đắt tiền đặt ngay phòng khách. Bên trong là bộ sưu tập những chai rượu đắt tiền thuộc đủ mọi nhãn hiệu trên thế giới. Hắn không biết nhiều về rượu, nhưng mà những chai nhỏ nhỏ màu nâu đen, nắp màu bạc kia thì chắc chắn là loại rượu nếp thơm của Áo. Loại này đắt cực kì. Bên cạnh là loại cô_nhắc của Nga, nước rượu màu vàng nhạt.

“Bạn biết không?”, giọng của Ly làm cắt dòng suy nghĩ của hắn

“Hả…bạn nói gì?”, hắn giật mình.

“Mình mới hỏi bạn có biết gỡ bỏ hẹn giờ của loại dàn máy này không?”

“Ờ…để mình thử!”. Hắn đứng dậy đi tới, Ly đang ngồi trước dàn máy Sony màu bạc sáng loá. Nàng mỉm cười.

“Nãy giờ bạn nghĩ gì mà không nghe cả tiếng của mình vậy?”

“À..ừm.. đâu có gì đâu…”, hắn ậm ờ cho qua chuyện. Thì ra có ai đó đã gài hẹn giờ tắt cho dàn máy, bây giờ mở lên phải chỉnh lại trong program. Hắn vừa bấm vừa cười tủm tỉm.

“Có ai đó trong nhà này không cho Ly nghe nhạc thì phải…”

“Con bé Liên chứ ai!”, Ly tựa cằm lên đầu gối, “… lớp 12 rồi mà cứ ham chơi, suốt ngày không nghe nhạc xập xình thì lại đeo theo xe của bọn con trai. Không giữ nổi chân nó ở nhà.”

“Vậy lúc bằng tuổi Liên thì Ly có như vậy không?”, hắn vừa bấm vừa quay sang hỏi

“Tưởng Ly ham chơi lắm à?”

Hắn khẽ liếc nhìn chiếc áo sơ mi hơi đùn lại, đường cút áo hở ra một quảng nhỏ nhưng cũng đủ để lộ ra màu trắng tinh của chiếc áo lót nhỏ nhắn, Ly không để ý thấy ánh mắt của hắn, nàng còn đang chú ý vào bản nhạc đang chuẩn bị được bật lên. Hắn thì chỉ chú ý đến điều bí mật đã từng được hắn khám phá đang thập thò đằng sau chiếc áo kia, bây giờ bỗng nhiên hắn muốn “khám phá” thêm một lần nữa. Không khí hơi nóng bức, trán hắn bắt đầu lấm tấm mồ hôi, lưng áo của nàng cũng ướt đẫm, in lên lằn áo lót nho nhỏ. Đèn điện tử nhấp nháy, bài hát số 1 bắt đầu chơi, Ly thích thú cầm cái list nhạc, hắn cũng ra vẻ đang lắng nghe, nhưng mắt hắn vẫn dán vào Ly.

“Đây là bản Symphony số 9…”, Ly nói nhỏ, “… bản này được chơi lại tại Áo đó!”

“Ừ!”, hắn đáp rồi nhích lại gần hơn một chút. Mùi hương con gái lại tỏa ra ngào ngạt từ cơ thể nàng, mùi mồ hôi của nàng bay phản phất làm hắn rạo rực hơn. Hắn cúi gần hơn đến khuôn mặt nàng, tay chỉ vào cái list nhạc.

“Có phải bài này không?”, hắn hỏi

“Ừ, mình nghe bài này rồi, nhưng lần này….ơ…”

Ly hơi lùi lại khi hắn hôn nhẹ lên tai nàng, hành động của hắn làm nàng hơi bất ngờ. Hắn lại tiến thêm một lần nữa, môi hắn chạm nhẹ lên má nàng. Ly khẽ rụt người lại.

“Đừng… Liên nó còn trên lầu.”, Ly nói thì thầm.

“Có sao đâu…Vẫn còn trên lầu mà…”

Hắn lai thử thêm một lần nữa, tay hắn choàng qua lưng Ly. Nàng cố né cánh tay hắn.

“Ly à, mình…”, hắn nói rì rầm bên tai nàng…

“Chị Ly!!!!!!!”, tiếng của Liên vang lên từ trên gác làm hắn giật thót người rút tay lại, Ly cũng xích ra xa thêm một đoạn. Liên đang đi xuống, vừa choàng cái áo jeans vừa nói.

“Em đi ra đây một chút, trưa nay khỏi chờ em nghen!”, Liên vẫn không biết chuyện gì đang diễn ra bên dưới, cô nàng xốc nhẹ cổ áo. “… chắc khoảng ba hay bốn giờ em về.”

“Đi đâu đó?”, Ly quay lên hỏi. “… ngày mai còn bài kiểm tra mà ?”

“Em học xong rồi! “. Liên bước xuống nhà, “… hôm nay sinh nhật nhỏ bạn, chị cho em đi chút xíu!”

“Cô la cho coi, trưa về đi!”

“Em xin cô rồi!”, Liên nhìn hắn, “… anh bạn của chị còn nợ em cái tên đó, chị Ly!”

“Ờ…ừm….”, hắn gãi đầu. Liên bước nhanh ra cửa, cô nàng còn tinh nghịch quay lại nháy mắt.

“Bản nhạc hay đó! Hai anh chị tâm sự dzui dzẻ nghen! Bái bai!”

Ly chưa kịp gọi lại thì cô nàng đã chạy phốc ra sân mất dạng. Ly thở dài lắc đầu quay vào.

“Nó cứ đi kiểu đó suốt ngày, lớp 12 gì mà….”

“Liên đi sinh nhật đứa bạn mà…”, hắn châm chước

“Bạn tin hả?”, Ly lắc đầu, “… có đứa bạn nào mà mỗi ngày đều tổ chức sinh nhật chứ?”

Hắn cười cười cho qua chuyện rồi ra vẻ như chăm chú nghe tiếp bản nhạc. Ly cầm cái remote bấm tới bản kế tiếp. Hắn nhìn lại, rõ ràng lúc này chỉ có hắn và nàng trong căn nhà này, đúng như hoàn cảnh lúc trước, chỉ khác có một điều: lúc ấy trời mưa lạnh ngắt, còn lúc này thì trời nóng như đổ lửa. Một giọt mồ hôi chảy xuống tử một bên má nàng. Hắn đưa tay chùi lấy, Ly ngạc nhiên nhìn hắn lao nhè nhẹ giọt mồ hôi trên má cô. Hắn từ từ thật chậm xoa nhẹ khắp khuôn mặt nàng, từng ngón tay lướt qua lại đôi má mềm mại, trắng hồng đang đỏ ửng lên. Ly không lùi ra nữa, nàng lim dim mơ màng để hắn chu du khắp trên khuôn mặt đều đặn như tranh vẽ của nàng. Bàn tay tham lam của hắn bắt đầu tiến xuống cổ nàng, ngón tay hắn lướt một cách nghệ sĩ quanh cổ nàng, hắn vuốt nhẹ qua chiếc dây chuyền màu bạc trên cổ nàng. Chiếc mặt dây chuyền cũng nạm bạc, ở giữa là mặt đá rubi màu xanh lục xinh xinh. Hắn gỡ chiếc nút đầu tiên, cũng là lần đầu tiên hắn tự tay làm việc này với Ly. Bản hoà tấu chuyển sang tiếng sáo du dương, nghe thật lãng mạn, Ly chống tay để lấy điểm tựa ra phía sau, mắt nàng lim dim như một cô bé búp bê dễ thương ngoan ngoãn trong vòng tay chủ nhân mình. Hắn thận trọng cởi bỏ dần hết những chiếc cúc áo, chiếc sơ mi màu trắng tinh như lẫn với màu trắng của làn da nàng. Ly ngồi dậy, bàn tay nhỏ nhắn của nàng vuốt lên ngực hắn, như có một luồng điện chay theo từng ngón tay nàng, hắn rùng mình. Tay nàng tháo dần những nút áo của hắn giống hết như hắn đã làm. Không khí bỗng nóng bức thấy rõ, lưng hắn lấm tấm những giọt mồ hôi, người hắn như muốn bốc ra khói. Mùi hương tỏa ra từ cơ thể nàng lại ngào ngạt…. Hắn bất ngờ ôm chầm lấy nàng, cả hai ngã lăn ra nền nhà bằng nhung bông. Hắn ngã đè lên người nàng rồi cúi xuống hôn nồng nhiệt lên đôi môi hồng đỏ, mềm mại của Ly, đôi môi nàng ươn ướt, ngọt như đường, hắn nút lấy, lưỡi hắn luồn vào trong miệng nàng. Chiếc lưỡi nàng đẩy ra, hắn nút nhanh lấy. Nàng rên lên khe khẽ… Tay hắn xoa nhẹ làn da bụng ấm áp của nàg rồi trườn lên một bên ngực nàng xoa nhẹ nhàng. Ly như bừng tỉnh lại, cô chặn hai tay đẩy hắn ra…

“Đừng… đừng như vậy nữa… đừng….”

Tay nàng đẩy lên ngực hắn, mặt thì đã đỏ lên như gấc. Cơn thèm khát tình yêu đã lên tới tột đỉnh. Lúc này hắn không còn nghe thấy gì nữa. Hai bàn tay hắn vuốt nhẹ một cái đã lột văng chiếc áo lót nhỏ bé, cặp ngực trắng ngần quyến rũ của nàng một lần nữa hiện ra trước mắt hắn. Miệng hắn ngậm lấy núm vú màu hồng nhanh như cắt, lưỡi hắn vuốt ve, ôm ấp chiếc nhũ hoa bé bỏng, tay kia hắn bóp đều đặn. Ly dường như đã bất lực trước sự ham muốn của hắn. Tay hắn lần nhanh xuống, lột phăng chiếc quần jeans của nàng. ……..

Bản nhạc chuyển qua một tông khác, tiếng đại vĩ cầm mạnh mẽ trộn chung với tiếng violin chói tay, nóng bỏng, háo hức, dồn dập…..

Hai cơ thể quấn lấy như hai con rắn lăn lộn trên nền nhà bằng thảm nhung. Không khí càng nóng hơn, mồ hôi nàng ướt cả mặt, quện lên người hắn, cơ thể cả hai ướt đẫm mồ hôi của nhau. Hắn hôn xuống cổ nàng, mùi mồ hôi của con gái thật lôi cuốn, hắn liếm lấy liếm để, hắn hôn cả khuôn mặt nàng đang mơ màng đê mê… Rồi từng nhịp từng nhịp một, hắn nhấp lên xuống thật chậm, lần này thì không khó khăn như lần trước, nhưng nàng cũng quằn người rên lên thê thảm. Tay nàng cào cấu lên lưng hắn, nhưng hắn mặc kệ, từng cơ bắp trên người hắn gồng cứng lên. Nàng chụp hai tay lên hai bắp tay cứng chắc của hắn, nàng bấu cứng vào đó, phần cơ thể dưới của nàng thả lòng dưới từng cú dập xuống mạnh mẽ. Nàng ưởn ngực lên, áp cặp vú cương cứng lên ngực hắn, miệng nàng há ra , hai hàm răng cắn chặt lại. Hắn ôm ấp nàng như một vật quí nhất trên đời, như là nàng không thể nào thoát ra được khỏi vòng tay hắn. Âm hộ bé bỏng của nàng bóp mạnh lấy dương vật hắn. Hắn chỉ kịp a một tiếng nhỏ trước khi bắn dòng tinh nóng phừng phừng vào thẳng bên trong người nàng, dòng nước ấm từ cơ thể nàng tuôn ra từng dòng từng dòng, ướt đùi của cà hai. Tiếng nàng thở gấp mệt mỏi bên dưới cơ thể hắn…. Hắn giật mạnh thêm một cái nữa rồi ngã sấp trên người nàng. Nàng vuốt nhe lên tóc hắn, âu yếm … rồi nàng nhắm mắt, ôm đầu hắn vùi vào ngực mình. Căn phòng chỉ còn tiếng nhạc êm êm. Bản hoà tấu đã đến điệp khúc, tiếng violin nhỏ dần, nhỏ dần rồi chìm trong cái âm trầm trầm của cây đại vĩ cầm, chìm dần… như một đốm sáng nhỏ chìm từ từ trong màn đêm….

-o0o-

Một ngày trôi dần qua, hắn cảm thấy hài lòng với ngày hôm nay. Hắn hoàn toàn hài lòng với ngày hôm nay, không sai sót, không trục trặc, không thất vọng. Hắn chạy một vòng ra đường hòng gió cho mát. Sắp đến Tết, đường đi buổi chiều trông cũng chẳng có gì là đông đúc cho lắm. Bỗng hắn thấy một cái dáng quen quen vừa lướt qua. Ngoái nhìn theo một quãng ,hắn nhìn theo kĩ…: vừa chạy vọt qua là một cặp trên chiếc Nova màu mận đò khá ngầu. Hắn nhận ra ngay: đó là thằng bạn học của hắn tên là Trung . Hắn cũng khá thân với thằng này, chính là thằng có cái nick Vanko_kid thường hay chat với hắn. “Vanko_kid… thì ra cũng siệng năng dữ nhỉ!”, hắn nghĩ. Nhưng hắn nhìn kĩ một lần nữa, cô nàng ngồi đằng sau đang ôm hắn “sát nhíp” trông cũng “quen quen”…. Hắn nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi hắn giật mình nhớ ra… mới lúc sáng này thôi, cái dáng quen quen, áo khoát jeans, tóc ngắn ngang vai, dáng hơi “bụi” này thì chỉ có một nguời mà hắn vừa mới quen thôi:…. Chẳng ai khác chính là Liên!!!!!! Ghê thật, thằng bạn hắn lại dám đi dụ dỗ cả con gái lớp 12, mà lại còn là em gái của Ly mới hay chứ!! Cũng phải thôi, cô nàng Liên cũng đẹp đâu kém gì cô chị, nếu hắn mà gặp Liên trước thì hắn cũng dám đã…. Hắn cười thầm rồi dừng xe lại. Hai người đó đang chạy vào ngõ hẻm nhà Ly, chắc chắn là tên Vanko_kid này đang chở “nàng” về đây! Bây giờ cũng rảnh rang, hắn quay xe chờ ở đầu đường lớn. Thế nào tên Vanko kia cũng sẽ quay đầu xe ra đây thôi, nói chuyện với hắn một lúc cũng vui. Hắn rướn người nhìn vào. À, tên vanko đã thả Liên ở đầu ngõ hẻm sâu bên trong, chắc là Liên sợ bị chị la đây mà. Liên bước xuống xe, trời ạ, cô nàng còn rướn lên… hôn tên đó một cái tạm biệt nữa chứ, giống hệt như trong phim Hàn Quốc. Hắn bật cười quay mặt đi. Chắc là thằng Trung đang sướng rơn đây! Trời chiều cũng chập choạng tối dù chỉ mới bốn giờ, đường đã bật đèn lên sớm. Hắn nhìn đồng hồ, sao mà lâu quá vậy nhỉ? Sốt ruột, hắn ngó ra… bỗng một chiếc xe hơi phóng ào qua sát bên xe hắn mặc dù hắn đang đậu sát bên lề. Hắn nhìn theo…. Rồi hắn giật mình, đó là một chiếc Ferrari đỏ tía mui trần cực xịn, ngồi trước tay lái chính là… Quỳnh!!!! Thật đáng kinh ngạc, nhưng hắn còn kinh ngạc hơn nữa khi thấy người ngồi bên cạnh Quỳnh. Một cái dáng nhỏ nhỏ, trông có vẻ trưởng thành hơn cái vẻ ngoài… Đó là thằng nhóc chỉ đường cho hắn lúc sáng!!!!! Kì lạ thật, sao lại trùng hợp như vậy? Nó mặc một bộ vest láng bóng, tóc chảy mướt như dổ mỡ, khác hẳn với bộ dáng bụi đời, nghèo xác xơ lúc sáng. Chiếc xe chạy chậm dần khi ngang qua ngõ hẻm đi vào nhà Ly…. Quỳnh nói gì đó với thằng nhóc, nó gật gật, miệng nó nhếch một nụ cười thách thức, Quỳnh cũng nhếch mép khẽ. Vô tình, cô quay nhìn qua lề đường… Hình như cô ta thấy hắn đang đứng nhìn chăm chú. Chiếc xe bỗng rú ga vọt nhanh đi để lại một làn khói mỏng, Hắn gãi đầu cố lắp ráp từng chi tiết lại… nhưng không tài nào hắn hiểu nổi!!!! Hắn vò đầu…. Quỳnh, rồi thằng nhóc, có liên quan gì nhỉ?

“Ê!!! Ê ê ê ê………..”

Có tiếng ai đó gọi to. Hắn quay nhìn ngơ ngác, thì ra là thằng Trung. Nó không băng qua đường, nó chỉ đứng bên kia mà ngoắc hắn lia lịa. Hắn dẫn xe băng qua.

“Gì đó mậy?”, hắn hất đầu, “.. đi đâu đây? Dẫn ghệ đi chơi hả?”, hắn vừa nói vừa hích chỏ thằng Trung với vẻ hài hước, nhưng mà nó không có gì là đáp ứng cả. Ngược lại, mặt mày nó xanh lét như tàu lá.

“Mày… mày… chở tao về được hông?”, thằng Trung lắp bắp

“Được chứ!”, hắn gật đầu, nhưng hắn chợt nhớ lại , “… ủa! Chiếc Nova của mày đâu rồi?”

“Tao gởi ở quán bà Tư Đá! Mai lấy cũng được! Đi đi , lẹ lên!”

Thấy vẻ hấp tấp của thằng Trung, hắn cũng chẳng muốn hỏi thêm làm gì. Hắn đạp máy xe, thằng Trung nhảy phốc lên. Hắn rồ ga vọt về phía đường Phan Đình Phùng, nhà thằng Trung ở đó. Thằng Trung từ lúc nhảy lên xe, nó im re. Hắn hơi ngoái đầu ra sau hỏi…

“Ê, có gì đó mậy? Sao không lấy xe về?”

“Nè, mày tin tao không?”, thằng Trung hỏi, giọng nó run run

“Hỏi gì kì dzậy ?”, hắn cười, “… hôm nay sao dzậy mậy?”

“Chạy lẹ lên mậy!!!!”, thằng Trung hối thúc.

“Xe tao là đồ “chay” mà, chạy đâu có nhanh nổi!”, hắn khó chịu, “ …có cái gì ám mày hà? ”

“Nè!! Mày có tin tao thì nghe cho rõ đây!”, thắng Trung ghé sát tai hắn

“Có cái gì……”

“Mày nín đi!! Nghe ta nói thôi!!!”, thằng Trung quát nhỏ, rồi nó tiếp tục “…. Tao đi nhiều, tao biết nhiều chuyện hơn mày một chút. Nhưng mà tại vì tao biết nhiều quá … nên… tao phải trốn… Mày hiểu không? Tao phải trốn tụi nó!!! Nhưng mà tao.. còn có công chuyện… Tụi nó biết đường đi của tao… Thế nào tụi nó cũng bám theo … chạy lẹ đi!!!!!!!”

“Ai bám theo mày? Tụi nó đâu?”

“Không có bám theo mày!”, tiếng thằng Trung hơi lạ, nó hình như hơi ngạc nhiên.”… dừng lại đi!”

Hắn chống chân xuống. Hai thằng nhảy xuống con hẻm nhỏ, vắng vẻ. Thằng Trung ngó qua ngó lại, nó vuốt mặt căng thẳng. Hắn ngồi dựa lên ghế xe.

“Bây giờ nói cho rõ ràng đi! Tao chưa hiểu!”

“Nói thì dài lắm!”, thằng Trung đi qua đi lại, “… nhưng mà nói chung là tao đang trốn, hiểu chưa? Phù…”

“Liên là bồ mày hả?”, hắn hỏi

“Hả?”, thằng Trung giật mình, “… mày nói gì?”

“Không, tao hỏi chơi thôi!”, hắn gạt tay

“Mày… mày .. biết Liên hả?”, Trung lắp bắp

“Sơ sơ thôi!”

Thằng Trung nhìn hắn ngờ ngợ…

“Còn mày thì sao? Mày biết gì con nhỏ Quỳnh mà làm dữ quá vậy?”

“Tao nói rồi, tao không quen con nhỏ đó! Tao chỉ biết nó thôi!”, thằng Trung thở dồn, “… nó không phải là người Việt Nam.”

“Thiệt hả?”, hắn ngạc nhiên ra mặt

“Ừ, nó tên là Christy Quỳnh phải không? “
“Tao không biết, ừ, đúng rồi, Christy gì gì đó! Tao tưởng đó chỉ là cái nick thôi chứ”

“Tên thật của nó đó!”

Cả hai im lặng một chút. Hắn gạt chống lên rồi đạp máy…

“Thôi, lên đi! Tao chở mày về. Tối rồi!”

-o0o-

BẢN TIN BUỔI SÁNG

Ngày 13 tháng 1 năm 2004

Ngày hôm qua, 12 tháng 1 năm 2004 đã xảy ra một vụ án tại một con hẻm nhỏ tại dường Lý Chính Thắng thuộc quận 3, tp Hồ Chí Minh. Nạn nhân là một chủ quán bán nước giải khát, hung thủ dùng một con dao dài đâm xuyên qua đầu nạn nhân ngay trong quán. Đến tối, khi một người quét rác vô tình di ngang qua đã phát hiện thấy bà đã chết. Hiện cơ quan công an quận 3 đang tiến hành điều tra những chứng cứ có thể có để truy tìm hung thủ. Dự đoán ban đầu có thể đây là một vụ cướp của giết người.

( báo Tuổi Trẻ, ngày 13 tháng 1 năm 2004)
-o0o-

BẢN TIN NÓNG

Ngày 13 tháng 1 năm 2004

Ngày hôm nay, một vụ án khác tại quận Phú Nhuận. Một gia đình cư ngụ tại quận Phú Nhuận đã thiệt mạng toàn bộ cả nhà vào tối hôm qua, tổng cộng là bốn mạng người. Một đàn ông, một đàn bà, một thanh niên và một bé gái tám tuổi. Họ đã bị giết một cách dã man, đầu bị đập nát, không còn nhận diện được. Đây là một vụ án thảm khóc nhất từ trước đến nay tại thành phố, hiện cơ quan điều tra của bộ công an thành phố đang thu thâp toàn bộ chi tiết của vụ án. Có thể đây cũng là một vụ án cướp của giết người. Hung thủ của vụ này và một vụ án

án nữa cùng ngày có phải là một hay không…. Sự việc đang được điều tra.
Đêm nay trời không có nhiều sao, nhưng là một đêm đẹp trời. Gió thổi mát rượi xxxg qua đám lá cây dọc hai bên đường. Hắn để ga nhẹ cho chiếc xe lướt đi chầm chậm, không nên bỏ lỡ một buổi tối như thế này.Hắn cảm thấy cuộc đời mình thật thoải mái, chỉ vài năm nữa là hắn sẽ tốt nghiệp, ra trường, một công việc tốt đẹp nào đó đang chờ hắn ngòai kia. Bây giờ hắn sống theo cái hình thức mà hắn từng có: một thằng sinh viên trẻ, đeo trên mình cái cặp da màu tối, đội cái nón màu đỏ… Chỉ khác với cách đây vài tháng trước: hắn không còn đi chiếc xe cà tàn nữa, nó đã được thay thế bằng một chiếc Atila màu đỏ. Có vài lần, ba mẹ hắn có hỏi về số tiền mà hắn có được. Tất nhiên là phải nghi ngờ, hắn được coi như thằng khờ khạo nhất trong nhà, còn khờ hơn cả đứa em gái của hắn. Số tiền lớn nhất mà hắn từng cầm lấy chính là tiền đóng học phí, ngoài ra trong bóp của hắn không bao giờ quá con số vài trăm nghìn đồng. Hắn không thèm trả lời, hắn bảo rằng một người trưởng thành có quyền giữ tiền của mình chứ? Thế là đâu lại vào đấy. Nhiều khi hắn tự hào về gia đình mình, một gia đình “có lối sống Công Nghiệp”. Ba mẹ hắn đi làm suốt ngày, đứa em gái hắn thì đi học cũng suốt ngày, hắn thì tự do hơn, thời gian rảnh của hắn nhiều hơn. Thế là hắn đi kết bạn, phải nói là hắn không có duyên gặp nhiều bạn bè, hắn ít khi đi chơi hay uống cà fê, hay tham dự những buổi họp bạn với nhau, hắn là một tên khác người, như bạn bè hắn thường nói. Nếu đã là một tên khác người thì bạn bè của hắn cũng không ngoại lệ, như người ta nói: “Người ta nhìn tính cách của anh qua bạn anh”.

Đúng là đêm nay không có nhiều sao, trời se lạnh. Có lẽ là ba mẹ và em hắn đã về, cả nhà chắc là đang ngồi dùng bữa cơm tối ấm cúng.
Có một chiếc xe wave trờ tới, hai anh chàng lụp xụp trong cái nón rộng bị cái bóng của những tàn cây che lờ mờ.
– Xin lỗi anh… cho hỏi thăm… – Một anh chàng nói lí rí
– Gì ạ? – Hắn quay lại
– Xin lỗi… cho hỏi mấy giờ rồi ạ?

Hắn nhìn đồng hồ. Đã gần 8 giờ tối, hắn ngước lên.
– Tám giờ kém…

…………. BỤPPPP…….

………………………………………….. ………….

Hắn tỉnh dậy. Khung cảnh xung quanh vẫn còn lờ mờ… Không thể nhúch nhích được, hắn mới phát hiện ra là mình đang bị trói trên một cái ghế gỗ. Đầu hắn nhức như vừa mới bị ai đó dùng cây gỗ mà đập vào.
Hình như đây là một nhà kho cũ…
Mùi ẩm mốc của hàng hóa chất lâu ngày bốc lên, mùi bụi bặm hăng hắc. Hắn cố cựa người trên ghế nhưng không thể, sợi dây thừng trói hắn cứng như đóng dính vào ghế. Chuyện gì xảy ra thế này? Hắn tự hỏi. Có tiếng lào rào bên ngoài. Hình như có một nhóm người đang đi vào, hắn nghe có nhiều tiếng bức chân dội trên nền nhà bằng gỗ. Ánh sáng lờ mờ của đêm ít sao, những cái bóng lập lòe của đám lá cây xào xạo bên ngoài đung đưa qua lại như những bóng ma. Tiếng cửa gỗ mở cọt kẹt, tiếng bước chân càng lúc càng rõ hơn. Cánh cửa mở toang ra, hắn nheo mắt vì ánh sáng bên ngoài hắc vào. Hắn nghe giọng nói êm tai của một cô gái.
– Hi Kiddy… Chúng ta lại gặp nhau…

Ánh sáng vẫn còn làm hắn chói mắt. Cái bóng lờ mờ dáng của một cô gái đang đứng trước mặt hắn. Một dáng người thon thả, tuy không nhìn rõ ràng như hắn cũng thấy được đường cong tuyệt hảo của cô ta, cái hông cân đối đến kì lạ. HÌnh như sau lưng cô ta có rất nhiều người nữa… Hắn vẫn còn bị chói.
Hắn nghe thấy mùi hương thơm ngát, mùi tóc của con gái gần sát bên mũi… Cô gái cúi đến gần sát mặt hắn… Hơi thở cô ta phập phồng ngay trước mũi hắn…
– Mà hình như cũng chưa lâu lắm, phải không Kid? Chỉ mới năm sáu tháng thôi mà…
– Cô là ai?- hắn cố nói, mắt hắn nhíu hơn nhưng ánh sáng bên ngoài còn chói lòa như ánh đèn pha roi thẳng vào mặt.
– Em là ai à? Đáng lẽ ra em mới phải là người hỏi câu này: anh là ai hả Kiddy?
– Tôi… tôi… không hiểu…

Kiểu xưng hô này làm hắn hơi lo ngại. Cô gái có giọng nói giống với một người mà hắn từng quen biết… một người mà hắn chưa từng nghĩ đến việc sẽ gặp lại cô ta. Vẫn giọng nói ấy, cô gái mỉm cười.
– Dạo này vẫn khỏe chứ, số 2?

Hắn giật mình ngẩng phắc lên… Ánh sáng vẫn làm hắn chói mắt, nhưng mùi hương tỏa ra từ người cô ta vẫn còn làm hắn nhớ. Giọng nói, cách xưng hô, giọng cười quí phái… mùi hương thơm ngát trên cơ thể… giống hệt với một người mà trong óc hắn vừa mới vẽ ra một hình ảnh đầy đủ…
– Chirsty đây, Kid à… Anh có vui khi gặp lại em không ?
– Christ…

Hắn lắp bắp chớp mắt thật mạnh như cố để nhìn cho rõ, nhưng mọi thứ vẫn mờ tịt… Christy Quỳnh cúi sát đến mặt hắn hơn, hơi thở ấm áp của cô ta phà lên mặt hắn… Hương thơm từ trên người cô ta tỏa ra dìu dịu… Hắn cảm thấy cô ta đang ngồi lên đùi mình… Cặp chân dài thon thả của cô ta chà sát trên đùi hắn. Có những tiếng bước chân ở xa xa… Rồi tiếng đóng cửa mạnh…

Đột nhiên ánh sáng tắt ngấm… Mọi thứ chìm hẳn vào bóng tối. Hắn lại không thể thấy gì… Trong màn đêm, mắt hắn chỉ thấy chớp chóp cái bóng lờ mờ của một cô gái trước mặt mình…
– Anh vẫn chưa nhớ ra em sao? Gương mặt em ra sao… anh vẫn không nhớ à?

Giọng nói thì thầm của Quỳnh bên tai hắn… lúc to, lúc nhỏ… như hắn đang bị ru trong một bài nhạc mê hồn ma quỉ… Hắn không nói được tiếng nào …
Hắn cảm thấy cả thân người Quỳnh trườn trên đùi mình, cơ thể cô ta chạm vào bụng hắn, hơi ấm của con gái vây lấy hắn. Vẫn không thể cục cựa trên cái ghế với cả người bị trói chặt, hắn như một cái xác đông cứng. Có tiếng vải chạm vào nhau sột xọet… Hơi ấm của Quỳnh, tiếng thở của cô ta dồn dập trước mặt hắn…
– Anh có còn nhớ em ra sao không? Chúng ta từng là một cặp mà… phải không Kid?

Hắn chưa kịp phản ứng thì bàn tay của Quỳnh chụp vào gáy hắn rồi ấn tới… Đầu hắn vùi vào thứ gì đó… mềm, ấm… thơm mát… Hắn chợt nhận ra .. hắn đang gục đầu trên ngực của Quỳnh… Cô ta ấn đầu của hắn mạnh hơn… Chiếc áo ngoài đã được cô ta mở sẵn, mặt hắn chạm sát vào chiếc áo lót mỏng. Quỳnh vẫn ngồi trên người hắn, sức nặng của cô ta đè trên người hắn… Hương thơm trên người cô ta kích thích hắn kinh khủng… Hắn không thể kềm được dương vật cứ căng cứng lên.

Quỳnh biết được là hắn đã không thể kềm được, cô ta bật cười khe khẽ… rồi thì thầm vào tai hắn.
– Anh vẫn còn hứng thú với công việc của chúng ta chứ, Kid?

Cô ta vuốt lên mặt hắn… bàn tay cô ta đẩy đầu hắn qua bên ngực phải… Bầu vú căng cứng của Quỳnh núp đằng sau cái nịt vú mềm mại nén sát lên miệng hắn… Mùi hương da thịt con gái làm hắn phải rã cả người…
– Một cái bẫy rất hay, Kid ạ… Bà Rita vẫn bị anh hạ, bà ta cũng chẳng là gì đối với em… Bà ta tưởng mình là ai mà dám thủ tiêu Christy Số 1 chứ…

Quỳnh chuyển đầu hắn qua bên ngực trái… Hắn đờ đẫn cảm nhận bầu vú cứng ụp lên mặt mình đến gần ngộp thở… dương vật hắn cương lên như không còn chỗ để dâu nó đi… Quỳnh ổm cả người hắn áp sát vào người cô ta…
– Bà ta là kẻ thua cuộc, em là người thắng trong cuộc chơi này, em chiếm luôn cả tổ chức của bà ta… anh cũng là người thắng cuộc… Có phải không Kid? Có phải chúng ta là một cặp không?

Tay Quỳnh vò trên đầu hắn, rồi cô ta buông đầu hắn ra… Tiếng vải nhựa của bộ áo nịt cọ nhau, một tiếng bực nhỏ… Chiếc áo lót rơi xuống bụng hắn… Tiếng thở của Quỳnh dồn dập hơn. Cô ta thì thầm…
– Chúng ta có quyền lực rồi, Kiddy ạ… Hai chúng ta, chúng ta đã có bất cứ cái gì mà chúng ta muốn… Anh có thể có tất cả những gì anh muốn… Kid… anh có muốn em không? Ngay bây giờ anh có muốn em không?

Hắn lại nghe thấy bàn tay của Quỳnh đẩy nhẹ từ sau ót… Hắn rùng mình, đầu hắn chạm vào hai bầu vú mềm như nệm bông, nóng ấm như lửa đốt. Hắn nghe cả tiếng trái tim của Quỳnh đập từng nhịp, từng nhịp… Cô ta khẽ nhích người qua một bên… Môi hắn chạm vào đầu vú cứng của Quỳnh, cô ta khẽ rên lên… Hắn rùng mình, dương vật hắn độn lên cứng như muốn phá xuyên qua chiếc quần dày. Hắn bị kích thích tột độ. Hơi thở dồn dập của Quỳnh, tiếng rên đầy dục vọng của cô ta, rồi cái lạnh khe khẽ của một đêm ít sao… Bàn tay của Quỳnh chạm vào dây kéo quần của hắn. Hắn rùng mình thêm lần nữa, lần duy nhất hắn thấy bị kích thích như thế này là lần hắn gần gũi với Ly… Hắn thấy nhớ Ly, chỉ có Ly mới cho hắn cảm giác này… Bàn tay Quỳnh kéo dây quần hắn xuống, rồi từng ngón tay cô ta lòn vào bên trong… Hắn giật thót mình, những ngón tay cô ta chụp lấy dương vật hắn một cách nâng niu… Những ngón tay như có điện làm hắn phải run rẩy, môi hắn lắp bắp khi chạm vào đầu vú mềm còn phản phất hương thơm sữa tắm. Quỳnh vuốt nhẹ lên đầu dương vật hắn rồi kéo ra ngoài. Hơi nóng của bàn tay cô ta làm dương vật của hắn sừng lên như một khúc gỗ. Tay chân hắn bị trói dính trên ghế, hắn chỉ còn biết cắn răng mà chịu những cảm giác kích thích ghê người, một sự dễ chịu đáng sợ…
Hắn càm thấy dương vật hắn chạm vào một màn chắn nhỏ, chiếc quần lót của Quỳnh. Cô ta nhẹ nhàng kéo chiếc quần lệch sang một bên… Như có con mắt, dương vật hắn cảm thấy được hương thơm quyến rũ của một bộ phận sinh dục khác phái… một âm hộ ẩm nước đang sẵn sàng dâng hiến cho nó… Quỳnh rên khẽ, đẩy ngực lên, chiếc núm vú nhỏ chui vào miệng hắn… Như một phản xạ, hắn ngậm miệng lại, lưỡi hắn chạm vào chiếc vú thơm phức… Thật sảng khoái, hắn lướt nhẹ đầu lưỡi lên đầu vú của Quỳnh, cô ta quằn người trên đùi hắn. Bàn tay Quỳnh cầm dương vật hắn chạm nhẹ vào âm hộ cô ta…

Bên ngoài, tiếng sấm bắt đầu vang lên. Một đêm ít sao đã bắt đầu trở thành một đêm mưa ướt át. Cơn mưa đã bắt đầu từ lúc nào, bây giờ hắn mới cảm thấy. Tiếng sấm ở xa xa vang lên…

Mặt hắn nóng bừng bừng ụp lên ngực Quỳnh, bàn tay Quỳnh vuốt nhè nhẹ lên dương vật hắn rồi đẩy vào giữa đùi cô ta… Quỳnh rên lên, tiếng rên một cách uể oải, thèm khát của một con mèo cái khát tình… Rồi cô ta nhấp người mạnh xuống…

Một tiếng sấm vang lên, ánh sét chói xé tọat màn đêm u ám bên trong nhà. Hắn ngước nhìn lên… Một cô gái đang ngồi trên người hắn, thân hình tuyệt mỹ của cô nàng đang nhấp nhổm trên đùi hắn… Bộ ngực cân đối, căng cứng, nóng bỏng đổ lữa như hai ngọn núi lửa đang chuẩn bị phun trào… Hắn đã nhận ra dáng người quen thuộc của Quỳnh, một dáng thiếu nữ khỏe mạnh, đầy sức sống của người Châu Âu… Quỳnh có dòng máu Châu Á trong người, nhưng phong cách Châu Âu mạnh bạo của cô ta vẫn chiếm lĩnh con người Quỳnh. Đúng là Quỳnh… Nhưng hắn không ngờ là sẽ gặp lại Quỳnh… Không phải là hắn có ác cảm gì với Quỳnh… mà bởi vì cô ta đã chết…

Ánh sáng của ánh chớp vụt tắt… Sự đam mê điên dại chảy rần rần bên trên đùi hắn, Quỳnh nhấp nhổm theo từng nhịp… Âm hộ cô ta bóp mạnh dương vật hắn như một bàn tay mềm mại, ướt đẫm nước… Mỗi lần cô ta nhổm người dậy là một cái vuốt mạnh lên, hắn rướn người theo, da gà nổi lên khắp người hắn. Rồi khi cô ta ngồi xuống, dương vật hắn đâm mạnh vào sâu bên trong người cô ta như một khúc gỗ cứng lọt vào một lò sưởi đang cháy bừng, đỏ rực…
Quỳnh chụp đầu hắn vùi vào ngực cô ta lần nữa. Mồ hôi trên người Quỳnh tuôn ra, chảy từng giọt trên ngực cô ta… Hắn hít cái hương thơm con gái, một hương thơm quí phái của một cô con gái quí tộc. Quỳnh rên lên, tay cô ta đẩy mạnh đầu hắn ra…

Lại một ánh chớp nữa nhá lên… Hắn cố mở mắt nhìn rõ… Vẫn là dáng người thon thả của Quỳnh, nhưng hắn đã thấy điểm khác biệt… Mái tóc màu vàng nhạt khác hẳn với màu tóc đen ngây thơ lúc xưa… Quỳnh đang ngước mặt lên nên hắn không nhìn thấy rõ mặt… Ánh sáng của lằn sét dần tắt đi… bỗng nhiên Quỳnh quay mặt xuống nhìn thẳng vào mắt hắn… Trong vài giây ngắn ngủi của ánh chớp đang tắt, hắn giật mình… Ánh mắt của Quỳnh sáng lên như mắt của một con mèo trong bóng tối… Ánh mắt Quỳnh có màu vàng nhạt một cách kì lạ… Nhưng hắn không biết là có nhìn kĩ hay không, ánh chớp đã tắt đi quá nhanh…

Cái khoái cảm hoang dã trở lại với hắn ngay sau đó… Hơi nóng của con gái phập phồng phà lên người hắn, dồn dập, mạnh bạo, rùng rợn. Dương vật hắn chà xát lên thành âm hộ cô ta, cảm giác ngứa ngái nổi lên, hắn không thể kềm được nữa. Những cái quằn người khoái cảm đổ tới. Hắn không thể điều khiển được nữa, Quỳnh giữ thế chủ động trong cuộc chơi này. Cô ta không giảm tốc độ, mỗi lúc một nhanh hơn. Hắn buộc miệng rên rỉ, tiếng rên của Quỳnh quyến rũ như một bản nhạc trữ tình khêu gợi hắn. Hai cánh tay cô ta xiết mạnh hơn vào người hắn. Tiếng ọp ẹp va chạm giữa hai cơ thể nóng phừng phừng hòa vào tiếng mưa rợi lộp độp trên mái nhà bằng tôn. Cơn mưa to hơn, như một cơn bão đang gào thét bên ngoài, cơn bão lạnh buốt làm cho cơn mưa gió bên trong cơ thể của hắn và Quỳnh càng thêm dữ dội.
Hắn nắm chặt hai bàn tay đang bị trói lại, nghiến răng kềm giữ không hét lên trong cái khoái cảm thú tính đang từng lúc, từng lúc hạ gục hắn…
Quỳnh đẩy người một cú thật mạnh… Hắn giật cả người lên… Cái ngứa ngái đổ dồn tới, rồi một cảm giác sung sướng quặn lên… Hắn cảm thấy mọi cảm giác của hắn đột ngột phóng trào ra như điên dại. Quỳnh mở miệng rên lên thỏa mãn, âm hộ cô ta dồn dập đón nhận những cảm giác của hắn đang phóng ra, từng đợt, từng đợt… Hắn giật mạnh cả người theo từng nhịp nhún người của Quỳnh. Cơn mưa gió nóng chảy đổ xuống từng đợt những hạt mưa cuối cùng rồi dần dần bớt hạt. Như một khúc gỗ cháy đỏ rồi tàn dần trong chiếc lò sưởi vẫn còn cháy rực, hắn ngửa mặt ra, thở dốc… Quỳnh cũng ngưng nhún nhảy nữa, cô ta ôm sát lấy người hắn rồi cả hai cùng giữ yên như để tận hưởng cảm giác mệt mỏi sau một trận mây mưa. Miệng Quỳnh thở phì phà vào tai hắn nghe phù phù… Hắn nghe thấy giọng cười mệt mỏi của Quỳnh…
– Ngày mai vẫn là một cuộc picnic chứ, Kid?

Hắn nghe giọng của Quỳnh như vang vang ở đâu đó thật xa, như vọng lại từ một bức tường sương mù dày đặc…
– Đừng trễ hẹn với những cô gái đấy nhé, Kiddy… Làm cho tốt vào, kế họach lớn của chúng ta sắp thành công rồi… Cả hai chúng ta, nhớ đấy… Cả hai chúng ta…

………………………………………….. ………………………………………….. ……

Ba ngày trước….

…………………………………..
– Tao không đi được… tao bận đi học…
– Mày xạo pà cố!! Học cái con khỉ… Bữa trước còn thấy mày chở con ghệ mày đi lòng vòng ngoài đường… học làm tình hả? Ha ha ha…

Cả phòng cười rần lên. Hắn ngượng chín cả mặt… Tụi bạn hắn ăn nói cứ như không còn luật lệ nào cấm chúng nói cả. Cứ mỗi lần tổ chức ăn nhậu gì là bọn chúng lại đem hắn ra chọc… lí do đơn giản là vì hắn là thằng đặc biệt, chẳng bao giờ ra đi chơi suốt đêm, chẳng bao giờ thấy xuất hiện ở những quán cà phê, quán nhậu càng không. Hắn như một đứa con ngoan trò giỏi thứ thiệt, nhưng thực ra thì hắn cũng đâu có tự hào gì đâu? Lí do duy nhất cũng là đơn giản nhất của hắn chỉ là hắn không thích.

Phòng học của hắn có khỏang gần 20 máy tính xếp chi chít trong một diện tích nhỏ như cái chuồng lợn, nhưng như thế cũng là rộng rãi cho cái lớp của hắn. Một lớp học chưa tới 20 đứa, hình như chỉ có hơn 10 đứa. Thoải mái như ở nhà, hắn ngã người trên ghế rồi bật Yahoo Messenger lên. Thường thì hắn đi học sớm, tận dụng Internet của trường hơn là dùng máy ở nhà.
—————————————
vista-judy: bay gio da~ gan hai thang roi… chuyen nay di khong xa lam, khu doi nui gan Long Hai do’
viatorvn: vay ah… anh khong biet la co di duoc khong nua
vista-judy: di di ma`… tui no cung muon biet mat anh… hi hi …
viatorvn: thi anh cung gap tui no roi ma
vista-judy: con nhieu dua nua… tui no muon biet ban trai cua chi gai em ngon lanh co nao…
viatorvn: cho tui no that vong nhieu a` nghen…
vista-judy: cho`i… la`m gi` ma` bi quan qua’ dzay… … di di ru`i biet lie`n a`…
viatorvn: ok ok … vay chung nao di?
vista-judy: anh di thiet nha… khong duoc tron a nha..
viatorvn: ok… roi, anh hua roi… chung nao di?
vista-judy: hai ngay nu~a… anh chuan bi tinh than cho tot vao
viatorvn: la sao?
vista-judy: … ru`i se~ biet… hi hi … bye bye, anh re?
————————————–
Thế là chuyến picnic đã nằm trong kế họach tuần này của hắn. Cô nàng nghịch ngợm ấy không ai khác chính là Liên.
Hắn bây giờ bắt đầu thích lũ bạn của Liên, tụi nó là một lũ thanh niên bốc đồng, nổi loạn nhưng rất dễ chịu. Chúng thích những phong cách khác người, hắn cũng thích như vậy, thế là họ trở thành một phe.
Một trong số đó là Hòang, một anh chàng ghiền net, sẵn sàng bỏ ra cả ngày chỉ để online chat chit với bồ bịch. Cậu này vừa học xong một khóa cấp tốc của trung tâm Infomatic về lập trình mạng. Chỉ với chút kiến thức ít ỏi đó nhưng anh ta cũng là một tay “cướp giật” có tiếng trên mạng. Từ những password xxx đến những thẻ Master, Visa… đều không thóat khỏi tay Hòang. “Internet là chia sẽ, tui ghét nhất mấy thằng thích giữ làm của riêng… “, Hòang thường hay nói vậy. Ở gần nhà với Ly và Liên, Hòang cũng quen biết với hắn. Dù sao thì cũng là dân cùng một ngành, cả hai thằng chơi hợp ý. Muốn kiếm Hòang, hắn đơn giản chỉ cần ghé vài tiệm net gần khu nhà đó, thế là gặp.
Trong những tiệm net ấy có tiệm net của Lamer. Cái tên Lamer chỉ là nick của anh ta nhưng vì mọi người quen gọi nên từ đó, Lamer trở thành tên gọi thân mật. Lamer hơn hắn 5 tuổi, anh ta mở tiệm net để kiếm thêm, nghề chính là làm giải pháp mạng cho công ty Dynamic Company. Tuy không phải là người quá lớn tuổi nhưng Lamer cũng là một bậc đàn anh đáng nể phục, ít nói, gương mặt khó khăn nhưng là một người có trách nhiệm. Cách nói chuyện của Lamer rất triết lý, nhiều khi làm người khác khó hiểu… Có một lần Lamer nói với hắn: “… tụi nó không hẳn là một lũ cướp, đó là cả một nghệ thuật. Nghe tụi nó thường hay nói gì hay không: cái gì cũng có giá của nó. Đó là một nghệ thuật.”. Điều chắc chắn là hắn vẫn chưa hiểu được cái câu triết lý nằm lòng đó, “cái gì cũng có giá của nó”, ý nghĩa thì vừa nghe đã biết, nhưng nó có nghĩa bóng là gì thì vẫn không thể hiểu ngay được.

Hắn tạt ngang qua vài quán net để tìm Hòang. Hắn đã tìm ra Hòang ngay quán net đầu tiên, gần hơn quán của Lamer vài khu nhà. Hòang đang chat say sưa, tay anh ta gõ lia lịa trong khi đầu thì quay ra chào hắn một cái.
– Tao tưởng hôm nay mày không ra chứ…
– Hôm nay về sớm vài phút… – hắn ngồi xuống bên cạnh Hòang- Nhờ mày ghi dùm tao cái đĩa…
– Ờ… đưa đây…

Hòang quay ra cầm lấy cái đĩa hắn vừa mới đưa. Vừa nhìn cái đĩa, mắt Hòang vừa ngó ngông nghênh ra ngòai cửa…
– Ê… mày không dắt theo con nhỏ em mày theo hả Viator ?
– Để làm chi?
– Ờ… ừm… đâu có gì… Ah… đĩa Underground hả? Tao phải chép làm của riêng một cái mới được…

Cái vẻ đánh trống lảng của Hòang không qua được mắt hắn. Cái kiểu nói của Hòang làm hắn thấy nghi ngờ, chỉ vì lần trước khi ghé tiệm net này, hắn có chở theo con nhỏ em của hắn. Hôm đó tiện lúc đón nó đi học về, hắn chở nó tới đây luôn. Thằng Hòang cười rôm rả nói những câu bông đùa như bao thằng choai choai khi gặp con gái. Hắn không thích cái kiểu cách Hòang nói về con gái tí nào cả… Hi vọng là Hòang không nghĩ ngợi gì khác mà chỉ là mấy câu bông đùa. Cho dù là Hòang là bạn, nhưng hắn vẫn không an tâm tí nào nếu Hòang có suy nghĩ gì đó tới em gái hắn, Hòang là một thằng bạn tốt nhưng là một anh chàng tồi trong những mối quan hệ với những cô gái.

Ngồi chung tiệm với Hòang lúc này có một anh chàng nữa cũng là bạn của Liên. Anh ta cũng quen với hắn, tụi nó thường gọi là Tiêu-xanh. Nếu nói về kì dị thì nhìn sơ qua anh ta không hề mang vẻ kì dị chút nào: ăn mặc sạch sẽ, chải chuốc nữa là đằng khác, đi xe xịn, ăn học tử tế, giọng nói nhỏ nhẹ, hòan tòan là một kiểu đàn ông thanh lịch. Nhưng thực tế thì ngược lại, anh ta là bạn của “những người bạn của hắn”, nghĩa là cũng thuộc một loại khác người nào đó. Chỉ cần tiếp chuyện lần đầu tiên, người khác cũng có thể nhận ra ngay sự khác biệt.

– Tao thấy như bị nhét một đống phân bò trong miệng lúc nói chuyện với mấy đứa con gái kiểu này… – Tiêu-xanh vừa nói vừa chỉ tay vào màn hình- Phân bò còn có mùi của phân, còn con nhỏ này làm tao liên tưởng tới tô phở bò đã ăn phân nữa, tới gần đáy tô thì mới phát hiện ra là thằng chủ quán đã xịt nhầm lọ tương bằng một lọ cức chảy nhão nhọet…

Nếu là một người có trí liên tưởng nhan

nhanh thì người ta dễ bị xanh mặt khi nghe những câu nói ấy. Ăn mặc thì sạch sẽ nhưng mỗi câu nó nói ra lại cực kì … dơ, toàn những từ ngữ đặc trưng làm người ta có thể ngửi được cả mùi. Anh ta nói những câu đặc tả vô cùng chi tiết ấy bằng một giọng tự nhiên, bình thản như người ta đang đọc thơ tình. Thậm chí đến cả khi anh ta nói chuyện với con gái, cái tật ấy cũng không thể bỏ được…
– Con nhỏ hỏi tao đang làm gì… tao trả lời có một câu mà nó log out không thèm chào tao một tiếng…
– Mày nói gì? – Hòang hỏi một cách quan tâm
– Tao chỉ nói: anh đang coi truyện sex nà cưng…
– Há há há … – Hòang cười banh cả miệng ra
– Còn nữa, nó còn nói một câu: coi truyện mà chẳng làm gì được cả, vậy mà cũng coi… Chời, nó tưởng nó là ai? Lần trước nó hỏi tao sao lại có cái nick là “bưởi-làm-anh-khổ”…
– Mày trả lời sao?
– Thì tao nói : bưởi là vú đó cưng, vú của cưng to bằng trái bưởi trâu chắc đè anh ngộp thở mà chít quá, khổ lắm… Cỡ bưởi 5 roi được rồi em à…
– Khá khá khá …

Kể ra thì kiểu nói chuyện ấy cũng vui, lần nào hắn cũng phải bật cười khi nghe mấy câu đó.
Bỗng nhiên Tiêu quay sang nói nhỏ với hắn.
– Chiều nay gặp tao chỗ công viên nhà mày, chỗ mấy con chó hay ỉa, nhớ chứ?
– Hừ… có cần chi tiết vậy hông? – hắn nhăn mặt
– Ờ, nói cho mày nhớ thôi…

Nói xong, Tiêu bước ra nhảy lên xe vọt nhanh. Bọn này ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà, cuộc sống của thanh niên thành phố. Hắn không thích đi nhiều quá, với lại hắn cũng không có đủ sức khỏe mà chạy rong suốt ngày trên yên mấy chiếc xe. Hắn vẫn chưa biết được là Tiêu có ý gì khi hên gặp kiểu đó, bỗng nhiên thằng Hòang la lên.
– Thằng chó Tiêu!! Nó chơi net cho đã rồi không thèm trả tiền!!! Mẹ kiếp!!

Hắn chỉ còn biết phì cười rồi trả tiền hộ cho thằng Tiêu. Dù sao thì nó cũng chưa chơi nhiều, hình như nó chỉ chờ hắn đến để nói cái hẹn vào buổi chiều rồi đi ngay. Hắn có linh cảm chuyện này hình như là quan trọng, thằng Tiêu thường thì không ra vẻ quan trọng… Lần này nó chạy rất vội vã…

*
* *
Đã gần hai tuần, Ly đi qua Áo thăm ba mẹ, còn Quỳnh thì còn việc thi cử Đại Học. Bây giờ đã là tháng 10, Liên đậu vào Học Viện Bưu Chính Viễn Thông như cô chị, nhưng trông ra cô nàng không thích việc đi học… Thỉnh thỏang hắn online vẫn thấy Liên, hắn nói chuyện với Liên … nhưng trong mắt hắn vẫn như đang nói chuyện với Ly. Lâu lắm rồi, kể từ cái ngày định mệnh mà hắn không bao giờ quên, hắn đã thân quen với hai chị em. Liên coi hắn như một anh chàng theo đuổi chị gái của cô nàng, còn bản thân Liên thì vẫn cứ thích nhí nhảnh vui chơi… Hắn biết rằng Liên vẫn còn nhớ Trung, thằng bạn thân của hắn, đã mất mạng vì muốn bảo vệ cho Liên … Trung cũng là bạn trai của Liên.
Buổi chiều ở công viên hơi lạnh vì sắp vào mùa đông, hắn đi bộ ra như bao người đi bộ vào mỗi chiều. Góc công viên mát mẻ có dãy ghế đá màu bạc. Hắn bật cười khi nhớ lại cái lần hắn gặp thằng Tiêu với thằng Hòang lần đầu tiên, lần đó có Liên… Thằng Tiêu đã dẫm phải một bãi phân chó, chắc là con chó nào đó của một người đi dạo, thế là thằng Tiêu bị ấn tượng mãi về mấy con chó.
Hắn thấy thằng Tiêu đã đứng đó chờ từ lâu, nó nhìn đồng hồ rồi ngước lên nhìn hắn như trách móc. Hắn ra trễ hơn vài phút trừ hao đường đi xe của thằng Tiêu, nhưng nó còn tới sớm hơn.
– Mày dẫm phải phân bò dính cả đôi dép rồi hay sao mà tới chậm vậy hả?
– Tao tưởng mày chưa tới …
– Tao tới gần nữa tiếng rồi!!
– Ok ok… tao xin lổi… Có gì nói đi.
Thằng Tiêu nhảy xuống khỏi yên xe. Nó cặp vai hắn cùng ngồi xuống dãy ghế đá. Cái kiểu thì thầm này càng cho hắn cái linh tính rất lạ.
– Viator… hình như tụi nó đang tìm lại “Nham thạch”…
– Tìm cái gì? – hắn giật mình quay sang
– “Nham thạch”… mày còn nhớ nó chứ?

Hắn trân người nhớ lại … Nham thạch, một chia rượu nhỏ xíu màu vàng, một thứ nguy hiểm đến độ có người đã phải bỏ mạng vì nó: thằng Trung, Christy, bà Rita… có thể còn nhiều người nữa… Hắn cứ tưởng rằng sẽ không bao giờ phải nghe lại cái tên đó…
– Tao có quen vài thằng… Tụi nó dò thông tin trong trang nội bộ của cảnh sát Interpol Áo. Cái tổ chức gì đó của bà Rita, cái bà mà bị mày thuốc chít như chuột á, hình như chưa bị tan rã. Có một tên thúi địch nào đó mới lên chức, hình như là một thằng gan cùng mình… cức mà cũng dám bóc ăn!!! Nó quậy tùm lum bên Áo để lấy uy tín… Tụi tao chưa biết là tụi nó có ý định gì, nhưng mà bãy giờ thì rõ rồi… Tụi nó muốn cái hũ nhỏ nhỏ vàng vàng như nước đái bò kia!!!
– Sao mày biết?
– Ở khu Tân Bình có một băng du đãng mới cáo, xài tòan đồ xịn, súng ống, hàng, mã tấu tòan đồ xịn… Hình như tụi nó không phải là du đãng.
– Chắc gì là tụi nó?
– Tao cũng không tin. Nhưng mà khi tao nghe… nghe tụi nó nói lại…
– Nói cái gì?
– Tụi nó nói: cái lũ con nhà giàu đó cứ lâu lâu lại nói cái câu: things will be paid… Tao cóc biết nó nghĩa là gì nhưng mà tao phát nôn khi nghe câu đó!!! Còn mày?

—————————
“Còn nhiều thứ nhỏ nhặt mà hắn đã bỏ qua, có thể đó là sai lầm của hắn… Nhưng ngay lúc ấy hắn không quan tâm, tiền đã làm hắn chán phải suy nghĩ… Bây giờ hắn phải một mình chống lại chúng… Không hề có đồng minh… “
Hết.

Truyện cùng chủ đề