Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Truyện ngắn hay nhất phần 74

Vì ta quá yêu chủ nhân



Đây là câu chuyện về một cậu bé với ánh mắt lương thiện, cậu bé hiền lành và nhút nhát cùng chú chó nhỏ của mình – Kiki.

Đây không phải là truyện kinh dị…

***

1.

Từ lúc Cậu bé còn nhỏ xíu, nhỏ xíu, chú chó nhỏ đã ở cạnh cậu chủ. Nó quanh quẩn bên cậu bé, chơi đùa và bảo vệ cậu bé. Nó lớn lên cùng cậu bé cho đến lục cậu bé đi học lớp 1, rồi lớp 2, lớp 3…

Họ : Một người – một chó, nên tôi chẳng thể nào kể ra những lời thoại hai chiều.
Vì cậu bé thì dặn dò “Tao đi học nhé, mày ở nhà ngoan”, “Ki ki, tao về rồi” “Ki, lại đây ăn cơm nào”.

Và Kiki đáp lại bằng những tiếng “gâu gâu, gâu, ẳng” và cái quẫy đuôi vui mừng.

Ngày qua ngày, Kiki trở nên già nua và yếu ớt. Nó thở những hơi thở khó khan và nặng nhọc, cậu bé trèo lên giường, ôm Ki vào lòng an ủi, nhưng bố mẹ cậu bé không cho phép. Sợ Kiki sẽ chết trên giường của cậu bé, liền đưa nó ra ngoài.

Cho đến ngày một ngày, sau khi đi học về, cậu bé chạy theo thói quen chạy đi tìm Ki, nhưng bố mẹ nói Ki đã chết.

Tôi có thể cảm nhận những giọt nước mắt của cậu bé rơi xuống, òa vỡ, như một thứ tình cảm đẹp đẽ nhất trên đời này, thứ tình cảm mà khi càng lớn lên – là thứ tình cảm không thể tìm lại được nữa. là thứ tình cảm khiến tôi đau lòng.

Nhưng thôi, tôi sẽ nén lại những tình cảm cá nhân kể tiếp câu chuyện này cho bạn nghe.

vi-ta-qua-yeu-chu-nhan3

2.

Cậu bé vẫn phải đến trường, nhưng kể từ lúc Kiki chết đi, nó dường như yếu đuối và ít nói hẳn. Nó không giao tiếp với các bạn, hoàn toàn đóng kín tâm tư tình cảm của mình.

Lớp nó có một thằng béo và một thằng gầy, chúng chặn đường cậu bé lại, chế giễu: “Mày chỉ là một thằng yếu đuối, con chó của mày chết rồi, giờ mày chẳng có ai để chơi cùng cả, đồ tự kỷ”.

Và chúng đánh cậu bé.

Đêm hôm đó, cậu bé đi ngủ với nỗi sợ hãi. Câu ước hơn bao giờ hết Kiki quay trở lại bên mình, như thế cậu bé sẽ không cô đơn. Cậu mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, mong muốn không bao giờ phải tỉnh dậy và đi học nữa.

Nhưng câu chuyện tôi muốn kể, thực ra là về Kiki, chứ không phải là về cậu bé.

vi-ta-qua-yeu-chu-nhan4

3.

“Nếu ngươi còn vương vấn, người sẽ thành một linh hồn lang thang, mãi mãi chỉ có thể đứng dây nhìn chủ của ngươi cho đến lúc hắn quên ngươi, mua về một chú chó khác và lại vui đùa với nó. Rồi ngươi sẽ căm hận và trở nên độc ác, sẽ không thể trở thành người vào kiếp sau”.

Linh hồn Kiki lẳng lặng lắc đầu. Nó tin rằng nếu cứ đứng ở đây, một lúc nào đó chủ nhân sẽ nhìn thấy nó. Nó từ chối cơ hội được đầu thai làm người.

Thời gian cứ thế trôi đi, cậu bé dần dần lớn lên và lãng quên đi tình cảm ngày xưa với Kiki. 5 năm, 10 năm, linh hồn của Kiki vẫn ngày ngày quẫy đuôi chào chủ khi cậu trở về nhà, nhưng rồi lại chưng hửng khi chủ nhân không thể cảm nhận thấy nó. Mỗi ngày mỗi ngày như thế, linh hồn Kiki trở nên thê lương, nỗi buồn của nó tích tụ dần dần trở thành một nỗi giận dữ điên cuồng. Ánh mắt của nó biến đổi, không còn là ánh mắt của chú chó lương thiện lúc xưa.

Sự giận dữ khiến Kiki đi theo chủ nhân mọi lúc, mọi nơi. Nó bám theo cậu chủ và tràn ngập ước muốn được đẩy cậu chủ vào cái chết. Như thế cậu chủ có thể gặp nó sớm hơn, họ sẽ đoàn tụ với nhau một cách nhanh chóng. Ý chí mãnh liệt đó đã tạo cho Kiki một sức mạnh vô hình. Ban đầu nó chỉ gây ra những thương tích nhỏ như làm chệch dao trong tay cậu, khiến cậu đứt tay, hay làm cho cậu sượt chân ngã, đôi khi là bị chuột rút lúc bơi.

Những tai nạn nhỏ không khiến cậu chủ để ý, khao khát của Kiki cũng không đủ mạnh để kéo cậu chủ của nó đến với tử thần. Cho đến khi cậu chủ mang về một chú chó nhỏ mới.

Là một chú chó giống nó như đúc, xinh đẹp và dễ thương với đôi mắt ướt át. Cậu chủ nó bắt đầu yêu thương chiều chuộng chú chó nhỏ, ngày ngay cùng ăn, cùng tắm, ngày ngày chăm sóc cho nó giống như đã từng chăm sóc nó ngày xưa.

Kiki càng thê lương hơn, bộ dạng của nó dần biến thành chó sói, linh hồn của nó nhuốm một màu đen u uất và dường như không thể tẩy rửa. ước muốn của nó mãnh liệt hơn, đủ để đẩy cậu chủ nó vào trước mũi xe tải, một tai nạn khiến cậu chủ nó mất đi một bàn chân và vĩnh viễn không thể phục hồi.

4.

Trong những ngày yên bình sau đó, khi cậu chủ ở trong bệnh viện và không được để vật nuôi vào trong, Kiki lại được hưởng cảm giác ở bên cậu chủ một mình. Nó chứng kiến cảnh cậu chủ gặp cô bác sỹ, chứng kiến cảnh họ dần yêu nhau, chứng kiến nửa năm tình yêu của họ đâm chồi nảy lộc, cho đến khi cậu ra viện. Chú chó nhỏ kia – nay đã thành một Kiki mới, giống y xì nó, vẫy đuôi chào cậu chủ quay về.

Kiki điên cuồng, nó khao khát hơn bao giờ hết tại sao cậu chủ không chết đi, tại sao cậu chủ không về với nó, không cảm thấy nó cũng đang vẫy đuôi lo lắng, tại sao cậu chủ không vuốt ve đầu nó, ôm nó vào lòng. Nó muốn rằng, lúc cậu chủ cầm con gao gọt hoa quả, nó sẽ dùng con dao đó để đưa cậu chủ về với mình.

Linh hồn của Kiki đã nhuộm đen, nó không kiểm soát nổi phần linh hồn tà ác của nó, phần linh hồn đã được cảnh báo từ trước. Nó dùng ước muốn của mình để kiểm soát con dao, chuẩn bị kết liễu mạng sống của cậu chủ mà nó yêu quý. Nó chấp nhận linh cảm rằng sau khi làm việc này, nó sẽ biến thành một con sói hoang dã mãi mãi, một con sói linh hồn lang thang, đày đọa, trống rỗng và không có chỗ để quay về.

vi-ta-qua-yeu-chu-nhan

5.

“Kiki, ta muốn cưới cô gái ấy” – giọng cậu chủ tâm sự với chú chó nhỏ cũng tên Kiki kia.

“Kiki, cô gái ấy là người ta yêu nhất trên đời, nhưng chân ta thế này, liệu có làm khổ cô ấy không”

“Kiki, giá mà ngươi còn sống, ta sẽ để ngươi gặp cô ấy”

Linh hồn của Kiki ở cái giờ phút dùng hết sức lực để điều khiển con dao, bỗng nhiên nhẹ phỗng, nó hiểu rằng cậu chủ đang nói chuyện với nó, chứ không phải với chú chó nhỏ kia. Nước mắt cậu chủ rơi xuống, từng giọt, từng giọt, thảng thốt tâm sự với nó về người con gái chàng yêu, và đôi chân tàn tật của cậu, từng câu, từng chữ như cứu rỗi cho linh hồn tuyệt vọng của Kiki.

Nó bỗng không còn u uất, không còn tuyệt vọng, nó chỉ còn nối hối hận, quay lại hình dạng ban đầu của mình, ủ rủ quay lưng như biết lỗi của mình, nó lầm lũi ra đi.

“Vì ta đã quá yêu chủ nhân….” nó sủa hai tiếng buồn bã, quay người bỏ đi khỏi căn nhà.

6.

“Đã đến lúc ngươi phải đi theo ta rồi”!

Lời kết: Đoạn kết của câu chuyện này, theo như tôi được kể lại, là linh hồn Kiki đã nhiễm bẩn nên nó không thể đầu thai thành người nữa, cũng vĩnh viễn không thể đoàn tụ với chủ nhân của nó nữa. Nó phải trả cái giá cho lòng ước muốn vượt quá khả năng của mình.

Khi một linh hồn bị nhuộm đen, nó không có kiếp sau mà đi vào con đường vĩnh viễn –con đường của sự đau khổ , trống rỗng.

Nhưng tôi đã viết lại câu chuyện đó, tôi mong nó được siêu thoát, vì kể cả con người, khi mắc tội cũng có thể sửa chữa. Tôi muốn nó có một cơ hội để được trở lại bên chủ nhân của mình, dùng hết phần đời tiếp theo để bù đắp cho đôi chân nó đã lấy đi.

[Sex Nặng] Câu Chuyện Mùa Đông



Tác giả: Nguyễn Chuối Tiêu – 2006

Phong nằm dài trên Sofa, phía dưới Phượng, vợ chàng mân mê dương vật. Nàng sục nhè nhẹ dương vật từ từ cương lên, những đường gân hằn theo đầu khấc lớn dần cho lớp da qui đầu tụt ra ngoài, nhờ rửa ráy thường xuyên nên rất sạch sẽ. Phong nhắm mắt cảm giác lâng lâng khắp cơ thể. Trong chiếc váy lụa mát rượi màu rượu chát nổi hẳn làn da trắng ngần Phượng cuối xuống mông nhô về phía sau. doc truyen sex Nàng vuốt ve dương vật chồng một cách mê đắm. Thân hình Phượng thật đẹp chạy theo đường cong của chiếc váy lụa làm tăng vẻ khiêu gợi muôn thuở của đàn bà. Môi nàng mum mum đầu khấc mắt nhìn chồng đang lim rim hưởng lạc thú trên đời. Dương vật Phong trong tư thế sung mãn nhất là khi đôi môi đỏ của Phượng ngậm sâu vào dương vật mút ngon lành như người mút kem.

Vợ chồng Phong và Phượng sau khi đi dự một buổi dạ tiệc của người bạn về đến nhà, vì ở vùng Đông Bắc Mỹ nên trời đãï rơi tuyết. Để nguyên xi đồ dạ hội, hai người bày trận cờ người. Bên ngoài tuyết đã rơi trắng sân. Bên trong lò sưởi bập bùng ánh lửa reo ấm cúng. Thật là tình tự. Trên bàn vẫn còn chai rượu wine uống dở dang. Phong vẫn còn mặc áo vét, phía dưới quần đã kéo ngang đầu gối. Chàng trân người theo sự bú mớm của vợ.

Bỗng từ trong góc phòng lẫn khuất ánh sáng mờ mờ, bóng một người đàn ông cao lớn bước ra, dáng người cân đối, thân thể trần truồng, dương vật dựng cao hùng dũng. Ông ta tiến nhẹ về phía sau lưng Phượng vén cái váy lụa lên. Đôi mông tròn trỉnh phơi ra. Ông ta từ tốn nhẹ nhàng kéo quần si líp xuống. Hai mếp âm hộ như hai múi bưởi khép hờ hửng mời mọc. Người đàn ông cầm dương vật như sắt nóng cà vào hai mu của âm hộ nhẹ nhàng từ sau đâm thẳng vào. Phượng rướn người đón nhận với tiếng rên khẻ. Trơn tru, nhầy nhụa, nước dâm thủy tươn ra dính vào thân dương vật trên đường ra vào. Chợt lại một người đàn bà khác cũng từ góc tối bước ra, Thân thể trần truồng hấp dẫn đầy tính khiêu khích. Nàng lặng lẻ đến trước mặt Phong, gác một chân lên ghế Sofa, âm hộ hé ra ngay miệng chàng, hai mếp môi lông lá đẹp đẽ, Lưỡi của Phong thè ra như rắn. Đó là vợ chồng Hoàng và Lan. Bạn của Phong và Phượng.

Những tiếng rên phát xuất từ của miệng của hai người đàn bà làm căn phòng khách rộn lên mùi dâm dật. Cùng làm hãng điện tử, thân nhau, thương nhau, chia xẻ vui buồn xứ người và sau cùng chia xẻ luôn cả đời sống sinh lý, Phượng và Lan đã tìm cách cho hai ông chồng thành một. Tới bây giờ là một nghệ thuật không thể trả lời. Chỉ có điều hai ông rất sung sướng có hai bà vợ tuyệt hão, xinh tươi, đẹp đẽ.

Phong nắm chặt tay Phượng khi Hoàng nắc những cái thật mạnh trên người nàng, và Hoàng cũng nắm chặc tay vợ khi Phong đập đều trên thân thể Lan. Hai ông chồng song hành để hai bà vợ nằm ngang nhau trên sofa và hai chàng thi nhau hành lạc vợ bạn mình với những lời hoan thú.
“Đã quá anh ơi!!!! Sướng quá!!!!!”
“Nữa!!!!mạnh nửa đi Phong!”
“Đó! Da d

Truyện cùng chủ đề