Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Được phá trinh của chị thật tuyệt

Sau khi lỡ làng xảy ra cuộc tình thứ mười một không hẹn mà nên với chị Kim Anh-chị ruột thằng bạn thân Tăng Long, mấy ngày sau thằng Long ở Vũng Tàu về gọi Lợi đến nhà dự sinh nhật ; tuy cũng đến nhưng nó lại cảm thấy sờ sợ, ngường ngượng làm sao ấy. Đến khi gặp mặt chị Kim Anh, thấy chị vẫn bình thường tự nhiên như chưa hề xảy ra chuyện gì cả thì nó mới cảm thấy an tâm. Rồi thời gian trôi qua, ngày qua ngày, tháng theo tháng, cuộc tình một đêm giữa hai chị em dần dần bị xóa nhòa trong ký ức phôi pha nhất là nó đang tuổi ăn tuổi lớn nên dễ dàng nhanh chóng quên đi tất cả. Nó lại tiếp tục đến với cuộc tình thứ mười hai nhưng cuộc tình này so với mười một cuộc tình trước thì quả thật đây là một cuộc tình gian nan, khổ nhọc ; phải kiên trì lắm, nó mới đạt được mục đích , mới vượt qua được con đường lắm chông nhiều gai. Thường những việc nào khó khăn mà làm thành công hiệu quả thì người ta mới cảm thấy sung sướng, tự hào với công sức lao lực, miệt mài do bản thân mình bỏ ra không quản chi gian khó, nguy nan. Gọi là cuộc tình vạn dặm để cho hay cho kêu, để nổi nét được cái khó của cuộc tình chứ không phải đây là cuộc tình xa lơ xa lắc, ngăn sông cách núi giữa Lợi và người tình cách nó hàng vạn dặm ; thực ra người tình thứ mười hai này của nó ở ngôi nhà ngay sát cạnh nhà nó gần ngã tư Phạm Hữu Chí –Nguyễn Du, kề sát Ty Xã hội Bà Rịa. Đây là một dãy phố gồm bốn căn nhà : nhà Lợi, nhà ông Phúc thịt bò, nhà bà Tư Giàu và nhà sách Ánh Hồng ; bốn gia đình này tuy hoàn toàn không phải là bà con họ hàng nhưng lại rất tình cảm thân thiện với nhau đúng với câu “bán bà con xa, mua láng giềng gần”.Hễ nhà nào có việc gì khó khăn, xui rủi, vui buồn thì cả ba nhà kia cũng đều xót xa, tìm hết mọi cách sẽ chia tương trợ và trong câu chuyện này, gia đình được đề cập đến là gia đình ông Phúc thịt bò. Sở dĩ có tên gọi như vậy vì ông chủ nhà làm nghề mổ bò, bà vợ cùng hai cô chị cả và thứ hai thì buôn bán thịt bò ngoài Chợ Mới ; anh con trai thứ tư học lớp Mười hai, cô con gái út học lớp Mười một còn chị thứ ba có nhiệm vụ chăm sóc khu vườn rẫy ba sào đất nằm ở địa bàn xã Hòa Long do bố mẹ giao cho. Chị tên là Phận, giống như hai chị đầu ở chổ chị chỉ học hết lớp 5, lớp 6 gì đó thì nghỉ học làm công chuyện phụ giúp gia đình ; chị bằng tuổi chị Ba Hường của Lợi nghĩa là hai mươi bảy tuổi nhưng về nhan sắc và học vấn thì lẽ đương nhiên chị không sao sánh bằng chị Hường bởi vì chị học không đến đâu vào đâu, quanh năm suốt tháng chị cứ đạp xe lên rẫy làm đâu hai ba ngày rồi lại đạp xe về nhà phụ việc nhà một hai ngày rồi lại đi. Nước da chị đã ngăm đen sẵn lại dầm mưa dãi nắng, đội gió mặc sương cho nên nhìn thoáng qua chị, ai ai cũng tưởng lầm chị với một cô gái người Camerun cộng với dáng vẻ lượm thượm, ít chưng ít diện và quê mùa nên tuy lớn tuổi nhưng chị vẫn chưa hề có một người bạn trai nào chứ đừng nói chi là chồng con. Nếu căn cứ vào hình thức bề ngoài mà kết luận rằng chị xấu thì phải nói là hoàn toàn sai lầm, chị không được đẹp mấy thôi chứ nhìn kỹ, chị rất có duyên như người ta thường nói “nước da trâu nhìn lâu mới đẹp”. Khuôn mặt trái xoan thon gọn, nhỏ nhắn được ôm phủ bởi mái tóc dài đen nhánh, óng ả, mượt mà, mềm mại như nhung tựa lụa luôn được kẹp gọn lên nhưng nếu phủ xuống thì ôm trọn cả vầng lưng gầy gầy. Vầng trán chị hơi thấp nhưng bù lại cặp mắt lá răm đen láy, long lanh, cong vút hai hàng mi sắc lẻm như dao cau sẵn sàng cứa nát bất kỳ trái tim si tình nào nếu mở cửa nhầm vào hình bóng chị ; sống mũi chị thấp nhưng nhỏ gọn nằm cân đối giữa hai gò má bầu bầu nhô cao hai lưỡng quyền sống động song song cùng vầng cổ chị cao lộ rõ ba ngấn. Nét duyên dáng nhất trên khuôn mặt chị Phận là hai ngấn đồng tiền nằm hai bên khóe đôi môi nhỏ nhắn, mềm mại, tươi thắm tưởng chừng như hai đóa cúc dại mơn mởn trong vườn xuân hương ngát.

Chị cao và hơi gầy nhưng không phải vì thế mà không có da có thịt và còn hơn thế nữa, thân thể chị khá cân đối giữa hai bờ vai thon thả, tấm lưng tôm, gò ngực căng tròn hai bầu vú hấp dẫn và quyến rũ, vòng bụng thóp cùng hai vòng eo thon thả đến hai bờ mông nhỏ, cặp đùi gọn gàng, hai chân thon dài và cuối cùng là hai bàn chân mềm mại. Tất cả đều đã được thiên nhiên và tạo hóa vẽ ra bằng một ngòi bút thần kỳ, tạc nên từ một loại đá cẩm thạch vô giá thành một pho tượng sống động, hài hòa với những chi tiết đường nét thật khêu tình gợi yêu. Chắc từ trước đến giờ, do còn nhỏ lại ham chơi nên Lợi nào đâu để ý đến chị gái con ông bán thịt bò làm chi cho mệt và chị chưa lọt vào cặp mắt nó thì phải? Một lần tình cờ, đạp xe đi tắm ở cống Bà Vụng với mấy thằng bạn học cùng lớp về, thấy chị đi bộ lơn tơn trên lề đường, nó ngừng lại hỏi thăm thì mới hay xe đạp của chị bị hỏng nhiều quá phải gửi lại tiệm sửa nơi ngã ba Hòa Long để đi bộ về vì chị không có mang theo tiền ; thế là cu cậu nổi máu anh hùng chở chị về đến tận nhà để rồi tối hôm ấy, nó mới bắt đầu có cảm giác không ngủ được vì không thể nào tự dối lòng là nó đã để ý yêu thầm nhớ trộm chị Phận. Mấy ngày sau, dù biết là chị lớn hơn mình những mười ba tuổi nhưng nó vẫn suy nghĩ mông lung xem có cách nào hữu hiệu nhất để làm sao có thể chinh phục được người phụ nữ quê mùa kia ; nó luôn tìm cách tiếp cận gần gũi chị với mục đích chiêm ngưỡng những đường nét gợi cảm trên thân thể chị sau lớp vải áo đồ bộ mỏng mảnh. Chính vì thế mà cả tuần lễ, ngày nào cũng vậy sau khi đi học về, nó đều mon men xin đi theo chị vào khu rẫy vừa chơi vừa phụ giúp công việc với chị nhưng tiêu chí chính yếu quan trọng nhất của nó là tìm cách nào đó chinh phục chị một cách dễ dàng, hiệu quả và nhiều cơ hội thành công. Vốn dĩ nhà Lợi và nhà chị là chổ láng giềng thân cận chứ đâu phải xa lắc xa lơ gì vả lại đường từ nhà vào rẫy chỉ trên dưới năm cây số nên chị đồng ý cho nó đi theo chị vào rẫy ; lẽ đương nhiên là chị không thể nào ngờ được rằng thằng nhóc út con nhà bác Thạnh tuy mới có mười bốn tuổi đầu mà đã tung hoành ngang dọc với mười một mối tình rồi và giờ đây lại bắt đầu tòm tem dòm ngó chị. Từ trước đến giờ chỉ có mỗi mình chị thui thủi một mình ra vào rẫy, nhiều lúc buồn chẳng biết chia sẽ cùng ai nay có thêm nó thì phải nói rằng chị vui vẻ hẳn lên ; tính chị ít nói nào giờ nay chẳng phải là nói ít, chị chẳng khác gì một cái đài radio bị hết pin đã lâu mới được thay pin mới nên mặc sức nói hết chuyện này đến chuyện khác với nó, từ chuyện trên trời xuống chuyện dưới đất…

Đến bữa chiều, chị Phận nấu cơm cho chị và nó cùng ăn, tuy ăn uống hoàn toàn không phải là cao lương mỹ vị chỉ là cá khô, canh rau đay hoặc rau dền luộc nhưng cả hai chị em đều cảm thấy rất ngon miệng ; ăn xong, chị chiều nó hết mực bằng cách đi vòng quanh rẫy tìm hái trái cây cho nó ăn, khi thì nải chuối, lúc thì vài trái mãng cầu ta,…..Hầu như bất cứ chuyện gì chị cũng đều chìu chuộng Lợi, quan tâm chăm sóc nó và tuy mới đây thôi thế nhưng chị tỏ vẻ thương yêu nó có phần trội hơn cả hai đứa em ruột của chị ; có lẽ vì nó biết hầu chuyện chị, biết nịnh bợ chị, biết sẽ chia nỗi niềm vui buồn với chị…Nhưng có một chuyện mà lúc nó vừa mới yêu cầu thì chị thẳng thừng từ chối ngay, đó là không ngày nào chị chấp nhận cho nó ngủ lại rẫy với chị vì hai lý do : một là trong chòi rẫy chỉ có mỗi một cái ghế bố nằm thay giường thì sao hai chị em nằm chung được, hai là ban đêm ở đây rất lạnh nếu cho nó ở lại rủi bị đau ốm, bệnh hoạn gì thì ăn nói làm sao với bác Thạnh đây? Thế là chiều đến, hễ mỗi lần chị ở lại là mỗi lần nó đành phải đạp xe về nhà một mình với lòng buồn bã vô hạn vì nó đã nhắm rồi, chỉ có cách ngủ lại rẫy nằm chung với chị may ra mới thực hiện được âm mưu tỏ tình cùng chị ; chị lại cương quyết không cho thì biết làm sao bây giờ? Một buổi tối trằn trọc, không sao ngủ được, thế là Lợi vùng dậy lấy một tờ giấy đôi và cây bút bi viết thư gửi chị Phận ; thư viết khá dài đến những ba trang , trong thư nó không ngại nói thẳng ra là nó vốn đã có tình cảm với chị từ lâu, nó yêu chị, nó mong chị đáp lại tình cảm của nó chứ không nên từ chối nó. Vốn dĩ nó đang học lớp Chín lại học môn Văn cũng khá nên lá thư nó sáng tác thật rồng bay phượng múa, thật hay và mùi mẫn, dĩ nhiên nó hoàn toàn không dám viết bậy trong thư vì dù gì đi nữa, lúc nào nó cũng rất tôn trọng chị chẳng khác gì chị ruột của nó. Trưa hôm sau, sau khi ở trường về, ăn qua quýt mấy hột cơm, nó phóng xe đạp như bay vào Hòa Long với lá thư gấp làm tư để trong túi áo ; vào đến nơi ngồi chơi với chị một lát rồi về ngay khiến chị rất đỗi ngạc nhiên vì chẳng hiểu vì sao hôm nay nó lại về sớm như vậy? Trước khi về, nó lúng túng cầm lấy bàn tay chị nhét lá thư vào rồi nhanh như chớp, nó lấy xe đạp chạy biến ra khỏi rẫy với khuôn mặt đỏ bừng lên như người say rượu. Khi nó về rồi, đương nhiên là chị mở thư nó gửi ra đọc ngay vì sự tò mò trỗi dậy trong lòng chị ; càng đọc chị càng cảm thấy vừa xúc động, bồi hồi vừa khôi hài, tức cười. Chiều hôm ấy, vì rẫy đã hết gạo lẫn thức ăn nên chị Phận đạp xe về Bà Rịa, lúc ngang qua nhà Lợi, chị thấy nó đang ngồi đọc sách nơi bậc thềm bên trước cửa nhà thì chỉ lẳng lặng mỉm miệng cười, không nói chi cả. Tâm trạng chị lúc này thật sự khó hiểu vô cùng, chẳng biết là vui, chẳng biết là buồn hay bình thường chăng ; phải nói là xót xa vì thân phận chị cô đơn, quê mùa đến nỗi không có lấy một người lớn nào viết thư nói là yêu chị cả mà đó lại là một thằng nhóc mới có mười bốn tuổi đầu, miệng còn hôi sữa không hơn không kém. Đối với tâm tư tình cảm của nó chất chứa trong thư, chị không hề giận nó, buồn nó nhưng không phải vì vậy mà kết luận rằng chị đồng tình chấp nhận nó. Trưa ngày hôm sau, chị chờ nó để cùng vào rẫy, vào đến nơi sau khi cất lương thực và thực phẩm cẩn thận, chị chủ động rủ nó ra nói chuyện nơi bờ một con rạch nhỏ nước róc rách trong veo.
-Nè, nói thiệt với em chị không có giận đâu chứ gặp người khác mà viết thư kiểu đó thì không xong với chị à nghe – Ngừng lại giây lát, chị Phận tiếp-Chị nói em nghe nè, chị với em tuổi tác so le quá thì làm sao có thể …quen nhau được? Phải chi chị bằng hay lớn hơn em một hai tuổi thì chị sẽ đồng ý làm bạn gái của em cả hai tay nhưng…Từ giờ trở đi, em cứ vào đây chơi với chị là chị vui rồi. Chị khuyên em nên từ bỏ cái ý nghĩ ấy đi!
-Chị Phận! Chị nghe em…nói đã
-Dù chị có sống cô đơn một mình suốt cả đời này – Chị cắt lời nó-thì chị cũng không thể nào chấp nhận…em được. Còn nếu em không từ bỏ được ý nghĩ này thì em đừng có vào đây nữa -Trong khi chị Phận nói, Lợi tấm tức khóc vì không sao nói được lời nào cả, lấy xe đạp bỏ về Bà Rịa ngay lập tức, không chào được chị lấy một câu ; nó cảm thấy quê và xấu hổ vô cùng vì thái độ từ chối tuy thẳng thừng nhưng lại rất khéo léo của chị.

Vậy là ba ngày tiếp sau, nó không vào khu rẫy nhà ông Phúc nữa nhưng rõ ràng là nó không thể nào tự nguôi ngoai, tự xóa nhòa đi hình bóng người chị hàng xóm thân thương. Nó đổi chiêu thức khác : đập con heo đất để dành mấy tháng nay được hai trăm năm mươi ngàn, một số tiền khá lớn, nó đi mua một xấp vải áo mouchelin màu hồng thật đẹp và một chai nước hoa ; khi thấy chị đang còn ở nhà, nó chạy xe Honda Dame của chị Ba Hường vào rẫy nhà chị Phận và để món quà của nó để trong túi xốp đỏ tặng chị trên chiếc ghế bố nằm rồi quay về ngay. Chiều đến, chị vào rẫy và vừa nhìn thấy món quà là chị biết tỏng là ai đã tặng cho chị rồi, chị thấy là chị không thể nào nhận món quà đắt tiền này được ; chị định bụng tìm cách gửi trả quà lại cho nó-thằng con trai si tình khờ dại. Sau sự vụ tặng quà, chị dọa là nếu nó cứ tiếp tục đeo đuổi chị thì chị sẽ qua nhà nó mà mách với bố mẹ và các chị nó ; nghe lời hăm dọa của chị, tuy hơi sợ nhưng nó vẫn chưa chịu chùn bước. Chiều thứ bảy, sau khi ăn cơm xong, như đã dự tính từ lâu, Lợi xin phép bố mẹ đến nhà thằng Long chơi rồi ngủ lại sáng mai về ; thực chất ra là nó đạp xe thẳng vào Hòa Long vì nó biết chắc rằng chị Phận tối nay ở lại rẫy…Từ ngoài đường lộ vào rẫy chỉ khoảng chừng 100m nhưng do đường hẽm ngoằn ngoèo giữa các khu rẫy cho nên cảm thấy như là vạn dặm. Ông trời đã lâu rồi ngày cũng như đêm không có mưa, bất chợt đêm nay lại trút xuống thế gian, ruộng vườn, nương rẫy …một trận mưa lớn chưa từng thấy ; chính trận mưa này trong tích tắc đã giúp cho nó có cơ hội được chị đồng ý tự nguyện làm người yêu của nó khiến nó sung sướng, khoan khoái vô cùng tưởng chừng như đất trời đang trăm hoa đua nở…
-Mưa lớn thế này sao em về đây chị? Nó giả vờ hỏi
-Chị Phận ơi, chị có áo mưa không? Nó hỏi tiếp
-Thôi đi!-Chị nói- Mưa vầy sao em về được? Mắc mưa bệnh chết đấy. Trời, thật không hiểu tối rồi mà em còn lên đây làm gì cơ chứ?
-Tại…em…nhớ…chị!
-Thôi đi! Em cứ như vậy là chị đuổi em về thiệt đó nghe. Cho em mắc mưa chết luôn.
-Em…xin lỗi!!!

Chị Phận dùng cái mền màu cứt ngựa giũ sạch chiếc ghế bố nằm để chuẩn bị chổ ngủ cho hai chị em, có lẽ chổ nằm nhỏ nên không còn chổ để giăng mùng nữa mà ở chốn này hầu như chẳng có muỗi nên giăng mùng chỉ là thừa. Chị nằm xuống ghế ở mé trong và bảo Lợi nằm phía ngoài ; ở rẫy là vậy đó, tối đến lại trời mưa đương nhiên là chẳng có việc gì để làm nên cứ việc lên giường cố dỗ giấc ngủ. Chòi rẫy nhà ông Phúc tuy nhỏ nhưng kín đáo, mái bằng tôn ở trước còn ở sau là lá dừa xé ; vách bằng cót và thân tre đập dập, trong chòi ngoài chiếc ghế bố nằm ra chỉ có thêm chổ ông táo nấu bếp cùng một cái bàn tròn với hai cái ghế đẩu. Chổ nằm của hai chị em tuy nhỏ nhưng vì cả hai đều khéo co nên nằm cũng thấy thoải mái, rộng rãi ; cả hai đều im lặng lắng nghe tiếng mưa rơi rào rào rớt xuống mái tôn, tiếng gió thổi vùn vụt xào xạc. Từ trước đến giờ, vốn dĩ có nhiều dự định toan tính với chị nhưng đêm nay khi nằm cạnh chị rồi thì chẳng hiểu sao nó như bị rụt vòi lại chẳng biết phải làm gì cả ; mấy lần nó tính xoay người ôm lấy chị nhưng lại thôi vì sợ chị không những cự tuyệt mà còn có nhiều chiêu trả đũa lại rất dữ dằn, kinh thiên động địa bất kỳ ai cũng đều phải hoảng sợ nói chi là nó. Còn chị Phận thì nãy giờ do chị như là đi guốc trong bụng Lợi nên chị cứ thủ thế dè chừng từng thái độ, cử chỉ của nó nhưng nó chẳng có động tĩnh gì cả chỉ hơi trằn trọc, khó ngủ mà thôi nên chị càng lúc càng cảm thấy an tâm rồi giấc ngủ đến với hai chị em lúc nào chẳng biết. Tấm chăn màu cứt ngựa quá mỏng manh nên không tài nào ủ ấm hết cho cả hai chị em, trong giấc ngủ say không thể nào chịu đựng nổi cảm giác giá lạnh của đêm mưa nên dù không hẹn nhưng vẫn vô tình xích người sát vào nhau để tìm và sưởi hơi ấm của nhau.

Có lẽ gần hai giờ đồng hồ sau, thức giấc cùng lúc, nghe ngoài trời vẫn còn mưa, thấy khoảng cách giữa nhau không còn là bao xa nữa, hai chị em nhìn nhau bằng ánh mắt thật lạ lùng mà chỉ có cả hai mới hiểu nổi ; bất chợt nó cử động xích người tới một chút rồi đặt đôi môi hôn lên vầng trán chị và tuy bẽn lẽn, ngượng ngùng nhưng chị vẫn yên lặng. Một luồng hơi nóng gai gai từ dưới xương cùng nó chạy rần rật lên như dòng điện dọc theo sống lưng lên trung ương thần kinh và dần dần lan tỏa khắp châu thân, tứ chi ; đó chính là nguồn hưng phấn tình yêu đang dâng lên, tràn trề khiến nó giờ phút này đây không thể nào tự chủ được trước nét đẹp man dại của chị, cho dù thiên lôi có ngăn cản nó d0i nữa thì nó vẫn cương quyết yêu cho bằng đươc chị mới thôi. Từ vầng trán chị, Lợi hôn lần xuống mắt, xuống mũi, xuống hai gò má bầu bầu nhô cao hai lưỡng quyền của chị ; cánh tay trái nó chậm rãi lần xuống ôm nâng dưới gáy chị một cách âu yếm, mến thương và chỉ trong chốc lát, chị Phận đã lặng lẽ đón nhận những nụ hôn nó trao tặng cho, thỉnh thoảng chị còn hôn trả vào mắt, vào mũi nó. Vì sao chị lại chấp nhận làm bạn gái của nó-một thằng nhóc mới có mười bốn tuổi? Có lẽ là do số phận an bày, run rủi cho chị và nó gần gũi, chung đụng nhau bằng một trận mưa lớn cầm chân như thế này? Có lẽ chị không còn con đường nào khác để chọn lựa được nữa nên chị đành phải vậy, vả lại hơn nữa chị giờ đây có khác gì cảnh tượng một cái cây khô đứng giữa đồng bỗng dưng hứng được một cơn mưa dầm ướt át. Đấy chính là dòng tư tưởng của chị trước lúc buông thả cõi lòng cũng như thân xác vào vòng tay ấm càng lúc càng xiết chặt của người tình ; cũng như nó, hơi thở chị dần dần nặng nề, hổn hển, gấp rút, vội vàng và những nụ hôn hai chị em trao cho nhau cũng càng lúc càng nhiều, càng tràn dâng chẳng khác gì nước mưa ngập quanh căn chòi rẫy ròng ròng chảy xiết. Với sự kích thích, hưng phấn, vui vẻ như mở cờ trong bụng, gióng trống trái tim, nó hôn như mưa như gió lên khắp khuôn mặt ngăm đen, mịn màng của người chị hàng xóm tuy đã luống tuổi nhưng vẫn còn hấp dẫn, tuyệt vời. Giây phút đầu tiên, khi biết là mình và bạn tình của mình cần gì, muốn gì, cả hai chị em đều cùng lụp cha lụp chụp, vụng về, lúng lúng trong nỗi ngượng ngùng, e thẹn khi phát giác ra là hai đôi môi đang mày mò tìm kiếm nhau để kết nối sức mạnh của con tim. Hai đôi môi vừa gắn vào nhau thì lập tức rời nhau ra trong cảm giác ngập ngừng, luyến tiếc ; vừa mới rời ra lại mày mò gắn vào nhau, cứ thế gắn vào rời ra liên tục mười mấy lần rồi bỗng chốc hai đôi môi không còn rời ra được nữa, không những thế còn bắt đầu quấn quýt luồn sâu vào nhau đến tận gốc lưỡi hàm răng. Hai chị em ngất ngây, đê mê, đắm đuối đánh lưỡi với nhau để khám phá, tận hưởng cảm giác hương vị ngọt ngào, mùi mẫn của nụ hôn đầu đời hai chị em trao cho nhau ; thế đấy mới gọi là tình yêu đã bất ngờ đến cùng hai chị em chẳng khác gì trận mưa đêm nay, tựa như một cơn gió vùn vụt thổi hoặc một áng mây bay lạc, một đóa hoa rơi vội…Thật khó có thể nào lý giải được vì sao chị Phận từ trước đến giờ thẳng thừng chối từ tình cảm của Lợi ưu ái dành cho chị đêm nay lại hồ hởi đón nhận nó? Chắc là do duyện kiếp hai chị em vốn dĩ đã được ông tơ bà nguyệt kết xe ngay từ kiếp trước cho nên kiếp này dù muốn dù không vẫn không thể nào không chấp nhận nhau được. Hai vợ chồng ông Phúc thường nói chuyện kháo với nhau là cô con gái thứ ba của họ do quá quê mùa, kệch cỡm nên có lẽ sẽ không bao giờ có được mảnh tình vắt vai nữa chứ đừng nói chi là hôn nhân trường cửu, có chồng có con đàng hoàng. Hai ông bà đâu có ngờ rằng đêm mưa này đây, nơi khu rẫy ở Hòa Long cách Bà Rịa năm cây số, con gái của mình đã có được một người tình thực sự yêu mến mình dù rằng đó chỉ là một thằng nhóc mới có mười bốn tuổi miệng vẫn còn hôi sữa và đương nhiên, chắc chắn rằng họ sẽ ngạc nhiên không kém khi thằng bé đó lại là con út bác Thạnh nhà hàng xóm thân cận nhất của họ. Họ không có thể nào tưởng tượng ra là trên dưới nữa tháng nay, thằng bé đã tìm đủ mọi cách để đeo đuổi con gái mình và đêm nay chính thức nó mới được toại nguyện vì bao ước mơ, mộng tưởng từng mong từng đợi nay đã trở thành hiện thực. Tấm chăn màu cứt ngựa lúc bấy giờ không còn đắp lên người chị Phận và Lợi nữa vì hai chị em đâu còn cảm thấy lạnh giá bởi trận mưa đêm nữa, bởi hai chị em đã có với nhau một lò sưởi thật ấm áp, dễ chịu đó chính là trái tim yêu đương và thân xác ân ái của nhau.

Từ nãy đến giờ tuy đã lâu nhưng nước bọt cứ liên tiếp tứa ra hai bên khóe miệng hai chị em và nhỏ giọt xuống nhưng cả hai dường như không ai thèm bận tâm để ý đến bởi vì chúng đang tập trung vào một việc trọng đại hơn, chủ yếu hơn, sung sướng và hưng phấn hơn đó là làm tình, ân ái cùng nhau. Chị không ngớt nhắm nghiền đôi mắt, miệng luôn rên rĩ thở hắt ra, khuôn mặt cử động hết nghiêng qua lại nghiêng lại, toàn thân chị run rẫy, co giựt, quằn quại trong khi nó đang ngấu nghiến hôn từ cổ xuống vai và chổ da thịt dưới lớp vải cổ áo hở ngực của chị. Dù là hoàn toàn không hề xin phép chị lấy một tiếng một lời nào cả nhưng nãy giờ hai bàn tay nó đã ngang nhiên lì lợm mày mò, sờ soạng khắp cả phần trên thân thể chị ; đúng là cầu gì được nấy, hồi chiều nó cứ mãi mong sao cho trời mau tối để vào Hòa Long tỏ tình với chị và hiện tại thì nó đã được toại nguyện, đất khô hứng được mưa dầm, đêm lạnh có lửa sưởi ấm. Hai bàn tay Lợi lúc này đang khéo léo, nhẹ nhàng lần cởi hai hột nút ốc nơi cổ và ngực chiếc áo đồ bộ vải trắng chấm bông đã ngã sang màu cháo lòng của chị Phận ; lúc đầu chị còn từ chối, cự tuyệt bằng cách nắm giữ hai bàn tay nó lại nhưng những cái vuốt ve, mơn trớn nó lướt trên da trên thịt chị khiến chị nhanh chóng buông lơi tay nó ra. Vậy là được nước được trớn, chẳng ngại

ngại ngùng chi, nó tiếp tục cởi mở hột nút ốc thứ ba, thứ tư rồi cuối cùng là hột nút ốc thứ năm. Nhắc lại chiếc xe đạp của nó khi nãy nó đã dắt vào trong chòi dựng sát vào chiếc xe chị và bên trong chòi được soi sáng tuy lờ mờ nhưng khá rõ ràng bởi ngọn đèn dầu nhỏ treo nơi cây đinh đóng nơi cột chòi ; nhờ vậy cho nên sau khi cởi hết nút áo chị, nó nhìn thấy lớp vải chiếc áo ngực màu trắng hãy còn khá mới nổi bật trên làn da ngăm đen mịn màng của chị khiến nó càng cảm thấy kích thích, ham muốn vô cùng.

Khi nó cởi hai vai áo chị xuống, chị lần lượt khẽ nhỏm nghiêng người sang bên phải rồi qua bên trái để tạo điều kiện cho nó dễ dàng cởi mở hai ống tay áo ra khỏi hai cánh tay chị, hết tay phải rồi đến tay trái ; vì đã từng trãi qua mười một mối tình với mười một người tình, lớn tuổi có, nhỏ tuổi có nên việc cởi áo phụ nữ để khám phá, thưởng thức và chiếm đoạt giờ đây đối với nó chỉ là chuyện nhỏ không thành vấn đề. Sợ rớt áo chị Phận xuống đất, sau khi cởi ra xong, Lợi để áo chị lên mé đầu ghế bố nằm rồi ngồi dậy tự lần hai bàn tay cởi luồn chiếc áo thun kiểu màu cam nó đang mặc trên người lên cổ, tròng qua khỏi đầu rồi lần lượt rút hai cánh tay ra khỏi hai ống tay áo, hết tay trái đến tay phải. Mặc dù không nói không rằng chi cả nhưng khi thấy hai bàn tay nó lòn xuống lưng chị thì chị hiểu ngay là nó muốn làm chi rồi nên chị lại khẽ nhỏm lưng lên ; vậy là trong chốc lát, nó đã tháo xong hai cái móc nhỏ bằng nhôm nối hai sợi dây chiếc nịt vú bằng thun voan trắng cũng đã ngã sang màu cháo lòng. Chỉ mấy cái nháy mắt sau, chiếc nịt vú hoàn toàn không còn bó sát vào hai gò ngực căng tròn của chị nữa mà từ từ lỏng dần, lỏng dần sau đó tuột lệch xuống dưới. Sau khi hoàn tất mọi việc đâu vào đấy, nó lại tiếp tục để chiếc áo thun của nó cùng chiếc áo ngực của chị lên cùng một chổ với áo đồ bộ chị mà nó mới cởi ra khi nãy. Trước mắt nó lúc này chính là thân thể tuyệt mỹ đầy hấp dẫn và khêu gợi của người phụ nữ láng giềng mà gần hai tuần lễ nay đã xui khiến nó mất ăn mất ngủ ; chuyện đời có nhiều lúc quá đỗi bất ngờ xảy ra đến nỗi không thể nào lường trước được bởi lẽ hiện giờ tuy là đang ôm ấp chị trong vòng tay, đang hôn hít chị đủ mọi nơi mọi chốn nhưng nó vẫn còn có cảm giác là nó đang thả hồn trong giấc mộng thì phải? Nó lẳng lặng cúi xuống, bắt đầu cuộc hành trình tìm hiểu, khám phá, thưởng thức và chiếm đoạt thân thể trinh nguyên của chị ; người phụ nữ hai mươi bảy tuổi lại tiếp tục với cơn xúc cảm quằn quại, run rẫy đầy phấn khích, ham muốn đón nhận, trao tặng. Tuy chị Phận nhan sắc kém cỏi không bằng ai nhưng một khi đã trót mang nặng lòng yêu thương đối với chị nên trong con mắt Lợi, trái lại chị là một người tình tuyệt vời nhất trên thế gian này, chỉ có Hằng Nga là tương xứng tương đồng với chị mà thôi ngoài ra không có ai sánh bằng hơn thế nữa. Còn chị mặc dù chị có vẻ quê mùa, học vấn lại thấp nhưng không phải vì vậy mà chị thiếu đi hiểu biết trong việc làm tình, ân ái với thằng nhóc người tình nhỏ hơn chị những mười ba tuổi nhưng có lẽ đó chính là bản năng sẵn có ở nơi chị cũng như bất kỳ người phụ nữ nào khác để đáp ứng nhu cầu tình dục của bản thân một cách bình thường ; có lẽ do đây là lần đầu tiên cho nên thao tác của chị chưa hòa nhịp được với thao tác của nó, vẫn còn lúng túng, vụng về, ngượng ngập, lụp chụp…Tuy vậy những gì mà hai chị em trao cho nhau trong đêm mưa tình đầu tiên này vẫn không hề bị giảm đi những xúc cảm hưng phấn, gợi tình sung sướng, đê mê, ngây ngất ; vậy thì kết luận rằng tình yêu là thứ không hề bị phân biệt bởi tuổi tác, địa vị, nghề nghiệp…quả không sai. Chòi rẫy nhà ông Phúc nay trở thành chòi hoa chúc của hai chị em, chiếc ghế bố nằm hóa nên giường hạnh phúc của hai chị em ; bên ngoài, trận mưa đêm càng lúc càng vật vã, giằng xé bao nhiêu thì bên trong chòi, hai chị em cũng càng lúc càng giằng xé, vật vã bấy nhiêu. Hai gia đình ông Phúc và ông Thạnh đâu biết được là lúc này có hai đứa con của hai bên gia đình đang say đắm yêu nhau, làm chuyện vợ chồng với nhau ; có thể nói đêm nay là đêm hưởng tuần trăng mật của hai chị em mà không cần phải đi đăng ký kết hôn.

Thôi thì những gì thuộc về hậu quả của cuộc tình đầu hai chị em thì cứ để hạ hồi phân giải, chúng ta cứ để cho cuộc tình của cả hai diễn ra một cách suông sẽ, vẹn toàn, có sau có trước đi đã. Lúc này, Lợi đang lặng lẽ cúi xuống ngậm nút lấy đầu núm vú phải chị Phận và lần bàn tay phải lên mày mò, sờ soạng, nắn bóp bầu vú trái còn lại của chị ; chẳng khác gì hai hòn hỏa diệm sơn sắp sửa phun trào nham thạch, hai bầu vú tròn căng của chị không ngớt rung rung chuyển động theo nhịp thở gấp rút, hổn hển liên tục nâng lên hạ xuống càng về sau càng tạo kích thích, ham muốn cho nó. So với mười một người tình đã từng đi qua cuộc đời nó, tuy có vẻ hơi quê mùa nhếch nhác nhưng quả thật chị cũng hấp dẫn, tuyệt vời chẳng khác gì chị Mỹ, cô Phụng, chị Lê, cô Minh Trí, chị Hải…; trong vòng tay ôm ấp, ấm áp của nó, chị trông như một con mèo con nhỏ nhắn, ngoan ngoãn giờ thì chỉ biết đón nhận, hưởng thụ đồ ăn do chủ nhân cho, chị thật sự háu hức và mong mỏi những gì mà nó ban tặng cho chị trong đêm tình mưa gió này. Đêm nay thực sự là một đêm mà có thể hai chị em đều không thể nào quên được trong cuộc đời này bởi lẽ trong từng giây phút trôi qua, cả hai đều cùng nhau thăng hoa lên cõi thiên đường tình ái rực rỡ ánh hào quang chói lọi. Trong thâm tâm sâu xa, Lợi nghĩ nếu mà chị Phận mà giàu sang quý phái, học cao làm lớn và có nhan sắc một chút thì chưa chắc gì nó chiếm đoạt được trái tim cũng như thân xác chị như hiện giờ ; quả là cám ơn Trời Phật đã ban tặng cho nó người tình thứ mười hai rất dễ thương, duyên dáng, đằm thắm, dịu dàng tựa chú chim vành khuyên nho nhỏ. Còn chị người tình hai mươi bảy tuổi của nó trong đêm mưa tình gió yêu này, chị luôn tâm niệm rằng trên cuộc đời này chắc là chỉ có mỗi mình thằng nhóc con chú Thạnh hàng xóm thân cận với gia đình chị thương yêu chị mà thôi chứ chẳng hề có ai khác vào đây nữa cả. Thẳng thừng mà nói, trước giờ tuy đã có những ba đám mối mai đến nhà coi mắt dạm ngỏ chị nhưng đám nào cũng như đám nấy vừa nhìn thấy chị là họ quay gót 1800 đi luôn không hẹn ngày trở lại ; bản thân chị cũng từng thầm để ý đến một anh chàng ba mươi tuổi con gia đình bạn thân quen với bố chị nhưng cuộc đời là thế đó, những gì chị theo đuổi thì không bao giờ đến với chị đâu còn những gì chị quay mặt với chúng thì lại đến với chị mà tình yêu của Lợi dành cho chị là một ví dụ điển hình.

Đang say sưa nút vú chị, bất chợt nó ngẩng mặt lên, rướn người tới rồi đôi môi nó hé mở đầu lưỡi đưa ra ngoài và chị hiểu ý nó ngay, cũng mở rộng đôi môi cho lưỡi chị bắt đầu quấn quýt lấy lưỡi nó một cách vội vã, cuồng loạn, mê mệt. Hình như là hai chị em vừa thắm thiết gọi tên nhau vừa vật vã nút lưỡi nhau trên chiếc ghế bố nằm tuy chật hẹp nhưng giờ đây hai chị em dường như không còn quan tâm đến chổ họ đang làm tình, ân ái với nhau rộng hay hẹp? Cả hai giờ thì chỉ còn nhớ, còn biết đến mỗi một điều đó là họ đang trao tình gửi yêu cho nhau chứ còn những vấn đề khác như gia đình, bố mẹ, anh chị em, công việc…cả không gian, thời gian và trận mưa tầm tã ngoài trời họ đều quên tuốt, chẳng nhớ chi cả. Thời gian như ngừng trôi, không gian như lắng đọng lại xung quanh hai chị em với mối tình vụng trộm, lén lút, nồng nàn, cháy bỏng ; hai chị em có thể được ví như là lửa để gần với rơm lâu ngày và nay lửa đã bén vào rơm rồi rơm lập tức bốc cháy ngùn ngụt, không sao dập tắt cho nổi. Cũng như bao cô gái khác cùng trang lứa, tuy quê mùa lại ít học nhưng dầu sao đi nữa thì chị Phận cũng có ít nhiều mơ mộng, chờ đợi một hạnh phúc tình yêu nào đó đến với chị và nay chị nào có ngờ đâu là chị phải đồng tình chấp nhận làm người tình của một thằng nhóc nhỏ hơn chị những mười ba tuổi đầu ; chị không những buồn phiền, trách móc bởi chị biết đây là số phận đã an bày mà trái lại chị còn tỏ ra vui vẻ, hồ hởi đón nhận. “Chẳng biết một lát nữa đây nó có…ấy mình không nhỉ?”-Chị nhủ thầm rồi bất chợt khuôn mặt chị lại ửng đỏ lên như gấc chín ; lúc bấy giờ, Lợi đã lần đôi môi nó xuống và lần này nó chuyển sang ngậm nút lấy đầu núm vú trái của chị còn bầu vú phải chị mà nó vừa mới nút chán chê xong khi nãy thì nó lần bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp. Với một quãng thời gian khá lâu có lẽ là gần hai tiếng đồng hồ, coi như nó đã hoàn tất công trình tìm hiểu, khám phá, thưởng thức và chiếm đoạt toàn bộ phần trên thân thể chị, tuyệt nhiên không còn chổ nào mà nó chẳng biết, chẳng thăm, chẳng hỏi. Vậy là lúc này đây, chị chính thức trở thành người tình hay nói một cách chính xác hơn là người vợ, người bạn đời trăm năm sắt son chung thủy của nó nhưng giờ thì chỉ còn thiếu một thao tác cuối cùng quan trọng nữa thôi đó là giao hợp truyền tinh truyền giống cho nhau. Đương nhiên là nãy giờ chị Phận đã nghĩ ngợi đến chuyện này rồi, chị bẽn lẽn ngượng ngùng tự hỏi là không biết mình có chờ đợi giây phút ấy hay không mà con tim chị cứ đập liên hồi tỏ vẻ bồi hồi, xao xuyến, khắc khoải vậy ta? Tuy quê mùa, ít học nhưng dẫu sao đi nữa thì chị ít nhiều cũng biết qua loa, đại khái về chuyện bí mật phòng the ấy ; chị cũng biết là người ta sau khi “ấy” xong, có thể người phụ nữ sẽ mang thai và sau đó là sinh con. Khi nhận thấy hai bàn tay nó đang lần xuống nắm lấy hai bên lưng chiếc quần đồ bộ đã hơi phai màu của chị để chuẩn bị cởi tuột xuống dưới, chị thực sự cảm thấy hồi hộp, lo sợ không kém nhưng không thể nào dối lòng mình được nữa vì chị từ trước đến giờ cảm thấy thiếu vắng quá nhiều mà Lợi thì tuy có bù đắp cho chị mặc dù chưa được nhiều cho nên mới vừa nắm giữ tay nó thì chị đã vội buông ra. Không những thế, chị còn tạo điều kiện giúp đỡ hỗ trợ nó cởi quần chị xuống dễ dàng, nhanh chóng hơn bằng cách lần lượt co duỗi hết chân phải rồi đến chân trái ; do vậy chẳng mấy chốc chiếc quần chị đã bị nó tuột khỏi hai bờ mông nhỏ nhắn và cặp đùi no tròn, qua hai đầu gối đến cặp giò thon dài rồi cuối cùng là hai bàn chân đen mịn, nuột nà. Chị biết là nó cởi quần chị ra không phải là không có mục đích mà chính là để thực hiện cái “chuyện ấy” với chị nhưng chị vẫn yên lặng, tuyệt nhiên không hề cự tuyệt phản kháng chi cả ; trong khi đó, nó cẩn thận gấp chiếc quần chị Phận lại làm đôi rồi để lên mé đầu ghế bố nằm, sau đó không ngần ngại chi cả, nó tiếp tục lần hai bàn tay khéo léo xuống để cởi tiếp lớp vải che chắn cuối cùng trên thân thể chị đó là chiếc quần lót bằng vải thun voan trắng cũng đã hơi cũ. Đấy chính là nơi cất giấu bộ phận quan trọng, kín đáo nhất cuộc đời người con gái trinh nguyên của chị ; theo đà cởi tuột của hai bàn tay nó, chiếc quần lót chị từ từ rời khỏi mông, đùi, đầu gối, bàn chân rồi cuối cùng được nó đàng hoàng để lên chung với áo thun của nó, quần áo đồ bộ và áo ngực của chị. Lần đầu tiên bước vào cõi yêu đương, ân ái, chị thực sự cảm thấy sung sướng, hoan hỉ quá mức bình thường và một điều khiến cho chị cảm thấy hết sức ngạc nhiên đó là Lợi tuy còn nhỏ tuổi nhưng trong tình trường lại tỏ ra quá thành thạo, rành rõi, tinh vi, lão luyện khiến chị dù cho trong bụng có không ưng đi chăng nữa thì cuối cùng rồi cũng phải ưng. Chị có vẻ chờ đợi nó một cách thong thả chứ không vội vàng, gấp gáp trong khi nó đang tự giải phóng chiếc quần tây và chiếc quần đùi nó đang mặc trên người ; cũng như chị, nó hoàn toàn không có vẻ gì là nôn nóng, hấp tấp bởi lẽ hành vi chậm rãi, nhẹ nhàng, khiêm tốn, tế nhị, ân cần và lịch sự là ưu điểm nổi bật của nó làm cho bất kỳ người phụ nữ nào một khi đã ngã vào vòng tay nó thì đều đồng tình cả hai tay và chị Phận cũng chẳng phải là trường hợp ngoại lệ. Sau khi cởi xong chiếc quần tây cũ bằng vải gapardin cùng chiếc quần đùi vải sọc caro, nó chậm rãi để lên lẫn lộn cùng với quần áo chị ; dương vật nó lúc này bật cương ngỗng lên rất to, rất dài và rất cứng, không ngớt giựt giựt liên tục nếu nó không tự kiểm soát kiềm chế được thì nãy giờ chắc là “cu cậu đã khóc ngoài quan ải”mất thôi. Nó vẫn còn đủ sức để kéo dài thời gian thêm hơn nữa, bằng chứng là nó cúi xuống vừa dùng môi lưỡi vừa dùng bàn tay để hôn, liếm, mày mò từ dưới bàn chân chị lên cặp giò, đầu gối, đùi đến bụng dưới, hai vòng eo, hai bầu vú tròn căng cuối cùng là đôi môi mềm mại, thơm tho của chị.

Chị quằn quại, rên rĩ, hai bàn tay chị thừa thãi không biết làm gì cứ xoa tới xoa lui đầu tóc người tình nhỏ của chị ; thỉnh thoảng hai cánh tay chị lại buông thỏng hai bên sườn do đó mà bàn tay phải chị đã vô tình đụng chạm phải dương vật cương cứng của nó, đương nhiên chị biết là gì rồi và chị giựt phắt tay lại, sau đó chốc lát chị rụt rè nắm lấy trong bàn tay chị cái dương vật của nam giới đầu tiên trong cuộc đời chị. Chỉ vài giây phút sau, cả hai chị em dường như đã tự nhận được tín hiệu câm của tình dục nên đều biết là giờ phút trọng đại nhất của chúng đang sắp sửa bắt đầu ; bằng thao tác thật tinh vi, khéo léo, lão luyện vô cùng, Lợi từ từ trườn người tới chẳng khác gì một con kỳ đà leo lên trên người chị Phận một cách gọn gàng, chuẩn xác không thể nào sai lệch đi đâu cả. Chị tuy có một chút xấu hổ nhưng chính chị lại khẽ mở hai chân mình rộng ra hai bên để nó dễ dàng nằm vào giữa và bắt đầu đưa đầu khấc dương vật nó mày mò tìm kiếm lổ âm đạo chị ; khi nãy nó cũng đã tìm hiểu ở nơi kín đáo này của chị rồi, vì còn là con gái nên cửa mình chị môi lớn cũng như môi bé đều khít rịt được phủ bên trên và xung quanh bởi một lớp lông dày đen mịn như nhung, nhơm nhớp dịch nhờn sinh lý. Chị bỗng há hốc miệng, chảy cả nước mắt sống khi một cơn đau như bị ai giằng, bị ai xé, như bị banh da xẻ thịt lan tỏa từ âm đạo ra khắp châu thân, miệng chị bật ra tiếng rên rỉ trinh nguyên đầu đời ; đó chính là lúc dương vật nó đang càng lúc càng đi sâu vào trong âm đạo chị với cảm giác sung sướng, khoái cảm đến cùng cực vì đây là lần thứ mười một nó được khám phá, thưởng thức, hưởng thụ và chiếm đoạt trinh tiết của một người phụ nữ còn trinh. Bằng chứng cụ thể là đầu dương vật nó vừa mới đi đến tận cùng âm đạo chị và chỉ trong nháy mắt đã làm thủng rách ngay màng trinh-cái quý giá nhất đáng giá ngàn vàng trong cuộc đời con gái của chị. Vậy là chị nay đã hoàn toàn trở thành người của nó rồi, đương nhiên chị không còn là người cô đơn độc thân nữa ; tuy rõ ràng là không thấy được nhưng có thể mường tượng ra là đang có vài giọt máu trinh hồng hồng pha lẫn dịch nhờn tiết ra từ âm đạo chị nhỏ ra thấm xuống mặt chiếc ghế bố nằm phía dưới mông chị. Lúc này, hai vợ chồng ông Phúc thịt bò cùng bốn đứa con đang say sưa giấc nồng ở Bà Rịa nhưng cho dù họ có thức đi nữa thì họ cũng không thể nào ngờ được rằng lúc này người con gái thứ ba trong gia đình ở khu rẫy Hòa Long không còn là con gái nữa mà đã trở thành một người đàn bà. Giờ phút này đây, cuộc tình giữa chị Phận và Lợi tuyệt nhiên hoàn toàn không còn là cuộc tình vạn dặm nữa mà đã trở thành cuộc tình thân thiện, gần gũi giữa hai con tim chênh lệch hơn kém nhau những mười ba tuổi. Gia đình nó những tưởng đêm nay nó đến chơi và ngủ lại tại nhà thằng Long ở Chợ Cũ nhưng có ai ngờ được là nó dám cả gan nói dối để mò vào rẫy nhà bác Phúc để chiếm đoạt trinh tiết chị con gái thứ ba của bác. Trên lưng nó lúc này cứ liên tục xuất hiện nhiều đường xước rướm máu hồng đỏ vì những ngón tay móng nhọn của chị cứ mãi miết cào cào da thịt nơi lưng nó ; chính là lúc nó vận sức nhấp nhỏm hai mông lên xuống liên tục đưa đẩy dương vật thụt ra thọt vào sâu tận bên trong tử cung chị khiến chị càng lúc càng cảm thấy đau đớn, xót xa lẫn lộn phấn khích, sung sướng. Hai hòn dái nó lúc này quả thật hùng dũng, hiên ngang gác hai bên cửa mình chị, liên tục co bóp như là để tăng thêm sinh lực cho dương vật nó không ngừng đẩy đưa vào sâu nơi cung cấm kín cổng cao tường của chị ; thành âm đạo chị có lẽ do nguồn cảm hứng hừng hực tràn ngập khắp cơ thể nên cũng liên tục co thắt theo từng giây phút thít chặt lấy phần thân dương vật nó. Tuy đây là lần đầu tiên giao hợp, chị lại còn con gái trinh nguyên, âm đạo còn bót nhưng do dịch nhờn sinh lý phụ nữ nơi cơ thể chị tiết ra khá nhiều và cửa mình chị co giãn tối đa nên mới có thể chứa đựng gần như hết toàn bộ chiều dài phần thân dương vật vừa dài vừa to vừa cứng của người tình nhỏ. Từ trước đến giờ, đương nhiên là chị Phận và Lợi không thể nào ngờ được đêm nay lại là đêm động phòng hoa chúc của hai chị em tuy rằng cả hai không hề có lấy một đám cưới nào cả cũng như là không hề đăng ký kết hôn. Riêng nó thì khỏi phải bàn cãi tranh luận là tại sao nó cứ hết người tình này lại có thêm người tình khác, bởi vì nó có số kiếp đào hoa ; ngay cả chị ruột nó như chị Sương, chị Mỹ, chị Liên, chị họ nó là chị Đông, chị Lê, chị Hải và cô giáo nó chẳng hạn cô Phụng, cô Minh Trí, cô Thúy trước sau gì cũng phải chấp nhận nó thôi chứ đừng nói chi đến chị, một cô gái quê mùa ít học.

Càng lúc chị càng vòng hai cánh tay ôm xiết chặt lấy hai bờ vai gầy guộc của nó y như là chị sợ nó tan biến đi bất cứ lúc nào mà bỏ lại chị một thân một mình cô đơn chơ vơ trên cõi đời cay đắng, nghiệt ngã này chăng? Đôi lúc do quá trơn cho nên khi mới thụt ra thì dương vật nó bất cẩn tuột hẳn ra bên ngoài âm đạo chị, tuy nhơm nhớp nhưng không phải vì vậy mà dương vật nó không dài ra, không to ra, không cứng lên trông chẳng khác gì một khẩu súng thần công thời kháng chiến chống Pháp của quan quân triều Nguyễn. Sau khi âu yếm đặt lên đôi môi chị một nụ hôn cháy bỏng như thay thế cho một lời xin lỗi, nó lần nữa lại trườn người tới leo lên người chị, để đầu khấc dương vật nó ướm ngay cửa mình chị và lần này nó thọt vào hơi mạnh khiến chị không khỏi bật lên tiếng rên. Quả thật có thể nói rằng dương vật nó như là lao đến phá vỡ mọi ngóc ngách tế bào, từng mạch máu vi mô trong cơ thể chị mà đây chính xác là lần đầu tiên chị cảm nhận được từng cơn cảm giác quá đỗi phấn khích trào dâng như sóng thần mỗi khi nó tiếp xúc xâm nhập vào chị. Lớp lông nơi gốc dương vật Lợi hãy còn lưa thưa, non nớt giờ đây cọ sát vào lớp lông dày đen mịn phủ xõa bên trên và xung quanh âm đạo chị Phận tiếp tục tạo thêm cho cả hai chị em một cảm xúc khoan khoái, dễ chịu mà có thể là suốt cả cuộc đời không sao quên được nhau. Mai sau này lớn lên cùng năm dài tháng rộng, chị đi lấy chồng còn nó thì cưới vợ cũng chưa chắc gì cả hai quên đi được đêm tình mưa buồn ướt át, giá lạnh này. Mặc dầu mới có mười bốn tuổi đầu nhưng có lẽ đã quen từng trãi, có thêm nhiều kinh nghiệm do đó không những nguồn tài nguyên sinh lực của nó khá dồi dào mà nó còn có khả năng tự kiềm chế để kéo dài thêm thời gian khoái cảm cho nó và cho cả người tình…

Đêm mưa càng về khuya, với cuộc tình nồng nàn, đắm đuối, chị đã trao tặng cho nó tất cả những gì chị có trên cũng như trong thân thể chị, tuyệt nhiên không hề giấu giếm nó bất cứ cái gì cả ; ngay đến cái quý giá nhất đáng giá nghìn vàng của cuộc đời chị, chị cũng tự nguyện hiến dâng cho nó nốt. Không rõ là sau khi kết thúc cuộc tình này rồi, hậu quả đến với chị sẽ như thế nào đây? Ngộ nhỡ chị mang thai với nó thì biết ăn làm sao, nói làm sao với hai bên gia đình vì giữa nó và chị thì dẫu sao chị cũng là người lớn còn nó thì mới là một thằng nhóc học lớp 9 ; làm sao thế gian có thể nào tin được rằng chính nó lại là người chủ động tỏ tình với chị, dẫu sao thì chị phần nào cũng có lỗi vì ai bảo chị không biết giữ mình giữ mảy làm chi để cớ sự xảy ra rồi than thân trách phận? Giữa lúc chị Phận vẫn còn đang miên man suy nghĩ này nọ, bất chợt chị và Lợi cả hai chị em đều có cảm giác như là vừa mới bị vọp bẻ ngay giữa đại dương bao la, bát ngát sóng dồn mà chẳng hề có lấy một cái phao cứu sinh nào cả ; đấy chính là lúc hai chị em cùng nhau rơi vào giai đoạn khoái ngất của cuộc tình và hiện tại dẫu cho nó có là thần là thánh đi cũng không thể nào kéo dài thêm thời gian khoái cảm của mỹ vị yêu đương được nữa. Lúc này ngập sâu lút cán bên trong âm đạo chị, dương vật nó co giựt liên tục, vừa co giựt vừa xối xả bắn phụt vào tử cung chị những tia tinh dịch đục nhờ nhờ như nước cơm, nhơm nhớp và rin rít chẳng khác gì keo dán ; đấy chính là một nguồn dẫn đường đi nước bước của vô số con tinh trùng từ cơ thể nó truyền sang cơ thể chị một dòng máu Lạc Hồng di truyền bốn ngàn năm văn hiến. Chị không ngần ngại chi cả, đón nhận hết tất cả tinh lực của nó vào trong người chị cho dù chị thừa biết

là có thể sẽ có một con tinh trùng nào đó lạc bầy, ve vẫy trong cửa mình chị tình cờ gặp phải trứng rụng của chị, làm cho tế bào trứng đó thụ tinh kết cấu thành một bào thai oan nghiệt. Hai chị em ôm chặt cứng lấy người của nhau, đều cùng hít hà, rên rĩ, khoan khoái, hoan hỉ, sung sướng quá đỗi làm sao ; đầu tóc nó cứ rối bù lên do hai bàn tay chị cứ thừa thải không biết làm gì nên xoa tới xoa lui. Có lẽ vì quá yêu chị từ cả nữa tháng nay cho nên tinh dịch nó xuất ra quá đỗi dồi dào, chẳng khác gì một trận sóng thần kinh hồn từ trong âm đạo chị tràn cả ra ngoài khiến cho hai bên đùi và vùng bụng dưới của hai chị em đều bị nhơm nhớp, ươn ướt, khó chịu vô cùng nhưng có lẽ hai chị em không hề bận tâm gì đến chuyện này cả. Trận mưa đêm bên ngoài lúc này cũng đã vơi dần đi sắp tạnh, đồng tương tự như vậy thì cuộc tình đầu mới mẻ của hai chị em lúc này cũng đang từ từ giảm dần đi cường độ phấn khích, kích thích, ham muốn. Sau khi nó xuất tinh xong, nó và chị cả hai đều cùng có cảm giác rã rời, tan biến trong hưng phấn tình yêu với tất cả những gì mà hai chị em đã hiến dâng, trao tặng cho nhau một cách âm thầm, lén lút, vụng trộm trong căn chòi rẫy vắng lặng, im lìm này. Nó rút dương vật nó ra khỏi âm đạo chị, lúc này “cu cậu” đã mềm xèo như trái chuối chín rục, thun nhỏ lại chẳng khác trái ớt khô và ướt nhẹp tựa mới vừa bị mắc mưa nhiễm gió ; nó uể oải ngồi dậy lấy quần áo mặc vào đồng thời sau đó nó cũng không quên giúp chị mặc lại y phục…

Trên đời này chuyện gì cũng vậy, nếu xảy ra được một lần rồi mà không hậu quả hoặc hề hấn gì thì người ta sẽ dễ dàng ăn quen để mà lập lại lần thứ hai, thứ ba…và có thể rất là nhiều lần. Chị Phận và Lợi sau đêm mưa tình ấy, tuần sau vào buổi trưa ngày thứ bảy, cũng tại căn chòi rẫy, hai chị em lại tái diễn màn ái ân, làm tình hoan lạc giữa ban ngày ban mặt vì nơi đây quả thật thanh vắng, xung quanh lại thưa thớt người làm rẫy ; riết rồi hầu như là không hề có buổi chiều nào mà nó vắng mặt tại rẫy nhà bác Phúc. Sau khi làm xong công việc là hai chị em lại hối hả, hổn hển cởi quần áo cho nhau rồi lăn lộn, chơi nhau trên chiếc ghế bố nằm với tất cả sinh lực, tinh lực để truyền hết tinh hết giống cho nhau. Hai gia đình ông Thạnh và ông Phúc thấy hai chị em thân mật, gần gũi với nhau, hay đi lên rẫy cùng nhau nhưng họ chẳng qua coi đó như một đôi bạn, chẳng hề nghi ngờ gì cả chứ họ không thể nào biết được đó là một cặp tình nhân vừa mới vượt qua cuộc tình vạn dặm./.

 

Hết.

Truyện cùng chủ đề