Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Truyện sex cô giáo Uyên còn trinh

6h30, Nam yên vị trên chiếc ghế quen thuộc với ly cafe sữa. Anh về ngôi trường huyện này cũng đã được gần 2 năm rồi, không dài cũng không ngắn, chỉ có lương là lâu lên thôi J

Anh hóng ra cửa, chờ 1 cái gì đó, cũng là quá quen thuộc với anh, hay nói đúng hơn là cái mà anh mong chờ nhất mỗi ngày.

Uyên, cô giáo viên về trường sau anh một năm, cũng đã đến. Cô bước vào phòng, mỉm cười với anh, rồi tiến đến bàn của mình ở trước mặt anh 1 chút. Uyên khẽ vén vạt áo dài và ngồi xuống. Và đây chính là cái giây phút “quen thuộc nhất” mà Nam trông chờ mỗi buổi sáng. Cặp mắt Nam nhíu lại, cố xoáy vào cái mông “tròn lẳn và săn cón” (cách anh ví von trong đầu) hiện ra rồi khẽ đặt xuống ghế. Chỉ một tíc tắc thế thôi mà Nam cảm thấy nó như bữa ăn sáng mỗi ngày của mình, ko thể thiếu được. Vũng vì cặp mông ấy mà Nam đã bỏ cả mấy ngày để nghiên cứu clip những cuộc thi hoa hậu, so sánh số đo các thí sinh và rút ra kết luận : vòng 3 của Uyên là 92, đúng y như năm sinh của em.

Nhìn tổng thể thì Uyên cũng có thể gọi là 1 chân dài, 1 hoa hậu, ít ra là đối với Nam và hầu hết các thầy giáo trong trường. Uyên có khuôn mặt baby cực kỳ dễ thương, em cao tầm 1m67, trắng trẻo và có phần quý phái. Ba của Uyên là Phó Giám Đốc Sở Xây Dựng, gia đình bề thế. Sở dĩ Uyên về dạy ở 1 trường Huyện thay vì 1 trường ở Trung Tâm Thành Phố một phần do tính tự lập của em và cũng 1 phần là Sếp nhà ta khôbg muốn điều tiếng “chạy việc cho con”, ko tốt cho toan tính cưa ghế của lão Giám Đốc Sở còn 2 năm tại vị. Sau này có lúc Nam nhớ lại thời điểm này và thầm nghĩ : đúng là Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa cho mình J

Quay lại căn phòng và cặp mông, Nam xoay xoay ly cafe trên tay và mắt thì vẫn ở chỗ “cần định vị”. Uyên có 1 thân mình “chuẩn ko cần chỉnh”, và đương nhiên mông em cũng “ko thiếu chẳng thừa” 1 tí lipid nào cả. Uyên thích mặc những chiếc quần lót minisize, chắc chỉ to hơn những chiếc G-String 1 tẹo. Nên chỉ khi vén vạt áo lên thì mới nhìn thấy cái dấu hằn của quần lót dưới lớp vải bóng áo dài. Nam thầm cảm ơn chị Hiệu Trưởng vô tình sắp Uyên ngồi ngay “vị trí đắc địa” đó, mở đường cho một chuyện tình sướng “hơn đỉnh Phù Vân” của Nam. Nam đặt ly cafe xuống bàn, lấy viết tô đậm cái ngày 16 trên tờ lịch bàn, sẽ ko ai hiểu Nam tự nói với mình rằng hôm nay là ngày bắt đầu cho quyết tâm chinh phục Uyên, hay nói đúng “tâm tư nguyện vọng” của Nam là chinh phục bờ mông quyến rũ kia cho bằng được. Nam nghĩ tới Uyên, tới chức Giám Đốc Sở tương lai của cụ nhạc, tới căn biệt thự to uỳnh bên bờ sông, tới chiếc Camry bóng lộn biển số 01357, Nam nghĩ tới…..Tùnggg Tùnggg Tùnggg…giờ thì Nam phải nghĩ tới 2 tiết Vật Lý dài đăng đẳng của lớp 12a7 toàn học sinh cá biệt. Nam đừng dậy, xách túi, lướt ngang qua Uyên và không quên liếc nhìn cặp ngực phập phồng kèm câu chào cũng quen thuộc : Anh lên lớp trước nhé Uyen !

Uyên khép cửa, khẽ nhăn mặt với cái mùi nồng nồng trong WC của Giáo Viên. Cô leo lên ngồi chồm hổm, cách mà cô tránh cái màu ố vàng của cái nắp bồn cầu cũ kỹ. Tiếng xè xè rõ to làm Uyên hơi ái ngại. Sáng nay chị 9 giúp việc nấu sẵn cho cô 1 bình mía lau bự, bảo cô mang theo uống cho mát người, trời tháng này oi quá. Cái bình nước ngọt lịm đó đã chui tọt vào bụng Uyên hơn nửa chỉ sau 1 tiết học, có lẽ sáng nay cô ăn tô phở cho thêm hơi nhiều tương. Uyên thầm nghĩ, có khi đứng ngoài hành lang WC cũng có thể nghe tiếng cô “xả nước cứu thân” chứ chẳng chơi. Với tay rút gói khăn giấy, Uyên lau nhẹ cái vật quý báu nhất của mình thật kỹ, sự cọ sát làm cô hơi thích thích. Uyên lấy ngón tay khẽ day day vào hột le còn thụt tít trong, nhắm mắt, cổ họng cô phát ra 1,2 tiếng uuư uuư, cái cảm giác làm Uyên như mún giật bắn mình, thật khó tả. Đứng xuống đất kéo quần lên, Uyên nhìn vào cái đũng quần lót màu xanh lơ, một vết ố màu ngay giữa….Uyên nhớ lại lúc trên lớp đang cho học trò làm kiểm tra 15p, cô khẽ quan sát thấy thằng Tú ngồi đầu bàn đang “chào cờ”, có lẽ lúc đọc đề Uyên đứng ngay trước mặt nó và đưa cả “tòa thiên nhiên” được nâng đỡ bằng 2 quả mút hoa văn ẩn hiện sau làn vải mỏng tanh. Không hiểu sao lúc ấy Uyên lại cảm thấy cực kì kích thích khi nhìn cái ụ nhô lên của nó, chắc nó chỉ mặt quần đùi ở trong chứ ko mặt quần lót. Uyên lấy tay sờ cái vết ố, vẫn còn ướt, Uyên móc lên âm đạo mình….Ôi, nó lại rỉ ướt tay, kéo 1 sợi dài khi Uyên lấy tay ra…Uyên đưa lên mũi ngửi, í ẹ, ngai ngái…Uyên kéo silip lên, chỉnh ngay ngắn, rùi kéo quần dài lên, sửa lại vạt áo và ra ngoài. Nhưng có 1 điều Uyên ko hề biết, ngay phòng bên cạnh, Ly lặng lẽ ngồi yên nghe từng tiếng động nhỏ phát ra từ vách bên kia. Từ tiếng kéo khóa quần, tiếng xè xè, tiếng tằng hắng, và cả tiếng rên ư ử…

Nam quơ vội khăn lau sơ rùi xỏ cái quần đùi vào, hối hả bước ra phòng khách, Uyên đang ngồi đợi anh. Hnay cô diện một chiếc quần legging trắng cùng chiếc áo sơ mi hồng nhạt, trong rất xì teen và quyến rũ. Uyên đến nhờ anh hướng dẫn hoàn thành bảng giáo án mẫu để sang tháng dự thi Giáo Viên Giỏi toàn Tỉnh. Uyên ngước lên nhìn Nam và buộc miệng Ơ 1 tiếng làm Nam cũng hơi chột dạ. Anh vẫn chưa kịp mặc áo, thân mình 4 múi rưỡi của anh như hút chặt ánh mắt của Uyên. Giây phút đứng hình cả 2 cùng nhìn nhau. Nam cũng trố mắt nhìn cặp đùi bó sát, dài miên man. Nam đi lại lấy cái áo thun mặc vào, ngồi xuống đối diện Uyên.

Anh vừa tưới cây xong đi tắm thì em đến, đợi lâu ko ?

Dạ, hok. Em nhờ anh xem lại giúp 1 số điểm em đánh dấu, em ko biết đã chính xác chưa.

Ừ, em lấy ra hết anh xem cho, cái này anh có phụ cô Thoa làm mấy năm trước rồi.

Uyên lấy xấp giấy tờ ra, cô vạch từng trang có những phần cô đánh dấu sẵn, Uyên giải thích từng cái từng cái, vì sao cô viết thế này, rồi chỗ này cô còn lăn tăn. Còn Nam, anh chưa kịp bận tâm đến giọng nói của Uyên, anh cũng cúi đầu vào bàn nhưng con mắt thì chỉ liếc nhìn cái mu nhô ra giữa 2 đùi Uyên. Uyên ngồi hơi khép, cái mu nhô lên rõ to lại được cái đường đáy quần chia làm 2 khiến Nam tha hồ mà tưởng tượng. Anh nghĩ : “khéo cao hơn cả bụng”. Chợt Uyên bảo :

Anh qua đây ngồi cho dễ đọc nè.

Như mở cờ trong bụng, Nam tót qua ngồi sát bên. Anh khẽ hít cái mùi thơm thoang thoảng nước hoa của Uyên, ôiiiiiiiii sao mà nó kích thích quá đi mất. Anh ghé sát vào Uyen, chỉ cô vài chỗ sửa, góp ý lại câu chữ.

Thấy Uyên tập trung viết lại, Nam trộm nhìn sang ngực cô. 1 phần da thịt trắng nõn nà của bầu vú lộ ra qua khe 2 cúc áo. Nam nuốt nước miếng, cảm giác nứng tột độ lại đến, hơi thở anh mạnh lên dần. Nam muốn thọt hẳn tay vào đấy bóp 1 phát cho thỏa cơn dâm dục đang dâng trào trong anh.

Anh cho em mượn cây viết đỏ với.

Nam giật mình tỉnh lại.

Ừ, để anh lấy cho.

Anh đi ra sau rót 1 ly nước đầy nốc cạn như muốn dìm cơn hứng tình lại, ko quên rót cho Uyên 1 ly. Anh lấy cây viết đỏ đưa cho Uyên xong rùi ngồi lại chỗ cũ.

2 tiếng hơn trôi qua, bộ giáo án xem như hoàn tất, Uyên chỉ việc đánh máy lại những trang anh đã sửa. Cô khẽ nhích người ra 1 chút và ngồi thẳng lên.

Cám ơn anh nhìu nghen, dự thi về em đãi anh 1 bữa liền.

Xời, có gì đâu em. Tại anh làm rùi nên biết chỉ lại cho em thôi, đồng nghiệp mà.

Hihihi anh tốt ghê. Mà hôm nay anh Nam có gì vui mà cứ cười hoài thế ?

Hôm nay có Uyên đến chơi mà, hay để anh chạy ra kia mua ít trái cây về anh em mình ăn hén, em đến nhà mà hok có gì đãi hết kì quá

Thôi, cực anh, đây chạy ra công viên mua xa thí mồ.

Ko sao, em ngồi chơi xíu, anh đi nhanh mà, hôm qua đi ngang thấy bán chôm chôm ngon lắm. Em dòm nhà nha, anh về liền.

Dạ, anh dễ thương ghê.

Mỗi câu khen đó thôi khiến Nam chạy xe mà bánh trước như ko hề chạm đất, anh nôn nao đến lạ.

Còn lại 1 mình, Uyên đứng dậy đi 1 vòng trong phòng. Cô đã đến nhà Nam nhiều lần nhưng cũng chỉ là lấy đồ hay đến cùng mấy anh chị trong trường. Cô ngắm kỹ căn phòng của Nam, thật ngăn nắp sạch sẽ, Uyên cười mỉm. Cô khẽ lật mấy quyển sách trên kệ, thì ra Nam thích đọc sách về kinh doanh và cuộc sống, Uyên cầm quyển Làm Giàu Không Khó lên, lật vài trang và thầm nghĩ : “Anh ấy là giáo viên mà còn đam mê kinh doanh nữa”, cô cảm thấy hình ảnh của anh trong mắt cô thêm 1 chút ngưỡng mộ.

Thấy cái laptop IBM để trên bàn làm việc, Uyên ngồi xuống mở lên định xem tin tức giết thời gian. Thấy chương trình nghe nhạc có sẵn, Uyên mở lên đúng bài Cô Hàng Xóm. Với lấy cái tai nghe chụp vào tai, Uyên lim dim thưởng thức dòng nhạc mà mình cũng yêu thích. Cô mở Chrome lên định vào Dân Trí xem tin tức, nghe nói hôm qua nổ bình điện ở Sài Gòn lớn lắm.

Chrome bật lên…

Uyên chợt mở to tròn mắt

Cô nhìn chăm chăm vào màn hình

Cái trang đang mở trên màn hình…

Gương mặt cô kìa…

Thì ra Nam đang mở Facebook của cô.

Tấm hình anh đang xem là tấm cô chụp ở Đà Nẵng trong lần tốt nghiệp Bố tặng cô chuyến du lịch với đám bạn Đại Học. Tấm này cô vừa tắm biển lên, cả đám kéo nhau vào công viên nhỏ chụp hình. Cô và 2 nhỏ bạn nằm sắp dài lên bãi cỏ. 3 cái đầu ngóc lên cười toe toét. Cô chợt nhìn ra phía sau, giờ có lẽ cô mới nhận ra là cặp mômg của mình thật nổi bật so với 2 con bạn. Mông cô vun lên, tròn lẳn và trắng ko tì vết. Uyên buộc miệng cười : “Mình cũng quyến rũ nhất hội đấy chứ”.

Uyên giật nảy mình, ai đó khều vai cô. Uyên chụp cái tai nghe gỡ xuống. Nam đang đứng ngay sau lưng cô.

Em…Em lại ăn trai cây nè. Anh có mua thêm 2 ly nước mía ún cho mát nữa.

………… d a a ạ !

Uyên quay lại, tắt cái hình, tắt luôn Facebook và Shut Down máy. Cô lính quýnh cứ như muốn xóa sạch cái cảnh tưởng vừa rùi.

Nam cắt vỏ chôm chôm để sang dĩa cho Uyên.

Anh để em làm cho.

Đấy, anh cắt sẵn rùi, em ăn đi.

Uyên ăn đến 3,4 trái chôm chôm còn Nam thì ngồi cắt liên tục. Không ai biết nói gì. Nam cảm thấy xấu hổ khi nghĩ Uyên nhìn thấy anh đang xem hình mát mẻ của cô.

Lúc trưa anh ngồi buồn nên lên Face của mọi người trong trường. Mà em được đi chơi xa thế sướng ghê.

Uyên tuy mắc cơ vẫn còn nhưng trộm nghĩ : hay troll hắn 1 chập cho đỡ quê.

Face người ta bao nhiêu hình đẹp ko xem lại xem cái hình xấu òm ấy

Nhưng anh thíchhhh.

Vừa nói xong thì Nam curng muốn vả vào cái mồm mình 1 cái. Đầu óc đang nghĩ đến chuyện ấy nên anh buộc miệng trả lời ngay ý mình mà quên là đang ngồi đối diện với Uyên.

Anh thích gì cơ ?

Ờ…ờ…thì anh thích tấm hình đó thôi chứ có gì đâu. Chôm chôm ngọt em hén.

Mà tấm hình đó có gì mà anh thích ?

Uyên ko trả lời câu hỏi của Nam mà tiếp tục bắt bẻ anh.

Thì hình em có em. Với lại biển đẹp mà, anh cũng muốn đc đi đến đó 1 lần cho bít

Bãi biển nào, em chụp ở bãi cỏ mà, anh đừng nói là bãi cỏ đẹp anh thích nha.

Nam lúng túng thật sự, anh sợ Uyên nghĩ anh “dê xòm” “biến thái”.

ko, ý anh là hình đẹp em cũng đẹp, em cười tươi như hoa mà.

Hình của em tấm nào chẳng có em, tấm nào em cũng cười, sao lại lại thích tấm đó.

Anh thích hết mà, hình của em anh thích hết. Mặt Uyên đẹp và ăn ảnh như người mẫu í.

Thôi, anh lẻo lự quá. Có nhìn mặt em đâu mà khen đẹp, người mẫu người ta đẹp dáng mà.

Mặt em đẹp thật mà, dáng em cũng vậy. Anh khen thiệt tình, ai cũng nói vậy mà.

Vậy dáng em chỗ nào đẹp nhất ?
Đến đây thì Nam gần như hết sức chịu đựng, Uyên dồn ép anh nghẹt thở. Anh bối rối chả biết trả lời thế nào hay là phải làm gì. Còn Uyên, cô tinh nghịch nhìn anh, nhìn dáng vẻ tội nghiệp của anh. Cô thừa biết anh “khoái” chỗ nào trong tấm hình đó, và lạ thay…cô thấy thích điều đó.

Anh Nam nhìn bậy phải hok ?
Ặc ặc ặc…Nam nghe như sét đánh bên tai. Ko ngờ chỉ vài phút thôi mà anh đã đứng ngay trước vành mòng1 ngựa với lời luận tội mà theo anh là ko có gì phải bào chữa

Anh…anh…anh đâu có nhìn bậy gì. Thì anh nói nãy giờ là tại em đẹp quá mà. Anh chỉ nhìn em thôi chứ có làm gì bậy đâu.
Câu bào chữa đối đế của Nam vô tình làm Uyên hơi bất ngờ. Nhưng cô cũng kịp trấn tĩnh và đốp chát lại ngay

Úi, anh còn định làm bậy nữa. Ghê ghê quá đi nha. Thầy Nam của em nay ghê quá hén.
Nam sụp đổ. Anh ko còn biết nói gì nữa cả. Anh cảm thấy mình càng chữa càng cháy, càng bơi càng chìm. Rổ chôm chôm đã cắt sạch tự nãy giờ, chả nhẽ cắt luôn cái rổ. Anh mân mê con dao, cạo cạo cái bàn và chấp nhận : im lặng, gồng mình chịu trận.

Anh Nam thích em thật ah ?
Mãi sau này Uyên cũng ko hiểu vì sao lúc đó cô mạnh dạn và “trơ trẽn” đến thế. Nam nghe xong câu đó hoảng lại càng loạn, anh quyết định phát biểu để chữa cháy tiếp.

Ah không không…
Và lần này cũng như lần trước, lại sai !

Không mà ngồi xem hình em, lại còn xem hình bậy.
Uyên quyết ko buông tha mà còn dậm thêm nữa.

Không, ý anh là không phải anh không thích.

Vậy là có ?

Ừ, nhưng không phải như Uyên nói

Em nói gì cơ ?

Thì là nhìn bậy đó.
Nam vẫn cố vớt vát lại cái bản án nhìn bậy của mình. Nhưng xem ra chẳng có tác dụng gì.

Anh thích em và cả thích nhìn bậy. Anh chối hoàiiiiiiiiiiii.
Giọng Uyên kéo dài như đào sâu vào ruột gan Nam.

Ừm, anh có….
Nam bỏ lửng câu vì ko dám lặp lại cả đoạn kết tội mà Uyên vừa nêu. Nhưng nhiu đó thôi cũng đủ Uyên hài lòng. Vậy là anh ta đã thừa nhận rồi, hihihi. Anh chàng này đáng yêu thật, mà cũng ghét thật.

Em hỏi anh Nam cái này nha !!!

Ừ, em nói đi !

Anh Nam nghĩ sao về em ?

….! Thì em xinh đẹp, dễ thương, dạy giỏi, rồi…

Rồi gì nữa anh ?

Anh cũng hok bít nữa, thì vậy đó, Uyên nhất rùi còn gì !

Uyên cười, nụ cười thật sự hồn nhiên, ko còn cái cảm giác trêu chọc Nam nữa. Cô thấy anh thật thà đến lạ, cảm giác anh nói ko hề để nịnh cô.

Uyên chắc có người yêu rồi hả ?
Nam chợt hỏi một câu mà anh mún biết bao lâu nay. Từ lúc về trường, Uyên hầu như chỉ đi dạy rùi về nhà, thỉnh thoảng cũng đi chơi với đồng nghiệp trong trường, đến nhà các anh chị chơi. Nam hay mọi người chưa gặp cô đi chơi với chàng trai nào hay có ai đưa đón bao giờ. Nam cũng trấn tỉnh lại sau sự cố lúc nãy và dần mạnh dạn nói chuyện với Uyên hơn.

Sao anh nghĩ vậy ta ? Em chưa có mà, toàn lủi thủi một mình thôi. Anh chắc là có hàng mấy chị rồi hén !

Ơ, anh làm gì có ai. Ko tin em hỏi mọi người thì biết !
Nam vội vàng thanh minh nhanh hơn cả các ông “ăn chả” bị vợ phát hiện. Uyên hơi mắc cười vì điều này và vì cả khuôn mặt thật đến bệch ra của anh.

Hi hi, vậy là anh em mình cùng ế anh nhỉ ?

Hay là…
Nam suýt nói nốt luôn cái câu mà người ta hay tỏ tình với nhau.

Hay là gì anh ?

Ko, ý anh là chắc mình chưa tới duyên.

Vậy theo anh 2 đứa mình có duyên không ?
Ý của Nam chỉ muốn nói là anh và cô cùng hoàn cảnh duyên số chưa tới nhưng ko biết vô tình hay cố ý Uyên lại đánh đồng là anh và cô có duyên hay ko. Nam lắp bắp :

Anh…đâu biết đâu.

Thì anh nghĩ là có hay ko thôi ?

Cái đó…còn do Uyên chứ anh biết sao được.
Lại 1 đợt dồn ép nữa. Uyên chợt nhận ra mình đi hơi xa. Lúc đầu chỉ là trêu chọc, giờ cô cảm thấy mình đang giống như chủ động tấn công anh vậy. Trước khi bước vào nhà anh hôm nay thì giữa anh và cô thật sự mà nói chỉ là đồng nghiệp chứ chưa hẳn đã là bạn bè nữa. Nhưng việc cô có để ý anh thì là thật. Uyên vốn thích cái thật thà và nhiệt huyết của anh, cả trong công việc lẫn trong cuộc sống. Anh khác hẳn với những người bạn khá giả của cô, khác xa nhau lắm về mọi mặt, mà cô thì lại thích mẫu người như anh.

Mà em thì em thấy sao ? Có hok ?
Nam hỏi mà Uyên cảm nhận được anh đang mong cô trả lời là có lắm luôn. Uyên hơi cúi mặt xuống và im lặng. Trong lòng đã muốn trả lời là Có nhưng cái suy nghĩ lúc nãy làm cô khựng lại, Uyên thừ người ra suy nghĩ mông lung.

À mà mưa rùi kìa em, để anh dắt xe em vào đã !
Nam ù chạy ra dắt chiếc xe tay ga của Uyên và hiên nhà. Anh cầm cái áo khoát và khẩu trang vào đưa Uyên. Uyên cầm lấy và nói :

Anh ngồi xuống đây nè !
Uyên nhích sang 1 bên và chỉ vào chỗ kế bên.

Ừm…em có áo mưa ko ?

Trời nắng chang chang nên em có đem theo áo mưa làm gì, mà anh trọng em về lắm hả ?

Hok, hok, đâu có. Anh thấy mưa nên hỏi thôi. Em ngồi chơi hoài lun cũng đc mà.

Em ăn cơm lun đc hok ?

Được chứ, để anh đi bắc nồi cơm rùi tí anh nấu gì mời em ăn cơm nhà anh 1 bữa nhé, chỉ sợ hok ngon em chê thôi.
Nam nói là làm, anh đứng dậy định đi xuống bếp. Ko biết ma xui quỷ khiến thế nào, Uyên đưa tay chụp lấy cánh tay Nam và nói thật nhanh :

Anh ngồi đây đi.
Nam quay lại, anh đứng như trời trồng, bàn tay Uyên đang nắm cổ tay anh. Nam cảm thấy tay mình nóng ran lên, cảm giác nó sao sao mà anh ko tả được. Anh luống cuống. Và Uyên cũng…giống anh. Cô ko biết làm gì nữa, buông ra mà sao ko buông ra đc. Cô kéo nhẹ 1 cái nữa :

Còn sớm mà, anh Nam ngồi đây nói chuyện chơi đc rồi.
Nam ngồi xuống, Uyên cũng buông tay anh ra. Cả hai ngồi nhìn…cái bàn nước…im lặng. Cảm giác im lặng ko phải nặng nề mà là bối rối và mong chờ người kia nói 1 lời gì đó. Trong lúc quyết định này, cuối cùng Nam cũng đã gom góp đủ can đảm :

Nãy anh hỏi Uyên đó, Uyên thấy sao ?

Em….
Giờ thì người bị động lại là cô, sau cả hiệp 1 dồn ép đối thủ thì sang hiệp 2 cô lại trở thành kẻ phòng thủ bị động. Cô ấp úng chữ em mấy lần. Sao lúc này trong đầu cô rỗng tuếch, ko có 1 câu chữ nào gợi ý để cô có thể phát ra âm thanh.

Ờ mà em đi nắng vậy mà trắng ghê hén, chả bù với anh.
Nam ko dám hỏi tiếp, anh sợ cô im lặng mãi, mà cô im lặng thì anh lại ko biết nói gì. Anh hỏi 1 câu bâng quơ chả ăn nhập gì với không khí trong nhà và cả thời tiết ngoài kia.

Nếu em nói có thì anh có nghĩ giống em hok ?
Lại thêm 1 khoảng lặng…

Anh cũng hok biết là có hay ko, nhưng anh mong như vậy, thiệt, anh muốn là có giống như em nói vậy đó.
Uyên quay người sang, cô nhìn vào gương mặt anh. Nam cũng quay qua, 2 cặp mắt nhìn nhau thật lâu. Trong Uyên lúc này là 1 cảm giác thật ấm áp khó tả, nó lâng lâng bay bổng mà lại bình yên thân thuộc. Nam rời khỏi mắt Uyên, anh cúi xuống 2 bàn tay đang bóp chặt vào nhau của mình.

Uyên cho phép anh quen em nha.
Uyên phì cười, cảm giác kiềm nén nãy giờ chợt “bung lụa”, cô nhìn anh, cười và cười.

Em có phải là cô giáo của anh đâu, xin phép gì mà kỳ cục vậy.

Anh nói thiệt đó, anh thích em lâu rùi, tại anh ko dám nói.

Thì mình quen nhau mà, đâu phải xa lạ đâu mà anh xin phép em chi nữa.

Ko phải, là anh nói anh quen em, tức là mình quen nhau đó.
Nam nói 1 câu mà anh curng chẳng hiểu mình nói gì, nhưng cũng ko biết phải nói làm sao.

Em biết roàiiiiii. Mà em hư lắm đó nha, anh quen em có chiều em nổi hok ?
Nam nghe câu này thì như trút cả 487kg tạ kỷ lục Olympic xuống khỏi người. Anh tươi tỉnh hẳn lên :

Được mà, anh chiều được mà.

Thiệt nhaaaa…

Thiệt, em muốn gì em nói anh là anh làm liền. Em vui là đc rồi.

Hihihi…anh tốt thiệt luôn đó. Thôi hết mưa rùi, em về nghen, để hôm nào em ăn cơm anh Nam nấu hén, chiều nay Bố em về sớm, dặn nhà nấu cơm rồi.

Ừm, để anh dắt xe ra cho em. Em cất đồ vô để quên đó.

Dạ !
Uyên leo lên xe, cô nhìn anh thật trìu mến

Em về nghen, bữa nào em ghé chơi.

Ừm, em chạy xe từ từ nha.
Uyên đề máy, cô khẽ nhích ga.

Uyên ơiiiiii

Dạ

Hồi nãy vậy là em có chịu hok dậy ?
Suýt tí cô bật ngữa ngã xe. Trời ơi, vậy mà còn hỏi nữa. Cô quay nhìn anh, kéo khẩu trang xuống làm ra vẻ mặt khó chịu.

Từ nay anh đừng hỏi em nữa.
Cô rồ ga chạy đi. Nam đứng “đực mặt” ra. Anh ko hĩu sao Uyên lại giận dữ như vậy, vừa mới vui vẻ kia mà. Rõ ràng là chịu cho mình quen rùi mà. Anh quên bén đi cái câu hỏi của anh, vì vậy cũng ko tài nào hiểu đc cái thái độ kì lạ kia của cô.

Uyên chạy xe về mà lòng cô vui ko thể tả. Cô ko hề để ý cái khuôn mặt và câu nói giận hờn vu vơ kia của mình, cô quẳng nó sang 1 bên, cô cảm thấy phấn khích với 1 mối quan hệ mới mở ra, mối quan hệ mà cô cũng ngầm để nó sẵn trong lòng từ lâu. Cái gì cũng vậy, cái khúc mắc âm ỉ lâu ngày một khi đc giải tỏa thì cảm giác nó đem lại còn gấp mấy lần cái cảm giác Yomost chua chua ngọt ngọt nữa !

Giờ thì chỉ còn lại 1 người, thẫn thờ quên cả bữa cơm chiều với hàng trăm câu hỏi trong đầu…

Uyên cất chìa khóa xe vào giỏ rùi tung tăng đi lên phòng giáo viên. Hôm nay cô nôn nao nhìn lại khuôn mặt anh, nôn nao một cách lạ kỳ. Lướt ngang qua cửa sổ, anh đã ngồi đó rùi. Ơ, sao mặt mày bí xị thế kia, ngồi gầm mặt xuống bàn ko có tí sức sống nào

nào cả. Cô định lại chỗ anh hỏi han nhưng cũng đã có vài thầy cô vào rồi nên thôi. Anh ngước lên nhìn cô và cười hơi gượng gạo. Cô cười nhẹ lại và ngồi vào bàn, hôm nay thì anh chả buồn ngắm nghía tăm tia cặp mông thần thánh của Uyên nữa. Uyên kéo hộc bàn ra thì thấy 1 gói kẹo Tartas mà cô thích ăn dán kèm 1 miếng note màu vàng “Anh xin lỗi chuyện hôm qua. Sáng nay 2 tiết sau ko có lớp, đi uống sinh tố nha. Nam – kèm 1 cái mặt buồn bí xị”. Uyên ngớ người, chuyện gì mà xin lỗi vậy chờiiiii. Nhíu mày suy nghĩ, ahhhhhhhhhh thì ra là ảnh tưởng mình giận chuyện lúc ra về. Là lá la, hôm qua hỏi 1 câu ngố rùi, giờ lại suy diễn 1 chuyện ngố nữa. Cho chết nhá, hôm qua hứa chiều tui nè, bi giờ tui cho chiều nhá. Cô lấy dt thoại ra, nt cho Nam : “Em mệt, ko muốn đi”. Xong cô xách giỏ đi lên lớp, ko quên để gói kẹo ngay trên bàn cho anh thấy cô ko thèm ăn. Sáng nay Uyên lên lớp sớm để phát sổ liên lạc cho lớp chủ nhiệm.

2 tiết học trôi qua với Uyên lâu thật là lâu. Cứ mỗi 5p cô lại khẽ liếc cái ĐT để trong túi mà cô cố tình mở sẵn túi để quan sát. Sao ảnh ko nhắn gì ta, hay là sợ mình lên lớp nhắn ko tiện, ko phải, lúc mình đi là còn tận hơn 10p nữa mới đến giờ mà, nhắn liền cũng đc mà. Hôm nay Uyên liên tục gọi học trò lên bảng làm bài, cô nói là ôn lại bài tập cũ cho vững. Thực ra là Uyên mún có thời gian mà theo dõi cái ĐT chết bầm cứ im im thấy ghét như chủ của chiếc ĐT bên kia vậy. Lúc này đầu óc cô cũng ko có chỗ mà đứng giảng nữa. Cô chợt nghĩ : “Mới….thôi mà mình đã bấn loạn vầy rùi sao ta”. Trống hết tiết, Uyên đã dọn sẵn đồ vào túi và hối hả đi ra, cả ko kịp chào cả lớp vừa Nghiêmmm. Trên đừờng về phòng, lại hàng chục câu hỏi trong cô. Vừa tới cửa phòng giáo viên thì chạm ngay mặt Nam. Anh cũng có vẻ hớt ha hớt hải chạy về. Anh đưa cô 1 ly nước cam, chắc vừa chạy xuống căn tin mua.

Em uống đi cho khỏe, ít đường luôn rồi.
Ẹ, từ lúc nào ảnh biết mình thích uống ít ngọt nhỉ ??? Rùi mình bảo mệt cái im re chạy đi mua nước cam hà, lại…thấy ghét thêm rùi. Uyên cầm ly nước mía rùi đi về bàn mà quên cả cảm ơn anh.

Dáng vẻ lủi thủi của Nam đi về bàn của mình. Từ trưa hôm qua đến nay, ông Thần Cảm Xúc đã đưa anh lên rồi xuống, xuống rồi lên bao nhiu lần, có vẻ như anh còn chưa kịp hoàn hồn. Anh ngồi cầm cái ĐT, nhìn chăm chăm vào nó, nhưng trên hình nền ko có hình Uyên đâu, anh sợ học trò hay đồng nghiệp vô tình mà thấy anh lấy hình Uyên làm hình nền thì chắc anh xin lên miền núi Mù Căng Chải dạy luôn quá. Hai người vẫn ngồi như vậy đến hết giờ ra chơi, cáv giáo viên khác lục tục đi lên lớp, người ko có tiết thì đã về từ nãy.

Điện thoại anh có tin nhắn :

“Sao anh chua ve, em noi met hok di uong nuoc dc rui ma”

“Anh biet ma, anh cho em ve rui anh dua em 1 doan toi nha em. Em dang met chay xe mot minh ko dc dau”

Uyên đọc xong tin nhắn thì cảm giác ân hận xuất hiện ngay lập tức. Với sự chân thành tuy ngô nghê anh vừa đem lại cho cô thì cái “dỗi hoang tưởng” của cô sao nó trở nên nhạt nhẽo và ác ác thế.

“Minh di xuống Sen Nang di, em ve nha thay do, anh cho 1 xi rui ghe nha ruoc em”

Cô chờ hơn cả phút mới thấy anh nhắn lại

“Um, vay anh dua em ve nha rui anh doi cung dc.”

Hừ, lại lo mình “mệt” chạy xe ko đc ah, bực bực bực. Uyên xách túi đi ra nhà xe, Nam di ngay theo cô, anh dắt xe Uyên ra rùi lật đật lấy xe mình, cứ như sợ cô vụt chạy mất. Uyên chạy về tới cổng nhà thì anh trờ lên và nói :

Em vào thay đồ đi, anh chạy lại đây rùi anh quay lại liền.

Dạ, chạy từ từ thôi, em thay đồ lâu lắm
Cô nhoẻn miệng cười rùi vào nhà. Quay ra thì đã thấy anh đứng sẵn ở đó. Uyên mặc 1 chiếc đầm bó màu xanh biển, thêm 1 chiếc áo khoát vì cũng đã hơn 9h mà đi đến nơi cũng phải 45p. Đôi giày cao gót khiến dáng di của Uyên đong đưa vòng eo con kiến nhìn ko khác gì các cô người mẫu. Uyên lên xe, ngồi 1 bên nên tay cô khẽ vịn vào hông Nam. Nam chạy xe trong 1 tâm trạng khó tả, đây là lần đầu tiên anh chở Uyên. Anh cảm thấy thật sung sướng và thỏa mãn. Còn Uyên, cảm giác trêu đùa anh khiến cô ray rứt từ nãy giờ. Không biết có phải vì muốn bù đắp cho anh ko mà cô ngày càng dựa vào Nam nhìu hơn. Tay cô từ lúc đầu chỉ vịn vào hông Nam thì giờ bàn tay đã ôm lấy bụng Nam. Thêm phần nắng ngược nên cô càng nép vào sau anh, ngực đã tựa hẳn vào lưng anh tự bao giờ. Cô đoán chắc anh cũng đang tưởng tượng “dữ dội” lắm đây. Cô tự mỉm cười với chính suy nghĩ vừa rồi của mình. Nam ko dùng nước hoa, nhưng cô nghe mùi dầu gội đầu nhẹ, và nhất là mùi “đàn ông” là lạ của anh. Anh ghé đầu sát vào vai anh, hít một hơi nhẹ. Ôiiiiiiii, sao mà nghe kích thích quá vậy Uyên ơi, mày bắt đầu “thèm” anh ta rùi hả, hihihi ! Uyên làm sao nghĩ được đến chuyện từ lúc cô lên xe, chạm vào người anh, thì “thằng em” vui tính của Nam đã “hiên ngang tự bao giờ”. Nam ko thể ngừng suy nghĩ về cái bộ ngực đang áp vào lưng anh kia, nó mềm mềm rồi cứ nhún nhún vào lưng anh. Quần anh cộm lên rõ mồn một, cũng may Uyên ko thể nhìn xuống tới đấy, ko thì anh nghĩ : “ lại đội quần 1 lần nữa”.

Đến nơi, Sen Nắng là 1 Khu Sinh Thái khá lớn bao quanh 1 ao sen rộng, các dãy nhà hàng được dựng trên mặt ao, còn đi vòng qua kia thì là các chòi nhỏ cặp ao để khách có thể vừa câu cá vừa ăn uống riêng tư. Uyên đi trứớc và cô chọn 1 chòi trong góc xa, tránh người quen và gia đình, Bố Mẹ thỉnh thoảng cũng mời khách ở đây. Nam đi theo Uyên, anh nhìn quanh khu sinh thái, hơi bỡ ngỡ vì lần đầu anh tới đây dù đã nghe nhiều. Giáo viên như anh thì nơi đây là quá xa xỉ rồi. Uyên vào ngồi quay mặt ra cửa, Nam định ngồi xuống ghế đối diện nhưng Uyên nhìn anh và nhìn qua chỗ kế bên cô. Nam cũng ngoan ngoãn đi vòng qua ngồi xuống. Bàn ở đây khá bự nên mỗi 1 cạnh bàn là 1 cái ghế đôi. Uyên gọi nước cam và 1 ly cafe sữa cho anh, vì giờ này cũng hơi sớm để ăn trưa. Cậu phục vụ có vẻ rất ý tứ trong việc phục vụ khách nên đặt nước xuống là đi 1 vòng thả các tấm sáo che nắng xuống hết, bi giờ ngồi trong hay đứng ngoài thì chỉ thấy mỗi đôi dép của nhau. Cái này là do nhu cầu tiếp khách hay tính riêng tư của gia đình nên mới có mấy tấm sáo này, chứ với giá cả ở đây thì chắc hiếm có cặp tình nhân nào vào để chịch nhau

Ở đây mát quá hén em.

Dạ.

Mà cũng vắng khách, hình như chỉ có anh và em, người ta nhìn chắc tưởng mình là tình nhân đó.
Nam nói xong mới phát hiện ra mình “tào lao” ghê gớm.

Vậy mình hok phải tình nhân hả ?

Ah, anh lại nói bậy nữa rùi. Hì hì

Rùi có tính làm bậy luôn hôn ?
Câu hỏi của Uyên làm ký ức xấu hổ mới ngày hôm qua tràn về, và anh lại chọn cách…im lặng cho chắc ăn. Uyên nguýt yêu anh 1 cái rồi đứng dậy cởi áo khoát ra. Nam chỉ cách thân hình anh mơ ước tầm 50,60cm. Giờ anh mới cảm nhận mùi hương tỏa ra từ Uyên. Nó dịu dịu mà mát mẻ làm sao. Uyên ngồi xuống, lần này thì đùi cô chạm hẳn vào đùi anh. Kể từ lúc chở cô trên xe thì Nam đã dần dạn dĩ hơn, dù là chỉ mới trong suy nghĩ. Anh biết Uyên đã cởi mở với anh hơn và có lẽ cũng ngầm gợi ý cho anh.

Em mặc bộ váy này đẹp quá.

Thật áh, hèn gì anh cứ nhìn em chằm chằm nãy giờ hén.

Ừ thì đẹp mà, cho anh ngắm chứ.

Anh đã ngắm đc cái anh cần ngắm chưa ?

Em lại chọc anh nữa rùi, anh xin lỗi mà.

Em sẽ ko chọc nữa nếu anh thừa nhận nó.

Thì anh đã thừa nhận và xin lỗi rồi mà.

Anh thừa nhận gì ?

Anh…anh…
Nam ko dám nói ra cái điều Uyên nói tới. Anh ko bít chọn từ này cho nó đỡ trần trụi hơn.

Gì nào. Uyên gằn giọng.

Thì hôm qua anh có xem hình em, là anh có thích nhìn…nhìn…đít em.
Sau khi sàng lọc tất cả những từ ngữ hoa mỹ nhất, Nam chọn được 1 từ mà hình như…nó thô hơn hẳn, trần tục hơn hẳn

Uyên phì cười, cô dụi đầu mình vào gò má Nam

Anh ghê gớm lắm nghe chưaaa. Mai mốt còn dám nhìn nữa hok ???

Không không, anh sẽ ko nhìn nữa.

Thế là đi nhìn của cô khác ah ?

Không luôn, anh hứa ko nhìn rùi mà.

Vậy của em để cho ai nhìn ?

Ai nhìn cũng được.
Uyên nghiêm nghị nhìn thẳng vào mắt anh trong đúng 10s, sau đó cô cười nghặt nghẽo, cô ôm bụng gục vào mình anh mà cười. Theo phản xạ tay Nam chụp lên eo Uyên mà vịn cô. Uyên cười suốt gần nửa phút, xong ngồi thẳng lên dụi dụi mắt. Tay Nam vẫn để lên eo cô, anh khẽ rút tay về nhưng Uyên lòn tay ra chụp tay anh lại, đặt lên eo mình như cũ. Cô khẽ rút vào cổ anh để anh ôm đc trọn. Cô ngước lên nhìn anh, 2 khuôn mặt kề sát bên nhau.

Anh xin phép em cho anh quen em mà, giờ là bạn trai của em rồi, anh ôm em mà anh cũng ngại nữa sao ?

Anh…anh sợ em ngại mà. Tự nhiên ôm em lỡ em ko thích rồi biết làm sao.

Em thích mà. Biết em thích rồi sau này anh có ôm em mãi ko ?

Có chứ, anh mong đc ôm em lâu lắm rồi, giờ ôm đc rồi thì ôm hoài luôn chứ.

Lâu vậy sao ko nói gì với em hết vậy ?

Anh ngại nhiều cái lắm. Sợ em chê anh, sợ trong trường người ta nói ra nói vào, sợ Ba em…

Anh mới đi rút tiền lúc chờ em phải hok ?
Nam giật bắn mình, suýt tí anh đẩy cả Uyên ra.

Sao em biếtttt ????

Em ôm anh cái thẻ ATM nó cấn nãy giờ nè.
Lần này thì anh đẩy cô ra thật, anh rút cái thẻ và 1triệu ra định nhét vào túi quần nhưng Uyên đã nhanh tay giật mất, cô mở giỏ xách, bỏ vào và kéo lại rùi quay lại anh. Nam trố mắt :

Ủa sao vậy ?

Thì anh là bạn trai em rùi, tiền của anh em phải giữ chứ.
Uyên nói với vẻ mặt cong cớn.

Ừ , cũng được. Nhưng mà…
Nam chưa nói hết chữ “mà” thì cái lưỡi của Uyên đã lách qua răng của anh để “khiêu chiến” với cái lưỡi của anh. 2 bàn tay Uyên ôm lấy 2 gò má Nam, cô mút lấy môi anh thật mạnh, mút lấy mút để. Uyên làm chủ hoàn toàn chiến trường, Nam chỉ biết gồng mình chịu trận. Anh dần quen với phương thức và nhịp độ, anh mút lại đôi môi ngọt lịm và mềm mại của Uyên. Uyên cảm nhận được điều đó nên cô càng phấn khích hơn. Uyên đứng hẳn dậy, cô bước qua đứng giữa 2 chân của Nam và vẫn ko rời môi anh. Theo phản xạ Nam đưa 2 tay lên vịn vào lưng Uyên. Uyên nhấc 1 chân quỳ lên ghế rùi hạ người xuống để ko phải khom và để áp người vào anh sát hơn. Nam bắt chước Uyên, anh đưa lưỡi mình xa hơn vào miệng Uyên. Cô đón nhận điều đó ngay lập tức, nút lấy cái lưỡi Nam, quấn lấy nó bằng chiếc lưỡi ngọt ngào của mình.

Hai bàn tay Nam giờ đây đã ôm trọn bờ mông tròn lẵn của Uyên, anh bóp nhẹ 1 cái, trong cổ họng Uyên phát ra tiếng nấc nhỏ, anh xoa xoa rùi lại bóp nhẹ, Uyên cong người, vểnh mông lên chờ từng cái vận động của bàn tay Nam. Anh chưa dám đi xuống nữa vì váy của Uyên cũng ko dài lắm, động tới “Khu Tam Giác Vàng” là điều anh chưa đủ can đảm. Anh tiếp tục nhào nặn cài vòng 3 92 của Uyên, với Nam lúc này, ước mơ của anh đã thành sự thật.

Uyên cảm nhận 2 bàn tay của em một cách rõ rệt. Anh bóp phía dưới mông rùi kéo lên nên vô tình làm da thịt gần âm đạo cô cũng di chuyển theo, Uyên nghe kích thích “cô bé” và cảm nhận nó đã rỉ nước từ lúc nào rồi. Cô quỳ hẳn 2 chân lên ghế, môi cô rời môi anh, cô hun lên gò má, lên mắt, lên trán Nam. Tay Uyên ôm lấy đầu Nam ghì vào ngực mình. Giờ đây miệng và mũi anh đang lọt vào khe giữa 2 bầu vú. Một mùi thơm xác thịt xộc vào mũi Nam, anh le lưỡi liếm 1 đường. Uyên kích thích tột độ, cô ưỡn người cao lên khiến miệng Nam thất hơn nữa. Nam quay qua 1 bên bầu vú, anh nút 1 cái nhẹ, 1 vết hằn đỏ đỏ để lại trên bầu vú. Uyên nhìn xún và hơi giật mình. Cô hơi ngã người ra xa Nam 1 tẹo.

Thôi anh, áo em cổ sâu, người ta thấy đó.
Nam thả lỏng tay, Uyên xoay người lại ngồi lên đùi anh.

Áhhh
Nam nhăn mặt áh lên 1 tiếng. Uyên đã ngồi lên cái dương vật hùng dũng của anh. Cô ngồi xích qua 1 bên đùi anh, dựa lưng vào ngực anh, tay ôm lấy 2 bàn tay đang ôm mình. Ngã đầu vài vai anh, Uyên nghiêng mặt liếm nhẹ 1 vòng quanh vành tay anh. Nam nghe tê hẳn.

Anh thích quá

Anh làm em chịu hết nổi rùi nè.

Anh xin lỗi.
Uyên rướn người cắn vào dái tai anh 1 cái rõ đau.

Có đền đc không mà xin lỗi hoài haaaà !
Uyên đứng lên, cơn hứng tình tột độ cũng hơi giảm đi phần nào. Cô ngồi lại sát bên anh, quay qua nhìn anh.

Anh

Sao em ?

Còn ngại em nữa hok ?

Hông.
Nam dõng dạc trả lời chắc nịch.

Chắc hok ?

Anh…
Ko hiểu sao Nam chợt nhớ tới cái thẻ ATM. Anh ngập ngừng…

Anh ngại chuyện khác chứ ko phải ngại mông em đúng hok ?
Câu nói nửa đùa nửa thật nhưng ko sai tí nào của Uyên làm Nam chỉ biết gật đầu mà ko nói gì cả. Uyên nắm 2 bàn tay anh, kéo anh lại gần mình 1 chút.

Chợt Uyên cầm 1 tay Nam vòng ra sau áp tay anh lên mông mình, tay kia cô đặt lên ngực trái mình.

Em còn có cả trái tim nữa. Em yêu anh thì tất nhiên tất cả đều thuộc về anh. Có biết hok ?

Ừ, anh biết rồi.
Uyên choàng tay ôm lấy anh, đặt cằm lên vai anh.

Em biết lúc sáng anh nghe em kêu đi ra đây, anh sợ ko đủ tiền trả nên anh nt cho chị Trang tài vụ hỏi ứng lương mà chị Trang sáng nay đi tập huấn ko có vào. Anh phải chạy đi rút tiền anh dành dụm trong ngân hàng. Em cũng biết đầu tháng là anh chạy lên thành phố đưa tiền cho pé Thảo đang học đại học, rồi mỗi 3 tháng anh lại gửi tiền về quê cho nhà, rùi Ba phải chạy thận. Em biết hết, biết hết…
Uyên vừa nói vừa khóc nấc. Cô biết, hiểu và cảm thông cho hoàn cảnh của anh từ lâu. Nhưng hôm nay chính miệng của mình nói ra điều đó, cô ko kiềm đc, nước mắt cứ tuôn, họng cứ nghẹn lại…

Uyên chỉ ko biết rằng sau lưng cô, trên cái gò má còn phớt dấu son hồng của cô, cũng có 1 giọt nước mắt khẽ lăn dài…

Nhanh lên cô ơiiiiiiii

 

Đứa nào lên văn phòng xem có ai không !!!!

 

Đi ra ngoài hết đi, đứng đây làm gì ?????

 

Đưa cái giỏ cho cô !!!!!

 

Trời ơi !!!!!

 

Được rồi, cứ vậy đi…
……. ……… ……….

Ui con nhõng nhẻo nó dậy rùi kìa…
Cô Tuyết, thầy Vũ, Uyên, Trang, Nam….

Mọi người chăm chú nhìn Ly. Ôi, sao cả người ê ẩm thế này.

Con nghe trong người thế nào ?
Cô Tuyết cầm tay Ly hỏi khẽ.

Dạ đầu con đau quá cô ơi.
Cô Tuyết quay sang hỏi Vân, bác sĩ của bệnh viện :

Con bé thế nào rồi em, có cần đưa sang bệnh viện ko để chị mượn xe của phòng.

Dạ chắc ko sao đâu chị, em vừa chích thuốc khi nãy, truyền hết chai nước này sẽ đỡ hơn. Em nó bị suy nhược cơ thể dạng nhẹ, ráng bồi dưỡng vài ngày, sau đó ăn uống điều độ lại. Vài hôm nữa em sang Bệnh Viện Huyện, chị kiểm tra lại rồi em cho thêm thuốc bổ, nhớ đem thẻ BHYT nha.

D….ạ !
Ly thều thào. Cô nhíu mày nhớ lại sáng nay. Đầu buổi Ly đã nghe trong người khó chịu, gần hết tiết thứ 2 thì cô cảm thấy chóng mặt ghê gớm, đang tính đi lại ghế ngồi thì nghe trời đấy quay cuồng, cô nghe loáng thoáng học trò la í ới, mở mắt ra thì đã nằm ở đây.

Ơ, nhìn Ly thế mà bị suy nhược cơ thể áh ?
Nam buộc miệng.

Suy nhược cơ thể ko hẳn là ốm yếu mới bị đâu con. Do mình ăn uống ko đúng bữa, bữa ăn ko đủ chất dinh dưỡng cần thiết, cộng thêm làm việc quá sức, nghỉ ngơi ko đủ. Tất cả sẽ dẫn tới cơ thể suy kiệt dần, để nặng sẽ khó mà lấy lại đuợc đấy. Các bạn giáo viên trong trường cũng nên đi khám định kỳ, mình có thẻ BHYT mà, không tốn kém gì đâu, bệnh tật mà phát hiện sớm thì thì sẽ dễ điều trị hơn.

Dạ, con cứ nghĩ suy nhược cơ thể là phải ốm yếu gầy nhom.

Cậu đấy, hôm nào qua tôi khám xem tại sao giờ vẫn chưa có vợ, cả trường này cậu như hoa giữa rừng gươm, ko chọn được cô nào sao ?

Dạ tại số con nó vậy cô ơi, con thương Ly mún chết nè mà cổ thà chết chứ ko ưng con.
Cả phòng cười rần trước câu nói đùa của Nam, Ly dù đang mệt cũng bật cười.

Thôi em về bệnh việc đây chị Tuyết, nếu có gì thì chị gọi em. Có bé y tá ở đây trông chừng chai nước.

Chị cám ơn em nhiều nha, phiền đến bác sĩ trưởng khoa phải chạy sang, ngại quá. Để chị sắp xếp bắt mấy đứa này sang chỗ em khám định kỳ hết. Ơ, nãy em đi chung với em này ah, vậy để chị bảo đứa nào đưa em về.
Uyên chợt lên tiếng :

Cô Tám lấy xe con mà về, tí con đi với bạn về. Sáng nay con đưa Má con đi làm, chiều Má chạy về cũng được.

Ừ, sẵn chiều Tám với bả đi đám thôi nôi con của đứa trong phòng. Sáng nay vào mới té ra 2 chị em chả bà nào đi xe. Sáng Tám lười nên bảo dượng mày đưa đi.

Dạ, tại hôm nay Bố lên Sài Gòn bay ra Đà Nẵng công tác 2 tuần nên 2 người đi ăn sáng rồi Má ghé cơ quan luôn, định chiều con rước. Hnay con dạy có buổi sáng nên tí con đi với bạn về nhà luôn.

Ừ, thôi em về chị Tuyết ơi.
Nam nhanh nhảu :

Để con dắt xe ra cho cô.

Úi chà, cậu cũng lanh quá hén, hay thương cháu gái tôi đi, tôi gả cho.

Dạ thôi con hok dám đâu.

Sao lại ko dám, chê cháu tôi ah ? Trong cơ quan tôi khối chú đòi làm rể chị tôi đấy.

Dạ vậy để con hỏi lại Uyên xen chịu hok rồi con nhờ cô gả cho con hén cô.

Ừ, cái miệng của cậu cũng ghê gớm quá hén. Mà thanh niên lanh lợi thế là tốt. Xã hội bây giờ cứ ù lì cục mịch thì ko phát triển được. Thôi cám ơn con, cô đi nhé. Hôm nào rảnh 2 đứa ghé nhà cô chơi.

Dạ cô.
Bác sĩ Vân vừa chạy xe đi, Nam quay qua Uyên :

Hết tiết anh đưa em về hén.

Ừa

Hôm nay nhà em không có ai ah ?

Ừa

Hay…ghé nhà anh ăn cơm hén, tí ghé chợ mua đồ về anh nấu cơm đãi em nha.

Phiền

Phiền gì mà phiền, hôm bữa anh hứa nấu cơm mời em một bữa mà.

Quên rồi

Ơ, sao tự nhiên em khó chịu vậy.

Mệt

Anh mua cá bông lau về nấu canh chua ăn hén.

……..

Nhaaaa, em đợi anh tí, anh chạy lên lớp lấy túi đã. Lúc nãy gấp quá chạy qua xem Ly thế nào, còn để trên đó.
Nam hối hả chạy đi. Anh ghé ngang qua phòng y tế hỏi thăm Ly, dặn cô ráng nghĩ ngơi. Phía nhà để xe, một ánh mắt “hình viên đạn” ko rời khỏi từng bước chân của anh.

Em lên xe đi. Đưa giỏ xách đây anh treo ở trước nè.

Em cầm được.

Ừ ừ, lên đi em.
Uyên để cái giỏ xách ở giữa, cô và Nam cách nhau 1 khoảng “xa vời vợi”, ít nhất là đối với Nam. Anh cố tình nhích ra sau 1 tí, 1 tí…

Xe không đủ chỗ ngồi thì anh cho em xuống.

Ơ, đâu.
Anh lại nhích về trước 1 tí, 1 tí…

Nam dựng xe trước nhà, tất tả xách 2 bọc đồ ăn vào nhà.

Em vào ngồi chơi, anh làm loáng là xong ngay.
Nam bay vào bếp với tốc độ của 1 thí sinh VietNam MasterChief 2020. Nam bắc nồi cơm điện, bắc nồi nước rồi rửa lại con cá. Khi anh quay lại bỏ cá vào nồi nước thì thấy Uyên đang ngồi lặt rau.

Ơ, em để đấy anh làm. Em lên nhà ngồi chơi đi, lấy laptop của anh…..
Nói trên đây Nam nghe có luồng điện xẹt qua người, cái chữ laptop gợi lại 1 ký ức ko lấy gì làm vinh quang lắm.

…đi đi em, để anh làm cho.
Đáp lại với thái độ nhiệt tình và cái miệng liếng thoáng của Nam là 1 sự im lặng. Uyên cắm cúi lặt rau. Nam đứng chôn chân ko biết phải nói hay làm gì. Uyên cầm rổ rau lại đứng rửa. Nam lò tò đi theo, anh khẽ ôm Uyên từ phía sau.

Em giận anh ah ?

Hok

Có mà

Anh biết là đc rồi
Cảm giác đang đứng được ôm từ phía sau làm Uyên lâng lâng, cô suýt quên đi cơn giận dỗi. Nam siết Uyên sát vào mình, tay anh ôm trọn vòng eo Uyên, anh hôn nhẹ vào gáy Uyên. Cô cảm thất thật dễ chịu đồng thời cảm nhận có gì đó đang lớn dần, chỏi vào mông mình. Cô cười mỉm thầm nghĩ : Nhanh gớm.

Thôi buông em ra, em đói rồi.

Ừ ừ
Nam với tay lấy rổ rau từ tay Uyên, chuẩn bị cho vào nồi. Uyên thấy cũng ko có gì làm, cô đi lên phòng khách. Nghe cũng hơi mệt nên cô nằm xuống võng. Cô lại nghe cái mùi đàn ông thoang thoảng của cái võng. Uyên đưa mắt nhìn căn phòng. Bộ ghế, cái bàn,…tất cả làm cô nhớ lại cái hôm Nam cô ở đây 1 tháng trước. Uyên lim dim mắt, miệng mỉm cười nằm suy nghĩ. Ôi, thật đáng yêu, cô cảm thấy mình hạnh phúc quá. 1 tháng qua cô sống bằng tất cả nhiệt huyết của một cô gái đang yêu. Mỗi ngày cô và anh gặp nhau, trò chuyện. Vài hôm anh lại rủ cô đi uống nước, đi ăn vặt, anh chở cô đi dạo. Những cái nắm tay, những nụ hôn, những cái ôm thật chặt và cả những lần anh “sàm sỡ” làm cô chìm đắm trong làn nước mát lạnh của tình yêu, ở đó cô như 1 con cá thỏa thích vùng vẫy tung tăng ko phải lo nghĩ thế giới này sẽ ra sau.

Chụt…..

Uyên mở mắt ra, gương mặt của Nam đang nhìn cô, anh vừa hôn nhẹ lên trán cô.

Lại ăn cơm đi em.
Uyên suýt tí mỉm cười với anh. Nhưng cô kịp cau mặt lại, đẩy anh ra và đứng dậy. Nam đã dọn sẵn trên bàn, cô ngồi xuống.

Anh ăn cơm

Em ăn xem anh nấu có được ko nhé.
Uyên lẳng lặng ăn. Anh nấu cơm ngon thật, ngay món canh chua mà cô thích. Cô nhìn thấy chỉ có 1 dĩa nước mắm trong không ớt, cả tô canh chua và thố cá kho cũng không có ớt.

Không ăn ớt ah ?
Cô biết anh ăn cay, có bữa anh chế vội 1 gói mì ở trường

thôi mà cũng phải chạy xuống căn tin xin 2,3 trái ớt. Uyên nghe nhói trong lòng. Anh từng hứa sẽ chiều cô, và đúng là anh chiều cô thật, từ chuyện nhỏ đến chuyện lớn. Ngay cả những việc nhỏ nhặt nhất mà anh cũng vì cô, để cô vui, để cô đc thỏai mái nhất.

Thôi, ăn sao mà chả đc. Ăn chung hết cho vui.

Ăn ko ngon lại bảo tại em.

Đâu, ngon mà, em ăn cảm thấy ngon là anh ăn ngon hết. Em ăn cá này, ăn nhìu vào để lại suy nhược như bé Ly í.

Kệ. Lo gớm.

Lo chứ sao ko

Hok bít lo cho ai.
Nam thấy Uyên lại bực bội nên anh chọc cô :

Với lại ăn ớt tí hôn em hok đc.

Tí chở em về giùm, em buồn ngủ lắm.

Ơ, xong em cứ nghỉ ở đây cũng đc mà.

Hok. Ko chở thì em tự đi về.

Ừ ừ, ăn xong rùi tính, ăn đi em.
Cuối cùng cũng xong bữa cơm. Nam dọn hết vào mâm và bưng xuống bếp. Uyên lấy khăn lau sạch bàn rùi đi xuống định rửa chén.

Thôi, em lên nằm nghỉ đi, để đấy anh rửa cho.

Em làm đc.

Thôi nào, cứ để đấy.
Nam kéo tay Uyên, cô giằng lại.

Xoảngggggggggggggg

Uyên tuột tay, cái dĩa bay xuống đất vỡ tan tành.

Nam đứng hình, Uyên cũng vậy.

Tay em có sao ko ? Đưa anh coi.
Uyên rửa tay, cô đi thẳng lên phòng khách. Cô ngồi phịch xuống ghế,…..và khóc. Uyên khóc như mưa, nước mắt như chực chờ sẵn tuôn ra, lăn dài lên khuôn mặt đáng thương của cô. Nam lật đật chạy theo, anh ngồi xuống, ôm lấy cô.

Uyên choàng tay ôm chầm lấy anh, càng khóc to hơn.

Sao vậy em, sao lại khóc.
Uyên lắc đầu ngầy ngậy.

Em nói anh nghe. Sao sáng giờ tâm trạng không tốt, giờ lại mè nheo nữa. Anh làm gì em buồn thì em nói anh nghe.

Em không thích anh quan tâm người con gái khác.

Anh có đâu, anh chỉ có mỗi em mà.

Lúc sáng…… !
Uyên nói mà nghẹn lại.

Lúc nào…

Anh bảo anh thương Ly.

Trờiiiiiii, anh đùa thôi mà, thấy Ly bệnh nên anh đùa cho mọi người vui thôi mà em. Anh không có gì với Ly đâu mà, anh chỉ có mình em thôi, thật mà.

Nhưng em ko thíchhhhh. Em sợ…..

Em sợ gì…

Em sợ mất anh. Em sợ lắm…em ko thích, ko muốn…
Uyên càng nói càng khóc to hơn.

Và hôm nay, Nam mới biết được một bí mật mà Uyên chôn giấu trong lòng bao nhiêu năm qua và vì sao một cô gái 10/10 như Uyên lại từ chối tất cả những chàng trai hào hoa phong nhã sẵn sàng đáp ứng tất cả để đến với cô.

Một ký ức, với riêng Uyên, …thật khủng khiếp và tồi tệ !

Vừa về tới phòng, Uyên để cặp lên bàn và bay ngay vào buồng tắm. Dòng nước lạnh ngắt làm cô khẽ rùng mình. Uyên đang vui vì kết quả sáng nay. Với những gì đạt được, chương trình đại học ko quá căng như cô nghĩ trước đây. Năm thứ nhất đã kết thúc thật nhẹ nhàng và chỉ 1 tuần nữa thôi cô sẽ được quấn “kén nhộng” ở nhà cả buổi sáng, ko phải mắt nhắm mắt mở vừa cạp gói xôi vừa leo lên cả trăm bậc cầu thang của giảng đường. Cái tính tình và thói quen tiểu thư của cô vẫn còn đấy nhưng riêng trong việc học thì mấy trăm thầy cô giáo tương lai của khóa ko đc mấy người hơn cô.

Tân vừa tới cửa, cười với Uyên thật tươi.

Xong chưa bé yêu của anh ?

Ok anh xong oài, để em khóa cửa.
Tân nhìn cặp trường túc trắng nõn nà của Uyên bên dưới chiếc quần shot trắng. Tân thèm khát nó, thèm đến điên người.

Hôm nay em muốn ăn gì, đi đâu cứ nói nhé. Hay đi ăn món Pháp nhé.

Thôi, ăn mấy nhà hàng sang trọng đó chán lắm, em ăn ko vừa miệng. Hay đi ăn bò viên đi, em thèm quá ah.

Thôiiiiiiiii, em cứ đòi đi ăn mấy quán vỉa hè đó, mất vệ sinh mún chết. Đi ăn món Pháp đi, hôm.nay anh có chuyện vui.

Cho anh chọn lần này nữa thôi đó nha, lần sau anh ko chịu thì tự đi ăn 1 mình đó.

O tê kê. Lần này nữa thôi
Khung cảnh lãng mạn của Peri’mour làm Uyên quên mất mấy viên bò tròn vo dai sần sật. Anh phục vụ rót 2 ly rượu vang, Tân gọi 2 phần gan ngỗng, món mà anh gần như nghiện mấy năm nay, tuần nào cũng phải ăn. Một gã công tử đúng chất “đẻ bọc điều” như cậu thì gan ngỗng hay bò Úc nó quen thuộc hơn cả mì gói và bánh mì. Cái vị béo ngậy, tan nhanh trong miệng của gan ngỗng cùng vị chua của miếng táo làm khuôn mặt hồng hào của cậu càng khoan khoái hơn nữa. Với Uyên, ừ thì cũng ngon đấy, nhưng Uyên ko cảm thấy mặn mà. Thêm phần cô sợ mập. 3 ly rượu vang làm cô hơi chếnh choáng. Cô húp muỗng súp kem lạnh mà nghe mặt nóng ran. Hôm nay là sinh nhật Tân, theo anh nói là do gia đình làm khai sinh cho anh theo tuổi ba mẹ nên trên giấy tờ thì sinh nhật của anh còn gần tháng nữa mới tới, gia đình anh dân kinh doanh lâu đời nên muốn tuổi anh cũng phải hợp với tuổi ba mẹ.

Ngon hok em ?

Dạ, ngon. Em thấy hơi mệt, mình về sớm nha.

Duyệt, để anh tính tiền.

…….

Mình đi dạo 1 vòng rùi cho mát rùi về hén baby ?

Dạ, xíu thôi nha, em thấy hơi chóng mặt.
Gió thổi vào mặt mát dịu làm Uyên cũng nghe dễ chịu hơn. Cô chợt nhớ mình còn chưa tặng quà sinh nhật cho Tân.

Anh chở em lại chỗ shop chị của Thủy tí hon nha.

Em muốn mua đồ ah, để anh chở em vô DoGoJo mua, tha hồ mà lựa, cứ lấy thẻ của anh mà thanh toán.
Uyên hơi khó chịu với giọng trịch thượng của Tân.

Thôi, anh chở em lại chỗ Thủy đi, em mua ở đó quen rồi.
Chị Minh Sang là chị dâu của Thủy tí hon, bạn cùng lớp với Tân và Uyên. Chị mở 1 shop đồ nam nữ, tuy không phải bình dân lắm nhưng các bạn trong lớp hay ủng hộ chị vì món nào chị cũng giảm giá đặc biệt. Theo như chị nói là : “ Chị bán lời lỗ gì cũng được, mấy đứa là sinh viên mà ủng hộ chị là chị quý lắm rồi”.

Anh ở ngoài đây đợi em nha.

Ơ, để anh vào lựa với em

Con gái mua đồ anh vào làm gì. Em mua nhanh lắm.
Uyên chọn 1 cái cà vạt sáng màu. Cô biết tuy Tân là sinh viên nhưng hầu như tuần nào cũng đi các hội nghị và tiệc cùng cùng công ty của gia đình, Uyên nghĩ cà vạt là thích hợp để tặng anh nhất.

Thôi đưa chị 800 được rồi. Chuẩn bị về quê chưa em ?

Dạ tuần sau em về. Thủy chưa qua hả chị ?

Nó qua rồi em, mà chạy đi giao đồ cho chị. Nó nghỉ hè thì chị cũng đỡ đc mấy tháng, một mình coi tiệm cực quá.

Dạ, vậy để bữa khác em sang chơi. Chị lấy đồ cho khách đi, anh về ạ.

Ừ em, tặng bạn trai ngoài kia ah ? Nhìn bảnh đấy.

Dạ, hôm nay sinh nhật ảnh.

Quen với mấy cậu công tử này là phải cẩn thận đấy em, toàn dân ăn chơi cả. Chị bán shop gặp bao nhiu cậu thế này rồi.

Dạ cám ơn chị, tụi em cũng quen biết bạn bè thôi hà.

Ừ, thôi đi để bạn đợi, lúc nào rảnh ghé chơi với chị và Thủy, gọi Thủy trước để chị đặt bánh tràng trộn mấy chi em ăn hén.

Dạ, em nghe là muốn ở lại luôn rồi áh, hihihi…

Con bé này….
Uyên ra xe, đưa hộp quà cho Tân.

Em tặng anh nè, chúc anh sinh nhật vui vẻ nha. Anh ko nói trước nên gấp quá em chuẩn bị kịp.

Ui, em bày vẽ nữa, nãy giờ cứ tưởng mua đồ cho em. Thôi bữa nào anh chở đi shopping nhé, thoải mái mà lựa. Lên xe lên xe, anh có bất ngờ này cho em.
Tân chở Uyên ra hướng khu đô thị mới. Uyên thắc mắc, vì nhà cô và cả nhà Tân đều không phải hướng này.

Ủa mình đi đâu vậy anh ?

Tới rồi em sẽ biết.

Bày đặt bí mật nữa. Nhanh đi về sớm áh, nãy em uống tí rượu nên hơi mệt người.

Yên tâm, tới nơi em sẽ khỏe ngay.
Tân dừng xe trước 1 căn biệt thự mini khá dễ thương. Căn nhà màu trắng kiểu hiện đại, phía trước có sân vườn bãi cỏ. Chắc nhà có người nên đèn sáng choang. Tân mở cổng đẩy xe vào và giục Uyên vào.

Nhà ai vậy anh ?

Nhà anh chứ nhà ai, em vào xem đi.

Ơ, nhà anh có phải ở đây đâu ?
Nắm tay Uyên kéo vào nhà, tân khoái trá :

Giờ đây là nhà riêng của anh, em thấy đẹp hok ?

Đẹp. Mà có ai ở nhà vậy anh ?

Có ai đâu, nhà riêng anh ở một mình mà.

Nãy em thấy trong nhà mở đèn mà.

Ah, anh đi ra ngoài ko bao giờ tắt đèn, mắc công tối về nhà tối thui bực lắm.
Căn nhà anh đẹp thật, tuy nhỏ hơn căn biệt thự dưới quê của cô nhiều nhưng nhà Tân xây theo kiểu hiện đại, nội thất trang trí tỉ mỉ và sang trọng.

Em ngồi đi, để anh lấy nước cho em.

Uyên ngồi xuống, cô mở túi lấy đt ra xem co ai nt hay gọi ko. Con Thủy nhắn : “Đi với thằng Tân nữa ah, ko chờ tao về. Mai ghé tao nha”. Uyên ok lại cho Thủy vừa lúc Tân ra.

Em uống nước cam cho khỏe này. Rượu vang ún 1 tí là bay hết hà.

Anh dọn về đây lâu chưa ? Ở 1 mình nhà to thế này ko sợ ah ?

Anh mới dọn tuần rồi, đợi dọn xong cho em bất ngờ nè, hahaha ! Sợ chứ, bởi vậy em coi hết tháng dọn về ở chung với anh cho vui nào.

Vô duyên, tự nhiên dọn về ở với anh. Trơ trẽn chưa từng thấy.
Tân xích lại gần nắm tay Uyên

Mình yêu nhau cả năm rùi, về ở chung anh chở em đi học luôn, sau này ra trường mình cưới luôn.

Hứ, anh ở 1 mình đi, ai yêu đương cưới hỏi gì anh. Anh ngày càng hư và trơ trẽn hà !
Cuộc nói chuyện không đâu vào đâu kéo dài hơn nửa tiếng. Uyên cảm thấy đau đầu kinh khủng, người cô thì nóng ran, một cảm giác bứt rứt khó chịu chạy khắp cơ thể cô. Tân nhận ra điều đó, vậy là tiền anh bỏ ra ko uổng phí. Tân đã phải trả 5 triệu cho 1 ông anh chơi chung làm chủ quán bar để đổi lấy 3 viên thuốc kèm lời bảo đảm : “1 viên thôi thì ngôi sao Hollywood cũng phải quỳ xuống chổng mông cho mày chịch, ko hiệu quả thì lại bắn tinh vào mặt anh mày nè”. Lúc đó Tân nghĩ : “Dcm, gái còn đựơc chứ nhìn mặt ông thì đái tui cũng đéo đái nổi”.

Uyên thật sự ko chịu nổi. Cơ thể cô nóng ran, cảm giác này chưa bao giờ cô trải qua. Ngực cô như muốn nổ tung, phần phía dưới cơ thể thì như có ai cấu xé. Uyên cố gắng ngồi thật vững, cô ôm chặt giỏ xách như sợ ai giựt mất. Cổ họng cô khát cháy, Uyên cầm ly nước cam uống một mạch hết sạch nửa ly còn lại mà vẫn chưa đã khát.

Anh đưa em về. Em mệt quá.

Ừ ừ
Uyên cố gắng đứng dậy nhưng Tân chụp ôm cô vào lòng. Uyên chưa kịp phản ứng thì Tân hôn cô ngấu nghiến. Uyên cố bậm môi và giãy ra. Nhưng Tân ôm cô qua chặt, thêm nữa đang nằm ngửa trong lòng Tân nên cô ko thoát ra được. Tân vẫn kiên trì hôn khắp mặt cô và cố tìm đôi môi xinh xắn kia. Tay anh chụp vào ngực Uyên, bóp lấy bóp để qua cái áo ngực. Uyên càng giãy mạnh hơn, cô lắc đầu qua lại liên tục. Tân hôn vào cổ Uyên, anh liếm lên vành tai của Uyên, ngoáy lưỡi vào trong tai. Tay anh vẫn ko ngừng vò manh cặp vú cô. Uyên cố vùng ra nhưng sao mỗi lần Tân bóp vào vú thì cô nghe kích thích lạ. Một tay cô cào vào lưng Tân, một tay giữ lấy tay Tân nhưng phản ứng đó ngày càng yếu dần. Uyên để yên mặt cho Tân hôn môi cô, cái lưỡi anh tham lam rà quét trong miệng cô, anh nút manh môi Uyen và cô bắt đầu…nút lại. Tân hả hê lắm. Tay anh lòn vào trong áo, đẩy cái áo ngực lên, anh chạm phải cái đầu ti bé tí xíu của Uyên. Uyên nảy mình lên mỗi khi anh chạm vào đầu ti mình. Cảm giác sung sướng xâm chiếm gần hết trong cô.

Tân đỡ Uyên ngồi dậy đối diện mình, kéo áo Uyên lên cổ, Tân nhìn chằm chằm vào bộ ngực Uyên. Đúng là cơ thể thiếu nữ xuân thì, bầu vú tròn trịa trắng muốt, hùng dũng đưa ra phía trước, ko xệ 1 tí nào so với bọn gái quán bar mà Tân hay chơi. Tân khom xuống ngoạm lấy 1 bầu vú, anh nút 1 cái thật mạnh, Uyên rú lên

Ahhhhhhhhhhhhgg
Tân nút thêm vài cái nữa, lưỡi anh đánh liên tục vào đầu ti nhỏ xíu kia. Uyên quằn quại ghì chặt đầu Tân, cô ưỡn ngực hết cỡ, mong chở từng cái nút mạnh, ríu người lại sau mỗi cú quét lưỡi của Tân qua đầu ti. Bất giác Uyên đưa tay cởi chiếc áo ngực, vứt sang 1 bên, cô kéo nốt chiếc áo thun qua khỏi đầu. Tân thấy thế càng hứng tình hơn, tay anh xoa rồi bóp, bóp rồi xoa cặp vú, thỉnh thoảng se se đầu ti cho hòa nhịp với cái lưỡi của anh ở bầu vú bên đây.

Tân đẩy Uyên ra, anh đứng dậy ngay trước mặt Uyên, cởi áo mình ra. Uyên nhìn anh trong vô thức, chờ đợiiiiii. Tân cởi hẳn chiếc quần Jean, tuột xuống và đá đi chỗ khác. Trên người Tân chỉ còn lại cái quần lót ko bó nổi cái dương vậy đang cương cứng chực bung ra. Tân dí dí vào mặt Uyên, cạ cạ vào mũi Uyên. Uyên nhìn chằm chằm vào nó.

Của em đó !
2 tay Uyên vô thức đưa lên kéo chiếc quần lót của Tân xuống, khúc thịt bật ra đập vào trán cô khiến Tân khoái trá :

Bú cho anh đi bé.
Uyên ngần ngừ. Lần đầu cô nhìn thấy 1 cái bộ phận sinh dục nam mà còn dang dí sát vào mặt cô. Tân nhích người, đưa đầu khấc ngay miệng Uyên hẩy hẩy nhẹ. Cuối cùng Uyên cũng mở miệng ra ngậm lấy cái khúc thịt đó, miệng cô bao bọc cái đầu khấc. Tân cảm nhận sức nóng từ miệng cô tỏa khắp đầu dương vật anh. Tân khẽ đẩy nhẹ, đầu khấc anh khẽ chạm vào răng Uyên làm anh hơi thốn. Theo phản xạ Uyên há miệng to ra để anh đẩy vào. Tân sướng quá đẩy 1 phát thật mạnh, cũng may Uyên ngã đầu ra sau kịp, nhưng dương vật anh cũng đã nằm gần trọn trong miệng Uyên. Uyên lấy tay giữ lấy đùi Tân để anh đừng đẩy sâu quá. Cái vị lợ lợ và cái mùi hăng hăng làm Uyên ợ mấy cái. Nhưng sao cô cảm thấy…thích thích. Tân giữ đầu Uyên và bắt đầu nhịp nhè nhẹ. Dương vật anh ra vô liên tục, nước miếng Uyên làm dương vật anh bóng nhẩy, chùm lông rậm râm của anh quệt vào mũi Uyên làm cô hơi nhột, Uyên đưa tay lên gãi mũi. Tân thấy thế cần tay Uyên để vào cho Uyên cầm thằng nhỏ của mình, vậy là Uyên vừa cầm vừa bú cho Tân. Giờ đây Tân chỉ đứng yên, Uyên tự bú liên tục. Tân ngửa mặt lên trần nhà khoan khoái tột cùng. Người con gái mà anh thèm muốn bao lâu nay đang phủ phục dưới chân và ngậm lấy dương vật anh bú say mê.

Em cởi quần ra đi.
Tân quen thói sai khiến các cô gái làng chơi.

Uyên nhả của anh ra toan đứng dậy.

Đừng, bú cu anh tiếp đi, anh đang sướng em. Ahhhhhhhhh
Uyên quỳ gối xuống, mở khóa quần, thả tuột cái quần xuống đầu gối.

Tân khom xún vỗ bép vào mông Uyên.

Cởi ra hết nào, anh nứng lắm rồi.
Uyên làm theo răm rắp như 1 con rô bô. Cô tuột cái quần lót xuống. Nhất chân kéo 2 cái quần ra. Giờ thì cô hoàn toàn trần trụi. Miệng vẫn bú liên hồi, Tân nghe kích thích quá, sợ phọt ra mất. Anh rút ra rồi bước vòng ra sau lưng Uyên, khẽ đẩy vai cô về phía trước. Uyên chống tai bò xuống sàn nhà. Tân quỳ xuống, trước mặt anh là cặp mông căng tròn khiêu khích. Chùm lông đen của Uyên đã thấm nước bệt ra. Tân miết ngón tay vào giữa khe, ôiiiiii, ướt nhẹp. Anh tọt 1 ngon tay vào, nó khít rịt. Tân ngoáy vài cái rùi tọt ngón tay vào hẵn. Uyên rú lên :

Ahhhhhhhhh…ư ư ư…
Tiếng của Uyên làm Tân nứng kinh khủng, lúc nãy anh tính vét máng Uyên cho thỏa nhưng giờ ko còn kiềm chế đc nữa. Tân cầm đầu khấc kê vào 2 mép cửa mình Uyên, anh quét qua quét lại cho ướt rùi khẽ ấn ấn vào.

Mia, chắc ít thằng chơi lắm đây, bót vãi
Tân thầm nghĩ.

Tân vịn eo Uyên hẩy mạnh hơn tí. Uyên hơi thốn nên chúi người về phía trước nhưng bị Tân kéo lại. Tân hẩy mạnh thêm tí nữa thì đầu khấc đã lọt vào. Âm đạo Uyên siết lấy đầu khấc Tân thật chặt.

Đau quá anh ơi…bỏ em ra….
Tân sợ Uyên vùng ra nên lấy hết sức đâm mạnh 1 phát, thằng nhỏ anh nằm trọn trong cô bé của Uyên. Uyên đau thốn tận óc.

Ahhhhhhhhhh…đau lắm anh ơi…không….đừng làm nữa….em….

Nhẹ mà…anh làm nhẹ…ko đau nữa đâu….
Tân cảm giác con cu anh nghẹt thở, nó bị siết chặt. Cũng may Uyên ra nước rất nhiều, Tân nhấp thêm vài cái. Uyên đau quá ko còn cảm giác gì cả, mông cô cứ như cố tránh con cu Tân nhưng ko tài nào tránh được. Tân bấu chặt hông cô. Anh nhìn xuống cái lỗ đít hồng hồng, lấy 1 tay ngoáy vào đấy…

Ư…ư….ahhhhhhh…anh….
Uyên mọp đầu sát đất mà rên.

Ơ kìa, Tân mở to 2 con mắt nhìn vào khúc củi cứng ngắt của mình. Con cu anh giờ đây lấm tấm vài vệt đỏ…Tân dừng lại đưa tay quẹt thử đưa lên nhìn thật kỹ…chả nhẽ Uyên còn trinh, chả nhẽ chưa có thằng nào chơi em.

Dương vật Tân bỗng nhiên xìu hẳn, anh tự rút nó ra khỏi người Uyên và buông Uyên ra. Uyên đổ gục sang một bên, mắt nhắm nghiền.

Tân ngồi xuống thảm, bơ phờ. Một thằng con trai chơi bời như Tân giờ bỗng nhiên thừ mặt ra trước 1 thân hình vệ nữ đang nằm ở kia. Tân chơi gái ko bít bao nhiêu lần, nhưng thật ra ngay cả lần “khai đao” đầu tiên của Tân cũng là một cô gái bán dâm cao cấp giá 500$ mà đám đàn anh hội nhà giàu sắp xếp.

Lần đầu tiên Tân phá trinh 1 cô gái, là người anh yêu. Tân chưa hề nghĩ đến chuyện này. Tân nghĩ thời đại này đứa nào mà chả quất mẹ nó rồi, làm éo gì mà còn gái trinh.

Em sướng quá…anh làm em sướng đi…
Câu nói vô thức của Uyên làm anh giật mình, anh nhìn Uyên, cảm giác tội lỗi xuất hiện. Anh muốn nói gì đó với cô nhưng cứng họng, ko thốt ra được.

Mà anh có nói,chắc cô cũng ko hiểu đc, viên thuốc kia vẫn còn tác dụng, 8 tiếng lận mà, như lời quảng cáo….

Rồi anh ta ruồng bỏ em ah ?
Nam thều thào.

Em chưa bao giờ gặp lại anh ta sau cái đêm khốn nạn đó…chưa bao giờ…

Sao lại thế ? Em ko tìm anh ta thì hắn cũng phải tìm em chứ ?

Em có tìm, em tìm như điên dại, 3 tháng hè em ko về nhà, em nói dối Bố là em đi Mùa Hè Xanh. Em tìm anh ta khắp Sài Gòn, tìm tất cả những bạn bè, nhà anh ấy thì đóng cửa suốt, căn nhà hôm đó là nhà anh ta thuê tháng và thật khốn nạn là anh ta thuê nó trước đó chỉ 1 ngày.

Đến tận bây giờ ?

Sau đó 1 tháng, có 1 người đến gặp chủ phòng trọ gửi cho em 1 hộp quà. Trong đó là cái cà vạt em tặng anh ấy hôm đó cùng 1 lá thư.

Anh ấy….

Chuyện ngày hôm đó là 1 kế hoạch từ trước. Sau thời điểm đó 1 tháng anh ta sẽ lên đường đi du học tự túc. Anh ta tính là chiếm bằng được em rồi sau này nếu thuận lợi thì bảo lãnh em theo, ko thì xem như qua đường. Nhưng ko ngờ đó là lần đầu của em, nên ko còn mặt mũi nào gặp em nên tránh mặt em luôn và thề sẽ ko bao giờ gặp lại vì gia đình anh có dự tính xin định cư ở bển luôn. Lá thư đó anh ta email cho 1 người bạn, nhờ in ra gửi cho em, nhưng bị cắt mất địa chỉ nên em cũng ko biết email của anh ta.

Em tìm anh ấy là để…

Em…em…hận lắm, ngay ngày hôm sau em muốn tìm bằng đc để xé xác anh ấy ra, em thề sống chết với hắn, những gì…quý giá nhất của đời con gái anh ấy đã lấy mất của em rồi. Nhưng mấy ngày sau nữa thì em lo lắm, ko biết lí do vì sao anh ấy lại mất tích. Suốt đêm hôm đó anh ấy đem em vào giường và ngồi canh em. Đến khi em nhận đc bức thư và cũng chẳng còn hi vọng gì gặp lại, em đành quên thôi. Em nói thật, cả 1 thời gian sau em vẫn còn thương anh ấy lắm, mối tình đầu mà. Em biết anh ấy đã dừng lại, lúc đó em ko điều khiển đc cảm xúc và hành động của mình nhưng em vẫn nhớ hết. Tình cảm mà, đau lắm, nhưng tình cảm nó còn ghê hơn viên thuốc đó.

Thuốc gì mà lợi hại quá em hén.

Anh thích ko, em mua giùm cho bỏ vào canh chua í.
Giọng Uyên đã dần bớt xúc động hơn.

Không, ý anh là nó độc hơn thuốc độc nữa. Còn anh thì anh mà cần viên thuốc đó àh.
Uyên trừng mắt nhìn Nam.

Uhm, em có còn gì đâu mà anh phải dùng thuốc.
Uyên lại rơm rơm nước mắt.

Ko phải, anh muốn nói là….

Anh Nam này.

Sao em ?

Sau này đó, nếu anh có bỏ em, thì cũng đừng bỏ đi như thế nhé, anh nói cho em biết, em có buồn có khóc nhưng sẽ ko sợ hãi và lo lắng như thế. Em sợ cảm giác lúc đó lắm, có lúc em ko ăn ko uống đi tìm anh ấy 3 ngày ròng rã, đến khi bạn em đi tìm em đưa em về thì em nằm liệt giường cả tuần, chỉ biết khóc thôi. Em……

Anh hứa yêu và chiều em suốt đời mà. Bỏ rùi sao mà yêu mà chiều đc.

Hôm đó anh chỉ hứa chiều em thôi mà.

Thì giờ anh hứa là yêu hơn cả chiều nữa.
Nam hôn lên trán Uyên, cô trườn xuống, nằm dài trên ghế và gác đầu lên đùi Nam.

Anh yêu một người con gái như em suốt đời sao ?

Ơ, cái gì mà như em. Là anh yêu em.
Nam nhấn mạnh 3 chữ sau cùng rõ to.

Từ hôm ở Sen Nắng, em bắt đầu suy nghĩ về chuyện ngày xưa. Gần đây em càng suy nghĩ nhiều về nó hơn nên hôm nay em mới phản ứng với anh như thế, em xin lỗi nhé. Làm bể cái dĩa của anh rồi, hôm khác em mua đền lại cho anh.

Cần gì, em đền cho anh cái chảo của em là đc rồi, hén !

Chảo gì áh ?
Uyên trả lời theo phản xạ, dứt lời cô mới hiểu ra nghĩa của nó. Định đốp chát lại với Nam nhưng :

Ừa, anh thích thì em đền, em có còn gì đâu mà tiếc với anh !
Cái cụm từ “ em có còn gì đâu “ Uyên nói tới lần thứ 2 thì Nam bắt đầu cảm nhận đc. Anh ko trả lời mà im lặng. Câu chuyện lúc nãy tuy Uyên ko thể kể từng chi tiết nhỏ nhặt nhưng hình ảnh một người đàn ông ôm lấy thân thể trần truồng của cô, rồi bóp lấy 2 bầu vú vệ nữ của cô, chua chát hơn cả là đè cô ra dập liên hồi….

Uyên nhận ra từng thay đổi nhỏ trong suy nghĩ và phản ứng của Nam. Cô nằm nghiêng người quay ra ngoài, cố giấu đi những giọt nước mắt vừa tuôn ra. “Ko ai có thể chấp nhận, anh ấy cũng vậy, là tại mình”

Uyên vẫn nằm yên như thế, cô ko khóc tiếng nào, nhưng nước mắt cô rơi lã chã, ướt cả tay cô, thấm xuống cả quần Nam. Có cảm giác lúc này Uyên mới thật sự khóc. Khóc

không thành tiếng, khóc vì những đớn đau đang bóp nát trái tim cô. Giá mà lúc này trước mặt cô là một con sông, cô sẽ lập tức nhảy xuống để gội rửa những nhơ nhuốc trên thân thể mình và để nước cuốn trôi hết cái ký ức tồi tệ đó, trả lại cho cô một tâm hồn thanh thản hơn.

Uyên ngồi bật dậy, cột lại mái tóc bù xù. Cô đi ra sau, rửa lại khuôn mặt lấm lem giàn dụa nước mắt. Đứng trước mặt

Anh, em muốn đi về một mình.
Uyên bước ra cửa và chậm rãi bước đi như ngóng chờ 1 tiếng kêu từ anh.

Nam vẫn ngồi đó. Anh nhìn mông lung vào vách tường. Đầu óc anh quay cuồng, nghĩ chuyện này rồi nghĩ chuyện kia. Gương mặt anh trắng bệch ra.

1h trưa, Uyên lầm lũi bước trên đường. Cô cúi mặt nhìn chằm chằm vào cái bóng của mình. Uyên cắn chặt môi, cô ko muốn khóc ngoài đường. Từ lúc bước ra khỏi nhà Nam, đã mấy lần cô nghĩ đến cái chết, nhưng rồi Uyên tự nhủ : “Nếu phải chết thì cô đã chết mấy năm trước rồi, chết ngay lúc cô đau khổ nhất, tại sao cô gắng gượng vượt qua đến bây giờ lại đi chết. Ừ, một con đàn bà, một con đàn bà dù ko có quyền yêu nhưng vẫn có quyền đc sống. Cô còn Bố, còn Má, còn em trai, còn bạn bè…!

Cô ko thể đem đến hạnh phúc cho anh thì ko thể bắt anh đem đến hạnh phục cho cô, sẽ có người khác thay cô làm chuyện đó”.

3h sáng, Uyên mở mắt dậy. Ôi, đói quá. Mình ngủ từ lúc về nhà đến giờ sao. Uyên với tay lấy chai nước, hớp liên tục. Cô chợt nhìn cái chai, con Pikachu trên đó đang nhìn cô cười toe toét. Cái hình dán này là Nam tặng cô, anh bảo đi ra cổng trường thấy bọn học trò nó chơi phóng phi tiêu trúng hình dán. Anh buồn tay bảo cho thầy chơi thử, anh phóng trúng đc con Pikachu này. Anh tặng Uyên và nói rằng mỗi khi nhìn nó sẽ nhớ là cô đã bị anh phóng trúng rồi, ko thoát đc đâu. Uyên để chai nước nằm xuống, cô cốc lên đầu con Pikachu và nói :

Em ko thoát đc, nhưng anh thì đã thoát đc em rồi !
Con Pikachu vẫn nhìn cô cười toe toét.

Sáng nay giữa giờ có tiết họp hội đồng. Uyên bận gom bài kiểm tra của lớp nên cô vào phòng họp trễ nhất. Cả phòng nhìn Uyên, ko ai rời mắt. Sáng nay cô đã cố tình dậm phấn đậm hơn để che đi vết thâm quầng trên mắt, nhưng cô ko phải là mất ngủ, nên mắt cô ko chỉ thâm mà còn sưng húp lên.

Ơ, làm sao mà mắt như con cú vọ thế Uyên.
Thầy Hào lên tiếng.

Dạ con đau răng ko ngủ đc.

Chị đau răng mà ko bị sưng ah ?

Chị uống thuốc rồi. Xin lỗi mọi người em xuống trễ.
Uyên nhìn 1 vòng, còn mỗi chiếc ghế kế bên…Nam. Đành phải lại ngồi đó thôi.

Cô Tuyết tóm tắt tình hình trường, một số thông báo mới từ Sở. Uyên vẫn cặm cụi ghi chép. Bên cạnh cô, viết đó, sổ đó, nhưng Nam ko ghi được chữ nào. Anh nhìn thấy vết hằn rõ to sau gáy cô. Vậy là đêm qua Uyên ko ngủ, cô đã ngồi dựa trên 1 chiếc ghế nào đó.

Tan họp. Mọi người hối hả lên lớp cho tiết thứ 3. Hôm nay Uyên dạy 4 tiết còn Nam thì đã xong buổi sáng rồi. Trong phòng chỉ còn lại 2 người, Uyên đứng dậy bước ra, Nam chụp tay cô lại.

Anh….anh….trưa nay….

Em lên lớp cho kịp, có gì nói sau nha anh !
Nam đi ra phía sau phòng giáo viên, ở đây có 1 khoảng sân nhỏ xíu, trước đây thầy hiệu trưởng cũ tận dụng nó để trồng vài chậu kiểng, treo vài giò lan. Sau thầy nghỉ hưu nhưng vẫn để lại đó, dặn dò các giáo viên trẻ chăm sóc nó như một kỷ niệm của thầy tặng cho trường. Ở đây có đặt 1 cái ghế đá, thường dành cho các thầy tránh ra đây hút thuốc ko để học sinh nhìn thấy. Nam châm 1 điếu Jet, anh rít 1 hơi. Có 1 chút dễ chịu ko hề nhẹ. Có tiếng bước chân, thầy Hào ngồi xuống cạnh Nam, xin anh 1 điếu thuốc.

2 đứa cãi nhau ah ?

Ơ, ai áh Thầy ?

Con với con bé Uyên chứ ai.

Ơ, đâu có gì đâu thầy ?

Con giấu cả thầy ah ?

Dạ ko, con…

2 đứa quen nhau, trong trường ít người để ý nhưng thầy thấy, thầy biết.

Dạ.

Thầy dạy nó từ nhỏ, nó gọi thầy là papa đấy. Mà làm sao mà lại như vậy, nhìn nó thầy đoán là nó đã khóc nguyên một đêm. Sáng nay thầy thấy nó xuống căn tin mua 1 ly cafe mang lên lớp.

Dạ tụi con có chút hiểu lầm thôi chứ cũng ko cò gì đâu thầy. Tí con dỗ ngọt cô ấy lại ngay ấy mà.

Nó là 1 đứa con gái có bản lĩnh, lại sống lạc quan yêu đời. Chuyện yêu đương nam nữ thì nó ko bi lụy đến nỗi này.

……..dạ

Chuyện yêu đương thầy ko hỏi, nhưng thầy hiểu nó, phải là chuyện gì ghê gớm lắm nó mới như thế. Nếu chuyện tế nhị thầy ko hỏi nữa. Nhưng nếu có chuyện gì đó khó khăn, hãy nói cho thầy nghe. Thầy sống hơn nữa đời người, cái nào đúng cái nào sai thầy nhìn rõ hơn, để xem thầy giúp đc gì ko ?

Dạ…chỉ là chuyện…

Thầy đang nghe đây. Ở đây chỉ có 2 thầy trò, con ko tin cả ta sao ?

Dạ ko phải. Là chuyện trước đây của Uyên, lúc cô ấy còn học đại học….

Là cuối năm nhất !
Nam giật mình quay qua nhìn thầy Hào.

Thầy…thầy b…b…iết àh ?

Lúc đi theo con ra đây thầy cũng thoáng đoán như thế.

Ơ, làm sao thầy biết ạh ?

Thầy là người đưa nó về phòng trọ từ bệnh viện.

Cô ấy từng nằm viện, sao vậy thầy.

Nó đi tìm thằng sở khanh đó, rồi kiệt sức xĩu giữa đường, may sao gặp mấy đứa chung khóa chay ngang, đưa nó vào bệnh viện. Người ta thấy trong dt nó có số của thầy mới gọi nhỡ cho nó gần nhất, lại lưu tên là papa nên gọi báo cho thầy. Cũng may ngay dịp hè, thầy với cô giấu nhà nó, lên SG ở chăm sóc nó gần 2 tuần.

Con…con không biết…Uyên chỉ nói Uyên từng xĩu.

Có nhiều chuyện con ko biết lắm. Bố nó làm lãnh đạo, hop hành liên miên. Má nó thì làm bác sĩ, cũng là lãnh đạo, họp và trực ngày đêm. Nó có ý thức tự lập từ nhỏ nhưng sống cô độc, lủi thủi 1 mình, cái gì nó cũng tìm thầy tâm sự, nhận thầy là cha nuôi. Cũng vì đó mà khi có soc tình yêu, nó yêu người ta còn hơn bản thân nó, và khi bị mất đi…nó đau luôn cả phần 2 người.

Dạ con biết, Uyên là 1 cô gái tốt.

Trước đây nhiều người theo đuổi nó lắm. Có cả cậu Quân con của đồng chí Bí Thư Tỉnh bây giờ đó, mê nó như điếu đổ. Anh chị Bí Thư cũng quý nó, hứa lo cho nó chỗ nào cũng đc, nghe nói còn hứa sắp xếp cho Cha Mẹ nó lên lãnh đạo Sở. Nhưng nó cũng ko chịu, anh chị nhà biết tính nó nên cũng ko dám ép. Sở xếp nó về dạy trường Chuyên trên Tỉnh, mà nó biết do nhà Quân tác động nên nó nhất quyết xin về đây. Bữa rồi đám giỗ nhà nó thấy anh chị Bí Thư và Quân cũng đến. Thỉnh thoảng cậu Quân cũng hay đến nhà tìm nó, nghe đâu vẫn chưa có người yêu và vẫn chờ nó.

Uyên……

Chuyện con để ý nó, nó biết từ trước đó lâu rồi

Ơ……..

Đến khi thầy thấy con hay quan tâm nó thì thầy có hỏi. Nó nói nó cũng nhận ra lâu rồi. Nhưng nó ngại, là ngại cái chuyện đó. Nó nói chuyện đó với thanh niên hiện đại, sống kiểu Tây như cậu Quân hay các cậu nhà giàu dân thành phố thì còn chấp nhận đc, chứ con là người vùng quê, xem chuyện đó là tày đình, thì ko ai đến với nó đâu.

Con…ý con là…

Để thầy nói hết. Hôm con ngỏ lời yêu nó. Tối đó nó đến nhà thầy. Nó cũng khóc. Nó nói nó ko kiềm chế đc vì nó yêu con quá. Nó ko từ chối đc mà còn chủ động với con. Lúc đó nó từ chối con thì nó ko làm đc, nhưng bước tiếp thì nhất định sau này con cũng sẽ bỏ nó, nó nói con yêu nó ko đủ…

Con yêu Uyên là thật lòng, thầy tin con đi.

Thầy ko nói đứa nào yêu dối cả. 2 đứa đều yêu thương nhau, thầy tin điều đó. Nhưng cũng như Uyên nó nói, tình yêu phải đủ lớn.

Thế nào là đủ lớn thầy !

Uyên nó yêu con đủ lớn. Đủ lớn để biết phân vân khi đến với con. Đủ lớn nên nó đến với con dù biết trước kết quả. Đủ lớn để sẵn sàng ra đi khi con ko còn muốn giữ nó. Tội con bé, sống mà mang trong lòng những bài toán đều có sẵn đáp án là 0, nó có cố cộng trừ nhân chia bao nhiu nữa thì đáp án vẫn là vậy.
Ông thở 1 hơi dài, tháo cặp kiếng xuống, quệt những giọt nước mắt.

Nếu con còn chút tình cảm với nó, thầy chỉ xin con đừng nặng lời với nó, xem như hai đứa có duyên mà ko phận. Rồi thư thả nó bình tâm lại rùi ta khuyên nhủ nó. Đức Đạt Lai Lạt Ma có dạy : nếu ko thể làm cho nhau hạnh phúc thì cũng xin đừng làm nhau đau.

 

Papa đừng lo cho con, con ko sao đâu.
Thầy Hào và Nam giật mình quay lại, Uyên đã đứng đó tự lúc nào.

Con…

Em…
Uyên bước đến nắm lấy tay ông

Trưa rồi papa về đi để mama con chờ cơm. Tụi con lớn rồi, biết làm thế nào mà. Papa ko đc lo nghĩ cho con đó.

Ừ, ta về. Con cũng về sớm nghỉ ngơi đi. Hứa với ta, ko đc khóc nữa nhé.

Dạ, papa chạy xe cần thận nha.
Thầy Hào đi khuất. Uyên buộc miệng :

Con làm gì còn đủ nước mắt mà khóc papa.
Uyên ngồi xuống cạnh Nam, cô cầm tay anh, đặt tay anh giữa 2 bàn tay cô.

Em yêu anh lắm. Anh là chàng trai tốt với em nhất trên đời. Tại em hư, là em ko đúng. Nhưng em ko thể nào nói với anh ngay từ đầu, đúng hok anh, biết nói thế nào. Yêu anh, em suy nghĩ nhiều lắm, suy nghĩ từ lúc mới gặp cho đến giờ vẫn suy nghĩ. Em tìm hoài, mà hok có ra cách. Hok có cách nào trên đời này để em đựợc ở bên anh hết. Chắc số em nó vậy. Chịu thôi anh ah.

Uyên, anh…
Uyên đưa tay lên che miệng Nam lại. Cô sờ mấy cọng râu lún phún, chắc vừa mọc lên đêm qua. Cô vuốt gò má anh, vuốt xuống ngực anh. Uyên để tay lên tim Nam.

Em chấp nhận đc ở trong đây dù chỉ 1 thời gian ngắn ngủi, ngắn nhưng em hạnh phúc lắm. Cũng có lúc em nghĩ biết đâu có phép màu nào đó làm cho em và anh cứ như vậy mãi, ko có ngày hôm nay.

Anh sẽ…

Anh đừng nói gì cả. Em từng trách trời trách đất, hôm qua em cũng có trách cả anh. Nhưng rồi người đáng trách duy nhất là em. Con người khi làm sai 1 chuyện gì đó, nếu sửa đc thì nó sẽ thành kinh nghiệm, còn ngược lại, phải chấp nhận nó. Em buồn lắm, buồn cho em mà cũng buồm cho anh, tụi mình…ngắn ngủi quá. Tội nghiệp anh, cái gì cũng chiều em, có gì ngon cũng nhường cho em, em muốn gì cũng làm cho em…..

…..

Anh ơi, hay trưa nay anh nấu cơm cho em ăn 1 lần nữa đi, 1 lần nữa thôi. Em thèm cơm anh nấu, thèm ngồi ăn cơm cùng anh, giống như…như…một gia đình vậy đó. Em thèm lắm, thèm lắm anh có biết kooooo……!!!

 

*Alo, em nè, em về nhà có việc, anh ăn cơm đi nha, em ko đến được đâu*

*Em xong việc rồi đến, anh chờ*

*Thôi anh ăn đi, trễ lắm rồi, lỡ em ko đến được thì sao*

*Thì anh chờ tới lúc em đến thôi*

*Mà anh nấu cơm chưa*

*Anh nấu xong, dọn xong luôn rồi. Em xong thì nt anh, anh hâm lại cho nóng rồi em tới là vừa*

*Nhưng mà anh mới dọn chén, ko có đũa làm sao mà ăn*

Nam quay phắt lại, Uyên đã đứng ngoài cửa rồi.

Hừ, lại còn bày trò nữa. Vô nhà đi em.

Hihihi…chọc anh vui mà. Thử xem anh có ăn hết phần em hok ?

Phần em, em ăn cả đời không hết đấy.

Xí…em đi rửa mặt đã, nắng ghê quá hà.

Ủa em ko đi xe ah ?

Em để xe ở trường, chị giúp việc rước em rồi chở em qua đây.
Uyên ngồi xuống, nhìn thoáng qua mâm cơm. Ô hay, mâm cơm hnay lạ nhỉ. Nhưng Uyên vẫn ăn một cách ngon lành, thỉnh thoảng cô gắp cho anh 1 miếng cá. Bữa cơm trễ nên cả hai đều đói, vèo một cái đã làm sạch mâm cơm. Uyên nghe hơi tức bụng, cô ăn những 2 chén cơm đầy, còn húp 1 chén canh nữa. Cô đi rót 1 ly nước để trước mặt Nam :

Anh uống nước đi, để em dọn cho.

Em để đó cho anh.

Đã nói anh uống nước rồi nằm nghĩ đi mà, em dọn xuống rùi em rửa cho.
Nam nghe Uyên nói thế nên thôi, anh cầm ly nước đi ra hiên nhà ngồi. Anh châm điếu thuốc, rồi nhả 1 làn khói trắng vào khoảng không. Những câu hỏi trong đầu Nam từ hôm qua đến nay vẫn chưa có câu trả lời. Anh nghĩ nhiều về chuyện này nhưng tóm lại cũng chẳng biết mình nghĩ gì và phải làm gì. Có lẽ cái Nam cần là thời gian, thời gian để nó thấm trọn vẹn vào anh, lúc đó chắc anh sẽ sáng suốt và quyết đoán hơn. Ơ mà cô ấy làm gì lâu thế nhỉ, rửa có mấy cái chén mà, chưa thấy lên. Nam bước vộ xuống nhà sau, chén dĩa đã rửa và úp lên gọn gàng. Anh quay lại phòng khách, giỏ xách cô ấy còn đây mà. Nam lại đi xuống bếp, bước ra sau vườn, thì ra Uyên ở đây. Cô đang ngồi trên chiếc xích đu, mắt nhìn xa xăm về phía cánh đồng lúa xanh thẳm.

Thì ra em ở đây, làm anh cứ tưởng em đi đâu.
Uyên quay qua nhìn anh cười

Lại đây ngồi với em.
Nam đi lại ngồi cạnh cô.

Anh có gì muốn nói với em hok ?

Không phải em có gì muốn hỏi anh sao ?

Hok, em hok muốn hỏi anh gì cả ?

Sao thế ?

Vì em hok muốn nghe câu trả lời ?

Lúc nãy…em ăn…

Ngon lắm, mà cay. Món nào anh cũng cho ớt vào, ăn cay muốn chảy cả nước mắt í !

Sao em vẫn ăn ? Sao em ko…hỏi anh ?

Vì em biết ko phải anh cố tình bỏ ớt. Anh quên nên bỏ vào rùi anh lại vớt ra.

Ừ, lúc nấu anh mãi suy nghĩ, cứ làm làm theo thói quen, lúc sau này mới phát hiện. Nên thôi, cho em ăn cay một bữa luôn.

Anh suy nghĩ chuyện chúng mình ah ?


Uyên tựa đầu vào vai Nam, nắm lấy tay anh.

Chúng mình dừng lại nha anh !

Em thật sự muốn vậy hả ?

Em cũng ko biết, nhưng em nghĩ vậy tốt hơn. Mà…đâu còn sự lựa chọn nào khác đâu anh !

Nếu anh ko đồng ý ?

Thì em sẽ đồng ý cả phần anh.
Uyên nói xong đứng dậy đi vào nhà. Nam theo vào đến thì Uyên đã đeo giỏ xách lên rồi.

Em đi đâu thế ?

Em về đây. Mong muốn cuối cùng của em là cùng anh ăn một bữa cơm. Cám ơn anh về ngày hôm nay và cả những ngày trước đây, cám ơn anh về tất cả.
Uyên bước tới, hôn nhẹ vào má Nam, nhoẻn một nụ cười hồn nhiên và trong trẻo.

Anh…

Anh để em đi, em muốn yên tĩnh !
Nam đứng nhìn dáng Uyên khuất dần sau cánh cổng. Nắng chiều buông xuống, phủ một màu vàng rực lên vườn hoa nhỏ trước nhà. Anh nhìn những bông hoa cúc trắng, giờ cũng vàng theo nắng. Nam chợt nhớ anh từng đọc đâu đó : hoa cúc trắng là biểu tượng cho lòng cao thượng, sự ngây thơ và vẻ đẹp thanh khiết.

Anh lại nghĩ về Uyên. Bất chấp cái quá khứ đau buồn kia, anh vẫn nhìn thấy ở cô vẻ đẹp thanh khiết trong tâm hồn của một người con gái. Cô trao cho anh một tình yêu cháy bỏng đầy hương vị ngọt ngào, Uyên yêu anh ko toan tính, bất chấp khoảng cách về địa vị và vật chất. Và khi những việc ko mong muốn ập đến, đóa cúc trắng ấy lại càng tỏa ngát hương thơm. Uyên ko để anh phải chọn lựa, ko để anh phải giằng xé. Cô chấp nhận hiện thực, chấp nhận cả việc từ bỏ. Người chủ động đến là Uyên, người chủ động ra đi cũng là Uyên.

Nam ngồi xuống bậc thềm, anh bất chợt nghĩ về mình. Hóa ra từ lúc xảy ra chuyện, anh chưa hề nói với Uyên gì cả. Anh ko óan trách cô nhưng cũng chưa một câu an ủi cô. Anh im lặng đón nhận tất cả những cung bậc cảm xúc của Uyên. Cô đau đớn tuyệt vọng, cô vẫy vùng giữa ký ức và hiện tại, cô níu kéo chút hương vị của hạnh phúc…tất cả điều đó anh đều hờ hững đón nhận. Trong cuộc chơi tính ái này, anh là người thụ hưởng, còn Uyên…Uyên chấp nhận một cuộc chơi mà phần thua luôn thuộc về mình.

Nam bắt đầu cảm thấy giận mình, giận mình quá nhu nhược. Giờ đây anh mới có cảm giác thương Uyên hơn bao giờ hết. Con tim anh đã thẩm thấu dần những nỗi đau. Một thằng đàn ông như anh, đang ngồi đây, chọn lựa thiệt hơn, so đo tính toán một ký ức đầy nghiệt ngã của nhục dục mặc cho người con gái anh yêu ôm đồm tất cả. Nhục, quá nhục, anh cảm thấy thật nhục nhã với chính mình. Anh từng tìm mọi cách để chiếm lấy thân xác cô, thỏa mãn dục vọng của mình, thì ra anh cũng như gã đồi bại kia, những thằng đàn ông đang đặt mục tiêu thấp hèn lên một người con gái. Để rồi sao, hắn bỏ cô mà đi, và giờ….anh cũng thế. Anh để cô một mình với bất hạnh, anh ghen tức với quá khứ của cô như một đứa trẻ gào lên khi mất miếng bánh.

Không…anh không đuợc hèn như thế…anh ko thể buông tay khi trong anh tình yêu vẫn còn đó. Cảm xúc nhất thời ko thể giết chết tình yêu này, tình yêu mà anh và cả cô cùng xây đắp. Quá khứ đó thì sao, cô ấy đâu có muốn, cô ấy cũng đâu có che giấu, sao mình lại để nó cướp đi người con gái mà mình yêu quý nhất.

Ngày mai mình nhất định…. không, phải là hôm nay, hôm nay mình phải làm gì đó.

Nhưng, liệu có quá muộn không…???

Đúng ra người ta nên trao danh hiệu “Nhân Vật Thích Đùa Nhất Vịnh Bắc Bộ” cho …….Ông Trời.

Sự thật là vậy mà…

Mỗi khi con người ta hi vọng nhất, quyết tâm nhất và tin tưởng nhất thì…Ông Trời lại….đùa, lại trêu ngươi và quẳng họ vào hoàn cảnh oái ăm nhất !

Lần này thì Nam ko biết là ông trời đùa giỡn hay là thách thức anh, cả buổi sáng hôm nay anh ngồi lên 3 chiếc ghế : ghế trong văn phòng, ghế trên lớp và giờ là cái ghế đá…cái nào cũng nóng như lò nướng. Lớp 12a3 đã đuợc cô giám thị thông báo vắng 2 tiết cô Uyên, Nam hỏi cô giám thị thì đc biết là cô hiệu trưởng gọi báo như vậy, cô hiệu trưởng thì đi họp trên Sở chưa về, điện thoại cô không gọi đuợc.

Uyên chưa bao giờ vắng tiết học nào từ khi vào trường. Uyên đi đâu ? Nam gọi về nhà thì chị giúp việc bảo Uyên ko có nhà rồi cúp máy, anh còn chưa kịp hỏi Uyên ra khỏi nhà từ lúc nào hay tối qua có ở nhà ko ? Điện thoại Uyên thì khỏi nói, Nam gọi cả trăm cuộc, nhắn hơn chục tin. Chỉ có vài cuộc đầu là đổ chuông sau đó là “ò í e, thuê bao xin đẹp quý khách vừa gọi……”. Sao máy Uyên lại tự dưng tắt ? Cô giận anh thì ko nghe máy hay tránh mặt thôi ko lý nào bỏ cả lên lớp ? Hay là cô tự tử ? Mà nếu tự tử thì đã ko để đt rùi lại tắt ? Hay là Uyên gặp chuyện ko hay ? Mà nếu cô gặp chuyện thì gặp ở đâu đây, làm sao anh biết mà đến ???

Anh tự hỏi rồi tự trả lời, tự phỏng đoán. Một tràng dài câu hỏi chạy qua trong đầu Nam rồi chạy tuột xuống quấn lấy tim anh. Nếu cô gặp chuyện thì chính anh là người phải chịu trách nhiệm chứ chả ai khác, là thằng đàn ông hèn hạ như anh đã đẩy cô vào hoàn cảnh này. Nhưng bây giờ anh biết làm sao đây ???

Nam còn 2 tiết cuối, anh chạy vào văn phòng vừa lúc thầy Hòa đi vào.

Thầy ơi, qua nay thầy có gặp Uyên ko ?

Ko, thầy cũng đang định tìm con hỏi đây. Thầy mới nghe nó vắng 2 tiết đầu, con cũng ko gặp nó sao ?

Dạ ko thầy ơi, con gọi khắp nơi vẫn ko ai gặp Uyên. Giờ con chạy đi tìm cô ấy đây. Thầy báo giùm con con xin nghỉ 2 tiết sau lớp 11a4 nha thầy, con phải chạy đi tìm cô ấy coi sao, con sợ có chuyện.

Ừ, con đi đi, để thầy báo lại phòng giáo vụ sắp xếp đứa nào lên dạy thay con, có tin gì con gọi cho thầy liền nha.

Dạ dạ, con đi đây.
Nam hối hả phóng xe ra khỏi trường, anh chạy thẳng đến nhà Uyên. Nhà khóa cửa ngoài, chắc là chị giúp việc đi chợ rồi. Anh rảo vòng các quán cafe cả hai hay ngồi, đảo mắt tìm chiếc xe của Uyên nhưng vẫn ko thấy. Nam chạy đến bệnh viện, anh đang lên cầu thang thì gặp bác sỹ Vân đi xuống.

Cô Tám ơi sáng giờ Uyên có vào bệnh viện ko ?

Ko, nó vào đây làm gì ? Có chuyện gì mà mặt mày xanh lét vậy ?

Dạ sáng nay Uyên ko đến trường, cổ bỏ 2 tiết nhưng ko biết đi đâu.

Chắc nó ko khỏe nghỉ ở nhà chứ gì.

Con tới nhà rồi, ko có cô ơi, ở nhà cũng nói ko biết Uyên đi đâu.

Lạ vậy, sáng nay Mẹ tiếp đoàn từ thiện của Nhật ở trên hội trường, có khi hết ngày mới xong, nó ko vào đây đâu. Cô cũng đang vội lên đó đây, để tí cô hỏi Mẹ nó rồi cô báo cho. Này, lưu số vào đt cô giùm cô, lát cô gọi.

Dạ, đây cô, con lưu Nam GV, có gì cô hỏi liền gọi báo con biết nha cô, con chạy mấy chỗ khác tìm thử.

Ừ, lát cô gọi. Mà nó lớn rồi, chắc đi đâu đó thôi. Mà 2 đứa bây cãi nhau ah ?

Dạ, còn hơn thế nữa cô ơi, con lo lắm.

Gớm, thôi đi đi, chiều nay cô mà thấy 2 đứa lại chở nhau tung tăng thì cô đánh cho mà chết.

Dạ, con cũng mong vậy. Con đi cô nhé.
Cô ấy đi đâu đuợc nhỉ ??? Sáng nay trên trường ai cũng có tiết, cô ấy ko đến nhà ai đc cả. Ah, còn 1 chỗ, nhất định là ở đây. Nam phóng xe như bay…

Sen Nắng giờ này luôn vắng khách, lác đác vài chiếc xe nhưng lại ko có xe của Uyên. Kệ, biết đâu cô ấy đi taxi. Nam chống xe và bước vộk vào trong, mặc ông bảo vệ già gọi í ới kêu anh lấy thẻ. Căn chòi quen thuộc hôm nào kia rồi, a ha, màn xõa xuống hết, vậy là cô ấy đang ở đây, còn định trốn mình nữa chứ. Nam vén màn chui đầu vào, đích thị là cô gái đang ở đây…

Nhưng, là 1 cô gái khác và có kèm thêm 1 chàng trai.

Dcm, dcm, dcm…

Nam chạy ra tới bãi xe mà tim vẫn còn run. Nếu ko mất thời gian gài khóa quần thì có lẽ gã đó đã bắt kịp và cho Nam một trận.

Ông mặt trời mặc kệ Nam, ông ta chuẩn bị đi ngủ. Đèn đuờng đã thay ông làm việc. Nam đứng trước cửa nhà Uyên. Cửa vẫn đóng im ỉm. Lúc nãy chị giúp việc cho anh biết là Uyên vẫn chưa về, Mẹ Uyên có đoàn khách nên chắc về muộn, chuyện của chủ chị ko dám hỏi nên chỉ biết thế thôi. Nhà còn mỗi chị giúp việc nên Nam đành xin phép ra về và vẫn đang loay hoay trước cổng chưa biết làm gì.

Ngày thứ 2…..

Ngày thứ 3…..

Và ngày thứ 4 thì công cuộc tìm kiếm đã ch

chấm dứt.

Tuy là Uyên vẫn chưa ai tìm đc và cũng ko ai biết đuợc cô có gặp phải chuyện gì ko nhưng người để tất cả phải lo lắng thì ko chỉ có mỗi Uyên, giờ đã có thêm Nam.

Trong lúc mãi lo nghĩ Nam đã chạy thẳng vào đuôi 1 chiếc xe hàng đang…đậu bên đuờng. Hậu quả là người ta đưa anh vào viện với vài vết xây sát trên người và một cục máu bầm đang tụ trong đầu mà theo kết luận của bác sỹ là : hôn mê sâu, cần làm phẩu thuật sớm nhưng phải chờ sức khỏe ổn định. 3 ngày ăn uống cầm hơi cộng với việc căng thẳng đầu óc chạy khắp nơi khiến cơ thể anh ko còn đủ sức, huyết áp và các chỉ số khác chưa đáp ứng đc yêu cầu của cuộc phẩu thuật. Em gái Nam túc trực chăm sóc anh nhưng ko dám báo cho Cha Mẹ anh biết vì bản thân hai cụ cũng không đc khỏe lắm.

3 ngày trôi qua, Nam đã có lúc tỉnh lại chút ít. Phần máu tụ của anh ko phát triển thêm nên bác sĩ quyết định dùng thuốc làm tan thay vì phẩu thuật. Mẹ Uyên và bác sỹ Vẫn mỗi ngày đều ghé xem tình hình của anh, các thầy cô trong trường thay phiên nhau phụ bé Thảo chăm.sóc anh. Mỗi ngày Nam tỉnh dậy khoảng 2,3 lần, mỗi lần chỉ hơn 15p. Cũng may đầu óc anh ko bị ảnh hưởng, anh nhận ra đc người vào thăm, nói chuyện đc dù hơi yếu ớt. Chiều nay nhóm bác sỹ hội chuẩn trong đó có mẹ Uyên đã thống nhất chuyển anh từ khoa cấp cứu sang khoa hồi sức đặc biệt, để anh có thể nghỉ ngơi tốt hơn. Và mọi người cùng nhận định là anh đã qua giai đoạn nguy hiểm, đang chờ hồi phục. Tuy nhiên, tuy nhiên có 1 điều anh và tất cả mọi người đều chưa đuợc thông báo : có 1 khả năng nhỏ Nam sẽ bị hạn chế vận động ở 1 bên, cụ thể là tay và chân phải. Ko phải ở dạng liệt chi nhưng nếu điều đó xảy ra, tay và chân phải của anh sẽ ko hoạt động đuợc 100% như bình thường, ko nhất thiết phải ngồi xe lăn nhưng đi nạng là 1 điều cần thiết. Và việc tình trạng anh tiến triển xấu tốt thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào bản thân anh, vào ý chí phục hồi của anh cũng như ý chí tập luyện vật lý trị liệu nếu chẳng may xảy ra. Hiện tại thì thị lực của anh cũng đang có vấn đề, anh ko thể nhìn rõ mọi thứ. Tuy nhiên cái này là do tác động ngoại lực làm 2 nhãn cầu của anh bị chèn ép, chỉ tạm thời như thế, 1 thời gian sẽ nhìn thấy bình thườg lại.

Nam chưa biết điều đó nên việc 1 tay và 1 chân anh hoạt động khó khăn đối với anh là do va chạm lúc tai nạn. Anh giờ đã có thể tự nhích lên ngồi dậy, tự múc ăn, tự lấy nước uông. Anh hầu như đã tỉnh táo hẳn, do lạ chỗ nên anh ngủ rất ít, đêm nào cũng trằn trọc. Để tránh anh lại căng thẳng và lo lắng nên mọi người nói dối anh là Uyên đi du lịch, mọi người đã liên lạc đc, cô ấy đang về. Nhưng…

Nam biết rõ ý tốt của mọi người. Những lúc tỉnh dậy chỉ có hai anh em anh đều nhờ bé Thảo gọi cho Uyên nhưng đều ko liên lạc đuợc, Thảo lên facebook của Uyên thì đã khóa. Tuy vậy, anh cũng hiểu những gì bác sỹ nói, anh cố giữ cho mình ko xúc động, tự nói với mình cố phục hồi để còn đi tìm Uyên.

Hình như trời đã tối, Nam thấy lờ mờ bóng đèn điện đuợc mở nhiều hơn. Nam ra dấu khát nước, Thảo lật đật rót nước cho anh. Nam hút từng ngụm nước một cách khó nhọc, hnay anh ngủ nhiều hơn mấy bữa trước nên lúc tỉnh dậy nghe người cũng uể oải hơn. Thảo đợi anh uống xong thì cất ly rồi lấy khăn lau mặt, lau tay cho anh. Nam cảm thấy đỡ hơn.

Chắc tối rồi há, lát mi cũng đi ngủ đi, Hai nằm tí rồi lại ngủ bây giờ, ko phải thức canh Hai đâu. Hai giờ chỉ ăn rồi ngủ thôi chứ có gì mà phải canh.
Thảo nghe nói thế thì thương anh lắm, em kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, bóp tay bóp chân cho anh mình. Bác sỹ dặn thường xuyên xoa bóp cơ thể cũng giúp cho quá trình hồi phục nhanh hơn.

Hôm nay dậy Hai cảm thấy khỏe hơn mấy bữa trước rồi, tự nhiên nghe trong người nhẹ nhỏm hơn. Vài hôm nữa Hai khỏe hẳn thì mi về lên trường mà học tiếp, nghỉ nhiều quá rồi ko theo kịp người ta. Nhà có mỗi 2 anh em, ráng đi, Hai có sao thì mi còn lo cho Cha với Mẹ. Sáng mai nếu Hai dậy trễ thì nhớ gọi cho chị Uyên nghen chưa, nếu chị có mở máy thì gọi Hai dậy liền.
Nam thở dài…anh dặn Thảo dù anh biết kết quả chắc cũng như mấy ngày qua. Mỗi lần tỉnh giấc là anh lại bắt Thảo gọi cho Uyên, mở loa ngoài cho anh nghe. Và lần nào cũng vậy, sau tiếng ó í e là tiếng thở dài của anh.

Mi có lo cho Hai thì ráng giúp Hai, hôm qua Hai có xin mấy cái địa chỉ của bạn chị Uyên trên đó, bao giờ mi lên đó thì đến đó tìm thử giùm Hai. Haizzz, mi có tìm thấy chị thì báo cho Hai biết, nhưng ko đc nói với chị là Hai đang như thế này biết chưa. Hai biết tin chị để an tâm thôi. Chừ giờ Hai vầy, cũng chẳng mong gặp cô ấy, lại làm khổ người ta, lỡ Hai nằm vậy suốt đời…
Nam nói tới đó thì Thảo đưa tay bịt miệng anh mình lại.

Mi…ưmmmmmm
Nam chụp tay Thảo kéo ra.

Mi… không phải… là…
Có tiếng nấc vang lên…

Là em…là em phải ko ?

Ưmmmmmm

Phải là em ko Uyên, là em.

Nam nắm chặt bàn tay, anh để nó lên mặt, là mùi của Uyên, là mùi hương này. Lúc nãy tỉnh dậy anh đã nghe gì đó là lạ, nó làm anh cảm thấy khoan khoái, dễ chịu. Có lẽ nằm quá lâu làm khứu giác của anh ko còn đuợc nhạy cảm.

Sao em ko trả lời anh. Anh biết là em. Anh ko buông em ra đâu.
Bàn tay còn lại nắm lấy tay Nam.

Là em.

 

Nam nghe giọng nói kia thì anh ko còn hoài nghi gì nữa. Là Uyên đang ngồi trước mặt anh. Anh cố nhíu mắt nhìn cô cho rõ nhưng ko thể.

Anh…anh ko thấy đuợc em.
Uyên cầm tay Nam, để lên mặt mình. Nam cảm nhận doc hơi ấm từ khuôn mặt cô. Anh đưa tay vuốt hai bên má cô, sờ vào đôi mắt. Uyên hơi cuối xuống, anh vuốt dài theo mái tóc cô.

Là em thật rồi. Em về rồi. Em đi đâu mà anh tìm khắp nơi.

Em xin lỗi. Em chỉ muốn đi đâu đó cho khuây khỏa, ko ngờ em làm anh ra nông nổi này. Em có lỗi với anh nhiều lắm

Không, đâu phải tại em, anh bất cẩn thôi. Em về là tốt rồi, em đừng đi nữa nha. Anh…anh ko thể sống thiếu em.

Uhm, anh ráng nghỉ ngơi cho mau khỏe.

Không, em hứa với anh là sẽ ko bỏ anh đi. Em ko hứa anh ko buông em ra đâu, anh cũng sẽ ko khỏi gì hết, anh sẽ bị như vậy hoài luôn, để em ở đây với anh hoài.

Ơ, thế em ngồi đây chăm cho anh suốt đời ah ? Anh khôn thế !

Chứ em muốn thế nào ?

Anh lo mà hết mau, rùi còn về đi dạy rùi còn nấu cơm cho em ăn.

Ừ, anh nấu cơm cho em ăn suốt đời luôn.

Còn đưa đón em đi dạy nữa.

Ừ, anh chở em đi khắp thế giới luôn.

Còn…

Còn gì nữa em ?

Còn gì em chưa nghĩ ra, nhưng em nghĩ ra gì anh phải chiều em hết.

Ừ, đuơng nhiên rồi, anh hứa chiều em suốt đời mà.

Uhm, vậy giờ ngoan đi ngủ đi, mau hết rùi còn về nhà. Nằm đây hoài ai mà ngồi trông chừng cho nổi.
Nam vui không sao tả xiết.

Daaaaaaaaạ
Anh dạ 1 tiếng rõ to rùi nhắm mắt lịm dần

Anh, anh, anhhhhhhhh

……..

Anh Nammmmmmmm

Ý tá ơiiiiii, bác sỹ ơiiiiiii, cứu cứuuuuuuu…
0h15…đèn phòng mổ bật sáng…

Em đi về đâu hỡi anh trên con đường đầy mưa gió.
Em đi về đâu hỡi anh khi cuộc đời này thiếu vắng anh.
Cô đơn từng đêm khóc thương cho cuộc tình đầy ngang trái.

c

Cho cuôc tình, mà chỉ có nước mắt thôi…

Có nhưng bài hát, người ta có thể ko thích giai điệu, ko thích người ca sỹ trình bày, nhưng có những câu từ trong đó làm người nghe phải nhớ mãi. Nhất là, ta thấy đuợc mình trong đó !

Cuộc sống luôn ẩn chưa bao điều kỳ diệu, và khi con người ta tuyệt vọng nhất luôn nghĩ đến nó. Bạn đã bao giờ chờ nó chưa ? Và đã bao giờ bạn cảm thấy nó đến với mình chưa ? Có thể có và cũng có thể không, cuộc sống mà !

Nhưng chắc chắn điều kỳ diệu hiếm khi đến với ta hai lần, giống như giải thưởng cao nhất của PowerBalls chưa từng có cùng 1 chủ nhân trong 2 lần xổ. Vì nếu bạn có một lần may mắn để đổi đời thì lần thứ 2 nếu có phải chăng là sẽ đổi ngược lại, có khi còn tệ hơn.

Ai trong chúng ta cũng có “quyền đuợc sống, quyền đuợc tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Đúng, điều đó là bất di bất dịch. Nhưng chúng ta có quyền sống nhưng đôi lúc ko quyết định đuợc sự tồn tại, chúng ta có quyền tự do nhưng ko chắc đã chọn đúng hướng đi và chúng ta có quyền mưu cầu hạnh phúc nhưng ko phải ai cũng giữ lại đuợc. Tất cả còn do…ông trời !

Hôm nay ông ấy thật tốt bụng, hào phóng ban phát cả một buổi sáng ấp áp tràn ngập ánh nắng…

Uyên sửa lại vạt áo, cô nhẹ nhàng bưng mâm cơm đặt lên chiếc bàn nhỏ ngoài sân. Với cô việc dậy trước 6h mỗi ngày đã là 1 thói quen đáng ghét trong cuộc đời nhưng hôm nay 4h sáng cô đã đẩy xe ra khỏi nhà, rời khỏi chợ với hàng chục túi thực phẩm. Cô lặng lẽ rẽ vào nhà anh, dùng chìa khóa của anh mở cửa. Quét dọn lại căn nhà, sắp xếp lại cái bàn sách, nó thật bụi bặm vì đã lâu ko ai động tới. Cô mở hết cửa sổ cho nắng chiếu vào phòng. Và giờ là lúc đau khổ nhất, cô đối mặt với căn bếp, nơi hình như chưa bao giờ dành cho cô và cô cũng chẳng mấy thiện cảm với nó. Nhưng hôm nay cô tất bật với nó bằng tất cả sự tập trung và nghiêm túc. Uyên tự nói với mình dù hôm nay, trong căn bếp này ko có anh hiện diện thì cô càng phải làm cho bằng đuợc, ít ra cô cũng phải nấu đuợc 1 bữa cơm ra trò dù chỉ để…

Uyên thắp 3 nén nhang…

Cô nhắm mắt khấn cầu điều gì đó rồi cắm vào bát hương. Cô rót 1 ly nước ngọt và 1 chén rượu…mắt cay xè…

Uyên sửa lại mấy đóa cúc trắng trong bình…

Hoa cô cắt trong vườn nhà, là hoa anh trồng. Cô vẫn ghé tưới chúng mỗi ngày sau tiết dạy, cô muốn anh nhìn thấy những gì anh yêu vẫn sẽ tiếp tục tồn tại. Cô cũng vậy, cô phải thay đổi, phải tự cố gắng mỗi ngày, phải tự biết chăm sóc cho bản thân mình từ những cái nhỏ nhặt nhất. Ko còn cơm anh nấu, cô sẽ tự nấu. Ko có người đưa cô đi đây đó, cơ sẽ tự đi. Và cô học tự yêu chính bản thân mình như chính anh yêu cô vậy.

Nhớ có buổi chiều anh đưa cô đi dạo ở bãi cát ven sông, anh đặt tay cô lên ngực anh vào nói :

Bao giờ em sờ vào đây mà nghe trái tim anh ko đập nữa thì nhớ hôn anh 1000 cái, nhất định nó sẽ đập lại.

Ơ thế bây giờ nó đang đập thì em phải hôn bao nhiu cái thì nó mới dừng lại.

Cái đấy em phải hôn chỗ khác, có khi nó rớt ra ngoài lun chứ chẳng chơi.
Cô ngoạm cắn vào vai anh 1 cái thật mạnh

Này thì rớt ra luôn nàyyyy

Ahhhhhhhhhhh, em cắn thế nó chạy tụt xuống dưới còn gì…

Chạy ở đâu, chưa tởn ah ?

Đây này đây này.
Anh chạy ra xa đứng với dáng vẻ khiêu khích. Uyên gỡ đôi guốc ra chạy theo anh :

Lại đây em bằm nó ra luôn này…anh đứng lại cho emmmmmm
Đôi chân trần sải dài trên cát, trông cô như 1 cánh én đang bay lượn trong bầu trời hạnh phúc. Nơi đó, có anh, có mọi niềm vui, có trọn vẹn những cảm xúc đong đầy…

Rồi những lần 2 đứa leo lên đỉnh đồi, anh ngồi ôm cô vào lòng, anh nói thỏ thẻ :

Uyên này, anh có chuyện nghiêm túc này muốn nói với em.

Ừm em nghe nè.
Cô rúc vào lòng anh để tránh cái gió chiều se se lạnh.

Anh muốn hỏi…

Thì anh hỏi đi. Anh và anh mà anh cũng ngại ah ?

Anh ko biết mở lời như thế nào.

Thì anh nghĩ gì thì anh nói vậy, em lúc nào cũng lắng nghe và ủng hộ anh.

Mà anh ko biết…

Anh làm em sắp bực mình rồi đó. Anh có nói liền hok, hok nói em đạp anh xuống núi bây giờ áh.

Anh nói anh nói.

Nói mauuuu

Anh chỉ muốn hỏi ý kiến riêng của cá nhân em…

Về việc gì em mới biết đc.

Về việc….nếu anh với em quan hệ tình dục thì theo em khoảng bao lâu là đủ.

Haaaaaaaaaaaaaaaả
Uyên xô anh ra. Nam nằm trên bãi cỏ cười lăn cười lộn.

Trời ơi, nhìn cái mặt của thanh niên nghiêm túc chờ hóng chuyện mắc cười quá…trời ôi…ko nhịn nổi….úi trời đau bụng quá…

Anh…anh chết với em…anh lăn xuống dưới mau cho em….

Anh….hặc hặc hặc…anh mắc cười quá, cười….cười sắp chết rồi ko cần lăn….hahahahaha…cái mặt của em….hahahahhaha
Uyên chạy tới đè lên người Nam, cô cào cấu anh khắp người, véo hai bên hông làm anh la chí chóe….

Đấy, anh muốn bao lâu thì giờ em cho anh bao nè….”hưởng thụ” đi nè….nè…

Thôi thôi, tha anh, anh giỡn tí mà….thôiiiiiii…anh ko dám nữa…

Giỡn nè, vui nè….

Ahhhhhhhhh, xin lỗi xin lỗi, để anh nói nghiêm túc…đừngggggg

Anh mà nghiem túc hả. Anh 1 lần nữa thì anh biết, đừng nó kêu em tha. Anh dám 1 lần nữa thì em quăng đôi đép anh xuống dưới nhé.

Ơ, quăng đôi dép thôi ah ?

Ừ, để xong em quăng anh xuống có cái mà mang đi dìa.

Ô no no, ô mai gốt, anh ko dám nữa. Lại đây anh ôm ôm cái nào.

Dẹp, đi lại ôm gốc cây đi.

Ôm gốc cây thì sướng tẹo nào đâu.

Sướng gì ? Nữa hả ?

Ko, ý anh là ôm người yêu mới sung sướng hạnh phúc chớ

Lẽo lự quá, im điiiiiii.
Nam níu tay Uyên kéo vào lòng, Uyên dùng dằng nhưng vẫn nằm vào lòng anh.

Ghét cái đầu óc đen tối.

Gì đâu. Chớ em nghĩ xem, 1 thằng đàn ông ngồi ôm 1 cô gái giữa chốn hoang vu này, anh ko…..thì anh là gay ah.

Mệt, thì cũng có lúc có thì, đâu mà lúc nào cũng thế.

Vậy lúc nào thì anh mới đuợc phép.

Ơ, anh lại định lừa em nữa đấy ah ?

Ko phải. Em hiểu mà. Yêu nhau bao lâu, gần gũi nhau thì cũng phải có cảm xúc này nọ. Anh ko có đòi hỏi em gì đâu nha, anh chỉ nói để em hiểu vậy thôi ah.

Biếtttttttt rồiiiiiiiiii. Hiểuuuuuuu rồiiiiiiiiiii. Nè, giờ mún làm gì làm đi.

Ơ, nói kiểu đấy tụt cmn cảm xúc của người ta (  )

Tụt mà thế này ah ?
Uyên tinh nghịch bóp nhẹ vào phần u lên dưới lớp quần của Nam.

Ahhhhh, đau em. Nhẹ nhàng thôi.

Nhẹ nhàng là thế nào, chàng trai iuuuuuuuuu.

Thì…nhẹ nhàng yêu yếm như báu vật í.

Gớm chưa gớm chưa, bắt đầu tinh tướng rồi đấy.
Nam đuợc cô sờ vào thì kích thích lắm, anh nhìn cô ra vẻ van xin cô tiếp tục. Tay Uyên vẫn để đấy, cô nhìn anh thì biết anh chàng thích lắm. Cô đưa tay kéo cái khóa quần anh xuống, Nam trố mắt. Uyên trườn lên ngang mặt Nam, đặt lên môi anh 1 nụ hôn. Hơi thở Uyên phả vào khứu giác của anh, môi Nam quấn lấy môi nàng. Tay Uyên ở dưới cứ loay hoay mãi, Nam vội vàng tháo dây nịt và cái nút quần, anh nhổm mông tụt hẳn nó xuống đùi. Anh choàng tay ôm Uyên sát vào, môi vẫn ko rời nhau. Uyên giờ đã lôi đc thằng bé cứng đầu ra. Ôi, nó nóng ấm và thật cứng cáp trong bàn tay nhỏ bé của cô. Uyên khẽ vuốt dọc theo nó. Nam buộc miệng ư ư. Anh nghe cái của quý tê tái, cảm giác ko thể nào diễn tả. Ko còn ngại ngùng, Nam cho hẳn tay vào trong cổ áo của Uyên, lòn vào trong cái áo ngực, chụp lấy cái bầu vú căng mọng kia mà xoa rồi bóp nhẹ. Uyên lúc này cũng đã kích thích lắm rùi. Cô nút mạnh môi anh, lưỡi đánh khắp miệng anh. Cô quíu 2 chân lại như sợ dóng nước đang âm ì trong cửa mình trào ra. Nam ưỡn mông lên, anh cảm thấy ko chịu nổi nữa, thằng bé giật giật, Uyên biết anh sắp ra nên cô càng làm nhanh hơn. Nam nhỏm dậy dạng 2 chân ra, 1 luồng nước phọt ra cắm thẳng xuống bãi cỏ, nó phun phải đến 4,5 lần rồi từ từ xìu lại, một chút ít còn vương trên bàn tay nhỏ bé của Uyên. Uyên với tay còn lại lấy cái giỏ xách, rút bịch khăn ướt ra. Cô nhẹ nhàng lau sạch cho anh, lau tay mình. Nam quá thỏa mãn, anh nằm ngửa ra tận hưởng cơn sướng còn âm ỉ. Uyên kéo áo lại cho ngăn ngắn xong khẽ lay Nam

Anh, dậy kéo quần lên nè, nằm bành ra đó hè.
Nam nhỏm người kéo quần lên. Ngồi lùi ra sau. Uyên nằm lên đùi anh.

Anh thik hok ?

Uhm, thik lắm. Anh xin lỗi…anh ko kiềm đc.

Hihihi…anh thik là đc rùi, em hạnh phúc lắm. Em là của anh mà, anh cho anh hết.

Uhm. Anh ko đòi hỏi gì đâu, tại hôm nay anh….

Em biết mà. Mình cảm thấy hạnh phúc là đuợc rồi. Thôi về đi anh, sắp tối rồi.
Cơn gió thổi qua tắt ngọn đèn cầy kéo luôn Uyên về với thực tại. Cô đốt lại cây đèn, châm thêm chút nước và rượu.

Nhang cũng sắp tàn…mặt trời sắp đứng bóng…mà lòng cô còn ngổn ngang bao nỗi lo toan…

Uyên ra sau nhà, bưng nồi nước lá vào buồng tắm rồi quay lên

Anh ra tắm đi, Mẹ dặn tắm đủ 7 loại lá rồi mới đuợc bước lên nhà.

Ừ, em để đó cho anh.

Đây, em dìu anh đi. Chân anh còn yếu đó.
Cái đêm định mệnh đó, vì quá xúc động nên khối máu bầm của Nam bị vỡ ra. Cũng may anh đuợc phẩu thuật thành công. Di chứng để lại là 2 chi bên phải của anh hoạt động ko còn như trước nữa. Chân phải anh nếu cố gắng thì có thể đi một cách xiêu vẹo, tai phải thì chưa thể cầm nắm đc. Theo dự tính của bác sỹ, nếu kiên trì tập luyện thì mất khoảng 2 đến 3 năm để anh phục hồi lại hoàn toàn như trước. Đối với Nam, tuy ko mau nhưng cũng ko phải là lâu, anh còn sống đã là 1 điều kỳ diệu, nhất là bên anh vẫn còn có Uyên. Hôm nay nhìn cô vất vả mà anh xót xa. Mẹ Uyên và cô Tám coi thầy thế nào, mà cấm anh ko đc ra ngoài và cũng ko cho ai vào nhà trong suốt lúc cúng kiến. Tuổi Uyên hợp để cúng giải hạn cho anh, khổ thân cô, quay mòng mòng sáng giờ.

Em ra ngoài đi, anh tự tắm đc mà.

Thôi mệt, mắc cỡ kìa. Để em chà lưng cho, anh nằm mãi nó bị hâm đỏ hết rồi nè.

Anh xối nước cũng đc rồi, em vào đây lỡ Bố Mẹ và mọi người tới thì kỳ lắm.

Kệ, cho kỳ lun, em đang kỳ nè.

Haizzz
Bên ngoài có tiếng động.

Thôi chị Ba ra trước phụ em bày trái cây, để đây cho sắp nhỏ nó tự nhiên mà “ky”….
Giọng bác sỹ Vân kéo dài khiến Nam giật nảy mình.

Cô Tám ghẹo con nha. Cô với Má lên nhà ngồi chơi đi, con lên ngay.
Uyên dìu Nan lên ghế salon.

Sao rồi, nghe khỏe hơn chưa con.

Dạ cám ơn bác, con đỡ nhiều rồi. Lúc nãy Uyên…

Bác hiểu mà. Hôm nay bác cũng có chuyện muốn nói với con. Uyêh à, lên đây ngồi Má nói chuyện với 2 đứa 1 chút. Khéo lát khách khứa lại tới.

Daaaaaaa
Uyên rửa vội tay, cô lên ngồi kế Nan, đối diện là Má cô và bác sỹ Vân.

Hôm trước chuyện 2 đứa nói với Má, tối qua Má có nói chuyện với Bố con, sáng nay ổng lại phải đi họp nên ko ghé đc, ổng nói hôm nào sẽ ghé thăm Nam.

Dạ, con cám ơn hai bác.

Chuyện tình cảm hai đứa thì mọi người biết cả rồi, số 2 đứa nó khổ, nên hoạn nạn thế này, gia đình bác cũng chia sẽ với con. Bác trai ổng ko như người ta, ổng nói hai đứa cảm thấy sống với nhau hạnh phúc thì ổng lo, ý bác cũng vậy. Mà cô Tám mày thì nói giờ Nam cũng còn chưa khỏe hẳn, nhất là con còn phải tập vật lý trị liệu, đi lại này kia cũng khó khăn. Nên Tám mày có ý để Nam hồi phục hẳn, rồi mới tính chuyện cưới hỏi. Ý 2 đứa thế nào.

Dạ, con cám ơn Má với cô Tám. Giờ anh Nam còn thế này, có cưới hỏi chắc tụi con cũng ko có đầu óc nào mà tính. Con cũng muốn lo cho ảnh thật khỏe đã.

Còn Nam, ý con sao nói bác nghe coi.

Dạ,…con…con cảm ơn bác và gia đình Uyên nhiều lắm. Con giờ thế này, cũng chưa biết tính sao. Uyên phải chăm sóc con, gia đình thì lo lắng cho con. Con ko bít là sao để đền cái ơn này…

Thằng này, bậy mày. Uyên nó thương con nó lo lắng chăm sóc cho con là lẽ dĩ nhiên. Con thương nó thì ráng mà khỏi bệnh. Còn bảo bọc cho nó cả đời sau này. Anh chị đây với Tám có mỗi đứa con gái này đó.

Dạ dạ con biết.

Thế này, Má cũng đã thống nhất với Bố mày. Tuần sau Bố mày thư thư ra, cả nhà đi với Nam về nhà con chơi cho biết nhà. Tới đó Tám mày đi với chị nhé. Hoàn cảnh anh chị bên đó cũng xa xôi, nên thôi đừng câu nệ gì chuyện đàng trai đàng gái. Để cha mẹ 2 bên gặp nhau rùi chọn 1 ngày tốt, làm cái đám nói nhỏ nhỏ trong gia đình, để sau này tiện cho Uyên nó tới lui lo cho con. Nam thấy có đuợc ko con !

Dạ, bác nói thế thì con còn biết nói gì nữa ạ, cob mang ơn hai bác lắm.

Ừ , ơn nghĩa hoài mậy. Thôi con ngồi nghỉ đi, Uyên xuống phụ Má với Tám làm cơm. Tí mọi người truong trường đến bây giờ.

Dạ, con làm hết rồi Má. Còn mấy cái lặt vặt nữa thôi. Để con bưng mâm cơm cúng vào.
Buổi trưa nhà Nam như mở hội. Mọi người trong trường đều đến đông đủ. Ai nấy cũng vui mừng cho Nam. Còn Uyên thì khỏi phải nói, cô tất bật chạy lại chạy xuống, hết bưng cái này lại dọn cái kia. Thầy Hòa mỉm cười nói với cô Tuyết :

Con gái tui nay ra dáng 1 cô vợ đảm rồi đó chị.
Mọi người cười ầm lên là Uyên đỏ cả mặt chạy tít ra sau bếp.

Chiều tối, mọi người đã về hết, Uyên dọn nốt mấy cái bàn vào góc nhà rồi đi tắm. Nam chống cây nạng, hơi chút khó khăn, đi ra trước cái ghế bành ngoài hiên ngồi. Hôm anh mới về nhà, Uyên mua cái ghế này để đây, bảo là cho anh rảnh rỗi ra trước nằm cho thoải mái, cứ nằm trong nhà riết đừ người. Nam dựa vào ghế, thật thoải mái, anh thầm cám ơn ông trời đã cho anh đuợc có Uyên.

Uyên ngồi xuống bên cạnh anh, dút cho anh 1 miếng tao, hôn nhẹ lên má anh.

Hôm nay anh có mệt hok ?

Anh thì có gì mà mệt, em mới cực nè, sáng giờ một tay em làm hết. Cám ơn em nhìu lắm.

Anh khờ quá, sao lại cám ơn em. Em là của anh mà, yêu anh nhất trên đời lun ý. Nãy em xin phép Má rùi, tối nay em ở lại với anh hén.

Ừm. Ý, Bố em kìa.

kìa.

Bố. Bố vào nhà đi
Uyên chạy ra ôm tay ông dắt vào.

Hôm nay Bố về sớm thế.

Ừ, họp xong Bố ghé đây luôn. Lát Bố đi dùng cơm với đại biểu.

Con chào bác, xin lỗi bác con…

Thôi, cứ ngồi đó đi. Bác ghé thăm con xem thế nào. Sao, ổn chưa ?

Dạ con khỏe nhìu rồi.
Bố Uyên ngồi xuống, ông vỗ vỗ chân Nam.

Rồi sẽ khỏe mạnh lại thôi, gắng mà tập theo hướng dẫn. Vật lý trị liệu bây giờ hay lắm, có người nằm liệt giường hơn chục năm mà còn tập đc, bị thương như con thì chẳng có gì phải lo. Nhất trí thế nhé.

Dạ, con sẽ cố.
Ông trầm ngâm.

Chuyện hai đứa thì chắc bác gái cũng nói rồi, bác ko có ý kiến gì thêm. Bác có mỗi đứa con gái rượu này, con nó muốn thế nào thì Cha Mẹ lo thế ấy. Chuyện sau này hai đứa tính thế nào thì cứ nói bác, bác lo đc cái nào thì bác lo. Uyên nó cũng đa lớn, cuộc sống nó lâu rồi bác ko can thiệp, chỉ mong nó vui vẻ hạnh phúc. Bác có lo nó cũng chả chịu.

Kìa, Bố. Bố nói con gì thế.

Tui nói cô có sai đâu mà la làng. Cô là cô bướng nhất nhà rồi còn gì. Này, bố ko có thời gian ghé mua ít trái cây. 2 đứa cầm ít tiền này mua đồ cúng cảm ơn tổ tiên giùm bố. Qua được cái hoạn nạn này rồi 2 đứa phải trân trọng hơn, yêu thương nhau hơn đấy.

Dạ thôi con ko dám ạ, bác đến thăm con là con mừng rồi ah.

Ơ, tôi đến thăm con rể thì có gì mà mừng. Cứ cầm lấy.

Bố cho anh cứ cầm, ko bố giận bố không chịu về luôn đấy.

Ơ cái con này, đuổi khéo bố lun ah ?

Hihihi, hok có hok có, con nào dám, hihihi

Thôi, bố về đây, để người ta chờ. Hôm nào bố lại ghé.

Dạ, con cảm ơn bác.

Dạ bố về. Mà….tối nay con ko về nhà nha bố.

Nãy Má con nt bố rồi. Mà con đi luôn có khi bố mẹ lại khỏe đấy.

Hứ, bố nhớ nhé, con ko về luônnnnnn cho bố mẹ xem.

Khà khà khà, thì cô cứ đi luôn. Tôi biết cô ở đâu là đuợc rồi. Khà

Xí xí xí
Căn nhà chỉ còn lại 2 người. Uyên dựa vào vai Nam. Phía trước ko biết còn bao khó khăn trắc trở nhưng giờ đây cô chỉ biết cô chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất hành tinh này !

Truyện cùng chủ đề