Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Công chúa Quỳnh Nga dâm dục

Xưa, có một nàng công chúa tên là Quỳnh Nga. Nàng có sắc đẹp tuyệt trần, lại đến tuổi cặp kê nên nhà vua đăng tin kén phò mã đến khắp dân gian và các nước láng giềng. Rất nhiều hoàng tử, nhân tài các nước đến tham gia tuyển chọn nhưng không ai được nàng vừa ý.

Lúc bấy giờ có một tên đại bàng tinh cực kỳ háo sắc, thường xuyên bắt cóc gái nhà lành về hang ổ để cưỡng hiếp. Nghe tin công chúa Quỳnh Nga tuyển phò mã, đại bàng tinh cũng hóa hình người đến dự tuyển nhưng thất bại. Không cam lòng, gã thường xuyên bay quanh bầu trời hoàng cung tìm cơ hội bắt cóc công chúa.

Sau nhiều lần kén rễ bất thành, hoàng hậu lo buồn hỏi công chúa: “Con gái, sao bao nhiêu vương tôn quý tộc đến hỏi cưới mà con vẫn chưa tìm được ý trung nhân vậy?”

Công chúa e thẹn nũng nịu: “Mẫu hậu, con không thích những gã công tử bột đó! Con…”

“Nói ta nghe con thích người như thế nào? Mẫu hậu sẽ làm chủ cho con.”

Công chúa thẹn cúi mặt, giọng nói nàng nhỏ dần: “Con… con thích kiểu đàn ông… khỏe mạnh và… hoang dại cơ…” Xưa giờ Quỳnh Nga chưa từng thổ lộ chuyện tình cảm với ai, lần này nói ra khiến nàng thẹn đến đỏ mặt, chỉ muốn chui xuống đất mà trốn, lại nhìn lên thấy mặt hoàng hậu có ý cười lạ lùng, Quỳnh Nga liền đứng dậy nói: “A! Không nói với mẫu hậu nữa! Con ra ngắm hoa đây!” Rồi nàng cười thẹn bước vội ra ngoài.

Lúc này đại bàng tinh đang lượn trên cao, thấy công chúa bước ra liền sà xuống bắt lấy rồi bay đi, mặc cho nàng giãy giụa kêu cứu.

Đại bàng tinh bay ngang một cây đa lớn, đột nhiên dưới gốc đa có một mũi tên bắn lên trúng ngay vào phao câu gã. Đại bàng lảo đảo tìm cách rút mũi tên ra nhưng không được, đành tiếp tục bay, lòng thầm chửi thằng mất dạy nào bắn thủng đít mình.

Cuối cùng đại bàng tinh cũng chật vật bắt được công chúa Quỳnh Nga về hang, gã nhốt nàng lại rồi tranh thủ chửa trị vết thương.

Ở hoàng cung, nhà vua xót ruột và phẫn nộ tột cùng, liền truyền lệnh cho quan đô đốc mới nhận chức là Lý Thông đi tìm cứu công chúa, vua hứa nếu Lý Thông cứu được nàng vua sẽ gả công chúa và truyền ngôi cho.

Lý Thông mừng lo thấp thởm, cho quân đi lùng sục khắp nơi suốt mười ngày mà không có tin tức gì, đành đi đến gốc đa nơi người em trai kết nghĩa tài ba của gã sinh sống để nhờ vả.

Lý Thông gặp được người em kết nghĩa dưới gốc cây đa, giả vờ mừng rỡ nhớ thương rồi lái qua chuyện công chúa bị bắt cóc.

Sau khi nghe lời kể của Lý Thông, người em trai tên Thạch Sanh ngẫm nghĩ rồi kể: “Mười ngày trước em có thấy một con đại bàng lớn lắm, nó gắp theo một cô gái bay ngang đây, em ngắm vô đầu nó mà bắn hụt trúng vô đít.”

Lý Thông mừng rỡ hỏi dồn dập: “Thật không? Vậy nó chết chưa, cô gái đó đâu rồi?”

Thạch Sanh nói tiếp: “Nó bay tiếp được, nhưng em đuổi theo tới một cái hang, mà sâu quá em xuống không được nên định chờ nó ra thì đánh mà mười ngày nay không thấy nó bay ra.”

Lý Thông gật gù nghĩ một lúc rồi nói: “Giờ anh về cung gọi thêm người, sau đó em dẫn anh đến đó, anh buộc dây đưa em xuống cứu công chúa rồi sau đó anh kéo em lên, được không?”

Thạch Sanh vốn tính lương thiện, dù trước đây Lý Thông từng cướp công giết chằn tinh của chàng nhưng chàng không hận, lần này lại liên quan đến mạng người nên chàng nhận lời không suy nghĩ.

Trong khoảng thời gian Lý Thông đến tìm Thạch Sanh, tại hang ổ, đại bàng tinh đã hồi phục vết thương. Vốn tính dâm tà mà bị thương phải nhịn suốt mười ngày, đại bàng tinh không thể nhịn thêm, lập tức tìm đến chỗ giam công chúa Quỳnh Nga để thu hoạch chiếm lợi phẩm.

Nói về công chúa Quỳnh Nga, nàng bị nhốt trong một căn phòng đá rộng rãi, đại bàng tinh làm căn phòng này để hưởng thụ với những mỹ nhân của gã nên phòng được làm khá lộng lẫy với ánh nến sáng lung linh, một chiếc giường lớn êm ái, có hẳn nơi vệ sinh và một hồ nước ngầm để tắm rửa. Hàng ngày, đại bàng tinh cũng mang trái cây, thịt nướng đến nên công chúa cũng không phải lo cái ăn dù nàng ăn rất ít vì lo lắng.

Bấy giờ Quỳnh Nga vừa tắm xong, nàng đang khỏa thân ngồi trên giường cho khô người thì chợt thấy đại bàng tinh nhìn mình qua khung cửa sắt, nàng giật mình chộp vội chiếc áo choàng khoác lên người, nhưng chiếc áo choàng quá mỏng nên để lộ ra hai bầu ngực căng tròn gợi dục cũng những đường cong quyến rũ trải dài xuống đôi chân.

Đại bàng tinh đang ở hình người, gương mặt gian tà với cái mỏ nhọn hoắc liếm láp thèm thuồng khi nhìn thấy cơ thể quyến rũ cùng vẻ hoảng hốt động lòng người của Quỳnh Nga.

Thấy gương mặt dâm tà của đại bàng tinh lướt như muốn liếm khắp trên cơ thể mình, Quỳnh Nga vội với tay tìm thêm quần áo để mặc nhưng chợt nhớ nàng đã treo cạnh hồ nước.

Đại bàng tinh mở cửa bước vào, gã cười dâm tiện nhìn vào khe ngực Quỳnh Nga, dưới lớp lụa mỏng có thể thấy rõ hai quả tuyết lê ngọt ngào của nàng, răng đại bàng tinh hé ra như chỉ muốn cắn lấy.

“Đừng lại đây!” Quỳnh Nga hoảng sợ vừa lấy tay che trước ngực và dưới mu vừa lùi lại.

Đại bàng tinh cười dâm tiến lại gần Quỳnh Nga, mũi gã hít lấy hương da thơm ngát của cơ thể nàng, hai tay gã giơ lên chực chờ tìm cách ôm công chúa vào lòng: “É hé hé. Ngoan nào người đẹp, ta sẽ không làm nàng đau đâu!”

Quỳnh Nga lùi nhanh hơn để tránh vòng tay của đại bàng tinh, nhưng phía sau là hồ nước khiến nàng trượt chân ngã xuống. Dưới hồ nước ngầm trong vắt, những đường cong vốn đã quyến rũ giờ có nước phủ lên lại càng thêm mê người.

Đôi mắt đại bàng tinh vốn nhìn tốt hơn mắt người nên dù trong ánh nến mờ ảo, gã vẫn có thể nhìn rõ mồn một cơ thể tuyệt trần của Quỳnh Nga, tranh thủ lúc nàng đang ngã dưới hồ, đại bàng tinh liền nhào xuống ôm lấy nàng.

“UM! ÚM! UHM!” Quỳnh Nga mím chặt môi lắc đầu né tránh cái hôn của đại bàng tinh, hai tay nàng đẩy mạnh vào ngực gã cố thoát ra.

Nhưng đại bàng tinh vốn là yêu quái, sức khỏe vượt xa người thường nên nàng công chúa chân yếu tay mềm càng không có khả năng phản kháng. Đại bàng tinh le cái lưỡi dài ngoằng của mình ra sức cạy môi Quỳnh Nga, một tay gã giữ chặt eo không cho nàng giãy giụa, tay còn lại vuốt ve làn da đùi mịn màng của nàng trong làn nước mát rượi.

Trong hình người, đại bàng tinh ở trần mặc một chiếc quần da hổ, con cặc của gã hứng tình giương ra làm lớp lông thú ướt át cọ sát vào mép âm đạo ngập trong nước của Quỳnh Nga, cảm giác nhồn nhột mà kích thích khiến nàng dần nảy sinh cảm giác thích thú dù bản thân không hề muốn.

Môi Quỳnh Nga vẫn còn mím chặt cố ngăn không cho cái lưỡi tinh quái của tên yêu nghiệt chui vào miệng mình, một tay nàng chống trên ngực gã cố đẩy gã ra, tay còn lại nàng vịn lấy bàn tay rắn chắc của đại bàng tinh để cố kéo tay gã rời khỏi đùi mình.

Nhưng sức Quỳnh Nga chẳng thể lay động nổi đại bàng tinh, ngược lại còn khiến gã thêm hăng máu. Đại bàng tinh xoa từ đùi đến cặp mông mịn màng tròn căng của Quỳnh Nga, những ngón tay dài sọc của gã bóp nhẹ mông Quỳnh Nga để hưởng thụ độ đàn hồi tuyệt mỹ của mông nàng, sau đó gã dùng một ngón tay vuốt nhẹ khe mông hẹp từ eo xuống tận âm đạo Quỳnh Nga, khiến nàng khẽ run nhẹ trong cơn kích tình.

Phía trên, cái lưỡi đại bàng tinh thôi không tấn công vào môi Quỳnh Nga nữa, thay vào đó gã bắt đầu hôn liếm khắp gương mặt xinh đẹp của nàng, tận hưởng làn da mịn màn cùng làn hương thơm ngan ngát tuyệt trần. Công chúa cố xoay đầu để tránh những cái hôn dâm tà của đại bàng tinh, nhưng chỉ càng tạo cơ hội cho gã dễ dàng đặt dấu môi lên toàn bộ gương mặt nàng.

“THẢ TA RA! A! PHỤ VƯƠNG CỨU CON!” Quỳnh Nga sợ hãi hét lớn, đôi mắt đen láy xinh đẹp nhỏ ra một dòng nước mắt uất ức khi ngón tay của đại bàng tinh vuốt nhẹ rồi chen vào âm đạo nàng.

“Ngoan nào, ta đang làm cho nàng sướng chứ có hại gì nàng đâu!” Mặc kệ Quỳnh Nga kêu la, đại bàng tinh tha hồ hưởng thụ cảm giác mượt mà ướt át của ngón tay trong âm đạo nàng công chúa kiều diễm, dù vậy gã chỉ mơn trớn phía ngoài âm đạo nàng chứ không dám cho ngón tay vào sâu vì sợ làm mất trinh tiết nàng công chúa trước khi con cặc của gã được hưởng thụ điều này.

Mơn trớn âm đạo Quỳnh Nga một lúc, đại bàng tinh giật tấm áo choàng của nàng quăng ra, sau đó gã thèm thuồng lướt mắt nhìn khắp thân thể trần trụi của nàng. Đại bàng tinh bế Quỳnh Nga đi lên khỏi mặt nước, gã dùng phép thổi một luồng gió làm khô người cả hai. Gã đặt nàng công chúa xinh đẹp đang giãy giụa xuống giường, còn bản thân thì đứng cởi chiếc quần ra khỏi người.

Con cặc xám xịt dài và to dần về phía đầu khất trông như một cây chày đâm tiêu lực lưỡng bật ra khiến Quỳnh Nga đang hoảng loạng chợt khựng người. Nàng chưa bao giờ nhìn thấy dương vật của một người đàn ông, nhưng dường như bản năng đàn bà mách bảo với nàng rằng con cặc của đại bàng tinh là thứ đồ vật ngon lành nhất mà nàng hằng khao khát.

Trong một khoảnh khắc, Quỳnh Nga quên cả sợ hãi, thậm chí trong đầu nàng còn lóe lên mong muốn được tận hưởng cảm giác khi con cặc khổng lồ của tên yêu tinh xấu xí đẩy sâu vào âm đạo mình. Nhưng Quỳnh Nga chợt bừng tỉnh, nàng vội rời khỏi giường chạy về phía cửa nhưng bị đại bàng tinh tóm lại rồi quăng lên giường.

“Sao phải chạy, nàng cứ yên tâm nằm đây, ta bảo đảm con cặc này của ta sẽ làm nàng sướng đến mức không muốn rời khỏi đây! He he!” Đại bàng tinh quỳ trên giường, dùng một tay túm lấy hai cổ tay công chúa giơ lên trên đầu nàng, gã vừa nói vừa cầm con cặc to đùng gõ gõ đầu khất lên môi Quỳnh Nga.

Những cú gõ cặc của đại bàng tinh làm mùi hôi ngai ngái xộc vào mũi Quỳnh Nga, khiến nàng nắm mắt lại định nín thở. Nhưng trong cảm giác ghê tởm, Quỳnh Nga lại cảm nhận được sự hấp dẫn lạ thường trong mùi hôi dái của gã yêu tinh, môi nàng bất giất tự hé ra như muốn ngậm lấy con cặc của gã nhưng rồi lập lức mím chặt lại.

Đại bàng tinh gian xảo cũng nhận ra khoảnh khắc hé môi của Quỳnh Nga, gã cười khoái trá: “Hà hà! Thèm rồi phải không? Yên tâm đi, từ từ ta sẽ cho nàng nếm thử, giờ thì…” Đại bàng tinh ngập ngừng liếc xuống hai quả tuyết lê chín mọng của Quỳnh Nga, hai đầu ti nhỏ nhắn hồng hào dường như đang phản bội nàng khi tự cương cứng lên.

Đại bàng tinh nuốt nước bọt há miệng đớp lấy cái đầu ti bé nhỏ đang nhô lên trên ngực Quỳnh Nga khiến nàng kêu lên: “Á!”

Đại bàng tinh sướng đê mê, răng gã nhai nhai cái đầu ti xinh đẹp, môi gã mút lấy bầu sữa căng tròn trắng mịn phía dưới, mũi gã hưởng thụ mùi hương da dịu dàng, tay gã bóp nắn đo đếm sức căng mịn của bầu vú còn lại.

“A… Đừng mà!” Công chúa van xin, hai tay nàng bị túm chặt nên chỉ có thể phản kháng bằng cách ưỡn mình quằng quại, nhưng cũng chẳng khác hành động hưởng thụ là mấy. Dù phản kháng nhưng Quỳnh Nga không thể phụ nhận sự kích tình nơi hai bầu ngực, chỉ e rằng nếu cứ tiếp tục thế này thì nàng sẽ ngoan ngoãn trao thân cho gã.

Đại bàng tinh vốn là tay hiếp dâm chuyên nghiệp, gã thừa biết cách để khiến phụ nữ ngoan ngoãn trao thân mà không cần dùng quá nhiều vũ lực. Chẳng bao lâu sau thì Quỳnh Nga đã chuyển từ giãy giụa sang quằn quại hưởng thụ.

Đại bàng tinh miệng vẫn ngoạm vú Quỳnh Nga để mà bú liếm, tay gã dời xuống vuốt ve mơn trớn làn da trằng hồng mềm mại của nàng, vuốt dọc theo đường eo cong vút xuống đùi nàng và tách cặp đùi mềm mịn ra để tiếp tục mơn trớn âm đạo nàng.

Lần này Quỳnh Nga phản kháng yếu ớt rồi dang nhẹ đôi chân cho tay đại bàng tinh chen vào, âm đạo nàng trước đó được phép thuật làm khô giờ đã dần ướt lại bởi dâm thủy. Đại bàng tinh dùng ngón tay vuốt dọc một đường trên âm đạo Quỳnh Nga để thu lấy một vệt dâm thủy lên ngón tay rồi cho vào miệng mút.

“Khà! Dâm thủy của nàng ngon tuyệt!” Đại bàng tinh cảm thán sau khi nhắm mắt phân tích dâm vị đang tan trong đầu lưỡi khiến Quỳnh Nga đỏ mặt quay đầu sang chỗ khác mắng khẽ: “Biến thái!”

“Nàng bảo ta biến thái? Được! Ta sẽ cho nàng biết thế nào là biến thái!” Đại bàng tinh cười khà khà buông hai tay Quỳnh Nga ra để vịn lấy hai bắp đùi nàng dang rộng ra, còn gã thì ngồi giữa ngắm nghía cái âm đạo hồng hào trinh nguyên của nàng với vẻ mặt thèm khát.

Mặc cho Quỳnh Nga đang bắt đầu một đợt giãy giụa mới, đại bàng tinh úp mặt vào sát âm đạo nàng rồi le cái lưỡi dâm tà nghịch ngợm liếm một đường.

“A! Đừng! Không được!”

Cái lưỡi dài của gã yêu quái quậy phá liếm láp khắp phía ngoài âm đạo Quỳnh Nga, khiến nàng dâng lên một cơn khoái cảm mà trong đời nàng chưa từng được hưởng. Dù sướng nhưng Quỳnh Nga không hề muốn trao trinh tiết của mình cho một tên yêu quái xấu xí, nàng tiếp tục giãy giụa đấu tranh với cơn hứng dục của chính mình.

Đại bàng tinh vừa liếm mút âm đạo công chúa vừa dùng tay vuốt ve cắp đùi trắn nõn của nàng, cho đến khi âm đạo Quỳnh Nga ướt nhẹp và nàng ngưng thôi giãy giụa thì gã bắt đầu quỳ dậy, con cặc như cây chày giương đến trước cửa mình nàng công chúa.

Đầu khất của đại bàng tinh chạm vào mép âm đạo công chúa Quỳnh Nga tựa như một nụ hôn mãnh liệt khiến cả hai cùng run khẽ trong cơn khoái lạc. Đại bàng tinh giữ nguyên vị trí như vậy và hỏi: “Thế nào? Nàng có muốn ta cho vào không?”

Gương mặt Quỳnh Nga bây giờ đã lộ sắc dâm mê mị, nhưng nàng vẫn cố phản kháng bằng chút lý trí còn sót lại: “Đ… đừng…”

Nhưng đại bàng tinh không phải loại lương thiện để nói đừng là đừng, gã cười đê tiện rồi từ từ đẩy nhẹ con cặc to đùng và khe âm đạo tươi ngon của Quỳnh Nga.

“A… Đ… đừng! Thả ta ra! Đừng mà…” Quỳnh Nga ràn rụa nước mắt van xin, lần đầu bị một con cặc chui vào nới rộng âm đạo khiến Quỳnh nha đau đớn, nhưng trong cơn đau này cũng có cơn sướng khiến Quỳnh Nga nữa muốn dừng nữa muốn trải nghiệm.

Âm đạo công chúa ép khá chặt còn con cặc quá to nên đại bàng cũng khá chật vật nhích từng chút vào trong, nhưng nhờ có kinh nghiệm nên cũng không quá mức khó khăn, sau một lúc thì gã đẩy con cặc của mình vào đến tận màng trinh công chúa rồi dừng lại tại đó.

Âm đạo Quỳnh Nga dần quen với con cặc của đại bàng tinh, cảm giác đau thốn dần hạ xuống nhường chỗ cho cảm giác sương sướng.

Trong lúc Quỳnh Nga đang nhắm mắt thở phào vì tưởng rằng không còn phải chịu đau nữa thì đại bàng tinh chợt tiếp tục đẩy con cặc của gã tiến vào. Màng trinh căng ra rồi bị xuyên thủng trong tiếng thét đau đớn tột cùng của nàng công chúa xinh đẹp, răng nàng cắn chặt còn hai tay thì bấu vào nệm giường, nước mắt ràng rụa.

“Tha cho ta… a…” Quỳnh Nga rên rỉ van xinh, còn đại bàng tinh thì đầy khoái trá từ từ rút cặc ra sau khi phá được trinh tiết của nàng.

Đại bàng tinh rút hẳn con cặc to khỏe của mình ra khỏi cửa mình công chúa, kéo theo một dòng màu đào chảy ra khỏi âm đạo nàng. Lúc này Quỳnh Nga đã buông xuôi, nàng khóc trong tức tưởi khi thân xác ngọc ngà bao năm gìn giữ lại bị một gã yêu tinh xấu xí đê hèn tước đoạt.

“A… Đừng…” Quỳnh Nga nói không ra hơi, cây chày của đại bàng tinh lại lần nữa chui sâu vào âm đạo nàng, gây ra một cơn sướng để mê kèm theo cảm giác đau thốn.

“Hà hà, sướng không công chúa của ta?” Đại bàng tinh cười đê tiện, gã thúc cặc vào rồi lại rút ra nhanh dần.

“Ta… hận ngươi! A… a…” Công chúa hận thù trừng mắt trước đại bàng tinh, nhưng đôi chân nàng lại giơ lên hòa vào nhịp đẩy cặc của gã.

“Rồi nàng sẽ yêu ta ngay thôi!”

Đại bàng tinh đột ngột tăng tốc đẩy con cặc to đùng của gã chui vào rồi lại rút ra khỏi cửa mình Quỳnh Nga, khiến nàng quay cuồng giữa sung sướng và uất ức. Đại bàng tinh vừa ra sức đụ công chúa vừa áp môi gã hôn lấy môi nàng, cũng như lần trước, công chúa lại mím chặt môi ngăn không cho lưỡi gã chui vào.

Nhưng sức Quỳnh Nga làm sao ngăn nổi gã yêu quái, trong tiếng lạch bạch nhóp nhép nơi hai bộ phận sinh dục hòa vào nhau, cái lưỡi gian manh lách qua đôi môi đỏ mộng mị ngọt ngào của Quỳnh Nga để chui vào trong miệng nàng.

“ÚM! UHM! ƯM!…” Quỳnh Nga cố ngậm miệng, bản thân nàng cũng không chắc những âm thanh phát ra từ cổ họng nàng là tiếng kêu phản đối hay tiếng rên sung sướng.

Cái lưỡi dài của đại bàng tinh chui sâu vào miệng Quỳnh Nga nhanh chóng chạm vào lưỡi nàng rồi lì lợm quậy phá, đồng thời tay gã chộp lấy ngực nàng véo nhẹ khiến Quỳnh Nga càng thêm kích thích. Quỳnh Nga chợt nhận ra nàng càng lúc càng cảm thấy thích sự phá phách của đại bàng tinh, thậm chí mùi mồ hôi hôi hám của gã cũng góp phần tạo ra cơn sướng trong nàng. Cõ lẽ, đây là sự hoang dại mà nàng hằng khao khát…

“Uhm… uhm… um…” Cuối cùng, Quỳnh Nga chịu thua, hai tay nàng giơ lên ôm lấy đầu đại bàng tinh, đôi môi nàng lần đầu tiên hé ra trao cho gã một nụ hôn ngọt ngào thực thụ, lưỡi nàng cuộn lấy lưỡi gã để trao đổi hương vị của nhau.

Đại bàng tinh cũng khá bất ngờ trước sự ngoan ngoãn của Quỳnh Nga, trong lòng gã cười lên đắc thắng, con cặc bá đạo tiếp tục tăng tốc giao hợp với âm đạo của nàng công chúa xinh đẹp.

Vì là lần đầu nên khoái cảm đến với Quỳnh Nga rất nhanh, nàng bấu chặt đầu đại bàng tinh, đôi chân thon dài của nàng quặp chặt lấy gã như không muốn rời ra, đôi môi ngọt ngào rời khỏi môi đại bàng tinh và rên rỉ: “A.. A.. A…”

Biết Quỳnh Nga sắp đạt cực khoái, đại bàng tinh chiều ý nàng, gã gia tốc để cố gắng cùng nàng lên đỉnh trong đêm động phòng đầu tiên của hai người, căn phòng đá vang vọng khiếng tiếng da thịt va chạm càng thêm kích thích.

“Sướng.. không nàng?”

“A! A! S… sướng! T… Thiếp… sướng! A! Á! A! Mạnh.. lên chàng! Thiếp… sướng!”

Hai thân xác lõa lồ một đen đúa xấu xí, một trắng hồng xinh đẹp ôm chặt lấy nhau cùng co giật, con cặc của đại bàng tinh bắn mạnh những đợt tinh trắng đục vào tử cung nàng công chúa. Hai người trao nhau một nụ hôn dâm tà đầy thỏa mãn…

Sau khi thỏa cơn dục vọng, Quỳnh Nga mặc lại quần áo rồi ngủ thiếp đi, còn đại bàng tinh vốn tính cẩn thận nên không ngủ cùng nàng mà khóa cửa trở về phòng mình đánh một giấc.

Lúc này, Thạch Sanh cùng Lý Thông và vài chục tên lính đã tìm đến hang ổ đại bàng tinh. Thạch Sanh cột dây vào người mình cho lính của Lý Thông giữ lấy dây rồi trèo xuống hang.

Thạch Sanh xuống đến đáy hang, chàng tháo dây rồi cầm đuốc, cung tên và rìu tìm cứu công chúa. Chàng tìm thấy một cô gái xinh đẹp nằm ngủ trong một căn phòng thì đoán ngay là công chúa Quỳnh Nga, liền dùng rìu phá cửa vào gọi nàng dậy.

Quỳnh Nga vừa mệt mỏi sau màn xuân tình với đại bàng tinh nên nàng ngủ rất sâu, chỉ mơ màng hé hờ mắt nhìn thấy bóng người cao to lực lưỡng rồi ngủ tiếp. Thạch Sanh gọi mãi không dậy, đành bế nàng trốn ra ngoài.

Thạch Sanh buộc dây vào người công chúa cho Lý Thông kéo lên trước. Lý Thông sai người kéo dây lên, thấy đúng công chúa Quỳnh Nga thì mừng rỡ vô cùng, liền nảy ra ý định giết Thạch Sanh cướp công.

Lý Thông sai người kéo Thạch Sanh lên, đến khi gần lên đến mặt đất thì liền cắt dây khiến Thạch Sanh ngã xuống hang, sau đó lại sai người dùng đá lấp kín miệng hang rồi mang công chúa xinh đẹp về cung, lòng khoái trá chờ ngày được lên ngôi vua.

Thạch Sanh ngã từ trên cao xuống, tuy không chết nhưng cũng bị thương khá nặng. Cùng lúc này thì đại bàng tinh đã thức giấc, định bụng đến phòng Quỳnh Nga tiếp tục chinh phục nàng, nhưng công chúa đã mất, đại bàng tinh phẫn nộ gầm lên, vách đá ầm ầm rung chuyển.

Thạch Sanh đang bị thương, biết mình không đánh lại đại bàng tinh nên liền đi sâu vào hang tìm lối ra. Đến một nơi, chàng tìm thấy một căn phòng tương tự như phòng giam công chúa Quỳnh Nga, chàng đứng ngoài cửa nhìn vào xem trong phòng có ai, nhưng chỉ thấy trong hồ nước ngầm có một con cá nhỏ rất đẹp tỏa ra ánh sáng màu thiên thanh.

Thấy có người lạ, con cá đột nhiên phát sáng hóa thành một cô gái vô cùng diễm lệ, nàng khoác trên mình một bộ áo mềm mại màu thiên thanh, làn da trắng nõn nà thuần khiết với đôi mắt màu xanh thẳm như nước biển và mái tóc dài óng ánh cùng màu.

Nàng tiến lại gần cửa, nhìn vào người thanh niên tuấn tú phía ngoài song sắt và hỏi: “Ngươi là ai? Sao lại đến đây?”

Thạch Sanh ngây người trước vẻ đẹp huyền diệu của người thiếu nữ, sắc đẹp của nàng so ra không hề thua kém công chúa Quỳnh Nga, chàng đáp: “Ta tên Thạch Sanh, ta vào đây để cứu một người, nhưng đang thoát ra thì bị đứt dây rơi xuống.”

Nghe thế, cô gái mừng rỡ nói: “Vậy chàng có thể cứu ta ra khỏi căn phòng này không? Ta tên là Thiên Thanh, con gái vua Thủy Tề, bị đại bàng tinh bắt đến đây từ tháng trước, chỉ cần thoát khỏi căn phòng này là ta có cách giúp chàng rời khỏi!”

Thạch Sanh vừa mừ

mừng vừa lo nói: “Nhưng đại bàng tinh dường như đã biết chuyện ta cứu được người, đang phẫn nộ săn lùng, còn ta lại bị thương, sợ gặp phải nó thì đánh không lại!”

Công chúa Thiên Thanh ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Con đại bàng tinh này có một điểm yếu, đó là mỗi khi… l… làm tình xong thì sẽ ngủ một giấc… Ta… ta sẽ dụ gã làm tình, chàng núp một bên lợi dụng lúc gã ngủ rồi giết gã!”

“Làm tình là gì?” Thạch Sanh ngây thơ hỏi, từ nhỏ hắn đã mồ côi sống một mình dưới gốc đa, sau đó cũng chỉ tiếp xúc với mẹ con Lý Thông, chưa từng biết về quan hệ nam nữ.

Công chúa Thiên Thanh khẽ cười, nhìn gương mặt ngây thơ thật thà của Thạch Sanh, nàng tin là gã không hề có ý trêu chọc nàng. Nàng cười ngọt ngào đáp: “Bên kia có một cái hốc, chàng nấp vào đó, chờ đại bàng tinh vào phòng ta thì sẽ biết làm tình là gì!”

Thạch Sanh gật đầu rồi nấp vào hốc đá gần đó, lát sau, đại bàng tinh hầm hầm tiến đến kiểm tra phòng Thiên Thanh, thấy nàng ngồi trên giường, gã thở phào mở cửa bước vào hỏi: “Nãy giờ nàng có thấy người nào đi ngang đây không?”

Đôi mắc sắc sảo của Thiên Thanh mở to hỏi: “Trong này ngoài chàng còn có ai khác sao?” Nói xong, nàng ra vẻ õng ẹo hờn dỗi: “Suốt mười ngày nay chàng không thèm đến với thiếp, hay là tìm được nàng nào khác rồi…”

Đại bàng tinh cười dối trá đáp: “Ta nào có… có nàng đẹp thế này thì ta đâu cần ai khác nữa. Chỉ là mười ngày trước ta bị thương nên phải chữa thương không tiện đến chăm sóc nàng…”

“Vậy sao? Thế chàng bị thương ở đâu, để thiếp xem?” Thiên Thanh vờ lo lắng nghiêng người về phía đại bàng tinh, đôi bàn tay thon dài mềm mại của nàng vịn vào ngực gã.

Đại bàng tinh có hơi bất ngờ trước sự dịu dàng khác thường của Thiên Thanh, nhưng gã chỉ nghĩ là do bản thân đã chinh phục được nàng nên lòng thấy khoái trá, quên cả cơn tức vì Quỳnh Nga trốn mất. Đại bàng tinh nhìn xuống gương mặt đẹp rạng ngời của Thiên Thanh rồi nhìn xuống khe ngực hấp dẫn lộ ra dưới cổ áo nàng, máu dâm tà của gã lại trỗi dậy.

Đại bàng tinh chỉ xuống giữa hai chân, nơi con cặc đang độn quần chui lên bảo: “Ta bị thương chỗ này đây! Nàng chữa giúp ta nhé?”

Gương mặt Thiên Thanh ửng hồng, dù hận đại bàng tinh vì bắt cóc và lấy mất trinh tiết của mình, nhưng sau nhiều lần làm tình cùng gã, nàng dần cảm thấy thích sự dâm tà và khả năng tình dục tuyệt vời của gã, tiếc là nàng chỉ có thể sống dưới biển cả chứ không thể cùng đại bàng tinh sống trong hang động u tối này.

Thiên Thanh dịu dàng vuốt dọc theo nơi nhô lên dưới quần đại bàng tinh, nàng ân cần nói: “Vậy sao? Để thiếp chữa cho chàng.” Thiên Thanh quỳ trước đại bàng tinh, nàng ngước mắt lên nhìn gã cười quyến rũ, hai tay nàng nhẹ nhàng tháo dây lưng quần gã.

Không còn điểm tựa, chiếc quần da thú của đại bàng tinh trượt xuống. Nhìn con cặc hùng dũng giương ra, Thiên Thanh cười thích thú rồi nàng nhắm mắt ngọt ngào đặt vào đầu khất một nụ hôn làm đại bàng tinh sướng run người.

Cảm giác ấm áp dần lan tỏa ra từ đầu khất của đại bàng tinh, gã nhắm mắt rùng mình thưởng thức khi đôi môi thơm ngọt ấm áp của Thiên Thanh hé ra ôm lấy đầu khất gã.

Mùi ngai ngái phả vào mũi như thứ chất kích dục ngấm vào não Thiên Thanh, nàng ngậm sâu con cặc của đại bàng tinh vào mồm, chiếc lưỡi mềm mại của nàng cũng tham gia liếm quanh đầu khất của gã.

Thiên Thanh vừa bú cặc đại bàng tinh vừa đưa ánh mắt dâm đãng liếc lên gã, nàng đưa tay kéo nhẹ làm vai áo trượt xuống cánh tay, lộ ra bờ vai trần gợi cảm cùng một nữa bầu vú căng tròn như mời gọi.

Đại bàng tinh đưa tay xuống vuốt ve bầu ngực Thiên Thanh, gã kéo nhẹ cổ áo nàng xuống để cầm lấy cái đầu ti đỏ hồng mơn mởn rồi ngịch phá.

“Uhm…” Đầu ti nhạy cảm bị kích thích khiến Thiên Thanh rên khẽ, dù nguyên hình là tiên cá nhưng khi hóa hình người thì cơ thể nàng cũng không khác gì cơ thể phụ nữ loài người.

Thạch Sanh lúc này đang nấp trong hốc cạnh phòng, nhìn qua song sắt, chàng thấy rõ cảnh nàng Thiên Thanh xinh đẹp đang quỳ trước đại bàng tinh, miệng nàng bú cái vật to dài mà Thạch Sanh trước giờ chỉ dùng để đi đái. Chàng thầm thắc mắc tại sao Thiên Thanh bú cái vật hôi dám dơ bẩn này mà nét mặt nàng lại có vẻ như rất sung sướng và ngon lành. Hơn nữa con cặc của chàng cũng cứng đên như cũng muốn được Thiên Thanh bú cho như vậy.

Thiên Thanh cũng thầm liếc ra ngoài, sự thật rằng có người đang thấy cảnh mình đang dâm đãng quỳ bú cặc cho một gã yêu tinh xấu xí không khiến nàng cảm thấy nhục nhã mà chỉ khiến nàng thêm phần kích thích.

Bú cặc một hồi thì Thiên Thanh mỏi miệng nhả ra. Đại bàng tinh liền cởi đồ nàng ra, gã bắt nàng bò chổng mông trên giường, còn bản thân thì úp mặt vào mông nàng chu cái mỏ nhọn hôn hít liếm láp từ khe mông xuống âm đạo.

Thiên Thanh đang trong tư thế quay mặt về phía cửa, nhìn về phía cái hóc tối mà Thạch Sanh đang nấp, trong lòng nàng chợt dâng lên cơn dâm đãng muốn chọc nứng chàng trai lạ.

Cặp mông tròn lẳng của Thiên Thanh lắc lư quanh mặt đại bàng tinh, khiến cho âm đạo ẩm ướt của nàng thỉnh thoảng lại trượt khỏi lưỡi gã. Vừa tận hưởng cơn sướng nơi âm đạo, Thiên Thanh vừa kéo tay đại bàng tinh đặt lên bờ vú tròn lẳng tự do đang đung đưa theo nhịp uốn éo của nàng, còn gương mặt xinh đẹp sắc sảo thì cười dâm đãng, lưỡi nàng cong cớn liếm môi, đôi mắt xanh biếc liếc về phía Thạch Sanh đầy khiêu khích.

Đại bàng tinh thì cứ say sưa bú liếm âm đạo Thiên Thanh, hít lấy hương thơm thanh diệu có chất biển xanh trên da thịt nàng, không hề hay biết có Thạch Sanh đang chăm chú theo dõi khung cảnh tà mị nơi đây.

Chán liếm âm đạo, đại bàng tinh liếm xuống đùi Thiên Thanh rồi liếm từ gót chân nàng lên mông, sau đó gã vừa liếm từ mông lên vai vừa bò lên người Thiên Thanh.

Lúc môi đại bàng tinh chạm vai Thiên Thanh cũng là lúc đầu khất con cặc to dài của gã chạm vào cái âm đạo hồng hào của nàng.

Thiên Thanh cố nhướng đầu ra sau, môi nàng kề môi đại bàng tinh gọi khẽ: “Cho cặc chàng vào trong thiếp đi phu quân…”

“Nàng vừa gọi ta là gì?” Đại bàng tinh hỏi lại, mông gã nhướng tới cho đầu khất từ từ mở cửa mình Thiên Thanh ra.

“Phu quân… Ư!” Thiên Thanh vừa lặp lại thì con cặc của đại bàng tinh cũng đột ngột đâm lút vào âm đạo nàng.

Con cặc của đại bàng tinh nằm yên một lúc trong người Thiên Thanh rồi bắt xoắn quanh. Một tay đại bàng tinh chống trên giường, tay còn lại bóp ngấu nghiến bầu vú nàng. Môi và lưỡi cả hai khóa chặt vào nhau, nhưng ánh mắt dâm đãng của nàng thì liếc về phía Thạch Sanh đang nấp.

Sau một lúc từ tốn khởi động, con cặc của đại bàng tinh bắt đầu tăng tốc đập phành phạch trong âm đạo Thiên Thanh.

“Ư.. Ư.. Ư.. Phu… quân! Cặc chàng… tuyệt quá!” Thiên Thanh bấu chặt hai tay xuống nệm rên rỉ, mông nàng đẩy tới đẩy lui đồng nhịp với những đợt đẩy cặc của đại bàng tinh.

Đại bàng tinh sướng quá đà vừa địt Thiên Thanh vừa cười khoái chí, bộng nhiên một mũi tên từ ngoài phóng tới cắm phặp vào tráng gã. Đại bàng tinh bật ngữa khỏi giường, con cặc ướt nhẹp tuột khỏi âm đạo Thiên Thanh trong khi nàng chưa kịp nhận ra điều gì.

Lúc này Thạch Sanh cầm cung xông vào, thì ra không chịu nổi cảnh đại bàng tinh đụ Thiên Thanh nên chàng đánh liều giương cung bắn vào.

Thấy Thạch Sanh xông vào, Thiên Thanh hoảng hồn nhìn lại phía sau thì thấy đại bàng tinh đang ngồi tựa lưng vào tường, giữa tráng trúng một mũi tên, hai mắt mở to giật giật, rõ ràng là đang hấp hối.

Đang trong cơn sướng mà bị cắt ngang, Thiên Thanh tiếc nuối nhìn sang Thạch Sanh, lúc này mặt chàng đỏ bừng, dưới quần cộm lên một đường dài, cặc chàng không hề thua kém đại bàng tinh.

Thạch Sanh nhìn đại bàng tinh đang hấp hối, rồi lại nhìn sang Thiên Thanh trần trụi hấp dẫn, chàng thở dồn dập nói: “Nàng… chỉ ta làm… làm tình nhé?”

Thiên Thanh bật cười thích thú, thì ra Thạch Sanh thấy cảnh đại bàng tinh đụ nàng đến nứng không chịu nổi mới đánh liều xông ra. Đang trong cơn hứng tình, lại nhìn thấy gương mặt anh tuấn và cơ thể lực lưỡng hấp dẫn của Thạch Sanh cùng với con cặc dường như cũng không tầm thường của chàng, Thiên Thanh dịu dàng cười gật đầu.

Mặc kệ đại bàng tinh hấp hối đang trừng mắt nhìn mình, Thạch Sanh tiến lại đứng trước nàng Thiên Thanh xinh như mộng, chàng học theo đại bàng tinh, đứng giương con cặc đang nứng của mình lại trước mặt Thiên Thanh.

Thiên Thanh quỳ trước mặt Thạch Sanh, âm đạo nàng vừa bị đại bàng tinh đụ nhả dâm thủy chảy dọc xuống đùi. Như đã làm với đại bàng tinh, Thiên Thanh dâm đãng ngước nhìn Thạch Sanh trong khi tay nàng kéo quần chàng xuống.

Con quái vật của Thạch Sanh được Thiên Thanh giải phóng, liền bật quần chui ra gõ nhẹ vào má nàng như hôn một nụ hôn chào hỏi. Thiên Thanh thốt lên bất ngờ, trước mắt nàng là một con cặc thon, dài hơn hẳn cặc đại bàng tinh, trên da nó lộ ra những đường gân guốc sần sùi, kết hợp với cái đầu khất nhọn hoắc trông tựa như một mũi tên bách phát bách trúng.

Thiên Thanh kề mũi ngửi nhẹ con cặc Thạch Sanh, mùi hương không hề tanh hôi như con cặc của đại bàng tinh mà có vị thanh nhẹ khỏe mạnh như mùi cây cối.

Ngửi xong, Thiên Thanh dùng lưỡi liếm dần từ đầu khất ra khắp con cặc của Thạch Sanh, khiến chàng sướng run cả người. Những kỹ năng làm tình của công chúa Thiên Thanh vốn là được đại bàng tinh huấn luyện gần đây nên còn chưa được thành thục, tuy vậy cũng là quá tuyệt vời đối với trai tân như Thạch Sanh.

Học theo đại bàng tinh, Thạch Sanh thò tay xuống tóm lấy bầu vú Thiên Thanh, cảm giác mềm mại, ấm áp, mịn như nhung lụa truyền vào tay khiến nàng chỉ muốn bóp vú nàng mãi không buông.

Cho Thiên Thanh bú cặc mình một hồi, Thạch Sanh trèo lên giường định bắt chước đại bàng tinh úp mặt vô mông nàng nhưng bị Thiên Thanh cản lại: “Chàng không cần phải làm giống hệt như đại bàng tinh đâu…” Rồi nàng đẩy chàng nằm ngửa xuống giường, đầu hướng về phía đại bàng tinh.

Thiên Thanh vòng chân ngang hông Thạch Sanh, tay nàng cằm con cặc của chàng đặt gần âm đạo mình, nàng nhìn chàng cười ngọt ngào rồi từ từ nhấn mông xuống.

Âm đạo Thiên Thanh dần nuốt con cặc của Thạch Sanh vào trong khiến cả nàng và chàng cùng cong người sung sướng.

Đại bàng tinh vốn là yêu quái nên sinh lực rất cao, dù bị tên xuyên đầu cũng chưa chết hẳn, cơ thể gã vẫn còn co giật trừng mắt nhìn lên giường. Thấy ánh mắt của đại bàng tinh, Thiên Thanh càng chọc điên đại bàng tinh bằng cách vừa cười dâm đãng vừa liếc mắt đưa tình với Thạch Sanh, một tay nàng chống lên ngực chàng, cặp mông tròn vỗ bành bạch trên đùi Thạch Sanh để đưa con cặc của chàng chui vào đẩy ra nơi âm đạo mình, tay còn lại Thiên Thanh nắm lấy tay Thạch Sanh đặt lên ngực mình mời gọi.

“Ư… Thích… không chàng?” Thiên Thanh vừa hẫy mông vừa hỏi Thạch Sanh, nhưng mắt nàng thì liếc về phía đại bàng tinh chọc tức gã.

“Thích! Ta… thích lắm, làm tình… sướng thật!” Thạch Sanh thật thà đáp, trong cuộc đời cô độc của chàng chưa từng có được cảm giác đê mê khoái lạc như thế này, thậm chí trước khi gặp Thiên Thanh thì chàng vẫn nghĩ con cặc của mình chỉ dùng để đi đái, làm sao ngờ nó lại có một chức năng sướng thế này.

Thiên Thanh cười ngọt ngào nói: “Nếu… ư… chàng thích… ư… ư… thì hãy… lấy thiếp… làm vợ… thiếp sẽ… làm tình với… chàng… cả đời… ư… ư…”

“Được… ta hứa… sẽ lấy nàng làm vợ…” Thạch Sanh mừng rỡ vừa nói vừa mân mê hai bầu vú xinh đẹp của Thiên Thanh.

Nhìn người phụ nữ của mình đang dâm đãng vừa đụ vừa hẹn thề với kẻ thù, đại bàng tinh tức đỏ cả mắt mà không thể ngồi dậy được, trong người nóng lên rồi phun ra một ngụm máu chết tươi.

“Ư… Ư… Ư… Ư…” Mặc kệ kẻ mà mình vừa gọi là phu quân chết vì tức, Thiên Thanh vừa rên sướng vừa cưỡi trên mình Thạch Sanh. Thấy chàng lóng ngón không biết làm gì nên nàng bày trò đỡ chàng ngồi dậy và nói: “Hôn… thiếp đi! Ư… ư…”

Thạch Sanh cũng chẳng biết hôn là gì, chỉ thấy Thiên Thanh nhắm hờ mắt khẽ chu đôi môi xinh xắn ra chờ đợi, liền nhịn không được mà ôm lấy eo Thiên Thanh, áp môi mình vào môi nàng.

Cảm giác ngọt ngào, êm dịu và sung sướng khiến da đầu Thạch Sanh tê dại. Sau đó Thiên Thanh còn dùng môi mình mơn trớn môi Thạch Sanh, lưỡi nàng đưa ra bắt lấy lưỡi chàng, dạy cho chàng cách dùng lưỡi.

“Ưm… ưm… ưmm…” Thiên Thanh vịn vai Thạch Sanh, vừa hôn chàng vừa hẫy mông cho con cặc dài chui sâu tận tử cung.

Hôn một hồi, nàng cong eo ưỡn ngực ra, chỉ vào bầu vú xinh đẹp của mình và nói: “Ư… Bú vú thiếp… đi… phu quân! Ư…”

Thạch Sanh ngoan ngoãn làm theo, bú vú là bản năng của mỗi con người nên chàng ngoạm ngay lấy đầu ti Thiên Thanh má bú mút ngon lành, còn tay nàng thì được nàng hướng dẫn sờ soạn khắp làn eo thon mềm mại xuống bờ mong săn chắc và cặp đùi thon mịn màn.

Hẫy mông một lúc lâu thì Thiên Thanh thấy mỏi người, bèn buông Thạch Sanh ra rồi nằm ngửa xuống giường, Thạch Sanh sợ con cặc tuột ra khỏi âm đạo nàng nên cũng cúi xuống theo.

Thạch Sanh cuống tay trên giường, mặt chàng và mặt Thiên Thanh nhìn vào nhau, phía dưới, con cặc dài ngoằng của Thạch Sanh nằm yên trong âm đạo nàng.

Thấy Thạch Sanh lại lóng ngóng với tư thế mới, công chúa Thiên Thanh âu yếm hôn lên môi chàng rồi ngọt ngào nói: “Đụ thiếp đi phu quân… cứ liên tục đẩy cặc chàng vào âm đạo thiếp rồi rút ra.!”

Thạch Sanh gật đầu, chàng thử rút cặc ra rồi đẩy vào lại khiến Thiên Thanh rên khẽ: “Ư…”

Cảm giác sướng rơn, Thạch Sanh thử lập lại với tốc độ nhanh và mạnh hơn, Thiên Thanh rên lớn hơn: “Ứ!”

“Ta làm nàng đau à?” Thạch Sanh lo lắng hỏi.

Thiên Thanh thẹn thùng đáp: “Có đau… nhưng mà sướng lắm… chàng cứ làm gì chàng thích…” Nói xong, nàng lại ngước lên ngọt ngào hôn Thạch Sanh lần nữa.

Đón nhận nụ hôn của Thiên Thanh xong, Thạch Sanh liền theo ý nàng, ra sức đẩy cặc vào rồi ra trong âm đạo nàng công chúa.

Những tiếng đập phành phạch và tiếng rên ứ ứ phát ra liên hồi trong suốt mười mấy phút, tuy chỉ đúng một tư thế nhưng những cú đụ hoang dại của Thạch Sanh cũng khiến Thiên Thanh sướng đê mê.

“Ư… Ứ… Ư… Ư… Phu quân… ơi… thiếp… sướng!”

“Ta… cũng sướng lắm… nương… nương tử…”

“Ứ… Ứ… Chàng… đụ… thiếp… sướng hơn… gã… đại bàng… tinh kia… nhiều… lắm! Ư… Ứ… Ứ…”

Thiên Thanh ôm chặt Thạch Sanh, đôi chân dài gợi cảm của nàng quắp chặt lấy hông chàng, dâm thủy phún như mưa sau mỗi cú đẩy cặc như vũ bảo của chàng.

“Nàng… ơi… hình như… ta… mắc đái!” Đang đụ công chúa đã đời, đột nhiên Thạch Sanh cảm thấy cặc mình đang muốn bắn ra thứ gì đó, chàng hoang mang hỏi Thiên Thanh.

Thiên Thanh phì cười, nàng cũng sắp chịu đựng không nổi: “Chàng sắp… xuất… tinh… rồi đấy, ư… ư… cứ… để nó… xuất… vào trong… âm đạo thiếp, sau này… thiếp… sẽ… sinh con… cho chàng! Ư… Ư… Ư…”

Nghe thế, Thạch Sanh ra sức đẩy những đợt cuối vào âm đạo Thiên Thanh, khiến cho nàng cũng đạt cực khoái, rồi chàng gồng người bắn tinh như suối vào âm đạo nàng công chúa thủy tề xinh đẹp…

Sau cuộc giao hoan, Thạch Sanh và công chúa Thiên Thanh ôm ấp nhau trên giường, nằm trong người Thạch Sanh, Thiên Thanh ngọt ngào nói khẽ: “Phu quân làm tình thật giỏi, thiếp sướng lắm…”

Thạch Sanh ôm người phụ nữa đầu tiên của đời mình trong lòng, chàng đáp: “Nàng cũng rất tuyệt vời, sau khi thoát ra, ta sẽ đến cầu hôn nàng nhé?”

Thiên Thanh dịu dàng gật đầu, hai người ngủ thiếp đi.

Nghỉ ngơi xong, Thiên Thanh dẫn Thạch Sanh đến một dòng sông ngầm ở sâu trong hang, Thiên Thanh hóa phép cho Thạch Sanh thở được trong nước, sau đó hai người bơi theo dòng nước thoát ra ngoài. Thoát ra khỏi hang, Thiên Thanh lại dẫn Thạch Sanh xuống thủy cung gặp cha nàng.

Thấy con gái bị mất tích trở về, vua Thủy Tề mừng rỡ khôn xiết, liền đồng ý gả con gái cho chàng và ban tặng nhiều châu báu, nhưng Thạch Sanh chỉ xin nhận một cây đàn, chàng ở lại thủy cung ít ngày rồi xin phép về lại gốc đa tìm sính lễ hỏi cưới công chúa Thiên Thanh.

Trong khi Thạch Sanh đến thủy cung, Lý Thông cũng đưa được công chúa Quỳnh Nga về hoàng cung, đức vua vui mừng ban thưởng hậu hĩnh và định ngày thành hôn cho con gái và Lý Thông.

Sau khi được cứu thoát, Quỳnh Nga vừa mừng vừa tiếc, trong lòng cứ thèm muốn cảm giác khoái lạc với đại bàng tinh, nàng đâu biết thứ tinh dịch mà đại bàng tinh xuất vào trong tử cung nàng còn là một loại chất kích dục, nó sẽ ngấm vào cơ thể và khiến nàng lúc nào cũng ham muốn tình dục đến mức bất chấp lễ nghi. Quỳnh Nga lại nghĩ đến Lý Thông, nàng thắc mắc với thân hình ốm yếu nhỏ con của gã lại có thể chém được đầu chằn tinh và lần này còn cứu được nàng khỏi đại bàng tinh, phải chăng gã mang thần lực trong người? Nghĩ đến đây, mặt Quỳnh Nga ửng hồng, đại bàng tinh đã khiến nàng sướng mê mệt, vậy nếu kẻ thắng được đại bàng tinh còn tuyệt vời thế nào nữa?

Hôn lễ đã định, còn hơn nữa tháng nữa mới cử hành, mà bản thân Quỳnh Nga thì day dứt khó chịu, chỉ muốn được động phòng với Lý Thông ngay. Tối đó, lấy cớ cảm tạ ơn cứu mạng, Quỳnh Nga sai người mời Lý Thông đến khuê phòng để hầu rượu.

Được công chúa mời, Lý Thông cười không ngậm được mồm trong suốt đường đi, trước đây, một kẻ bán rượu như gã làm gì dám mơ có ngày được lấy công chúa và trở thành vua.

Lý Thông đến, Quỳnh Nga lệnh cho tất cả nô tì ra ngoài để nàng đích thân rót rượu hầu phò mã tương lai của mình.

Lý Thông bước vào căn phòng nguy nga lộng lẫy mà mắt như dính vào Quỳnh Nga, nàng mặc chiếc yếm lụa hồng, chiếc váy dài cùng màu, khoác bên ngoài là chiếc áo trắng mỏng như không mặc, khiến Lý Thông thấy rõ bờ vai ngọt ngào và cả hai đầu ti hơi nhô lên dưới áo yếm, kèm theo đó là hương da dịu dàng phả vào mũi khiến gã càng thêm ngây ngất.

“Mời chàng ngồi.” Thấy Lý Thông thèm thuồng nhìn cơ thể mình, Quỳnh Nga nở nụ cười nghiêng nước nghiêng thành mời gã ngồi xuống bàn tiệc.

Lý Thông ngồi xuống, Quỳnh Nga đến ngồi ngay bên cạnh, nàng rót cho phu quân tương lai của mình một ly rượu, cảm tạ ơn cứu mạng của gã rồi hai người cùng nhau trò chuyện.

Khác với Thạch Sanh, Lý Thông là một tay chơi gái có nghề, thường dùng tiền buôn rượu để vào lầu xanh tìm kỷ nữ. Lúc đầu còn vì thân phận mà giữ lễ nghĩa với công chúa, nhưng rượu vào thì gã dần bạo dạn hơn, bắt đầu dùng miệng lưỡi ngọt ngào của mình để nịnh nọt người vợ tương lai.

Quỳnh Nga thì không thích giọng điệu xảo trá của Lý Thông, nhưng vì cơn dâm tình âm ỉ trong người mà đành chịu đựng. Hơn nữa, mùi đàn ông từ người gã toát ra càng khiến nàng thêm chờ đợi, gương mặt ửng hồng và hơi thở càng lúc càng nặng.

Nhìn gương mặt trắng hồng xinh đẹp của công chúa đột nhiên hiện lên nét ửng hồng, Lý Thông đoán là do rượu, liền nảy ra ý định ăn cơm trước kẻng. Thế là gã len lén vòng tay ra sau ôm lấy bờ eo cong của nàng để thử phản ứng.

Cảm nhận được tay Lý Thông đang ôm eo mình, Quỳnh Nga không phản ứng gì mà tiếp tục trò chuyện với phu quân tương lai của mình. Được thế, Lý Thông lại thăm dò sâu hơn bằng cách cho tay vuốt nhẹ dọc bờ eo công chúa, khiến nàng khẽ rùng mình vì kích thích.

Qua lớp vải mỏng, Lý Thông có thể cảm nhận được sự mềm mịn mát rượi của da nàng. Thấy Quỳnh Nga không có ý phản kháng, Lý Thông biết mình đã vớ được kho báu, liền bạo dạn hơn, gã lách vào trong lớp áo để chạm trực tiếp vào làn da của Quỳnh Nga, vừa xoa vừa thì thầm tán tỉnh: “Công chúa, da nàng mịn quá!”

Quỳnh Nga thẹn cúi mắt xuống, giọng nõng nịu: “Chàng… thật là… hư quá!”

Lý Thông cười, gã áp tay vào má Quỳnh Nga để nâng mặt nàng lên, hai đôi mắt e thẹn nhìn nhau rồi hai đôi môi từ từ tiến sát rồi âu yếm mơn trớn lấy nhau. Cả đầu và cặc Lý Thông như muốn nổ tung vì nụ hôn ngọt ngào quá sức tưởng tượng của gã, gã đang được ôm eo và hôn môi nàng công chúa xinh đẹp nhất nước, nàng công chúa mà biết bao vương tôn quý tộc các nước lân cận cầu thân thất bại.

Quỳnh Nga thì chẳng nghĩ nhiều, cơn dâm âm ỉ khiến nàng sẵn sàng đón nhận nụ hôn của Lý Thông, thậm chí là chờ đợi con cặc gã đút vào cơ thể mình, vì dù sao không lâu nữa nàng cũng sẽ thuộc về gã.

Nụ hôn kéo dài không biết bao lâu, chỉ biết khi dứt ra thì cả Lý Thông và Quỳnh Nga đều bừng bừng lửa dục.

“Ph… phu quân, thiếp… là của chàng…” Quỳnh Nga ngọt ngào gọi khẽ, tay nàng kéo áo choàng trễ xuống khỏi vai.

Thấy bờ vai trần quyến rũ của Quỳnh Nga, Lý Thông liền

úp mặt vào hôn liếm, một tay gã giữ eo nàng, tay kia chui vào váy ôm lầy mông nàng.

“Ư…” Quỳnh Nga cong eo ưỡn ngực ra trước khi miệng Lý Thông hôn xuống áo yếm nàng, tay nàng vòng ra cổ và eo để tháo dây yếm.

Chiếc yếm lụa rơi xuống khiến Lý Thông chết sững, trước mắt gã là hai bầu vú nõn nà tròn trịa với hai đầu ti đỏ hồng đang nhô lên đầy kiêu hãnh. Lý Thông khen: “Nương tử, nhũ hoa của nàng đẹp quá!”

Quỳnh Nga khẽ cười thẹn thùng, khiến cho Lý Thông thích chí há miệng to hết cỡ ngoạm vào ngực nàng như muốn nuốt trọn.

“Ư…” Quỳnh Nga lại rên khẽ, đôi mắt xinh đẹp nhắm hờ đê mê. Lý Thông cứ thay phiên bú, liếm, hôn rồi cắn đầu ti khiến Quỳnh Nga kích thích vô cùng.

Sau một lúc bú vú Quỳnh Nga, Lý Thông rời khỏi ghế, gã quỳ xuống trước Quỳnh Nga rồi bắt đầu hôn từ ngón chân nàng hôn lên. Đôi chân thon dài của nàng công chúa bị đôi môi và cái lưỡi của Lý Thông xâm chiếm khắp nơi, rồi gã tốc váy Quỳnh Nga để liếm lên cặp đùi thơm mát và cực kỳ mịn màng của nàng, khiến Quỳnh Nga vừa nhột vừa thích thú.

“Ư… A…. ƯM….” Quỳnh Nga không ngừng rên, hai chân nàng đang dang rộng ra, cái lưỡi phá phách của Lý Thông dần liếm sâu vào vùng đùi nhạy cảm của nàng, thỉnh thoảng lại sượt qua vùng âm đạo.

Những lần Lý Thông liếm vờn qua âm đạo mình khiến Quỳnh Nga càng thêm hứng tình, nàng vịn tay vào đầu gã và gọi khẽ: “Phu quân… liếm vào… chỗ đó của thiếp đi!”

Lý Thông cười thầm, thì ra dù là công chúa băng thanh ngọc khiết thì khi đã hứng tính cũng dâm đãng như những ả kỷ nữ nơi lầu xanh. Nghĩ xong, Lý Thông đặt môi hôn vào đôi môi dưới thơm mùi dâm hương của Quỳnh Nga.

“Ư… ư…”

Khác với sự từ tốn nhẹ nhàng khi liếm đùi Quỳnh Nga, khi vừa chạm môi vào âm đạo nàng thì Lý Thông liền như một con hổ đói, cho môi, răng và lưỡi xông xáo quậy phá âm đạo nàng một cách không thương tiếc. Răng gã cạy nhẹ phía ngoài âm đạo Quỳnh Nga, lưỡi gã thì cố vươn sâu vào trong thôn tính vùng mô mềm đang nhả đầy dâm thủy.

“Ư… ư… a… a…” Quỳnh Nga rên rỉ uốn éo toàn thân, nàng như phát cuồng trước cảm giác cái lưỡi của Lý Thông đang như một con rắn chui vào phá phách trong âm đạo mình, hai tay gã thì nhào nặn ngực nàng không thương tiếc.

Sau một lúc lâu tận hưởng hương vị trong âm đạo Quỳnh Nga, Lý Thông đứng dậy cởi đồ mình ra và bảo: “Nàng bú cặc cho ta nhé!”

Nhìn cơ thể ốm yếu của Lý Thông, Quỳnh Nga có chút thất vọng nhìn xuống dưới, chợt nàng há hốc mồm kinh ngạc khi thấy giữa hai chân gã, một con cặc đen dài với phần giữa phình to cùng cái đầu khất nở to như đầu một cây nấm, trông rất khác so với cặc đại bàng tinh. Lý Thông lụi lại rồi ngồi lên trường, hai chân dang ra chờ đợi trong khi mắt Quỳnh Nga thèm thuồng dán chặt vào cặc gã.

“Lại đây nào nương tử”

Quỳnh Nga ngoan ngoãn bước lại đứng trước Lý Thông, gã kéo váy nàng xuống và bảo: “Nàng quỳ xuống đi!”

Nếu bình thường, kẻ nào dám bảo Quỳnh Nga quỳ xuống thì lập tức bị khép tội phạm thượng, nhưng lúc này nàng đã xem gã là phò mã của mình nên liền ngoan ngoãn làm theo.

Quỳnh Nga quỳ xuống, gương mặt xinh đẹp của nàng chăm chú nhìn vào con cặc quái dị của vị phò mã tương lai. Lý Thông cầm lấy con cặc của mình, gã quơ nhẹ trước mặt Quỳnh Nga và bảo: “Ngậm vào đi nàng!”

Mùi hôi của con cặc Lý Thông phà vào mũi khiến Quỳnh Nga sực tỉnh, nàng cong môi vờ quát nhẹ: “To gan! Chàng dám bảo công chúa ngậm cái… thứ hôi hám này à!”

Tiếng quát bất ngờ khiến Lý Thông giật điếng người, dù gì thì hai người vẫn chưa thành hôn, việc gã xâm phạm công chúa lúc này đủ khép vào tội khi quân, phải chém đầu. Nhưng rồi gã lập tức thở phào khi thấy Quỳnh Nga nhìn mình cười tinh nghịch, rồi nàng từ từ hé đôi môi xinh đẹp ngậm lấy dương vật hắn vào mồm.

Lần đầu bú cặc, Quỳnh Nga không khỏi lóng ngóng, nàng chỉ ngậm sơ rồi liếm quanh cặc Lý Thông, dù vậy cũng đủ khiến gã sướng phát điên, vì đâu phải ai cũng có diễm phúc được một nàng công chúa xinh đẹp bú cặc cho mình như gã.

Ngồi nhìn Quỳnh Nga bú cặc cho mình, Lý Thông có cảm giác như mình đã trở thành vua mà không cần chờ ngày được nhường ngôi, nghĩ đến đây gã không khỏi cười lên khoái trá.

“Chàng cười gì đấy?” Thấy Lý Thông cười, Quỳnh Nga ngước lên hỏi.

“Không có gì, ta thật hạnh phúc khi lấy được nàng…” Lý Thông dối trá đáp, rồi gã ôm lấy Quỳnh Nga, vừa hôn môi vừa đỡ nàng nằm lên giường, còn gã nằm đè lên. Hai người vừa hôn vừa quấn lấy nhau lăn vài vòng trên giường.

Sau một hồi, Lý Thông đặt Quỳnh Nga nằm ngửa trở lại, gã vịn đùi nàng dạng ra, chừa chỗ cho gã chen hông vào, con cặc trông như cây nấm đùi gà chỉa thẳng vào mép âm đạo nàng công chúa rồi từ từ chen vào trong.

“Ư… phu quân…” Quỳnh Nga bấu chặt lấy Lý Thông, con cặc của gã to kém cặc đại bàng tinh nên cũng gây cho nàng cảm giác đau thốn tương tự.

Lý Thông khá chật vật mới đẩy hết cặc vào được âm đạo Quỳnh Nga, những tưởng cũng như đại bàng tinh, Lý Thông sẽ chờ cho âm đạo mình làm quen với con cặc của gã rồi mới ra sức đụ nàng, nhưng Quỳnh Nga đã lầm, nàng hét toáng lên vì đau, không ngờ Lý Thông vừa đẩy được cặc vào *** nàng đã liền điên cuồng ra sức đụ.

Bọn nô tì đang đứng ở ngoài nghe Quỳnh Nga hét lên liền lo lắng mở cửa chạy vào rồi đứng chết trân khi thấy phò mã tương lai đang ra sức đụ công chúa trên giường.

Thấy bọn nô tì vào, Lý Thông hơi giật mình nhưng cũng không ngừng hưởng thụ, còn Quỳnh Nga vừa đau, vừa sướng, vừa thẹn, vừa giận.

“Ra ngoài! Không được để bất cứ ai vào đây nữa!” Nàng tức tối quát hai ả nô tì trong khi bản thân thì nằm hứng từng cú đẩy cặc nóng hổi của Lý Thông.

Hai ả nô tì sợ hãi vội chạy ra khép cửa lại.

Do còn chút thẹn nên Quỳnh Nga im lặng mất một lúc, mặc cho Lý Thông cứ ra sức đụ nàng. Đến khi cơn sướng lấn át cơn đau, Quỳnh Nga lại bắt đầu rên lên: “Ư! Ư! A!…”

Dù cơ thể nhỏ bé, nhưng trời sinh Lý Thông sở hữu một con cặc khỏe mạnh và dai sức, vừa vào cuộc là gã liền ra sức đụ như bão táp phong ba. Sự hoang dại của con cặc Lý Thông lại khiến Quỳnh Nga càng thêm bất ngờ, so ra hắn đụ nàng còn điên cuồng hơn cả đại bàng tinh.

“Ư! Ư! Á! Á! Phu! Quân! Của! Thiếp! Á! Á! Thiếp! Sướng!”

“Nương… tử… nàng… đẹp… lắm!”

Với cơn bão táp của Lý Thông trong âm đạo mình, chẳng bao lâu thì Quỳnh Nga đã lên đỉnh, nàng co rút người và ôm chặt gã để hưởng thụ sự khoái lạc đang trào dâng trong người mình rồi dần thả lỏng. Nhưng Lý Thông thì vẫn tiếp tục tàn phá âm đạo Quỳnh Nga, những cú đẩy cặc của gã không hề có dấu hiệu suy yếu, gã vừa đụ vừa ôm eo Quỳnh Nga kéo nàng ngồi dậy ôm hôn nàng.

Dù vừa lên đỉnh nhưng nhiệt của Quỳnh Nga vẫn còn đó, nàng ôm chặt và đáp trả nụ hôn của Lý Thông trong khi mông và ngực nàng liên tục nảy lên trước những cú đẩy cặc từ dưới của Lý Thông.

“Ưm Ưm Ưhm Ứhm Ứhm…”

Dù có con cặc trời ban nhưng cơ thể Lý Thông lại rất bình thường. Những cú đẩy cặc khủng khiếp của Lý Thông như muốn phá nát âm đạo Quỳnh Nga trong suốt mười phút, sau đó gã buông nàng ra và nằm ngửa xuống, còn Quỳnh Nga thì ngồi trên người gã, không nỡ rời âm đạo ra khỏi con cặc uy mãnh của phu quân tương lai. Mông nàng õng ẹo đẩy đưa cho con cặc của Lý Thông tiếp tục đục khoét âm đạo mình.

Lý Thông nằm nghỉ lấy sức, mắt thì nhìn gương mặt xinh đẹp dâm đãng của công chúa cùng hai bầu vú tròn căng đong đưa theo nhịp uốn éo của nàng. Sau một lúc, gã chống hai tay ra sau, chồm người dậy để tiếp tục cuộc làm tình dang dở.

“A A A A A Á Á… ” Tiếng rên của Quỳnh Nga bị những cú đẩy của Lý Thông làm ngắt quãng, nàng quỳ chống tay trên người gã, ngực ưỡng ra, mắt nhắm lại tận hưởng cảm giác khi con cặc to béo, nóng hổi và ướt sũng dâm thủy của gã lấp đầy âm đạo mình.

“A A A A PHU QUÂN ƠI THIẾP A A SƯỚNG A A A!”

“Nương! Tử! Ta! Cũng! Sướng!”

“A A A A A A A A A…”

Những tiếng rên của Quỳnh Nga lớn đến nỗi hai ả nô tì đứng canh ở ngoài cũng phải đỏ cả mặt.

“Nương! Tử! Ta! Ra! Đây!”

“A A Á Á Á A Á A A…”

Lý Thông đang trong tư thế nữa ngồi nữa nằm chống tay ra sau lưng, còn Quỳnh Nga thì ngồi cong eo ưỡn ngực trên người gã, hai người bắt đầu đạt đến cực khoái. Quỳnh Nga ngửa mặt lên run rẫy, còn Lý Thông thì sững lại, con cặc nở phồng như muốn phát nổ rồi bắn tinh xối xả vào âm đạo nàng.

Con cặc Lý Thông nhỏ dần rồi rơi khỏi âm đạo Quỳnh Nga, dòng tinh dịch trắng đục theo đó chảy ngược xuống khỏi âm đạo nàng. Quỳnh Nga cười ngọt ngào với Lý Thông rồi gục xuống ngủ trên người gã…

Bấy giờ hồn trăn tinh và đại bàng tinh đi thang lang, thất thểu, tình cờ gặp nhau, bèn bàn định mưu kế trả thù Thạch Sanh. Chúng lẻn vào kho vua ăn trộm ngọc ngà châu báu rồi mang về để ở gốc đa, chỗ của Thạch Sanh. Thạch Sanh từ thủy cung về đến thì bị bắt giam vào ngục.

Ngồi trong ngục. Thạch Sanh buồn tình lấy đàn ra gẩy, Không ngờ cây đàn ấy lại là đàn thần. Gẩy đến đâu đàn kể lể đến đó, nó kể rõ đầu đuôi câu chuyện, nó tố cáo tội ác của Lý Thông, nó oán trách sự hờ hững của công chúa. Nó kêu lên, nó rền rĩ, ngân nga trong cung này đến cung nọ. Công chúa đang ngủ trên người Lý Thông, nghe tiếng đàn bỗng nghỉ tới hình ảnh lực lưỡng mà nàng thầy lờ mờ trong hang đại bàng tinh, liền xin vua cha cho gọi người gẩy đàn. Vua đòi Thạch Sanh kể lại sự tình cho vua nghe, từ khi mồ côi cha mẹ, học phép tiên, kết bạn với Lý Thông, khi chém Trăn tinh, khi bắn đạ bàng, cứu công chúa và bị lấp cửa hang. Khi cứu con vua thuỷ tề, khi bị hồn yêu tinh vu oan giáo hoạ.

Vua liền phái người điều tra, Thạch Sanh được minh oan, vua truyền lệnh hạ ngục mẹ con Lý Thông, và giao cho Thạch Sanh được toàn quyền xử định. Thạch Sanh thương tình cho hai mẹ con Lý Thông trở về làng, nhưng dọc đường hai mẹ con gặp trận mưa giông và cả hai đều bị sét đánh chết, sau đó Lý Thông còn bị phạt đầu thai thành một con chó đen.

Kế đó, vua gã công chúa Quỳnh Nga cho Thạch Sanh, chàng thưa luôn chuyện đã hứa cưới công chúa Thiên Thanh, cả vua và vua Thủy Tề đều đồng ý, Thạch Sanh liền cử hành hôn lể với hai nàng công chúa, tin ấy truyền đi, thái tử mười tám nước chư hầu trước đã ôm hận vì bị công chúa ruồng rẫy, nay vua gả cho một thằng khố rách áo ôm, liền cất binh mã đến hỏi tội. Vua sai Thạch Sanh ra dẹp giặc. Khi giáp trận, Thạch Sanh lại đem cây đàn của mình ra gẩy. Tiếng đàn khi khoan khi nhặt, êm ấm lạ thường, khiến cho quân địch phải xúc động, người thì bồi hồi thương con, thương vợ, kẻ thì bâng khuâng nhớ tới quê hương ,không một ai còn nghĩ tới chiến đấu nữa. Thái tử mười tám nước chư hầu thấy thế khiếp sợ vội vàng xin hàng, Thạch Sanh dọn một liêu cơm nhỏ cho chúng ăn, nhưng chúng ăn mãi không hết. Chúng càng phục Thạch Sanh rập đầu lậy tạ kéo nhau về nước.

Vua liền làm lễ nhường ngôi cho Thạch Sanh. Khi lên ngôi công việc đầu tiên của Thạch Sanh là xóa thuế, phóng thích tù nhân, và khuyến khích muôn dân trăm họ theo nghề nông trang. Từ đó, nhân dân mới được yên ổn làm ăn nhà nhà được no ấm đông vui.

Truyện cùng chủ đề