Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Truyện sex do một người phụ nữ kể lại (Update Phần 12)

Tôi là thành viên mới toanh của sex211.info, đọc qua rất nhiều truyện đụ của mọi người tự nhiên lại thấy có hứng thú viết một truyện về chính cuộc đời mình. Tôi vốn là người văn không hay, chữ không tốt nên nếu câu cú có lủng củng lề mề cũng mong mọi người đừng chê trách, cũng mong rằng mọi người cho tôi chút ủng hộ bằng các bấm thật nhiều G+ để tôi có tinh thần mà viết tiếp…

Tôi vốn là một cô gái sinh ra tại miền Tây Nam Bộ, gia đình gặp nhiều khó khăn về mặt kinh tế, từ rất nhỏ tôi và anh trai đã phải sống xa ba mẹ, chỉ hai anh em tôi dựa vào nhau mà sống, có lẽ cũng chính vì vậy đã tạo cho tôi bản năng tự lập cao trong cuộc sống.

Nơi tôi sống thì sex vẫn là một vấn đề hết sức huyền bí, không riêng gì bản thân tôi mà ngay chính tất cả những người bạn của tôi cũng thế, chúng tôi vô tư và hồn nhiên bên cuộc sống trẻ thơ của mình, không quan tâm và cũng chẳng tốn công tìm hiểu về nó.

Tốt nghiệp 12, cũng như các bạn cùng trang lứa, tôi cũng bước ra khỏi gia đình và bắt đầu cuộc sống mới, tôi rớt đại học, đó là điều khiến tôi đau lòng khôn siết, và rồi tôi quyết định đặt chân đến Sài Gòn luyện thi chờ năm sau thử sức.

Lần đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn tôi được ba gửi tại nhà cô ở một vùng khá xa thành phố, nhà cô kinh doanh quán nhậu, với con bé non nớt như tôi thì tất cả đều là mới mẻ, cũng chính nơi đó tôi đã gặp anh, người đàn ông đã lấy đi cái trinh trắng trong cuộc đời tôi, anh lớn hơn tôi vài tuổi.

Cuộc sống xa nhà, buồn chán lại thêm cái nơi tôi đang sống có quá nhiều cạm bẫy, đó chính là những nguyên nhân đầy tôi đến với tình yêu của anh ngày một mãnh liệt hơn.

Chúng tôi gặp nhau mỗi tuần một lần, cứ cuối tuần anh đến đón tôi và chúng tôi thường là đi ăn tối và café bình thường, 1 tháng, 2 tháng và 1 năm vẫn chỉ có vậy.

Chúng tôi có một tình yêu trong sáng như mặt gương vậy, có lẽ bởi tôi ngay thơ và anh lại tôn trọng sự ngây thơ ấy của tôi, 19 tuổi – cái tuổi người ta đã có thể làm mẹ nhưng với tôi tất cả vẫn chỉ là một dấu chấm hỏi, đi bên anh dù có muốn ôm anh thật chặt nhưng tôi cũng không dám vì tôi sợ hai cái đó nó mà chạm vào nhau thì có thể sẽ có baby, các bạn đừng vội cười tôi nhé, vì ai cũng phải bắt đầu từ con số 0 cơ mà.

Và rồi cái tình yêu trong sáng ấy dần không thể thỏa mãn được hai trái tim đang nóng bỏng bên nhau, cho đến một ngày tôi cùng anh đi chơi, chúng tôi rời khỏi sân chơi ấy cũng đã là 7h tối, anh đưa tôi vào một quán café, không gian thật tối, lúc này trống trong ngực đạp vang dội vì sợ hãi, dần tiến sâu hơn vào bên trong, không một bóng đèn, những âm thanh kì lạ đan xen nhau vang dội, lúc thì khe khẽ, lúc thì âm vang, bao nhiêu câu hỏi cứ thế hiện dần trong cái đầu non nớt của tôi, nhưng rồi những câu hỏi không bao giờ có đáp án cũng bị loại dần vào sâu trong bóng tối nhường chỗ cho một nụ hôn nồng nàn, ngọt ngào và điêu luyện của anh đang đặt lên môi tôi, 1 năm quen nhau nhưng những lần chúng tôi hôn nhau có thể đếm được trên đầu ngón tay, vì vậy nụ hôn với tôi mà nói là cả một tình yêu to lớn, chúng tôi uốn lượn đầu lưỡi vờn quanh nhau như thách thức và trong cái bóng tối đó, anh đã dần tiến xuống cổ tôi, cái nơi mà từ trước đến giờ anh chưa bao giờ chạm đến.

Hôm đó tôi mặc một chắc áo loại von mỏng nhưng may 2 lớp ghép lại nhau, cổ áo hơi rộng hơn bình thường, có lẽ đó là một thuận lợi để anh trườn dần xuống, đầu óc mơ màng vì đầu lưỡi anh chạm dần trên cổ, vòng qua lỗ tai và bất chợt nhanh như một luồn ánh sáng anh kéo chiếc áo ngực của tôi thấp xuống, cảm giác đê mê lan tỏa làm tôi chưa kịp có phản ứng gì, nhưng không kịp nữa, anh đã dùng đầu lưỡi của mình nút vòng quanh cái núm vú ấy, cái đầu ti bé xíu mà từ trước đền giờ chưa ai dám chạm tới, lúc này đây sự trong sáng hay bất cứ sự tồn tại nào của lý trí cũng không thể bắt tôi chặn hành động của anh lại được, vì cảm giác sung sướng chưa từng thấy đang lan tỏa dần trong cơ thể.

Không ngờ người ta bú vú lại thích đến vậy, được một lúc anh lại chuyển lên hôn đôi môi của tôi và dùng đôi tay thay đôi môi ấy xoa nắn cặp vú, tôi cảm nhận được cái gì đó cưng cứng từ cái quần của anh chạm vào tay tôi, tôi sợ hãi rụt tay lại như một phản ứng tự nhiên, hai mắt lim dim trong sung sướng, tôi nhận ra hình như cái vùng âm đạo của mình nó chảy nước, sao thế nhỉ, sao nó lại chảy nước, nhưng thôi mặc kệ nó, tôi cứ tận hưởng cảm giác này đi đã rồi đến đâu tính đến đó.

Dừng lại tại đó khi đồng hồ đã điểm 9h, tôi ngại ngùng e thẹn đi bên anh rời khỏi quán, trên đường về chính là lúc bản thân bị chất vấn và run sợ cho sự đồng tình về hành động của anh nãy giờ, lý trí bắt đầu làm tôi thấy sợ hãi, sợ có baby vì chỗ đó nó chảy nước và chính sự sợ hãi đã đầy tôi bước đến một quyết định táo bạo hơn: Tôi nói với anh mình đừng về quán nữa mà ghé nhà nghỉ nha, anh không trả lời, bạn biết tôi đã nghĩ gì khi đó không? Tôi đã nghĩ chắc là anh đã có tôi rồi nên không thèm có trách nhiệm gì với tôi cả, tự ái trào dâng, tôi ngồi xa anh ra, như hiểu được điều gì đó anh dừng xe lại và nói:

– Sao em lại muốn vào nhà nghỉ?

Tôi im lặng và sự im lặng kéo dài cả những câu hỏi sau đó của anh, rồi anh lặng lẽ đưa tôi đến nơi tôi muốn đến, lên phòng tôi bước nhanh chân vào toilet, việc đầu tiên tôi làm là rửa, rửa cho hết cái nước vô thức ấy ra khỏi vùng kín của mình, bước khỏi toilet tôi thấy anh đang nằm, anh nhìn tôi một cách trìu mến, tôi tiến lại gần anh và nằm ngay bên cạnh anh, với tôi mà nói, khi đó tôi nghĩ những gì mình có thể mất cũng đã mất rồi, tôi không hình dung ra được đó chỉ là bước khởi động chưa hoàn chỉnh của sex.

Nằm bên anh, trên cánh tay rắn chắc ấy, tôi cảm nhận được hơi thơ gấp gáp, cảm nhận được bên trong lồng ngực ấy đang có một cái gì đó nôn nao khó tả, lắp bắp từng tiếng một nhưng cuối cùng tôi cũng đã thoát ra câu nói muốn nói khi quyết định bước vào đây, tôi không dám nhìn anh, chỉ áp khuôn mặt mình vào ngực anh hỏi:
– Anh, có khi nào em có baby không anh ?
Anh chợt cúi xuống và kéo hẳn khuôn mặt tôi đối diện anh, nhìn thẳng vào mắt tôi, giống như nghe nhầm và hỏi:
– Sao em nói vậy, có chuyện gì xảy ra với em à?

Cảm giác lúc này là sự tức giận không tả, sao anh lại như vậy, sao anh lại còn dám hỏi mình như vậy, cái này là do anh gây ra cơ mà, bất giác những giọt nước mắt nóng hổi từ đâu trào ra vô định tôi bắt đầu phẫn nộ :
– Anh còn hỏi em ư, lúc nãy chẳng phải… anh… anh đã hôn vú em rồi lại còn để cái đó đụng vào gần ở dưới em nữa đó thôi. Em thấy nước ở đó chảy ra. – vẫn nói trong nước mắt, tôi lại tiếp tục:
– Nước ở dưới đó chảy ra, em sẽ có baby phải không ?

Tôi thấy anh mỉm cười, nụ cười đó ngày nào làm rung động trái tim tôi nhưng nay sao nó lại đáng ghét đến vậy, sao nó lại khó ưa đến vậy, anh đang cười trên sự đau khổ của mình ư, cắt ngang những dòng suy nghĩ đó là cái ôm thật chặt của anh, Anh nói :
– Em có biết vì sao anh lại yêu em không ? Vì em ngây thơ, ngay thơ đến đang yêu, anh không thể cưỡng lại được tình yêu dành cho em, nhưng em hãy tin anh, anh sẽ không bao giờ làm hại đến em đâu.

Sao anh lại nói thế này, chẳng phải anh đã hại tôi rồi sao, còn nhân nghĩa nỗi gì nữa chứ, vẫn ôm trọn tôi trong vòng tay anh từ từ giải thích cho tôi hiểu thế nào là tình dục, bẽn lẽn, quê quê khiến tôi cứ cúi gằm khuôn mặt đang đỏ dần lên theo từ câu nói của anh. Anh ôm tôi chặt đến nỗi tôi cảm thấy tim mình đang nhảy nhót tưng bừng trong tình yêu của anh.

Và rồi chúng tôi thiếp dần đi trong sự mệt mỏi, một đêm đã đi qua, anh đã không làm tổn thương tôi như lời đã hứa.

Phần 2

Sau cái đêm đó, tôi trở về nhà với một tâm trạng khác hẳn, như vừa học được bài học rất quý giá, tôi miên man suy nghĩ đến anh nhiều hơn, cái cảm giác được chạm vào bầu ngực khiến người ta thấy thích thú đến kỳ lạ, và rồi công việc cộng thêm áp lực trong ôn luyện khiến tôi tạm quên đi nó, trở về với thực tại, nhưng có một điều là tôi bắt đầu quan tâm hơn đến cái vùng ẩm ướt ấy, lại có cảm giác muốn xem thử ở đó nó có cái gì tồn tại, buổi chiều đưa ra một quyết định táo bạo là khi đi tắm sẽ cầm theo một cái gương mini và đặt ngay bên dưới, tôi nhìn thấy những thớ thịt thật ngộ nghĩnh và tự thấy sao sao đó khi mình lại đi làm một cái việc thế này. Tôi dừng hẳn cái điều tôi cho tệ hại ấy lại.

Cũng là khi đó tôi bước vào mùa thi, tạm xa anh để về lại quê nhà, sự căng thẳng và áp lực kéo tôi dần rời xa nỗi nhớ anh, và rồi kết thúc cái môn thi cuối cùng tôi đã gặp anh tại Cần Thơ, khi đó phòng chỉ có tôi và anh, nhưng cả tôi và anh đều biết mình không thể làm gì đi quá giới hạn, nằm bên anh buổi tối đêm đó, đầu óc tôi chỉ có anh, mỗi mình anh tồn tại.

Những nụ hôn chúng tôi trao nhau thật nồng nàn, tôi đã biết hôn, chính nhờ sự chỉ dẫn của anh tôi đã biết để cho đầu lưỡi hòa quyện vào nhau, và rồi chiếc áo trên cơ thể tôi cũng rời khỏi chủ, tôi thấy mình thật lõa lồ và xấu hổ trước anh, anh bắt đầu ôm lấy cơ thể tôi đặt trên nó những nụ hôn thật ấm.

Anh hôn lên môi, mắt rồi cổ và sau cùng là cặp vú đang mời gọi, những tưởng nó đã bị dưa vào quên lãng cái cảm giác hôm đó nhưng không, nó đang căng lên chờ đợi, chờ đợi anh ban phát tình thương cho nó, nó ghanh tị với cái má, với cái môi, những suy nghĩ vẩn vẫn dần chìm sâu trong mơ màng khi đôi môi kia đang quấn lấy nó, tay anh bắt đầu lần mò về phía dưới, cảm giác sung sướng vẫn đang lan tỏa nhưng lý trí kịp mách bảo tôi phải hành động, không được để chuyện đáng tiếc xảy ra, tôi kìm nén bước ra khỏi sự đê mê chết người ấy và ngăn anh lại, như hiểu ý anh dừng lại và nằm im không dám nhìn vào mắt tôi giống như tội nhân sợ gặp quan tòa vậy.

Đêm đó cũng trôi qua trong sự nặng nề khôn tả, cả anh và tôi đều đang chạy theo mỗi dòng suy nghĩ của riêng mình, tôi kín đáo hơn, mặc lại chiếc áo và đắp chăn thật kĩ như để để phòng điều gì đó, nói đến đây chợt thật mình đúng là ngây thơ thật nếu như anh đã có ý đồ thì dù tôi có quấn đến mấy cái chăn cũng bằng thừa.

Sáng hôm sau tôi dậy rất sớm, và quyết định rời khỏi đó mà không thông báo với anh, tôi để lại một mảnh giấy :
– Em không giận anh nhưng em không biết phải đối diện sao với anh sau khi anh thức dậy, vì vậy em xin lỗi em phải đi trước đây.

Tôi ra về lòng thấy không yên nhưng cái bản lĩnh háo thắng không cho phép tôi quay đầu nhìn lại, xe chạy được một đoạn tôi nghe tiếng tin nhắn, tôi biết chắc đó là anh. Tim đang đánh trống loạn nhịp và hồi hộp xem xem anh đã viết những gì, và dần thấy nhẹ hẳn đi sau những lời xin lỗi chân thành và anh cũng đang trên đường về như tôi.

Tôi và anh vẫn liên lạc qua điện thoại và rồi chát trong suốt thời gian tôi ở nhà, tình yêu cũng dần dà có chuyển biến thụt lùi vì sự xa cách quá lâu, nhưng rồi định mệnh cũng sắp đặt tôi đủ điểm vào trường cao đẳng của Sài Gòn.

Tôi khăn gói lên đường tiếp tục cuộc hành trình của mình, tôi sống một mình tại căn phòng chỉ vỏn vẹn 6m, nhưng rất đẹp và thông thoáng, căn nhà đó còn có 2 phòng phía trên nữa, trong đó có khoảng 7 sinh viên đang ở.

Tôi và anh gặp nhau thường xuyên hơn, vì ngoài thời gian học ở trường tôi không biết phải làm gì, cứ cách một ngày anh sang một lần, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, đó là điều quả không sai chút nào, ôm, hôn, cắn vú riết thì cũng chán, phải thay đổi cho mới mẻ hơn.

Và rồi một biểu chiều anh và tôi đi dự đám cưới của người bạn anh, trong hơi men cay, hư hư thật thật, chúng tôi đã tiến xa hơn một bước, tôi cho anh chạm vào nó, và rồi tôi hoàn toàn trần như nhộng trước mắt anh, tôi thấy anh ngắm nghía mọi nơi trên cơ thể mình, trừ vùng nhạy cảm, tôi khép chặt chân không để anh nhìn thấy nó, lúc này đây chắc là nhờ hơi men khiến tôi không có cảm giác của sự xấu hổ.

Tay anh chạm đến đâu là cơ thể tôi như bị kích thích đến đó, và rồi cuối cùng cái điều anh muốn làm bấy lâu nay là chạm vào nó anh cũng đã thực hiện được, anh đưa bàn tay nhẹ nhàng úp lên nó, miệng vẫn bú cái vú đang căng lên của tôi, và anh bắt đầu mâm mê nó, anh dùng ngón trỏ của mình quét lên quét xuống cái nơi đang chảy nước rì rầm của tôi, cùng một lúc hai nơi trên cơ thể bị tác động, khiến tôi không làm chủ được mình nữa, tôi uống éo trong vòng tay rắn chắc của anh, nhấp lên nhấp xuống một cách vô định, đầu óc cứ mụ mậm dần đi, tôi nghĩ trên đời này chắc không còn cảm giác nào sướng hơn cảm giác này nữa, trong cảm giác sung sướng tôi đưa tay quờ quạo như để tìm kiếm cái gì đó, và tôi đã tìm được nó đang cưng cứng lên như muốn chui tọt ra ngoài lớp quần anh đang mặc, và rồi…

Cốc… cốc…

Tiếng gõ cửa vang lên đưa tôi trở về thực tại, lúc này đây tôi mới phát hiện cơ thể mình đang trần truồng, thật lõa lồ dâm đãng khi lại bị lôi cuốn thế này. Bị cắt ngang có lẽ anh cũng bực mình, và rồi tôi phủ tạm chiếc chăn để anh mở cửa, đó là một người hàng xóm ở phòng trên, anh ta mời tôi lên dự sinh nhật cùng được tổ chức tại phòng.

Phần 3

Vẫn được đụ sau gần 1 năm 6 tháng chúng tôi quen nhau, ngày nào anh đến cũng chỉ có vậy, cho đến một hôm tôi thấy máu, máu từ nơi đó chảy ra lăn tăn, vì anh đã đi xa hơn, anh đã cho ngón tay quái ác của mình đâm vào nó, đó là những giọt máu trinh nguyên của đời người con gái, tôi đã biến thành đàn bà, một người đàn bà chưa đi qua tình dục, những giọt nước mắt cứ thế tuôn rơi nóng hổi khiến lòng quặn đau theo nó, còn anh có lẽ anh cũng đang hối hận, anh đã ôm lấy tôi cùng những lời xin lỗi thành tâm ẩn sau đôi mắt biết nói đó.

Cái gì nên khép lại cũng nên khép lại, tôi lại không phải là người thích đau buồn vì quá khứ, nhưng cũng kể từ đó, tôi và anh ít gặp nhau hơn, tôi viện đủ mọi lý do để từ chối gặp anh.

Nhưng cuộc sống mà bạn, cái buồn xa nhà lại khiến người ta đau đáu một người đàn ông bên cạnh.

Anh đến và để quên điện thoại lại nơi tôi, định sẽ mang qua nhà cho anh những nghĩ lại thôi, tôi cầm nó trên tay, mò từng chức năng, và tôi vào mục video, anh cài mật khẩu, cái gì không muốn người ta biết thì càng làm người ta tò mò, tôi nhập thử tên anh, tên tôi cũng không được và cuối cùng là tôi ghép đôi tên anh và tên tôi lại, chợt giật thót tim vì những hình ảnh hết sức mời gọi, thoáng run sợ những cũng chợt định thần, lý trí thì kêu đừng coi nhưng dục vọng lại truyền đến tay nhanh hơn, tim tôi bắt đầu đập mạnh hơn.

Đây là lần đầu tiên tôi tiếp cận phim sex, không biết mọi người có giống tôi không, tôi sợ lắm, sợ đến nỗi chiếc điện thoại rớt bịch xuống đất, tôi bắt đầu đứng xa xa nó, không dám lại gần, nhưng chỉ được một lúc tôi quyết định phải cầm nó lên, tôi nghĩ đây cũng là cách để mình kiểm chứng xem lời anh nói về tình dục có đúng không ?

Tôi bắt đầu click vào chúng, kéo một lượt, bên trong cũng khá nhiều và chọn đại một bộ, tôi thấy người ta cởi áo, thấy người ta nút lưỡi rồi cắn vú, miệng tôi khô đắng, đầu óc thì mụ mậm, người đàn bà trong bộ phim đó cứ rên la không ngừng, cả cơ thể cứ uốn éo tứ tung theo cái lưỡi của người đàn ông kia, tôi bắt đầu thấy sợ hãi trong căn phòng vắng, sợ người ta phát hiện mình đang coi cái loại phim kinh khủng này.

Tôi dợm bước đóng chặt cửa lại và tìm cái nút để tắt đi âm lượng, nhưng không được âm lượng chỉ có thể nhỏ đến mức thấp nhất chứ không thể biến thành 0 được, trong lúc loay hoay không biết người ta đã làm đến đâu rồi, ánh mắt chạm đến cái điện thoại là lúc thấy người đàn ông đang dí sát cái đầu mình vào cửa mình của người đàn bà đó, không tin vào mắt mình ông ta lại có thể liếm, nút cái đó, tôi há hốc miệng kinh hoàng, ông ta liếm liếm rồi nút cái gì đó gần trên mu, rồi nút, còn người đàn bà đó, bà ta rên la thảm thiết nhưng hình như không phải vì đau mà vì sướng, nét mặt bà ta không có biểu hiện gì của đau đớn cả, ông ta cứ thế nút lên rồi xuống, rồi nuốt hết tất cả những cái nước trắng trắng chảy ra từ âm đạo của người đàn bà, tôi thấy họ dừng lại, mắt tôi như dại đi vì những gì đang chăm chú, biết rằng là điều không nên nhưng vẫn cứ chăm chú, đầu óc bâng quơ không chú ý khi nhìn lại tôi thấy người đàn bà đó được đặt ngồi trên thành của một chiếc ghê salon, hai chân dạng ra hết cỡ, phô bày cả các âm đạo đó một cách lộ liễu, người đàn ông đó dường như hôn bấy nhiêu chưa thỏa mãn, giờ đây ông ta đứng dưới đất và tiếp tục hôn, chỉ một chút thôi, ông ta đút con ku vĩ đại của mình vào miệng bà tam bà ta nút như đang ăn cái món gì đó rất ngon lành.

Thật đáng kinh tởm, đầu tôi đã nghĩ vậy, cảnh phòng the là thế này ư, nó ghê ghớm quá sức so với trí tưởng tượng của tôi, lúc này dường như là nước trong người tôi đang chảy liên tục làm ướt át hết cả cái quần trong, sợ, kinh tởm nhưng thấy kích thích và tay tôi cứ click liên tục để tìm những bộ phim khác, chợt máy đứng không tài nào bấm tiếp được và cũng không thoát ra khỏi chương trình được, tôi bắt đầu thấy sợ hãi, tiếng rên la giờ đây không còn là sự kích thích tôi nữa mà biến thành nỗi sợ, tôi có cảm giác tiếng rên ngày một lớn hơn nhưng không biết làm thế nào để dập tắt nó, vì đây là loại máy cingular, rất mới rất lạ tôi không biết cách sử dụng và vì nó là của anh, tôi chẳng bao giờ đụng đến nên không biết phải tắt nguồn như thế nào?

Tôi sợ mọi người phát hiện tôi dang xem cái loại phim kinh dị này, tôi nghĩ ra cách, tôi lấy nó đặt sâu vào bên trong chú gấu, lấy cái chăm, gối phủ lên nó và đúng thật là rất hiệu quả, bị những thứ đó che phủ nên tôi không còn nghe tiếng rên la nữa, đổi lại đêm đó bị tôi không có thứ gì để ngủ, nằm trên chiếc mệm mỏng rất lạnh cũng không biết làm sao, tôi cứ ro và mang cho trời mau sáng để gọi anh qua, cuối cùng một đêm kinh hoàng cũng đã qua, 5h30 sáng tôi gọi điện và 6h15 anh có mặt, thấy khuôn mặt tôi thất thần anh lo lắng hỏi;
– Em sao vậy.

Tôi lặng lẽ không trả lời chỉ vào cái đống mền gối đó, anh không hiểu chuyện gì bèn hỏi dồn dập một vài câu gì đó, cuối cùng tôi cũng nói rõ sự tình cho anh nghe.

Khuôn mặt anh dần dần hiểu ra và lúc anh lấy nó ra thì nó đã tự tắt nguồn rồi có lẽ do hết pin, anh ngồi xuống bên cạnh tôi và nhỏ nhẹ.
– Em không nên coi những thứ này, nó không thích hợp với em.
Tôi biết mình đã sai nhưng vẫn cố lên giọng:
– Nó không nên tồn tại trong điện thoại của anh thì đúng hơn.

Rồi cả hai cùng im lặng để cho không gian dần xa, cảm giác sợ hãi đã biến mất, giờ lòng nhẹ như tênh nhưng thay vào đó là những cảnh tưởng được thấy cứ lẩn quẩn quanh đầu và nghĩ ngợi lung tung, có lẽ dục vọng đã bắt đầu le lói trong tìm thức, có lúc tôi đã nghĩ không biết cảm giác anh liếm cái đó của mình thì thế nào, nhưng chỉ dám nghĩ thoáng qua rồi chợt tắt liệm vì tôi nghĩ đó là điều không thể nào.

Thời gian đó chúng tôi mớn trớn nhau nhiều hơn, nhưng chưa bao giờ tôi được chạm vào cu anh, tôi cũng không quan tâm đến điều đó, vì vốn dĩ tôi cũng không thích cái đen thui xấu hoắc đó mà.

Được xem phim người lớn thấy mình tự nhiên lớn hơn hẳn, trong lớp học của tôi, tôi có vài người bạn làm thành một nhóm, có tất cả 4 nữ và 5 bạn nam, mỗi khi tụi nó nói về sex tôi chỉ lặng lẽ bỏ đi nơi khác vì tôi có biết gì đâu mà nói, cho đến hôm nay cái được biết cũng đã biết, tôi cùng tụi nó thảo luận nhiều hơn về sex, nói về sex trên tinh thần lành mạnh không mang tính chất khiêu khích hay dâm tục, các bạn tôi dường như rất am hiểu về sex và coi đó như là chuyện hết sức bình thường, chỉ có tôi là thật sự mới mẻ, nhưng tôi luôn che dấu sự mới mẻ của mình và tò ra là người lớn.

Tôi nghe các bạn nói đến lên đỉnh, đến khoái cảm, tôi không hình dung ra được những cái đó là gì, tôi chỉ biết lúc anh vuốt ve thì tôi chảy nước và có cảm giác thích thú vậy thôi, ngoài ra không còn gì khác nữa, và rồi có một hôm sau buổi trò chuyện đó tôi khám phá ra một bí mật, anh chạm tay vào cái hột le, woa! Không thể tả, bạn biết không như lên tiên vậy, nó phê phê đã đã sao đó, lúc đầu thì hơi đau nhưng nước tôi đã ra vì không còn đau nữa, mà thấy thích, anh cứ thế vuốt ve nó nhẹ nhàng, tôi cứ cong người lên xuống và tự nhiên lại liên tưởng đến người đàn ông đã hôn người đàn ba, tiềm thức cứ thế làm việc liên tục, kèm theo tay anh rồi lưỡi anh đang liếm vú, đột nhiên, ôi cái gì vậy, tôi thấy dồn về về một cảm giác sướng đến tê cứng cả người, sướng không thể tả, trong cuộc đời tôi chưa bao giờ thấy sướng đến như vậy, chỉ xuất hiện trong vài giây ngắn ngủi, khi cảm giác sướng đi qua tôi bắt đầu thấy mệt và mất cảm giác với cái vùng đó, anh chạm vào chỉ làm tôi thấy sao sao không còn cảm cảm giác nữa, anh chợt hỏi:
– Em ra rồi phải không ?

Tôi lơ ngơ như con nai vàng, hỏi ngược lại anh:
– Ra là thế nào? Em không biết nữa, chỉ thấy có cảm giác gì đó sướng không thể tả, và anh chạm vào thì nó sao sao, vậy đó.

Anh cười, một nụ cười mãn nguyện thì phải, tôi ôm anh trong vòng tay nhỏ bé của mình với một niềm hạnh phúc khó tả.

Và rồi chuyện gì nên đến cũng sẽ phải đến, sinh nhật tôi, anh để nghị mình về vũng tàu, vì đã lâu anh không đi còn tôi thì lại thích biển.

Tôi đồng ý ngay không cần do dự…

Phần 4

Trên đường đi chúng tôi nói đủ thứ chuyện trên đời nhưng tuyệt nhiên không hề nhắc đến sex, đến nơi chúng tôi vào khác sạn có tầm nhìn được biển, không còn cảm giác ngại ngùng khi vào khách sạn nữa. Lên đến phòng tôi vào tắm và mặc chiếc váy ngắn màu hồng cùng chiếc áo sơ mi kiểu màu trắng, ra đến biển tôi và anh cứ thế dạo vòng dọc theo bờ, được một lát anh đưa tôi vào quán ăn và bảo tôi ngồi đây chờ anh sẽ quay lại sau 15 phút.

Tôi gọi món ăn từ từ chờ anh, chưa được 15 phút anh đã xuất hiện với một bó hoa trên tay, thật bất ngờ khôn siết, hoa thật đẹp, tôi thốt lên trong sự kinh ngạc, anh đưa tôi ra biển ngồi vào một góc cây bị nước biển cuốn vào bờ, anh quỳ xuống trước mặt tôi như trong phim vậy á, anh trao bó hoa trong tay tôi kèm một món quà, đó là một chiếc nhẫn như vật đinh tình giữa tôi và anh, hạnh phúc không nói nên lời khiến người ta chỉ biết dùng nước mắt để thay lời nói, anh ôm tôi vào lòng rồi nói.
– Anh yêu em, và sẽ mãi mãi bên cạnh em không bao giờ thay đổi.

Tình yêu của anh và niềm hạnh phúc anh mang đến khiến những dục vọng trong tôi được dịp trỗi đậy.

Về đến khách sạn, tôi thay đồ ngủ, một bộ đồ ngủ anh đã tặng tôi từ rất lâu nhưng chưa dùng đến, trong tâm thức tôi không phải mặc nó để kích thích, hay có bất cứ ý đồ gì cả chỉ vỏn vẹn là mặc món quà anh tặng để anh chiêm ngưỡng, đơn giản là vậy, bộ đồ ngủ bằng von màu xanh ngọc, tôi không có nước da trắng ngần như bao cô gái thành thị nhưng cũng toát lên được vẻ đẹp của nó vì ánh đèn mờ ảo trong phòng, anh ngắm nhìn tôi thật kĩ và khen đẹp, anh nói :
– Em thật hấp dẫn.
Lần đầu tiên tôi nghe từ anh một lời nói mang sắc dục đến vậy, nhưng không sao vì anh có quyền đó.

Sau câu nói đó tôi nhẹ nhàng đến bên anh, đặt mình trên vòng tay anh, anh choàng ôm lấy hết thân thể đang nóng bừng của tôi thật chặt như sợ tôi sẽ biến mất vậy, được một lúc anh bảo chờ anh, anh đi tắm.

Tôi nằm đó, lấy mền đắm ngang thân và suy nghĩ miên man về một nơi xa vời nào đó, khoảng 10 phút anh đã xuất hiện, trên người anh chỉ mặc mỗi chiếc quần ngắn, phô bộ ngực trần cùng nụ cười rất tinh quái.

Dưới ánh đèn mờ ảo của chiếc đèn ngủ màu vàng nhẹ khiến người ta thấy kích thích đến kỳ lạ, lúc này đây tôi cảm thấy mình nôn nóng mong chờ cái gì đó đến thật nhanh, nhưng cũng đồng thời cảm giác lo lắng xuất hiện, nằm bên cạnh anh, lúc này đây chúng tôi đang nói về sex, về sự tồn tại của nó và những hậu quả do nó để lại đối với những đôi tình nhân vượt rào, lý trí và dục vọng đang đấu tranh dữ dội để tìm ra một con đường thật thỏa đáng trong tôi.

Nhưng rồi thì lý trí không có giá trị nữa, có đấu tranh cũng chỉ là sự đấu tranh ảo trong tiềm thức, lý trí lúc này đã biến thành chiếc bình phong lỗi thời trong những đam mê của hiện tại.

Điểm xuất phát bắt đầu tôi chợt nghĩ đến hậu quả thật sự cần phải tránh, lỡ như có những baby ra đời thì thế nào, chúng tôi sẽ biến thành những tội nhân mất, tôi quay sang nhìn anh và nói :
– Không được, lỡ như …

Như hiểu được điều tôi lo lắng anh mỉm cười và mở bóp lấy cho tôi xem một cái gì màu đỏ đỏ hình vuông, lần đầu tiên tôi thấy nó, anh nói đó là BCS, tạm yên tâm vì cũng từng được nghe đến nó trong công tác bảo vệ an toàn.

Vạch xuất phát là tôi, cũng như anh vẫn làm, anh bắt đầu cởi dần những mảnh vải mỏng manh trên cơ thể tôi cho đến khi tôi trở nên nguyên thủy, anh ngắm nhìn nó một cách mê mẫn, rồi bắt đầu hành động, cũng vẫn là hôn đôi môi rồi xuống cặp vú, tôi cứ tê dại dần trong tay anh, nước bắt đầu tuôn chảy, chảy ào ạt khi anh chạm phải hột le, rồi anh hôn thấp dần… thấp dần… trong cảm giác dại đi vì sung sướng mắt tôi cứ nhắm nghiền lại, nên không nhìn thấy anh đang làm gì, bất chợt tôi thấy mình bị bàn tay anh kéo dần chân ra trong tư thế dang rộng.

Người tôi bắt đầu có cảm giác đê mê như không còn trong cõi tục nữa, anh đang hôn nó, cái lưỡi của anh đang trải dần trên nó, quét dần từ dưới lên trên, sao anh lại có thể, nó chỉ có trong phim thôi mà, thực tế sao anh lại như vậy, ngổn ngang những điều khó tả tôi lịm dần đi trong khoái lạc khi anh đang chạm vào cái hột le, đúng … chính nơi đó, nơi đó mới chính là nơi làm tôi cực sướng, không còn cảm giác nào sướng hơn nữa, rất sướng nhưng tôi không để mình rên la vô thức, tôi cứ lẳng lặng trong thác cảnh thiên đường đó, nhưng tôi chỉ có thể kiểm soát không cho mình phát ra âm thanh còn cơ thể thì, tôi không thể điều khiến nó, mông tôi cứ lên xuống vô thường, cả người như không thể nằm yên được, và tôi đã đạt đến đỉnh, người run lên và một cảm giác cực sướng không thể kìm nén đã đi qua tiềm thức.

Tôi nằm yên đó và đẩy anh ra khỏi mình, tôi biết giờ đến lượt mình, tôi bắt đầu hôn môi anh và lướt dần làn môi mỏng manh của mình trên cơ thể của anh, tôi không biết làm vậy có đúng không, nhưng cũng cứ thử, giờ tôi mới để ý anh đã hoàn toàn thoát y trước mắt tôi, nhưng tôi không giống anh ngắm nghía cái thân thể anh ngược lại tôi không dám nhìn quá lâu, cái cây đó nó cứ sừng sững đứng lên như trụ diện vậy, lần đầu tiên tôi được chạm vào nó sau gần 2 năm chúng tôi yêu nhau, nó nóng, và có gân, những cái mạch máu xanh nổi dần lên nhìn rất lạ, tôi dùng bàn tay mình xoa xoa cái đầu của nó, tôi thấy nó cũng có nước như tôi vậy, và thấy trong phim người ta dùng tay sốc lên sốc xuống tôi bắt chước.

Làm như vậy chân anh tự nhiên duỗi thẳng ra, và miệng anh kêu tôi liên hồi, tôi bắt đầu thích cảm giác này, mắt anh thì nhắm, miệng anh cứ kêu tên tôi còn chân anh thì cứ duỗi lên xuống theo từng nhịp, tôi nghĩ chắc anh cũng đang sướng giống mình khi nãy đây.

Cái cảm giác làm cho người mình yêu thích nó thỏa mãn làm sao, tự nhiên anh kéo tôi đặt nằm lên cơ thể anh, hix hix anh không sợ sao mà làm vậy, tôi cố gắng nhích mình không cho cái cây gậy của anh chạm đúng vào cái chỗ đó của mình.

Anh cười và đùa:
– Lỡ có con thì mình nuôi chứ có gì mà em sợ

Tôi cong môi bảo:
– Lỡ có em bé chắc anh bỏ em mà chạy mất tiêu luôn chứ nói gì đến nuôi.

Những câu vui đùa tạm dừng lại cho một nụ hôn nóng bỏng anh đang đặt trên đôi môi tôi, tôi thấy thương anh và nghĩ rằng chắc là cảm giác hôn của anh chắc sẽ làm anh thích hơn, anh có đang chờ điều đó không ?

Tôi cúi xuống dang chân anh ra và chuẩn bị hôn, tôi thấy ớn ớn nhưng chưa kịp làm gì anh đã ngăn tôi lại và nói :
– Anh muốn em làm nó khì nào em thật sự sẵn sàng, còn hôm nay thì như thế này là đủ rồi.

Tôi mỉm cười và nói:
– Hì, vậy mình ngủ nhé.

Anh kéo tôi lại năng cằm tôi lên bắt nhìn thẳng vào mắt anh rồi anh bảo :
– Nếu mà em muốn anh chết trong đêm nay thì mình đi ngủ.

Tôi cười một nụ cười thật ranh mãnh:
– Ủa nãy anh bảo dừng lại ở đây mà.

Anh không trả lời và đặt tôi nằm xuống, ngoan ngoãn như chú hươu non tôi nằm chờ đợi.

Anh bắt đầu lấy cái đỏ đỏ đó ra và ngồi gần lại phía tôi, tôi chống tay xuống giường ngẩng cái đầu lên để nhìn xem cái đó sử dụng như thế nào?

Nhìn thấy trên khuôn mặt anh hiện rõ sự thất bại, nói ra chắc mọi người sẽ cười đến vỡ bụng mất, không tài nào anh đeo cái bao đó vào được, nó cứ tuột tuột ra thế nào đó.

Rồi chú em của anh cũng teo dần vì không chờ đợi ông anh được nữa, nó teo lại anh cũng không thể nào đeo nó vào được, anh ái ngại nhìn tôi.

Trong lúc này tôi cũng chẳng biết làm gì khác hơn là cười, một nụ cười như thông cảm.

Không thể cứ im lặng như vậy mãi, tôi đành phải lên tiếng trước, ra vẻ như thành thạo tôi nói anh để tôi thử. Bàn tay tôi chạm thằng em của anh tự nhiên nó ngóc đầu dậy.

Woa cái này hấp dẫn nha, nhìn thấy nó cứ từ từ cương cứng lên tôi khoái chí nói với anh
– Anh thấy em giỏi ghê chưa, vừa đụng vào cái nó phình ra liền.
Tôi bắt đầu thử nhưng khó thiệt không tài nào cho nó vào được tôi chỉ có thể đẩy nó vào chút xíu, kéo nó lên bao phủ được một nửa dương vật của anh thôi, ánh mắt anh nói cho tôi biết anh cần được thám hiểm cái vùng nhạy cảm này của tôi. Cũng hơi lo lo nhưng thôi kệ chìu anh vậy, tôi ra hiệu cho anh là tôi đã sẵn sàng và anh có thể bắt đầu.

Anh ôm tôi một lần nữa như để từ giã trước khi bước vào cuộc chiến, tôi cũng ôm lấy con người vạm vỡ của và nói :
– Bắt đầu từ hôm nay em sẽ là vợ của anh, vĩnh biệt thời con gái để trở thành một người đàn bà thật sự.

Anh nắm lấy tay tôi và hỏi:
– Anh nói đây là lần đầu tiên của anh em có tin không? Anh không biết mình có thể làm cho em thỏa mãn hay không nhưng anh sẽ hết sức cố gắng.

Mắt không rời khỏi anh và điều chắc chắn là tôi tin chứ, tôi gật đầu nhẹ nhàng:
– Anh cứ từ từ, em không sao đâu, em chỉ biết em yêu anh và tình yêu đó đủ để em thỏa mãn rồi anh ạ.

Anh đặt cái gối dưới đầu tôi và từ từ lùi xuống, anh dang hai chân tôi ra và nâng nó cao lên, sẵn sàng với tư thế đó anh từ từ đưa chú em của mình lần mò tìm kiếm nơi cần phải chui vào, phải mất 20 giây anh mới có thể đặt đúng vị trí của nó, anh bắt đầu tấn công, tôi có cảm giác đau kinh khủng, đau không thể tả, hai tay tôi nắm chặt lấy tấm ra giường, miệng cố gắng không phát ra âm thanh vì sợ anh lo lắng, dương vật anh mới chỉ vào được một nửa tôi đã thấy đau đớn đến vậy, nhưng hình như là anh không thể tiếp tục, lúc này tôi mới mở mắt để nhìn rõ khuôn mặt anh, anh cũng đang cố gắng, nhưng càng cố gắng anh càng thất bại, anh không tài nào cho hẳn cái đó vào trong âm đạo của tôi được, anh hỏi:
– Em có đau không ?

Tôi nói dối là “Không” rồi cũng bắt đầu với anh bằng câu hỏi:
– Anh sao vậy?
– Anh không biết nữa, anh không thể đưa hẳn vào bên trong được.
– Vậy giờ sao ?
– Anh sẽ cố gắng thử lần nữa nha.

Tôi gật đầu nhẹ nhẹ, tuy cảm giác rất đau và rất sợ nó tái hiện lại nhưng vẫn cố gắng vì tôi muốn anh hạnh phúc.

Vẫn không thành công, mỗi lần anh đẩy vào tôi phải rất cố gắng mới có thể giữ được vẻ mặt điềm tỉnh và bình thường trước con đau đó. Được một lúc sau anh dường như cũng đuối sức và không muốn tiếp tục nữa. Anh nằm sang một bên và từ bỏ cuộc chiến.

Chúng tôi thất bại, thất bại ngay trong lần đầu tiên hành động, trong đầu tôi giờ đây thoáng hiện lên một dòng suy nghĩ, tình dục có gì vui chứ, nó chỉ làm mình thấy đau đớn, mơn trớn thôi vậy mà mình thấy sng sướng hơn, xong quay qua nói với anh:
– Anh, anh có sao không ?

Anh nhìn tôi trìu mến và nói:
– Anh tệ thật, anh không thể làm cho em hạnh phúc được, anh xin lỗi…

Nhìn anh thật tội nghiệp nhưng tôi không biết phải làm gì để giúp anh. Chúng tôi bắt đầu trò chuyện, đủ thứ chuyện trên đời… được một lúc cũng dần quên đi sự thất bại đó…

Phần 5

Sáng hôm sau chúng tôi dạo một vòng biển rồi về, chuyến đi kết thúc, nhưng vẫn có một cái gì đó chưa được thỏa mãn.

Gần 1 tháng sau, là sinh nhật anh, lần này không về Vũng Tàu nữa mà chúng tôi chọn thành phố, tôi và anh đi nhậu, một ý nghĩ táo bạo được tôi nghĩ ra.

Từng làm tại quán nhậu nên tửu lượng của tôi cũng khá khá, cứ thế trong hơi men cay và dừng lại cũng đã 10h, quyết định không về nhà mà thuê nhà nghỉ ở lại qua đêm.

Tôi có thói quen với những khung cảnh hữu tình và thông thoáng, tìm mãi cũng tìm được một khách sạn hội đủ những thứ tôi cần, lên phòng anh chợt nhớ ra điều gì đó và kêu tôi tắm trước lát anh quay lại, tôi tắm xong, đầu óc bị hơi men làm cho mu mậm, nằm lăn ra giường và bắt đầu thiu thiu ngủ, trên người tôi chỉ quấn tạm một chiếc khăn trắng, không biết là bao lâu tôi chợt thấy ẩm ướt và bừng tỉnh dậy thì ra là anh, anh đang vuốt ve cớ thể tôi thật nhẹ nhàng.

Tôi hỏi anh đã đi đâu, anh không trả lời mà giơ cái hộp ra cho tôi choi, àh ra là anh đã đi mua bao, thầm nghĩ anh thật là chu đáo.

Lần này quyết định phải thành công.

Anh lại bắt đầu hôn, hôn khắp cơ thể tôi một cách mạnh bạo hơn, tôi ưỡn người theo sự mân mê của anh và cái hôn tới tấp của anh, được một lát anh hỏi tôi:
– Hôm nay em đã sẵn sàng chưa.

Tôi gật đầu, anh cũng gật nhẹ đầu, sau đó anh kêu tôi nằm lên người anh, tôi như một cái máy anh bảo sao thì nghe vậy, tôi nằm ngược đầu lại với anh, đưa hẳn cái con chim bé nhỏ của mình trước mặt anh, còn giờ đây trước mặt tôi là thằng em của anh đang đứng sừng sững.

Anh đã làm việc, anh đã hôn nó, hôn cuồng nhiệt, cả người tôi bắt đầu nóng ran lên và rên la nhẹ nhẹ, bất giác không còn biết gì nữa tôi bắt đầu cầm lấy ku anh liếm và sung sướng quá mức tôi chỉ còn biết nút lấy ku anh và nút thật mạnh, cùng một lúc anh đang làm việc với tôi, tôi đang làm việc với anh, tiếng rên của tôi và anh hòa quyện vào nhau như những tiếng đàn khe khẽ.

Tôi cảm nhận được nước anh đang ra, cái nước đó nó mặn mặn, ngoài ra không còn gì khác, chỉ nhớt nhớt và mằn mặn. Bỗng anh đẩy tôi ra khỏi anh và bây giờ là chỉ có anh đang hôn tôi.

Anh ngồi ngang một bên dùng hai ngón tay banh cái gì đó dủa tôi ra và bắt đầu liếm, lại một lần nữa tôi tận hưởng khoái cảm, tôi đã lên đỉnh và chân tay mỏi mệt, phút giây này đã khiến tôi không còn cảm giác muốn làm thêm bất cứ gì nữa, nhưng anh vẫn còn cần, anh bảo tôi dang chân ra và bắt đầu, anh rất nhẹ nhàng, thụt ra thụt vào từ từ nhưng tôi vẫn thấy đau, đau buốt như người ta đang cắt thịt nơi đó vậy, tôi không đủ bản lĩnh để kìm nén nữa, tôi bắt đâu kêu anh.

– Anh… anh ah.. em đau quá…
Cũng là lúc đó những giọt nước mắt trinh nguyên từ từ rơi ra từ khóe mắt, anh chủ động dừng lại nhưng tôi kịp nắm lấy tay anh và nói:
– Em không sao, anh cứ tiếp tục đi.

Tôi dùng một cái gối che đi khuôn mặt với những giọt nước mắt lăn dài trên má của mình lại không quên cố gắng nặn một nụ cười thật tươi để anh an tâm. Anh hiểu tính tôi đã muốn thì không thể dừng lại, anh lại tiếp tục, dường như anh rất cố gắng…

Cuối cùng tôi cũng nghe anh rên lên một tiếng và rút nó ra ngay lập tức.

Anh đã xuất tinh, lần thứ 2 đã thành công, nhưng tôi không có gì gọi là mỹ mãn cả, chìm sau trong giấc ngủ và bắt đầu cuộc sống mới vào buổi sáng hôm sau trong sự thỏa mãn hiện rõ trên khuôn mặt anh.

Phần 6

Cứ thế càng lúc tôi càng cảm thấy anh yêu thương tôi nhiều hơn trước, nhưng có một điều tôi hiểu rất rõ: anh yếu đuối và thiếu bản lĩnh, đó là điều khiến tôi thấy đau lòng hơn hết, tôi cố gắng dần làm anh thay đổi, dùng hết tình yêu thương của mình để khiến anh thay đồi nhưng tôi quên rằng mình càng yêu anh, càng chống đỡ giúp anh những gì trong cuộc sống là mình đang hại anh. Mỗi khi giận nhau, tôi luôn nhận lỗi nếu tôi cảm thấy mình sai, và nhường nhịn anh nếu những lỗi lầm của anh không đáng nói.

Các bạn khuyên tôi nên biết ngang tàn, vì mình là phụ nữ mà, mình có sai thì mình cũng phải để nó theo năn nỉ và là người làm lành trước mỗi khi giận nhau, nhưng tôi không làm được, tôi không cho phép mình làm như vậy vì tôi có nguyên tác sống của bản thân mình.

Thời gian cứ vậy trôi qua cho đến một ngày anh chạy đến với tôi và nói, anh bỏ nhà đi, tôi như lặng đi theo từng lời nói của anh.
Anh đang khóc, những giọt nước mắt yếu mềm mà đáng ra chỉ có những người phụ nữ mới có, tôi được biết ba anh không chấp nhận tôi, ngay cái lần đầu tiên về nhà anh tôi đã biết điều này, khi anh dẫn tôi về giới thiệu tôi chỉ là một con bé quê mùa mới đặt chân lên thành phố, không điểm chút son phấn, không cầu kì trong ăn mặc, ba anh nhìn tôi với anh mắt thiếu thiện cảm, bắt đầu từ đó tôi đã biết mình sẽ phải khó khăn nhiều trong tình yêu. Nhưng tôi không sợ, cho đến hôm nay, người đàn ông tôi yêu, đang lăn dài những giọt nước mắt lại khiến tôi sợ, sợ anh gục ngã, sợ anh đau khổ vì áp lực và điều quan trọng hơn hết tôi sợ anh bỏ cuộc.

Lòng tôi quặn đau nhưng vẫn cố gắng kìm nén không để mình rơi lệ, tôi phải cho anh thấy mình bản lĩnh để anh thấy tự tin hơn mà đối đầu với cuộc sống.

Tôi đỡ anh ngồi dậy và nhỏ nhẹ nói :
– Anh phải mạnh mẽ lên, khóc không giải quyết được vấn đề, nói em nghe chuyện gì đã xảy ra.
– Anh và ba mới cãi nhau vì ba muốn anh chia tay với em, ba cho anh hai con đường để lựa chọn: Một là bỏ em, hai là bỏ gia đình.

Tôi đau khổ đến mức nghẹn lời những vẫn cố gắng điềm tĩnh :
– Giờ anh về nhà đi, mình sẽ hạn chế gặp nhau lại và chuyện từ từ sẽ tính.

Tính đến thời điểm đó tôi còn hơn 1 năm nữa mới ra trường, vả lại chuyện chưa đến mức phải làm cho nó phức tạp hơn nữa.

Anh nghe lời tôi và trở về nhà, tôi và anh ít gặp nhau hơn, nỗi nhung nhớ khao khát cứ ngày một chồng chất, và tình yêu cứ ngày một có nhiều mâu thuẫn hơn, tôi muốn anh mạnh mẽ, muốn anh phải bản lĩnh nên đặt anh vào nhiều tình huống khó xử hơn thay vì lúc trước tôi luôn là người giải quyết.

Tôi cần một người đàn ông đủ mạnh mẽ để chăm sóc mình, nhưng dần dà anh khiến tôi thấy thất vọng vì mỗi lần chạm phải thất bại thì anh lại bỏ cuộc, anh lại giận, và trốn tránh phải gặp tôi. Cho đến một hôm tôi và anh cãi nhau kịch liệt vì vấn đề gì đó, anh đã giận tôi, và tôi cũng bỏ mặc không thèm quan tấm đến, tôi mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.

Đau lòng nhưng tình yêu tôi dành cho anh không gì thay thế được, tôi bắt đầu lân la cùng các bạn, tổ chức nhiều chuyến đi chơi hơn, tham gia nhiều cuộc nhậu hơn, trong nhóm tôi luôn được các bạn săn đón rất nhiệt tình, mỗi lời nói của tôi đều được các bạn coi trọng, tôi quen dần cảm giác thiếu anh, không còn thấy buồn và thấy nhớ nhiều như trước nữa, nhưng chỉ là tạm quen.

Tôi thường nghe người ta bảo, khi dục vọng đến người ta sẽ chỉ biết làm theo chứ không hề có sự chuẩn bị nhưng tôi và anh thì không? Chúng tôi luôn sẵn sàng trước khi lâm trận, vì vậy đến giờ phút này chưa có vấn đề gì sai sót xảy ra.

Đời sống con người ta, khi chuyện đau buồn đến thì nó sẽ cứ mãi đến không ngừng bạn ạ, trong nhóm tôi, bắt đầu xảy ra mâu thuẫn, trong một lần đi học về tôi bị các bạn nữ trong nhóm và một người bạn trai trong nhóm chặn đầu, người bạn nam đó là người đã từng yêu tôi tha thiết, và không biết đã bao nhiêu lần rơi nước mắt vì tôi.

Chuyện cũng kết thúc sau khi những bạn nam còn lại xuất hiện kịp thời và giải quyết êm dịu, tôi về nhà trong tâm trạng rối bời, người yêu mình và bạn mình đã lần lượt làm tổn thương mình. Tôi bắt đầu cảm thấy nhớ đôi môi, nhớ nụ hôn của anh, nhớ bàn tay sờ soạng khắp cơ thể, nỗi khát khao tình dục dâng tràn trong tim một người non trẻ như tôi, nhóm bạn nam còn lại đó cũng có một người đã để ý tôi từ lâu, tôi bắt đầu đến bên Tâm để tìm cảm giác ấm áp, tôi và Tâm thường xuyên gặp nhau, tôi đau khổ khi nghĩ đến chuyện các bạn đã phản bội mình, đã làm một việc tồi tệ với mình nhưng mình thì hoàn toàn không biết được nguyên nhân vì sao, vừa buồn chuyện của anh chưa hết lại xảy ra chuyện này, tôi bắt đầu buông tay cho những giọt nước mắt kìm nén lâu nay chảy dài đến vô tận.

Tôi giận anh, giận các bạn tại sao lại đối xử với tôi như vậy, tôi đã khóc, khóc mọi lúc mọi nơi, cũng là khi đó Tâm luôn ôm tôi vào lòng bằng tất cả tình yêu mà Tâm có, tôi cảm nhận tim Tâm đập rất nhanh và rất mạnh, tôi giờ đây không phải là một người sành sỏi trong tình dục nhưng cũng đủ kiến thức để nhận thấy những dấu hiệu của sự ham muốn nơi người đàn ông.

Tôi biết ôm tôi trong vòng tay cũng là lúc dương vật của Tâm đang đấu tranh mạnh mẽ để trỗi dậy đòi hỏi một cái gì đó, tôi bình thản trước mọi vấn đề, hôm đó chỉ có tôi và bạn ở tại nhà Tâm thôi, tôi không còn nước mắt để khóc, cho đến giờ phút này tôi đã khóc hơn một tuần, mắt tôi không còn nhìn rõ nữa, nó đã mờ dần như đi vào bóng tối, tôi biết Tâm đang hôn mình, hôn lên đôi môi của mình và rồi cổ và đang từ từ cởi những chiếc cúc trên cơ thể…

Tôi lặng lẽ, để mặc cho Tâm tự do nếu Tâm muốn, nhưng tuyệt nhiên không có bất kỳ một cảm giác nào xuất hiện, tôi không thấy thích thú, không thấy sung sướng như khi ở bên anh, chiếc áo lót cuối cùng trên người tôi cũng đã được tháo xuống mặc nhiên cho bộ ngực xuất hiện trước mắt Tâm, Tâm ngắm nhìn nhưng tuyệt nhiên không chạm đến, bất giác Tâm nâng khuôn mặt tôi lên và nói :
– Lý có biết Lý đẹp lắm không? Ánh mắt tinh quái và bờ môi luôn cong lên sẵn sáng đối đầu với mọi chuyện của Lý biến đâu rồi!!! – Tâm quát lên như không kìm chế được.

– Lý nhìn lại mình xem, giờ Lý giống cái gì, tôi chạm đến đâu Lý để tôi mặc nhiên đến đó, Lý làm sao vậy.

Tôi mặc kệ Tâm muốn nói gì, tôi cứ ngồi yên ở đó, Tâm tiếp:

– Lý là loại người này sao, loại người sẵn sàng để người khác chạm vao cơ thể mình thế này àh, Lý đúng như lời Thúy nói sao, ( Tên một cô bạn trong nhóm tôi ).

Tôi như chạm phải nguồn điện, đảo mắt nhanh chóng đề tìm xem Tâm đang ở đâu, Tâm đang ngồi ngay bên cạnh tôi với thuốc lá trên tay, tôi nghe tim mình đang dồn dập lên vì cơn thịnh nộ.
– Tâm nói gì nói lại Lý nghe xem.

Tâm thấy tôi đã có phản ứng, nhìn tôi đăm đăm và tiếp tục nói như sỉ nhục:
– Tâm không tin những gì Thúy đã nói nhưng hôm nay có lẽ không tin không được.
Tôi giận dữ đến có thể bóp nát cái gì đó nếu nó nằm trong tay tôi nhưng cũng kịp bình tĩnh trở lại.

– Thúy đã nói gì, Tâm nói cho Lý nghe xem.
Tâm nhìn tôi với anh mắt tội nghiệp và nói:
– Lý không cần biết làm gì, Lý chỉ cần biết giờ đây Lý trong mắt Tâm rất khác ngày xưa, Lý mà Tâm quen biết là một người phụ nữ kín đáo, không bất cứ ai có thể xâm phạm được, chứ không phải là người đang đứng trước mặt Tâm bây giờ.

Tức giận không kìm chế được bản thân, tôi đã dùng hết sức mình và tát Tâm một cái như trời giáng, tôi lặng lẽ mặc chiếc áo lại và đứng lên tạm biệt Tâm trước khi ra về bằng những lời nói mỉa mai:
-Đây là Lý, không phải ai khác, một người phụ nữ ai cũng có thể chà đạp, ai cũng có thể mặc nhiên chạm đến nó hết, Tâm hài lòng rồi chứ, Lý không cần ai thương hại mình và với Tâm bắt đầu từ giờ phút này trở đi đừng bao giờ gặp Lý nữa, Lý chỉ có vậy thôi, gặp Lý chỉ tổ làm hư đi con người thanh cao như Tâm đó.

Tôi đã rời khỏi nơi đó nhưng tôi không thấy hối hận vì những gì đã xảy cho đến lúc này, tôi không thấy bản thân mình có điều gì đó đang để coi thường, vì tôi biết nếu Tâm có tiếp tục thì chắc chắn lý trí tôi cũng không cho phép Tâm trượt dần xuống nơi nguy hiểm, bất quá Tâm cũng chỉ có thể chạm đến đó thôi, vì tôi còn yêu anh, tôi tuyệt sẽ không để ai chạm đến con chim bé nhỏ của mình ngoài anh.

Phần 7

Tôi bắt đầu không tới trường, 1 tuần rồi 2 tuần, tôi cũng mặc kệ ai đã nói xấu mình, ai đã chia rẽ mình hay ai đã khiến mình đau khổ, tôi vùi mình vào trong góc phòng như chốn tránh mọi thứ và anh đã xuất hiện, xuất hiện ngay cái lúc tôi đau khổ nhất, anh ôm tôi và siết thật chặt trong lòng mình, đêm đó tôi và anh đã ở bên nhau, nếu như không có quá nhiều chuyện xảy ra có thể tôi đã không dễ dàng tha thứ cho anh đến vậy, tôi lại được trải nghiệm một đêm đầy khoái cảm, không biết từ khi nào tôi đã tìm hiểu nhiều hơn về sex và quyết định sẽ cố gắng hết sức mình vì đêm nay, để danh cho người tôi yêu thương nhất trên đời.

Tôi không để anh chủ động hôn tôi nữa mà tôi bắt đầu hành động trước anh, sự khao khát cháy bỏng và sự thèm khát dục vọng khiến tôi gấp gáp hơn, và có lẽ anh cũng vậy, anh và tôi cứ quấn lấy nhau trong căn phòng ấm ấp của tôi, động tác anh điêu luyện hơn, thành thạo hơn rất nhiều so với lần cuối cùng cách đây một tháng tôi và anh đến với nhau. Cặp vú lâu nay đang chờ bàn tay anh xoa bóp cứ cương cứng lên và nước cứ thế tuôn trào vô định mặc nhiên cho tất cả.

Tôi hôn thằng em của anh, hôn đến đê mê vì anh cứ rên nhẹ nhẹ bên tai mình, cũng vẫn là cách cũ tôi hôn của anh và anh liếm của tôi, tôi có kinh nghiệm hơn không để mình ra quá vội vàng, những lúc gần đạt đến đỉnh điểm tôi ra hiệu cho anh dừng lại, tôi không muốn mình ra trước khi anh cho thằng nhỏ của anh vào.

Trong như những lần trước tôi chỉ biết hưởng thụ cảm giác của bản thân mình mà không có sự đáp trả công bằng, đến khi tôi biết rằng mình không thể chịu đựng hơn nữa tôi dừng lại và cũng đồng nghĩa anh dừng lại. Hơi bất ngờ trước tình huống anh lên tiếng hỏi:
– Em sao vậy, anh làm em đau hả?
Tôi lắc đầu nhè nhè không trả lời mà nằm hẳn xuống giường, anh như đã hiểu ý và cũng chìm sâu trong im lặng.

Hai trái tim nóng bỏng bên nhau, tôi và anh vẫn là động tác cũ, nhưng lần này tôi thấy sung sướng khác lạ, anh cứ từng nhịp từng nhịp thật nhẹ nhàng, trong căn phòng âm u vắng lặng có thể nghe rõ hơn từng hơi thở gấp gáp của mỗi người chúng tôi.

Tôi dường như chưa bao giờ có được cảm giác như lúc này, nó đau đau, thốn thốn nhưng lại rất sướng, tất cả sự sung sướng truyền tải khắp cơ thể khiến tôi muốn nổ tung lên, trong cơn khoái lạc đang lan tỏa thì anh dừng, tôi chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra anh đã lật úp người tôi trở lại, định thần sẽ hỏi anh điều gì đó nhưng không kịp nữa anh đã lên tiếng trước:
– Mình thay đổi tư thế nha.

Trong lòng cũng có chút không hài lòng, giống như đứa trẻ bị giành lấy món đồ chơi mà nó thích nhất để đưa cho nó một cái tương tự mà nó chưa chắc chắn rằng sẽ có nhiều tác dụng như cái cũ, nhưng thôi kệ cứ thử cái mới xem, có khi món đồ chơi mới này lại hơn cái cũ thì sao, và hơn hết là nếu cứ do dự sẽ làm anh mất hứng.

Tôi theo sự sắp sếp của anh, áp mặt mình xuống giường và nâng chiếc mông lên cao trong tầm có thể, dường như là anh đang quỳ phía sau thì phải, tôi không để ý nữa mà chỉ nhắm đôi mắt mình lại, mặc cho anh sẽ bắt đầu làm gì, anh đang từ từ đưa nó vào.

Đau… Đau không thể tả, đó là cảm giác lúc này, khi anh đã đưa hẳn nó vào sâu bên trong, tôi không còn thấy đau nữa, coi như được yên vị một lát, anh bắt đầu nhấp, không còn phải vướng vúi gì cả nên anh nhấp mạnh dần hơn tư thế trước, tôi thốn đến tận bộ não nhưng vẫn có gắng chịu đựng, cầu mong anh ra lẹ lẹ để thoát khỏi cảm giác lúc này.

Tôi bắt đầu không kìm giữ được âm thanh, tôi rên lên theo từng cái nhấp của anh, mỗi lúc một lớn dần và quặn đau khiến tôi như muốn bỏ cuộc, tôi đã định thần mình sẽ bắt anh dừng lại nhưng một nơi nào đó trong thâm tâm không cho phép tôi làm vậy, nó nhắc nhở tôi rằng phải để anh đạt đến cái điều anh muốn, và nó đã thắng, tôi cứ cố gắng cố gắng và sự kìm chế đó là tác nhân cho những giọt nước mắt lại rơi, cũng hay nước mắt khiến tôi không còn bận tâm nhiều đến cơn đau tôi đang chịu, rồi cũng đến lúc kết thúc anh buông người nằm dài xuống chiếc nệm như vừa trải qua một cuộc chiến quá sức, tôi cũng thả cơ thể mình dần xuống và nằm cạnh bên anh, anh hỏi:
– Em có cảm giác không ?

Tôi biết đối với một người đàn ông, trên gường mà không làm cho người phụ nữ của mình có cảm giác đó là sự thất bại vô cùng lớn, tôi không muốn anh phải rơi vào hoàn cảnh đó nên gật đầu và nói :
– Tất nhiên là có rồi, anh không thấy em mãn nguyện lắm sao.

Nghe tôi trả lời anh mới yên tâm và vào toilet để tẩy rửa những con tình trùng đó.

Tôi tắm và một giấc ngủ thật sâu bên cánh tay anh, tất cả những đau khổ, những tổn thương lúc này đều được xoa dịu dần khi ở bên anh.

Phần 8

Sáng hôm sau tôi đã đến trường, sau hơn 2 tuần tôi không đến lớp, tất cả mọi người nhìn tôi như gặp phải một vì sao lạ, tôi tiến dần vào bên trong mặc kệ tất cả mọi người, nhóm của tôi thường hay ngồi bên góc trái, lúc nào cũng chỉ hai dãy bàn bên góc trái đó. Nhưng hôm nay thật lạ, mỗi người ngồi một nơi thật rải rác, tôi tìm một góc khuất gần cuối phòng và yên vị, một số bạn tò mò chạy đến và hỏi đủ mọi chuyện trên đời, đại khái chỉ là sao lâu nay Lý không đến lớp, sao từ lúc Lý không đến lớp tự nhiên cả nhóm Lý tẻ nhạt vậy, tôi dần hiểu ra sau khi xung đột với tôi xong cũng là lúc các bạn dần dà mất đi sự liên kết, nhóm tôi trong lớp được mọi người rất ngưỡng mộ, không phải ngưỡng mộ về cái khoản học tốt mà về cái khoản bày trò thôi.

Lúc bước vào đây tôi còn cứ tưởng chuyện của tôi và Tâm đã đến tai mọi người nên mới thế nhưng không phải, tôi hạ sự căng thẳng xuống nhưng trong khống khí này thì đúng thật là không tài nào khiến người ta bắt đầu buổi học được, tôi rời khỏi phòng học sau ca 1.

Dợm bước dần ra khỏi phòng học tôi gặp Tâm, Tâm đã đứng đó từ khi nào, tôi không nhìn hắn và bước qua trước mặt hắn coi hắn như vô hình. Cũng chính lúc này các bạn đang di chuyển xuống cầu thang nói chuyện rơm rả trong đó có Thúy, theo như những gì xảy ra hiện tại thì có thể đoán lờ mờ chuyện này là do Thúy gây ra.

Tôi không thể bước tiếp nữa vì Tâm đã nắm lấy tay tôi và dừng hết lực của mình để kìm nó lại, tôi đau muốn phát điên lên và phải dừng lại trong tức tối tôi đã quát lên, không biết có bao nhiêu người đã dừng ánh mắt lại nơi tôi và Tâm, nhưng trong lúc này không có sự ngại ngùng nào cà, Lý của hôm nay đã bị những người xung quanh làm cho thay đổi, không còn là Lý mang bản chất nhẹ nhàng ngày nào.
– Tâm làm gì vậy, Lý là loại người không xứng đáng để Tâm chạm đến đâu, sẽ làm mất giá trị của Tâm đó.

Ánh mắt Tâm giận dữ và tôi có cảm giác Tâm có thể làm một điều gì đó thô bạo với tôi lúc này, Tâm nói:
– Sao Lý lại trở thành thế này, sao Lý không giải thích gì để Tâm hiểu, sao lúc nào Lý cũng muốn người ta phải đau khổ.

Tôi chẳng hiểu Tâm muốn nói gì, định sẽ hỏi điều gì đó thì một người bạn nam đã từng cùng những người kia chặn đường tôi xuất hiện, người này tên là Tuấn, với ánh mắt giễu cợt bước dần lại và cũng bắt đầu lên tiếng.
– Người ta từ xưa đến giờ vốn là như vậy mà, tại bản thân tao và mày đều không nhìn ra đó thôi, người ta chỉ coi tao và mày như những thằng khờ.
Tâm bắt đầu phản ứng vì bị kích thích bởi lời nói đó. Tâm hét lên
– Mày có thể im lặng được rồi đó, mày tự nhận mày là thằng khờ thì mặc kệ mày không liên quan gì tao, mày đừng ở đây xỉa xói một người phụ nữ trước mặt tao.

Nếu là tôi thì bạn sẽ thế nào nhỉ, chắc sẽ phải chạy đến và hỏi cho ra lẽ chuyện gì đang xảy ra, ai coi ai là thằng khờ, và tôi cũng định vị mình sẽ như vậy, nhưng đó chỉ là định vị còn con người thì đứng lặng im một chỗ, miệng không thốt nên lời, và rồi lặng lẽ rời khỏi nơi đó, kệ hai người họ.

Bước ra đến cổng trường tôi vẫn còn nghe tiếng hai người họ đang cãi nhau, từ trường về nơi tôi ở cách khoảng 2km nhưng tôi cứ thế mà đi, tôi dừng lại trước một quán café, nơi mà tôi và các bạn thường ngồi lại bên nhau để kể chuyện đời và lập kế hoạch sau mỗi giờ tan học, quán có chị chủ quán rất xinh đẹp và mấy cô bé tiếp viên cũng đang yêu, tôi đã quan dùng Sting mỗi lần ghé vì vậy không cần phải hỏi, miên man trong suy nghĩ về những hồi ức đẹp ngày nào, ngước mắt nhìn lên khi có tiếng động của chiếc ly đặt xuống bàn, tôi thấy chị, chị mỉm cười thật hiền lành nhìn tôi và ngồi xuống chiếc ghế đối diện.

Im lặng khoảng 5 phút thì chị lên tiếng trước:
– Em dạo này thế nào, lâu rồi không thấy tụi em ghé quán chị thấy buồn buồn, lúc trước ngày nào cũng thấy tụi em, quán chị sinh động hẳn lên.
Tôi cười buồn chỉ nói ngắn gọn :
– Dạo này tụi em bận quá chị ạ, không có thời gian ra quán xá như ngày nào.
Lời nói dối của tôi dường như không thể khỏa lấp đi nghi vấn trong lòng chị, ánh mắt chị nhìn với vẻ nghi ngờ khiến tôi thấy hơi ngài ngại, nhìn hồi lâu giọng chị vẫn đều đều.
– Chị không biết chuyện gì đã xảy ra với tụi em, nói thật tuy tụi em là khách nhưng tụi em cũng đến với quán chị hơn 1 năm rồi ít nhiều chị cũng có tình cảm.

Ánh mắt tôi nói cho chị tôi biết tôi đang buồn, chị nhìn nó ra chiềuu đau xót và tiếp tục:
– Chị nói nhỏ Lý nghe, chị không có ý muốn nói ra những điều này, nhưng sẵn gặp em ở quán chị vào thời điểm này cũng coi như là ông trời xiu khiến đi. Hôm bữa chi đứng trong quầy nghe thoang thoáng bé Thúy nó nói với mọi người là em hay nói xấu tụi nó, em có thái độ chia rẽ mọi người trong nhóm…

Tôi bắt đầu để ý đến từng lời chị nói nhưng với tôi bây giờ những điều này chẳng có giá trị gì cả, có ngăn chặn thì phải là từ đầu chứ chuyện đã xảy ra rồi mà mình đi đính chính cũng chẳng ích lợi gì, đột nhiên tôi thấy chị ngập ngừng, có lẽ chị có điều khó nói, tôi chậm rãi :
– Chị ạ, với em bây giờ dù cho Thúy đã nói những gì thì cũng đã xong rồi chị, có chuyện gì chị cứ nói đi, em không sao đâu.
Nghe lời trấn an của tôi chị khẽ khàng những vẫn còn khá ngập ngừng trong diễn đạt.
– Chị nghe được điều này nhưng chị nghĩ em không phải là như vậy, Thúy nó nói em đang quen với một vài người đàn ông và sẵn sàng làm gái bao.

Tin này đúng là hay thật, tim bắt đầu đập mạnh, đầu có cảm giác quay một cách vô định, chuyện gì cũng có thể nhưng chuyện này là không thể, giận như mất đi sự tự chủ nhưng tôi vẫn phải nén nó lại vì trước mặt tôi còn chị, tôi cố gắng cười nhẹ nhàng nhất có thể và lên tiếng đối đáp lại chị :
– Cảm ơn chị đã cho em câu trả lời mà lâu nay em tìm kiếm, giờ thì em thấy thoải mái hơn nhiều rồi.

Chị nhìn tôi đăm đăm, sao chị không thấy em có phản ứng gì vậy:
– Chị không sợ mình bị ai đó cho là bà tám đâu, vì vậy em cứ tự nhiên mà gặp Thúy để nói chuyện.
– Chị ạ, em không sao, em sẽ không tìm Thúy, nếu Thúy cảm thấy như vậy là đáng thì em cũng đành chịu, cứ gây với nhau hoài thì tất cả cũng chẳng ý nghĩ gì chị ạ.

Tôi từ giã chị ra về, vẫn là những bước đi nặng nề tôi lê bước dân dần, đặt mình xuống căn phòng lòng trĩu nặng và suy nghĩ về những gì Thúy nói, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân của vấn đề.

“Từ khi tôi bắt đầu nhập học, đã có một người đàn ông sẵn sàng giúp đỡ về kinh phí, lúc đầu tôi cũng không chấp nhận vì biết rằng có vay ắt có trả nhưng chú ấy luôn có những lý lẽ thuyết phục, đến cuối cùng tôi cũng nhận nó dưới sự trợ giúp ấy, cách nửa vòng trái đất nhưng mỗi khi chú về nước thì tôi và chú cùng một người bạn nữa thường là cả 3 đi cùng nhau, anh bạn đó và chú là đối tác làm ăn.

Chỉ là đi ăn và về nhưng thường thì về rất khuya, có lẽ chính vì những điều này đã khiến Thúy lấy đó làm lý do phán đoán tôi là gái bao.”

Mỉm cười trước tình bạn nhưng rồi thời gian cũng lùi dần tất cả vào quá khứ, mọi việc cũng trở lại bình thường, nhóm tôi tan rã, đó là kết cục của những nghi kỵ và dối trá.

Phần 9

Chỉ còn vài tháng nữa là tôi tốt nghiệp, nhưng do thời gian nghỉ khá lâu nên tôi nợ một vài môn, tôi đến trường với trạng thái chán nản hơn, sự tự tin ngày nào giờ hoàn toàn biến mất thay vào đó chỉ là những nỗi niềm thầm lặng, đến lớp và về như một cái bóng, tôi cảm nhận được cả nhóm tôi cũng vậy, nhất là Tâm và Tuấn.

Lại noí về tình yêu của tôi và anh, anh hạn chế đến thăm tôi hơn, giờ thì chỉ một tuần một lần, chúng tôi cũng vẫn như xưa, thường là có dịp lễ hoặc ít gì cũng cả tháng mới quan hệ một lần.

Giờ đây cái còn lại duy nhất của tôi là tình yêu của anh, tôi kiên quyết hơn trong tình yêu dành cho anh, bắt đầu giúp anh tự biết chấp nhận sự việc và giải quyết chúng, tôi thấy anh thay đồi, đúng là đã thay đổi hơn trước nhiều, niềm vui chưa bắt đầu thì nỗi đau là ập đến.

Và cũng thời gian này vấn đề tình dục của tôi và anh được cải thiện khá hơn trước, tôi cảm thấy thỏa mãn hơn nhiều so với trước.
Cuối cùng cái gì nên đến cũng phải đến, gia đình anh đã bắt đầu hành động, lần cuối cùng tôi và anh gặp nhau, sự hạnh phúc mãn nguyên thấy rõ trên khuôn mặt anh nhưng cũng chính là hôm đó đã đánh dấu ngày tôi và anh xa nhau mãi mãi.

Tôi về nhà thăm gia đình trong kỳ nghỉ, đã thấy có gì đó khác lạ, tôi gọi điện và báo tin tôi về nhà anh chỉ ậm ừ và chúc tôi về vui vẻ, không như những lần trước. Tôi đã có thể hình dung tất cả những cố gắng của tôi giờ là lúc bắt đầu được ứng dụng.

Về đến nhà tôi gọi điện cho anh liên hồi nhưng anh không nghe máy, tôi biết có điểu không hay xảy đến nhưng không dám hình dung là anh đã bỏ mình, tôi bắt đầu suy nghĩ, và tôi đã nhận được lời chia tay của anh, nhưng không phải là chính anh nói với tôi mà là anh nhờ chị gái tôi nhắn lại, tôi không còn biết mình là ai và mình đang ở đâu, khi đó đã là 1h sáng, tôi nói dối ba mẹ là mai có giờ thi nhưng hôm nay trường mới báo.

Tôi tức tốc đến Sài Gòn ngay trong đêm, ngồi trên xe mà lòng nóng ran, giờ đây tôi mới biết cảm giác đau khổ thật sự, đau khổ đến mức dù bạn có cố gắng cách mấy cũng không tài nào dằn lòng với những giọt nước mắt được, tôi khóc suốt chặng đường dài lê thê vô tận, cuối cùng cũng đến nơi, tôi vào nơi anh làm, tiệm đã mở cửa, đứng từ xa xa tôi đã nhìn thấy anh, nỗi nhớ cồn cào cứ khiến chân tôi bước nhanh hơn, gặp tôi, anh ngạc nhiên vì nghĩ giờ này làm gì nhìn thấy tôi nơi đây được, nhưng chỉ thoáng ngạc nhiên và rồi anh lặng lẽ vào trong không nói lời nào, tôi ngồi chiếc ghế cạnh và nói :
– Bây giờ anh có thể nói, chuyện gì đã xảy ra, tôi có quyền biết tại sao.
– Thì anh đã nói với chị em rồi đó, mình không thể đến với nhau, nên anh để nghị chia tay.
– Anh nghĩ tôi là cái gì, anh coi tình yêu giữa tôi và anh là gì.

Dù là giận dữ nhưng tôi cũng cố gắng kìm nén lắm để không thốt ra những lời lẽ quá nặng.

Mặt anh lạnh như tiền, cứ như là tôi và anh là một cuộc chơi qua đường giờ không thích thì bỏ vậy.

– Thì em là người yêu của anh, nhưng giờ vây rồi nên mình chia tay đi, níu kéo hoài càng thêm đau khổ thôi.

Nước mắt tôi không còn có thể rơi được nữa, tôi về, không nói thêm gì nữa.

Ra xe về, bước lên xe tôi như người không còn chút sức lực nào để sống, thẫn thờ, đờ đẫn như người mất hồn, không tin đó là người đàn ông mình đã yêu bấy lâu nay, nhưng cũng không trách anh được, có lẽ gia đình đã đặt lên anh quá nhiều áp lực nên anh mới vậy. Vậy là tôi đã thất bại, tất cả những cố gắng của tôi chẳng là gì cả, anh vẫn chỉ có vậy, không hơn không kém.

Về đến nhà tôi thả mình vào trong căn phòng mà nằm mãi nơi đó, tôi nhớ khao khát đến anh, nhớ điên cuồng và thật cố gắng mới có thể ngủ được đôi chút.

Gần một tháng trôi qua kể từ ngày lần cuối cùng chúng tôi đến với nhau, lần cuối cùng đó đã để lại chút sự cố, chiếc bao bị rách, và cho đến hôm nay tôi chưa thấy mình xuất hiện kinh nguyệt, tôi bắt đầu thoáng chút lo lắng, tôi cố gắng làm đủ mọi cách, gọi điện cho anh kêu anh hãy cố lên, nhắn tin cho anh từ trách móc đến khiêu khích nhưng tất cả đều vô dụng, anh cũng chỉ biết khóc, vẫn chỉ là những giọt nước mắt, nhưng cái tôi cần không phải là nước mắt của anh và lời xin lỗi, cái tôi cần là con người anh, chỉ còn một điều cuối cùng tôi chưa làm đó là nói với anh về sự lo lắng tôi đang mang lấy, tôi sợ mình không đủ khả năng để chăm sóc đứa con bé bỏng nếu nó tồn tại, và cho đến một ngày không xa tôi biết được một sự thật phũ phàng, ba anh không chấp nhận tôi vì cái vẻ bề ngoài của tôi không đẹp, không đầy đặn.

Tôi như rơi từ 9 tầng mây vì cái lý do hết sức vô lý, tôi đã gọi điện cho ông, ông trả lời vòng vo và cuối cùng ông cũng bảo, ông là người có tiền, cầm tiền trong tay thì ông p hải chọn tới chọn lui cho tới khi nào chọn được món hàng tốt nhất ông cho là vừa lòng chứ, tiền mà ông nói là người con trai yêu của ông, tôi không thể chịu nổi nữa trước sự sỉ nhục đó nên đã nói:

– Con cũng là người nội trợ, cũng là người có tiền, nhưng con đi chợ chỉ lướt qua một lần duy nhất và chọn một lần duy nhất vì theo kinh nghiệm của người nội trợ chọn tới chọn lui về nhà sẽ không ưng ý, khi đó thì đã quá muộn.

Ông đã quát lên trong điện thoại rằng tôi là người có ăn có học mà lại ăn nói quá hỗn, và thề rằng sẽ không bao giờ có ngày tôi có thể biến thành con dâu của ông, và ngay khi đó tôi cũng đã khẳng định điều đó trong tiềm thức, tôi sẽ không bao giờ biến thành người con dâu của ông. Nhưng cũng khống dám manh động hơn trong lời nói, rất nhẹ nhàng xin lỗi:
– Con thành thật xin lỗi bác nếu như những gì con nói khiến bác phiền lòng, con tuyệt nhiên sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa, cũng xin bác đừng gây thêm áp lực nơi anh, như vậy là quá đủ bác ạ.
Tôi chào tạm biệt mà cúp máy.

Sau cuộc gọi đó tôi biết mình đã biến thành một người phụ nữ thất bại, thất bại nhất trong cuộc đời này, tại sao tình yêu của tôi lại để người khác mặc nhiên quyết định, phải là con mắt người khác chọn mới được, song song với điều đó tôi bắt đầu thấy hận anh, hận sự yếu đuối đến nhu nhược của anh. Nhưng cái hận đó chẳng thấm vào đâu so với nỗi nhớ dành cho anh, đến khi sự lo lắng về baby của tôi đến tai anh, anh đã gọi điện cho tôi và nói:
– Anh biết em là người can đảm, nếu có gì cần đến anh em cứ nói, anh lúc nào cũng có trách nhiệm với em, anh rất yêu em nhưng cũng đồng thời yêu gia đình mình, mong em hãy hiểu cho anh.

Tôi tạm an lòng nếu như anh không kết thúc bằng một câu nói:
– Anh đã nói với mẹ, mẹ bảo nếu như lúc em gọi điện cho ba mà chịu năn nỉ và khóc lóc có lẽ sự việc không đi đến mức như thế này.

Tôi nghe nghẹn cả lồng ngực, tôi điềm đạm:
– Cảm ơn sự chiếu cố của ba mẹ anh và cả của anh nữa, vì tất cả những gì đã xảy ra, nhưng anh nên nhớ cho một điều: Tôi không làm gì sai cả để phải khóc lóc van xin ai, tôi hận bản thân mình tại sao lại yêu anh nhiều đến vậy, để phải chịu sự sỉ nhục như hôm nay, tôi có lòng tự trọng của bản thân tôi. Tôi không có cái trách nhiệm phải van xin ba anh ban phát tình yêu của anh cho tôi, nếu cần có trách nhiệm chỉ khi tôi đã là vợ của anh kìa, nhưng cũng chỉ là trách nhiệm phải chăm sóc ông bà và làm một người con dâu hiếu thảo.

Rất may thay ông trời cũng không đến mức trêu ngươi người khác, tôi đã thấy lại kinh nguyệt, tức là chuyện đáng tiếc đã không xảy ra.

Phần 10

Tôi đã xa anh được gần 3 tháng, cũng đồng nghĩa với việc tôi mất tất cả, tôi đã bỏ học, bỏ lại một tương lai tươi sáng vì anh, dưới bàn tay chăm sóc của mẹ cũng khiến tôi dần nguôi ngoai nỗi nhớ, nhưng dù cho tình yêu của mẹ tôi có cao cả đến mức nào thì cũng không thể thay thế được sự ấm áp của một người đàn ông trong tôi.

Tôi lại bắt đầu thấy nhớ, thấy khao khát tình dục, tôi thường trốn trong phòng một mình để bắt đầu bằng những đoạn phim sex (hồi đó tôi chưa biết đến sex211.info), tôi coi mê mẩn, càng coi càng khiến tôi ham muốn một người đàn ông đến cháy bỏng, tôi bắt đầu thử lần mò vào con chim bé nhỏ, như để an ủi nó, tôi mò mẫm, bàn tay tôi tuy không thể khiến nó thấy thỏa mãn như của anh nhưng cũng tạm làm nó kích thích, tôi cứ rờ… rờ mãi, cũng vuốt ve, và lâu dần thấy nó vô nghĩa vì nó chỉ làm tôi thấy thích thích đơn giản là vậy.

Vào một buổi chiều, tôi đi tắm, cầm cái đầu ti vuốt ve nhẹ nhẹ, trong tấm gương in rõ hình một cơ thể đang tràn đầy ham muốn xuất hiện, tôi lại nhớ anh, chỉ nhớ về dục vọng, chứ không còn chút cảm giác yêu thương nào tồn tại nữa cả, tôi bắt đấu miên man nghĩ đến những hình ảnh của anh đã từng làm, nước đang ra, tôi có cảm giác ra rất nhiều, tôi quấn chiếc khăn tắm chạy vội về phòng, và nằm dang hai chân ra, đưa bàn tay quét một lượt giống như anh từng làm, đây lần đầu tiên tôi vuốt thật nhiệt tình nó, tôi có cảm giác mềm mềm, cái đó là của mình đó sao…

Mắt tôi bắt đầu nhắm lại, tắt hết đèn trong phòng và đóng tất cả cửa sổ lại, giờ chỉ còn tôi và bóng tối bao phủ xung quanh, tôi bắt đầu tưởng tưởng, tưởng tưởng đến anh đang hôn mình, miệng thì hôn tay thì mò mẫm mình, cùng với tưởng tượng một tay tôi lần mò nó và một tay ve vuốt đầu ti nhiệt tình, từ miệng tôi đã phát ra âm thanh nhẹ nhẹ vừa đủ để bản thân nghe thấy, đột nhiên tôi thấy kích thích đến kỳ lạ, tay tôi chà sát cái hột le ngày một mạnh dần và rồi.. nó đã xuất hiện, cái cảm giác sung sướng đến tê người, nó đã đến rồi, lần đầu tiên bản thân mình có thể làm mình sướng, tay chân tôi mỏi rã rời, đầu óc đang mụ dần đi, tôi nằm vật ra nệm mặc cho mọi thứ và không biết từ khi nào tôi trong tư thế khỏa thân và chìm sâu trong giấc ngủ.

Mở mắt ra cũng đã tối, nhìn lại mình thấy thật lõa lồ, thấy mình thật dâm đãng, không muốn chấp nhận bản thân vì tự thấy xấu hổ với chính mình nhưng biết làm sao được khi dục vọng đã trở thành thèm khát.

Từ đó cứ mỗi ngày vài lần tôi đều thấy cực sướng, tự đưa mình lên mây không cần đến ai cả, tận sâu đâu đó trong cõi lòng tôi vẫn hiểu như thế này là mình đang chà đạp bản thân mình, nhưng tôi đã không thể đứng lên được nữa khi đã lỡ chạm chân vào bùn, lý trí, sự cứng cỏi và con Lý ngày xưa lại thành ra thế này, tôi cứ trượt dài như thế mãi rồi cũng chán, tôi chán cái trò tự sướng này.
Tôi quyết định trở lại Sài Gòn để bắt đầu một cuộc sống mới, để tự thay đổi bản thân mình, tôi trở về căn phòng đó, những kỉ niệm, những nỗi đau cứ tràn về, dục vọng lại được thế bắt đầu đẩy tôi dần vào bóng tối của tình dục.

Và anh đã hẹn gặp tôi, tuy tôi vẫn còn hận anh, trái tim vẫn còn đau về tất cả những gì đã xảy ra, nhưng trái tim vẫn thổn thức, và hơn hết là tiếng mời gọi của những đam mê thể xác, tôi đã đồng ý, tôi và anh đến khách sạn mà ngày nào vẫn gặp nhau, đến phòng tôi như cá thiếu nước lâu ngày, ôm anh trong vòng tay nhỏ bé, hôn anh một cách gấp gáp và tự nhủ với lòng phải làm sao để anh cực sướng, không phải vì tình yêu dành cho anh mà tôi muốn vậy, chỉ là vì tôi muốn anh cũng thèm khát tôi và nhớ đến tôi sau hôm nay.

Tôi chủ động tấn công anh mạnh mẽ hơn so với trước rất nhiều, tôi bắt đầu hôn, hôn tất cả những gì có thể, tôi hôn lên đôi môi anh, mắt anh, và vòng về sau tai anh, cứ thế từ từ đưa anh vào mê cung của tình dục, đây không phải là tình dục của một tình yêu mà là tình dục của sự chiếm hữu, tôi cảm nhận anh đang dần dại đi theo từng động tác của mình, tôi kiên quyết không để anh chạm vào cơ thể tôi, khóa chặt hai cánh tay anh trong khả năng có thể, tôi bắt đầu chuyển dần xuống hai cái núm vú của anh, tôi nhìn nó và dùng tay mình mân mê như những người đàn ông vẫn làm với phụ nữ…

Anh có cảm giác, anh đã bắt đầu có cảm giác mạnh, tay anh quờ quạng để tìm thứ gì đó trên cơ thể tôi, nhưng tôi vẫn cố gắng tránh né cho đến khi tôi dùng chiếc lưỡi của mình lướt nhẹ quanh nó và cắn, cắn nhẹ nhàng và điêu luyện như anh đã từng dạy tôi hôn anh, tôi nghe anh rên nhẹ, kêu tôi bằng những tiếng êm ái như ngày nào anh vẫn kêu khi thấy sung sướng cực độ, tôi khám phá dần những điểm yếu trên cơ thể anh và nắm bắt nó nhanh chóng, vừa đủ để anh thấy đê mê tôi len lõi dần xuống dưới, từng chút từng chút một, rốn anh và tôi cũng chạm dần xuống những sợi lông che phủ thằng em của anh, không gấp gáp, tôi cứ thế từ từ để anh phải chờ đợi, tôi muốn sự chờ đợi đó khiến anh phải hồi hộp và kích thích…

Vừa đủ thời gian để anh không thể chờ đợi hơn được nữa, tôi đưa tay nắm lấy thằng nhỏ đang dựng đứng trước mắt mình, vuốt nó nhẹ nhàng, nhẹ nhàng như chưa bao giờ nhẹ nhàng hơn nữa, và từ từ tăng tốc độ đó lên, vừa vuốt vừa đưa đầu lưỡi của mình chạm dần vào nó, chân anh bắt đầu dang rộng hơn, cơ thể anh đã có phản ứng cực độ, tay anh nắm lấy cánh tay tôi mà bóp thật chặt, tôi cảm nhận được hơi thở và sự sung sướng đang dần lan tỏa trong con người anh, tôi nút cứ thế nút mỗi lúc một mạnh hơn và chuyển từ rên nhè nhẹ sang lớn hơn và ngồi bật dậy, nhanh hơn bao giờ hết anh đẩy tôi nằm ngửa ra trước mặt mình, thờ gấp gáp, mắt thì nhìn chăm chăm vào ánh mắt tôi mà nói:
– Hôm nay em lạ lắm, lúc trước em không thế này?
– Lạ thế nào, em làm anh sung sướng anh không muốn sao
– Em đã đẩy mình đến với tình dục cùng với ai rồi đúng không ?

Nghe uất nghẹn lồng ngực, nhưng chỉ thoáng qua thôi rồi trở lại bình tĩnh vì chợt nhận ra mục đích của mình hôm nay và ghi nhớ rằng anh không phải là gì của mình cả, tôi trố mắt nhìn anh không nói gì.
– Hôm nay anh thấy em điêu luyện hơn rất nhiều, em không giống Lý, một người con gái luôn thùy mị và kín đáo ngay cả trên giường, phải chăng người đàn ông nào đó đã dạy em những điều này.

Tôi cười mỉa mai và nói:
– Dù cho có như vậy thì cũng chẳng liên quan gì anh, giờ anh và em cũng chẳng là gì của nhau cả, hà tất phải can dự vào cuộc sống của nhau làm gì.

Anh như bị xúc phạm, buông hẳn tôi ra tiếp tục nói:
– Đúng, nó chẳng liên quan gì anh cả, nhưng anh không muốn em vì anh mà như vậy.

Tôi như con Hổ đang ngủ mà bị phá hoại hung hẵn nhìn anh:
– Anh coi tôi là loại người đó ư, dễ dàng lên giường với một thằng đàn ông đến vậy àh, anh quá coi thường tôi rồi đó.

Tôi đã bắt đầu rơi nước mắt lần nữa, và anh cũng vậy, anh quay sang một bên, tôi ngồi bó gối, dùng chiếc mền ôm lấy thân hình mình mặc cho nước mắt cứ rơi, tôi lại bắt đầu thấy len lõi chút ấm áp dành cho anh, kéo anh quay lại và ôm anh nhẹ nhàng.

Đúng là anh đã khóc, trong phút giây này tôi không biết phải làm thế nào cho đúng, anh lên tiếng phá tan sự im lặng bao phủ:
– Anh xin lỗi, anh rất yêu em, đến giờ phút này tình yêu đó vẫn không thay đổi, hôm nay có lẽ là lần gặp nhau sau cùng của chúng ta, anh muốn gặp em để chính miệng nói với em lời xin lỗi mà anh đã nợ em, anh không muốn có cục diện như thế này xảy ra.

Lòng như đã chết nay lại sống dậy vì những lời yêu thương yếu mềm này, thà rằng anh cứ nói anh không còn yêu tôi và lấy một lý do nào đó thật xứng đáng để biện hộ, có lẽ tôi sẽ thấy dễ chịu hơn rất nhiều, thà là thất bại trong tay anh còn hơn là thất bại trong tay gia đình anh. Biết không là gì nhưng đau thì vẫn cứ đau, tình yêu vốn dĩ màu nhiệm như vậy mà, nó là nỗi đau khiến người ta không còn cảm giác nữa, nằm im bất động nhưng vẫn nghe lời thủ thỉ nhè nhẹ của anh:
– Hãy cho anh cảm giác được ở bên em là Lý được không em, anh muốn giữ mãi hình ảnh của em trong tận sâu thẩm tâm hồn mình, là em chứ đừng là ai khác.

Lời cầu xin thành thật ấy đã khiến tôi bỏ dần lớp vỏ bọc của mình xuống và trờ lại tôi của ngày nào, tôi không thể chối bỏ lời đề nghị của anh vì tôi biết rằng anh đang dùng tình yêu của mình để dối diện với tôi, chứ không phải là dục vọng.

Tôi gật đầu lặng lẽ và nằm im đó để anh mân mê cơ thể mình, ôm anh một cái thật chặt rồi thả lỏng mình, dần dần khép đôi mắt đẫm lệ lại cho đến khi chỉ còn một màu đen của bóng tối, những ý định ban đầu giờ đã trở thành mây khói. Tôi là Lý của anh, một con Lý nhẹ nhàng tình cảm chứ không quyết liệt hiếu chiến trên giường, cuối cùng cũng kết thúc một cuộc mây mưa tại đó. Lời chia tay đã để lại nhiều hối hận cho cuộc gặp gỡ hôm nay, anh đã vĩnh viễn ra đi thật sự, tôi ghét mình tại sao lại gặp anh, khi trái tim đã nguội lạnh, giờ lại khiến nó trỗi dậy lần nữa.

Phần 11

Trở về phòng, ngủ một giấc thật sâu và dài vì mệt mỏi, bắt đầu của những ngày mới, tình dục tạm lắng dịu lại trong con người mình, tôi trở lại trường, làm lại từ chính những thất bại.

Sau nhiều tháng không đến trường vì lý do cáo bệnh, tôi đến văn phòng xin giấy phép và trở lại lớp, bước vào phòng không khí không còn ngộp ngạt như ngày nào nữa nhưng sự tẻ nhạt vẫn lặng lẽ theo chân, còn 8 tháng nữa khóa học này kết thúc, tôi đã nợ rất nhiều môn, tôi không biết mình có thể bắt đầu lại hay không nhưng vẫn sẽ cố gắng, tôi đảo mắt tìm những hình bóng quen thuộc, tôi không thấy Tâm, chạm phải ánh mắt Tuấn, tôi nhanh chóng lướt qua và tìm các bạn khác, yên tâm rằng các bạn vẫn ổn, nhưng còn Tâm, Tâm thế nào rồi sao lại biến mất thế này.

Phân vân trong suy nghĩ, cuối giờ Hoa và Liên hai người bạn này len lõi đến bên tôi, tôi không còn giận nữa nên cười và ra dấu cho hai bạn cùng về, chúng tôi ghé vào café ngày nào, Tôi được biết từ sau khi tôi nghỉ, Tâm càng lúc càng trở thành một con ma men, suốt ngày ăn nhậu không biết cầm chừng và hơn 3 tuần nay không thấy Tâm đến lớp.

Lặng lẽ và nghĩ mình cần có trách nhiệm với Tâm dù rắng nó chẳng liên quan gì tôi, tôi đến nhà Tâm, anh trai Tâm chào hỏi theo phép lịch và chỉ tay cho tôi là Tâm ở trong phòng, tôi với gia đình Tâm thì cũng chẳng xa lạ gì là mấy, rất tự nhiên tôi đặt từng bước chân lên căn phòng quen thuộc ngày nào, cửa phòng không đóng, tôi thấy Tâm đang lúi húi làm gì đó trên chiếc bàn trong phòng, nhẹ nhàng bước vào định cho Tâm sự bất ngờ, tôi tiến lại gần hơn và những hình ảnh khiến tôi choáng voáng đến không thể tưởng tượng, là hình của Liên, một cô bạn trong nhóm mình, vài ba tấm ảnh trong tư thế hết sức mời gọi đặt ngay trên bàn.

Lúc này Tâm đã thấy tôi, Tâm quay qua chỉ thoáng qua một chút bất ngờ, Tâm đã ôm chầm lấy tôi như giữa chúng tôi không hề có chuyện gì gì xảy ra, choáng ngộp vì không thở được tôi dùng hết sức mình đẩy Tâm ra khỏi mình, nhanh tay chụp mấy những tấm hình và hỏi:
– Tâm và Liên ư, hai người đã đến với nhau sao, có cần phải phô trương đến mức này không ?

Tâm im lặng cúi xuống như để né tránh.
– Có gì mà ngại nè, đây là chuyện bình thường thôi mà, nhưng mà phải cẩn thận chứ, lỡ như ai đó thấy được thì kỳ lắm đó nha.

Lúc này Tâm mới chịu lên tiếng:
– Từ khi Lý đi Tâm rất buồn, Tâm biết Lý không phải là người như những gì Thúy nói, nhưng bản chất của một thằng đàn ông, tự ái, lại thêm hôm đó, Tâm thật sự không biết phải làm thế nào nữa, Lý thì không một lời giải thích, Lý biết Tâm yêu Lý mà, sao lúc nào Lý cũng muốn khiến Tâm phải đau khổ Lý mới chịu chứ.

– Chuyện đã qua hãy cứ để cho qua, Lý không muốn nhắc đến chuyện cũ nữa, bây giờ hãy cho Lý biết, Lý đã trở lại, Tâm có thể tiếp tục đến lớp không? Lý không quen cảm giác không có Tâm mỗi khi đến trường, Tâm và Liên đi dến đâu rồi.

– Giữa Tâm và Liên không có chuyện gì cả đâu Lý ạ, chỉ là bình thường thôi.

Lòng cũng còn phân vân rất nhiều nhưng không muốn hỏi thêm nữa vì mục đích tôi dến đây không phải để hỏi thăm chuyện tình yêu của các bạn mà là lôi Tâm trở lại trường.

Tôi chưa kịp nói gì thì Tâm lại tiếp:
– Thúy là người lúc nào cũng sát cánh bên Tuấn, Tuấn nó yêu Lý vì vậy hay ghen, rồi lúc nó gửi thư tỏ tình cho Lý nghe đâu Lý đã đưa cho người yêu đọc, rồi nhiều chuyện nữa Tâm không tiện nói ra nên Tuấn nó mới trở nên như vậy, còn Tâm thì tình yêu của Tâm dành cho Lý có cao cả đến mức nào thì cũng không thể tránh khỏi những khiêu khích mà, về phần Thúy nó chẳng yêu ai trong nhóm mình nhưng lúc nào cũng muốn mọi người chú ý đến vì vậy đâm ra ganh tỵ và dẫn đến hiện trạng hôm nay, trong mỗi người chúng ta ai cũng không tránh khỏi sai sót trong chuyện này.

Tôi ngăn không cho Tâm tiếp tục nói nữa bằng cái gật đầu và nói:
– Lý không muốn nói về bất cứ chuyện gì nữa, tất cả đã là quá khứ, Lý không muốn nói nữa, giờ Tâm hãy trở lại trường đi và mình bắt đầu lại từ đầu được không?

Tôi ra về trong tâm trạng thoài mái hơn bao giờ hết, tình bạn của chúng tôi cũng được cảu thiện hơn trước, tuy không bằng, nhưng cũng được coi là tạm ổn, cho đến ngày lễ chúng tôi họp nhau lại và nhậu.

Nhậu ngay tại nhà Tuấn, ba mẹ Tuấn chỉ có mình Tuấn nên rất cưng chiều và lo lắng cho Tuấn, ông bà mua hẳn căn nhà cho Tuấn vào đây ăn học. Chúng tôi lúc trước thỉnh thoảng cũng ghé lại đây thường xuyên.

Hơi men, say say tỉnh tỉnh, hôm nay không có Thúy, chỉ có tôi Hoa, Liên và 4 bạn nam thôi, nhậu xong, tôi mệt mỏi khó chịu, rồi những hình ảnh dục vọng lại trở về ngay bên cạnh, tôi bức rức khó chịu và lại thấy nhớ anh, tôi lần mò cuối cùng cũng lên được căn gác trên tầng 2 dể ngủ, chỉ một mình tôi ở đó, lát sau thấy trên cơ thể mình có sự ấm áp của cái gì đó, tôi giật bắn người khi thấy Tuấn, Tuấn đã bị hơi men làm cho mê muội, ôm lấy tôi chặt đến không còn có thể chặt hơn nữa, nhục dục và đam mê thể xác trỗi dậy nhưng tôi vẫn còn đủ lý trí kìm hãm bản thân là phải bảo vệ mình, không được tự mình đánh mất đi tôn nghiêm của mình, trong mắt các bạn tôi phải luôn là người để các bạn nể trọng.
– Tuấn àh Tuấn, dậy đi đừng làm vậy.

Tuấn không trả lời, mắt vẫn nhắm và tay vẫn ôm không cử động

Tôi bắt đầu thấy nóng giận, đâu đó tận sâu trong tìm thức trỗi dậy một sự tinh khiết làm át đi nhục dục vừa trỗi dậy khi nãy, tôi gỡ tay Tuấn ra khỏi mình, Tuấn đã thức, từ nãy đến giờ Tuấn vẫn thức, là Tuấn đang giả vờ, tôi nhận ra điều đó.

Cu Tuấn đã hiện rõ đằng sau lớp quần mỏng đó, tay Tuấn gấp gáp ôm chầm tôi lại như không điều khiển được mình, đặt lên đôi môi tôi nụ hôn cướp đoạt, tôi biết rằng trong lúc này nếu tôi càng cố gắng chống cự sẽ càng làm tăng thêm sự kích thích trong con người Tuấn, tôi không đáp trả nụ hôn đó cũng đồng thời không cho lưỡi Tuấn chạm vào đầu lưỡi mình, lúc này đây cảm giác bị tổn thương trực chờ giao động, cảm giác nếu chuyện này xảy ra là mình đang có lổi với anh hay nói đúng hơn là có lỗi với tình yêu của mình, tuy tình yêu ấy đã ra đi nhưng cảm giác thì vẫn còn tồn tại.

Tôi cố gắng dùng sức mình đẩy Tuấn ra nhưng không được, Tuấn quá mạnh so với một người phụ nữ yếu mềm như tôi, tôi biết bên dưới căn phòng này là các bạn, chỉ cần các bạn bước lên là có thể giải thoát tôi khỏi hiện trạng này, chỉ cần tôi lên tiếng thì tất cả sẽ được giải quyết, nhưng không được nếu làm vậy thì tình bạn giữa chúng tôi mới vừa phục hồi sau bao nhiêu tổn thất sẽ tan biến thành may khói, rồi mọi người sẽ nhìn Tuấn như thế này, rồi bản thân tôi sẽ phải đối diện ra sao, rồi Tâm nữa, Tâm sẽ thế nào, dẫu biết rằng dường như Tâm và Liên có quan hệ với nhau nhưng tình yêu Tâm dành cho mình vẫn còn đó.

Bao nhiêu câu hỏi dồn dập khiến tôi dần mất đi bình tĩnh, nhưng không được, tôi không thể ngồi yên ở đây để mặc tình cho Tuấn cứ sai lại càng sai, tôi không muốn ngày mai phải nhìn Tuấn với một ánh mắt khác, tôi dụ dần Tuấn bằng cách cho Tuấn hôn nhẹ nhàng, từ từ cho Tuấn đưa cái lưỡi tham lam của mình vào miệng tôi, lúc này Tuấn không còn đề phòng nữa, Tuấn như nghĩ rằng tôi đã đồng ý, từ từ buông nhẹ cánh tay thô bạo của mình ra, giờ chỉ còn là cái ôm rất nhẹ, đâu lưỡi chạm đầu lưỡi, dục vọng cứ thế thôi thúc, người bắt đầu nóng lên, tôi đã sắp không kìm chế được mình, cái hơi men chết tiệc này nó làm tôi dần mất tự chủ, cho đến khi tay Tuấn đang có dấu hiệu buông tôi ra để chuẩn bị len lõi đến nơi khác, tôi mới hoàn toàn tỉnh táo, và đầy mạnh Tuấn ra khỏi mình.

Tuấn quá bất ngờ và có ý định sẽ tiếp túc hành động nhưng chợt Tuấn dừng lại vì tôi đã khóc, tôi như một đứa con nít bị té quá đau nên nước mắt rơi giàn dụa, tôi biết cách này đã có hiệu quả, tôi đã bắt đầu thấy Tuấn hối hận chạy vội vào toilet làm gì đó, còn mình tôi ngồi lại căn gác gỗ với muôn vàn suy nghĩ vô chừng, không biết tại sao tôi lại có thể khóc, khóc ngon lành, tôi không biết vì cảm giác bị Tuấn xúc phạm, hay vì nhớ anh hay vì chuyện gì khác.

Tuấn đã quay lại với khuôn mặt đầy nước, tôi không biết xáo trộn trong những giọt nước đó có nước mắt của Tuấn hòa quyện hay không? Tôi im lặng nghe tim mình thổn thức, nghe lòng mình đang hồi hộp chờ đợi, Tuấn đã bước lại gần, đặt mình trên chiếc mệm gần nơi tôi đang ngồi, mắt nhìn xa xăm qua cánh cửa sổ và nói :
– Sao Lý không rời khỏi đây khi Tuấn vào toilet, Lý tự tin đến mức nghĩ rằng Tuấn đã bỏ ý định ư.

Tôi quan sát Tuấn một lượt, thấy thằng em Tuấn dường như đã không còn manh động nữa, khoảng cách giữa tôi và Tuấn lúc này khoảng gần 1m, tôi tiến lại gần Tuấn, ngồi ngay đối diện với Tuấn, đưa làn môi mỏng manh của mình cong lên thách thức:
– Lý không tự tin nhưng Lý biết những giọt nước mắt đó đã làm chùng đi ý đồ đen tối của Tuấn.

Hạ giọng dần xuống, tay cầm lấy bàn tay Tuấn khẽ lay và nói :
– Tuấn nè, coi như chuyện hôm nay chưa hề xảy ra, Lý không muốn mất đi tình bạn của chúng ta, nó đã mất một lần, Lý không muốn mất đi lần nữa, Tuấn có hiểu không ? Lý muốn nó mãi mãi đẹp và thuần khiết, hãy hứa với Lý có được không?

Tuấn cũng siết nhẹ bàn tay tôi, khẽ gật gật đầu mà nói :
– Lý có biết Lý đẹp lắm không, con người Lý toát lên một vè đẹp khiến người ta thấy say lòng, nếu lần đầu tiên gặp Lý Tuấn thấy khó chịu bao nhiêu thì bây giờ với Tuấn Lý lại đáng yêu bây nhiêu. Ngay từ những ngày đầu đến trường người mà Tuấn thấy ghét nhất là Lý, Lý có vẻ kiêu sa, lạnh lùng, và không thèm ngó ngàng gì đến ai, Lý chảnh thấy ớn luôn, sau câu nói đó là một nụ cười thật hồn nhiên.

Và với tôi, thì không ngờ rằng mình lại thấy ghét như vậy. Tôi không biết với những người lớn, cái đẹp là như thế nào, nhưng trong mắt những người bạn cùng trang lứa khi đó tôi không nghĩ mình quá tệ đến mức bị mất người yêu vì cái tội xấu.

Sau đó tôi và Tuấn từng người một bước xuống nhà dưới, mọi người vẫn còn đang say ngủ, tôi nhìn rõ Liên đang ôm Tâm với một sự mãn nguyện hiện rõ trên khuôn mặt, những người còn lại vẫn đang ngủ rất ngon lành, tôi đã bắt đầu lé lói một ý niệm, giữa Tâm và Liên sẽ còn rất nhiều ngã rẻ đánh dấu cho những chuỗi ngày miên man của một tình yêu khó đến.

Phần 12

Trở lại với cuộc sống của mình, tôi đã có tình bạn, đã có thể trở lại trường, nhưng tôi thấy bất an và có cảm giác như mọi thứ rất ư là hư ảo, chỉ có anh mới làm nên một sự vững chắc, tôi hạn chế gặp Tâm và cả Tuấn, vì sợ sẽ phát sinh những chuyện đáng tiếc có thể xảy ra.

Cuộc sống cứ thế trôi qua, tình yêu cứ ngày một làm con tim đau đáu, tôi cứ chọn biện pháp trốn chạy mà không dám đối diện với thực tại, cảm giác cô đơn chết người đó cứ dai dẳng bám riết vào mình không chịu buông tha, chuyện học hành cũng theo đó sa sút dần, mọi người thấy lo lắng cho tôi thì tôi lại càng thấy chán ngán bản thân mình hơn, tôi dần chui vào cái rọ của sự cô đơn, trốn tránh mọi thứ.

Chỉ còn 3 tháng nữa là kết thúc năm học, nhưng tôi còn nợ quá nhiều môn, tôi bắt đầu thấy áp lực, cùng khi đó tôi nhận được tin nhắn, ( Anh ấy đã là của tôi, nhưng bạn hạnh phúc hơn tôi vì đi bên tôi anh ấy lúc nào cũng nghĩ đến bạn ), trái tim co thắt liên hồi, đây chắc chắn không phải là nhầm số, tôi điều tra và biết được đó là số máy của người yêu anh, tình yêu này vốn đã được chôn vào tận sâu giờ đang trở mình thức dậy, lại nhớ đến anh, lại khao khát yêu anh, nó đã nằm yên nay lại được người ta đánh thức dậy, nó trở mình dậy và hoạt động trong vô thức.

Tôi bắt đầu lại làm cái việc vô bổ là nhắn tin cho anh, anh trả lời, nhưng kèm theo câu nhắn nhủ, em đừng có nhắn tin ban ngày vì người yêu anh ở đây, người yêu anh ghen lắm, có gì em cứ nhắn buổi tối anh sẽ trả lời em nha.

Tự mình đưa mình vào sự sỉ nhục như là người đang cướp đoạt hạnh phúc của người khác vậy, tôi bắt đầu sa sút trở lại, tôi tìm đến Liên, người bạn mà tôi lúc nào cũng thích trò chuyện, Liên là người phụ nữ nhiều khát vọng và đam mê tình dục rất cao, Liên lúc nào cũng là người phụ nữ chiến thắng sau cùng trong mọi cuộc tình vì cô bạn này của tôi chỉ biết yêu một nửa và nửa còn lại là yêu bản thân, khuyên tôi nhiều thứ, nhưng tất cả đều không thể làm vơi đi được sự sỉ nhục này, Liên dẫn tôi đi chơi cho thỏa mái, tôi theo chân Liên đi khắp nơi từ bar cho đến vũ trường nhưng tôi không phải là người phụ nữ thuộc về nơi này, tôi dừng lại, và trở về lại là mình.

Tôi đến trường thưa dần, khả năng phấn đầu cũng kém dần, và đến một ngày tôi gặp một người bạn của anh, không biết vì lý do gì, tôi thường hay đến những quán café gần nhà anh trầm tư một mình, và cũng chính vì nguyên nhân đó tôi đã gặp bạn anh.

Phép lịch sự tôi mời anh cùng ngồi và cũng sẵn ý định tôi hỏi thăm về anh. Tôi biết rằng chẳng ai dại gì lại để đi kể về bạn mình cho người yêu cũ của cô ta nghe trong khi không có lợi gì cho mình, là phụ nữ thì họa may chứ cánh đàn ông thì rất khó đối phó, tôi chặn đầu tất cả mọi chuyện và nắm bắt tất cả sơ hở của anh ta để từng bước một đưa anh vào câu chuyện của mình, cuối cùng cũng biết được một vài thông tin hữu ích, anh đã tìm kiếm rất nhiều phụ nữ trước khi chia tay với tôi, nhưng không ai quan tâm và yêu thương anh bằng tôi, vì vậy cứ giậm chân tại chỗ, cho đến khi gia đình anh gây áp lực quá mạnh, anh tìm đại một cô gái dắt về, ba anh đồng ý thế là anh an tâm mà tìm hiểu không cần phải suy nghĩ nữa, và rời khỏi tôi một cách nhẹ nhàng.

Tôi ghép từng cái nhỏ nhặt bạn anh nói và ghép thành một câu trả lời nguyên vẹn như trên, tôi tê tái đến từng đường gân trên cơ thể.

Ngồi một lát cho phải phép lịch sự tôi xin phép ra về, trong đầu tôi giờ đây chẳng còn gì cả, chỉ còn lại một mớ rách nát, tất cả những gì đẹp đẽ giờ biến thành những điều tệ hại hơn bao giờ hết, tôi quyết định và thề rằng sẽ không yêu một ai nữa, trên tay tôi vẫn còn chiếc nhẫn anh tặng ngày nào, tôi không nỡ quăng nó đi mà đem về nhà, bỏ vào một chiếc hộp, tôi bắt đầu có cảm giác hận, hận cái tình yêu giả dối mà tôi đã tôn thờ bấy lâu nay, nếu có thể làm cho anh phải đau khổ, tôi nhất định sẽ làm dù cho phải trả bằng bất cứ giá nào, suy nghĩ của tôi lúc đó là vậy…

Tôi lại nhận được tin nhắn ( Bạn nghĩ xem, mỗi khi ở bên tôi anh ấy lúc nào cũng nhắc đến bạn, tôi không chắc mình có thể yêu ây giống như bạn nhưng tôi sẽ cồ gắng chiến thắng bạn), đọc xong tin nhắn tôi chỉ muốn hét lên cho tất cả nổ tung vì giận dữ, hình như cô ta đang khiêu khích tôi thì phải, tôi ráng nín nhịn không trả lời cô ta nhưng nhắn tin cho anh ( giữ người yêu cho tốt, tôi không muốn có một ngày tôi dùng những lời lẽ không hay để đáp trả đâu đó, tôi cũng là phụ nữ, tôi biết làm thế nào đề một người phụ nữ phải đau đó, cái gì tôi không làm được chứ khiêu khích thì tôi rất giỏi, anh cũng biết điều đó mà ), anh gọi điện tới tấp nhưng tôi không nghe máy, anh bắt đầu nổi điên lên và nhắn tin trở lại: Em nói gì anh không hiểu.

Tôi im lặng cho qua không thèm quan tâm nữa, và ngay thời gian đó tôi quen đươc một người, anh ta rất giống anh, giống đến kỳ lạ nhưng có điều anh ta bản lĩnh hơn anh rất nhiều, cách ăn nói cũng cứng cáp hơn, dần dần tôi cảm thấy cảm mến anh ta, thấy lòng bắt đầu có hơi ấm trở lại, và rồi cũng đến cái ngày chúng tôi chính thức hẹn hò, lần đầu tiên hẹn hò cùng anh theo đúng nghĩa, thật lòng mà nói tôi không hề có cảm giác yêu, chỉ là cảm mến đôi chút nhưng quyết định cho mình và cho cả anh ta một cơ hội.

Cho đến khi quen nhau được vài tháng, vô tình đến nhà Liên và bắt gặp Liên đang xem phim sex, đầu óc lại trở lại những hình ảnh dâm dục khó tả, tôi bắt đầu có cảm giác lên cơn nghiện sex, cái con quỷ dâm dục đang từ từ đứng dậy trong tiềm thức, người bắt đầu chảy nước ào ạt theo sự tiếp nhận của hai con mắt, cộng thêm những truyện sex đọc được trên sex211.info ( tôi biết sex211.info nhờ một lần thấy Liên vừa ngồi xem điện thoại vừa thủ dâm, rồi cô nàng giới thiệu cho tôi trang web này), cùng một lúc tôi tiếp nhận quá nhiều cái làm cứ nghẹn dần cái cơn khát dục vọng, tôi tự nghĩ mình có phải là loại phụ nữ dâm đãng không? Sao mình lại thế này, nó có gì đáng để mình phải thèm khát đến vậy chứ, dằn lòng không xem nữa và trở về nhà, một giấc ngủ trưa không trọn vẹn vì bứt rứt như thiếu cái gì đó.

Tối đó tôi và anh ta gặp nhau, anh mời tôi cùng đi sinh nhật một người bạn, tôi mặc chiếc váy ngắn màu vàng, chọn chiếc lót cực chuẩn và chính nó đã đưa bộ ngực tôi lồ lộ đi dôi với chiếc váy, nhìn lại một lần cuối cùng trước khi ra khỏi phòng, tạm chấp nhận bản thân với một nụ cười sau khi bước ra khỏi phòng.

Anh ta đang nhìn tôi từ đăng xa xa, ánh mắt đó không rời khỏi tôi một chút nào, nhất là cái nhìn chăm chú vào cặp vú, dường như là tôi đang chuẩn bị để bắt đầu làm nô lệ cho tình dục, đúng đúng là nô lệ của tình dục, nô lệ của chính dục vọng của tôi chứ không ai khác, cuộc vui cuối cùng cũng tàn sau hơn 10h, anh đã ngà ngà say, ánh mắt anh nói cho tôi biết tôi chẳng cần phải làm gì cả mà chỉ việc chờ anh lên tiếng trước, anh cho xe bon bon trên đường rất chậm, chậm đến mức không thể chậm hơn và cuối cùng dừng lại ở một con đường thoáng vắng.

Tôi cảm nhận được điều tôi cần đã đến, anh quay người lại sau khi bước xuống xe và nói :
– Hôm nay mình đừng về nhà có được không ?
Tôi không trả lời, anh tiếp tục:
– Em rất quyến rũ, quyến rũ hơn tất cả những lần anh đã gặp em.
– Anh muốn đến với em chỉ vì em quyến rủ thôi sao.
– Không chỉ vì như vậy mà còn vì anh thấy dường như mình yêu em.
Tôi chẳng cần biết đó là lời nói dối hay là lời nói thật, vì tôi không còn cảm giác tin tưởng những người đàn ông nữa.

Vẫn tôi là người chọn nơi dừng lại, tôi cũng không quên nói ngắn gọn một chút về cuộc đơi của mình, tạm đủ để anh biết tôi không phải là một cô gái con trinh trắng, anh chẳng có gì ngạc nhiên, hay là vì không có thời gian để suy nghĩ thêm gì nữa.

Vào đến nơi, tôi cũng thoáng chút e ngại, dợm bước đến chiếc bàn trang điểm, đặt từ từ những món đồ trang sức trên người xuống, nhìn vào tấm gương trước mắt tôi bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn mình, để lãng tránh đi điều đó tôi tháo vội chúng và bước vào tolet.

Tắm đã trở thành hình thức quen thuộc trước khi bắt đầu bước vào dục vọng của tôi, tắm xong thay vì trút bỏ y phục và dùng chiếc khăn bước ra ngoài nhưng tôi không làm vậy, tôi vẫn mặc lại nó và từ từ bước ta với nụ cười nhẹ nhàng, tôi thấy anh thoáng chút thất vọng, tiến lại gần anh tôi giục:
– Đến anh rồi đó, anh còn tỉnh táo chứ?
Anh gật nhẹ đầu và bước vào trong.

Trong thời gian chờ đợi, tôi bắt đầu suy nghĩ, không biết mình làm thế này liệu có để lại những hối hận vào ngày mai không? Bây giờ mình rút lui vẫn còn kịp, đó là lý trí, lý trí lúc nào cũng nhắc nhở người ta như thế nhưng dục vọng lúc nào cũng chiến thắng trong những hoàn cảnh nó có nhiều lợi thế hơn.

Anh đã bước ra, anh chỉ quấn tạm chiếc khăn trên cơ thể, anh to con hơn Hiếu ( Tên người yêu trước của tôi ).

Tôi đang nằm, hai chân duỗi thẳng, hai tay đặt trên bụng, anh tiến lại gần và ngồi ngay bên cạnh tôi, mắt nhìn tôi bắt đầu nói :
– Em có hối hận vì ngày hôm nay không?
– Nếu em nói hối hận thì anh sẽ cùng em rời khỏi nơi đây ngay bây giờ không ?
– Em đủ thông minh để biết câu trả lời rồi còn gì.
– Vậy thì đừng hỏi em có hối hận không? Nếu có hay không thì cũng không thay đổi được cục diện này nữa, vậy hãy cứ bắt đầu những gì cả anh và em đều muốn đi, đừng tìm hiểu xem phía sau cuộc vui này là gì.
– Anh gật gật đầu và nằm ngay bên cạnh tôi.

Chưa vội vàng anh lại bắt đầu hỏi :
– Anh không nghĩ rằng mính lại có thể dễ dàng có được em đến vậy, còn nguyên nhân nào sâu xa hơn để giải thích cho việc này nữa không ?

Tôi im lặng không nói gì, chỉ lẳng lặng nằm im bất động, anh đã chạm đến nỗi đau của tôi, tôi ước gì lúc này đây người nằm bên cạnh mình là Hiếu chứ không phải anh, nếu là Hiếu thì tôi đã có thể ôm Hiếu trong vòng tay với tất cả những nỗi niềm hạnh phúc, còn anh, cảm giác xa lạ khiến tôi không thể chạm vào anh được.

Anh không hỏi và cũng không nói thêm gì nữa, anh đã bắt đầu hành động, anh đã hôn, hôn lên đôi môi từ lâu khô hạn của tôi, tôi cũng đáp trả lại anh thật cuồng nhiệt như chính sự gấp gáp của anh, dục vọng thật sự đã trỗi dậy, nó đang dần lấn át hết tất cả mọi thứ xung quanh.

Tay anh đang cởi những mảnh vải trên cơ thể tôi, từng thứ, từng thứ một đươc rủ bỏ cho đến khi tôi thấy cơ thể mình không còn gì nữa, sự trống trãi đến kỳ lạ, nếu là trước mắt Hiếu tôi sẽ có cảm giác an tâm giao tất cả trong tay Hiếu và nhắm đôi mắt mình lại để chờ đợi, còn với anh, tôi không có cảm giác an toàn đó, mắt cứ mở chừng chừng như theo dõi mọi thứ.

Anh ngắm một lượt xung quanh, kéo tôi ngồi dậy đặt tôi ngồi vào lòng anh, tôi đã thấy thằng em anh thẳng đứng, nó thật lực lưỡng, có lẽ là lớn hơn của Hiếu, ngồi phía sau tôi, anh dùng tay nắn bóp cặp vú, và rồi từ từ đưa nó xuống, anh đã chạm, chạm vào nó, tuy cảm giác chưa thật sự khiến tôi thấy sung sướng nhưng cũng tạm đủ để nước đang bắt đầu chảy, một tay anh nắn vú, một tay anh bắt lần mò vào con chim bé bỏng đang đợi chờ của tôi, anh dùng hai ngon tay quẫy đạp trong nó, tôi bắt đầu thấy đau, tôi chưa cảm nhận được cái sung sướng như từng được bàn tay Hiếu chạm vào mà chỉ có mỗi một cảm giác là đau.

Cố gắng tự tạo cảm giác cho mình bằng cách suy nghĩ đến sự mơn trớn của Hiếu nhưng cũng chỉ cải thiện được đôi chút kết quả, được một lát anh, anh đầy tôi nằm xuống, tôi an tâm chiêu thức mới có lẽ sẽ tốt hơn, lai là hôn, anh hôn nhẹ nhàng từ làn môi xuống cổ và xuống cặp vú như khúc dạo đầu mà bắt cứ ai cũng phải làm, tay anh lại mò mẫm vào nó, lần này có phần nhẹ nhàng hơn lúc nãy cùng sự kết hợp của liếm vú tôi đã bắt đầu có cảm giác, tôi phát ra âm thanh nhẹ nhẹ để kích thích anh và đưa anh vào quỹ đạo của tình dục.

Mông tôi bắt đầu lên xuống thật nhịp nhàng, chân duỗi thẳng mỗi lúc anh vô tình chạm vào hột le, cứ thế anh quét lên xuống liên hồi mỗi lúc một nhanh hơn, nhưng cảm giác cũng chỉ dừng lại ở đó, chỉ càng lúc càng thụt lùi đi chứ không gia tăng, lúc này trong đầu tôi hiện rõ cảm giác tội lỗi, không hiểu sao tôi lại nghĩ đến Tâm và đến Tuấn, cảm giác tội lỗi đang dần dần chen lấn nhau bước vào cuộc vui này, làm nó mất đi phần nào hứng thú, và rồi cái còn lại lúc này chỉ có đau, tôi có cảm giác nước không còn chảy nữa, vùng âm đạo trở nên khô rát, tôi chưa biết vì lý do gì đã để hiện trạng này xảy ra, sự thèm khát dục vọng, sự chuẩn bị để đến được với dục vọng mà giờ lại trở nên như thế này.

Tay anh vẫn cứ mò mẫm bằng những chiêu thức không có gì là khơi gợi, với tôi anh đã thất bại, tôi không muốn nằm mãi đó với cái cảm giác này nữa, tôi không muốn chờ đợi một cảm giác mới lạ nào xuất hiện nữa mà trong phút chốc này mà chỉ muốn kết thúc nó thật mau, với những suy nghĩ đó, tôi vùng dậy như một kẻ đang chịu sự khống chế muốn thoát ra khỏi vòng vây.

Tôi nhanh chóng đẩy anh nằm xuống giường và hành động, tôi không hôn anh từ từ như vẫn thường làm với Hiếu, mà dang hai chân anh ra để đưa đầu lưỡi mình chạm vào đầu dương vật anh, nước của anh đã ra khá nhiều, tôi có cảm giác ớn ớn khi làm cái việc này với anh, nhưng tôi không thể chọn lựa nữa, nhắm mắt lại và bắt đầu nút, hay tay nắn bóp hai hòn của anh, hai động tác này làm cùng một lúc dường như đã đưa anh vào khoái lạc của tình dục, chân anh cứ dang rộng ra mỗi lúc môt quá cỡ, kèm theo những tiếng rên khe khẽ và lớn dần.

Anh đã rơi vào khoái lạc, tôi cũng bắt đầu thấy hưng phấn trở lại, tôi đưa lưỡi mình lướt nhẹ nhàng từ hai cái hòn lên trên, và lướt nhè nhẹ xung quanh nó, sau cùng là ngậm nó và nút thật mạnh liên hồi lên xuống cho tới khi sự kích thích lên đến tột đỉnh, lúc này anh đã ngồi bật dậy, tôi hiểu rằng nếu tiếp tục nữa thì anh sẽ xuất tinh mất, nếu là lúc này thì có lẽ tôi sẽ làm cho anh xuất tinh ngay nhưng hưng phấn trong tôi đã trở lại, tôi cũng muốn hưởng thụ cảm giác sung sướng.

Và rồi tôi thấy anh đang loay hoay dường như là đang đeo bao, tức là anh không dám hôn con chim bé nhỏ của tôi, hay là anh không thể chờ đợi thêm nữa, tôi nhắm đôi mắt mình lại mình lại và mặc kệ, đồng thời tạm thỏa mãn với mình rằng cảm giác cho cái dương vật kia vào cơ thể cũng đủ làm mình thấy sung sướng rồi, anh đã thực hiện xong nghĩa vụ bảo vệ.

Anh dùng cách mới lạ hơn, anh cầm một chân tôi giơ lên thật cao, trong tư thế nằm một bên, anh từ từ đưa thằng em quá khổ của mình vào, công nhận là nó lớn thiệt, lớn hơn của Hiếu, mới chỉ đưa vào được một lát mà tôi đã thấy đau rát không thể tả, giống như làn đầu tiên quan hệ vậy.

Và rồi một tiếng á thật lớn vang lên cũng là lúc anh đã hoàn toàn nằm gọn bên trong vùng âm đạo nhỏ bé, vào thẳng được bên trong cảm giác đau không còn nữa mà thấy ấm ấm. Tiếp theo anh bắt đầu nhấp.

Một cái… hai cái … cứ từ từ nhẹ nhàng, nước tôi bắt đầu ào ạt tuôn ra, cảm giá sung sướng đang lan tỏa khắp cơ thể, đầu óc mụ mậm dần, miệng phát ra âm than theo nhịp, âm đạo bắt đầu co thắt, và co thắt càng lúc càng dữ dội và rồi cảm giác khoái lạc càng lúc càng gia tăng hơn vì anh nhấp nhanh hơn và mạnh hơn, tôi có cảm giác như vùng âm đạo bị chà sát liên hồi, đau buốt vô hạn nhưng cũng không kém phần sung sướng.

Chợt anh dừng lại, hơi hối tiếc vì phải gián đoạn khoái cảm trực trào, và rồi giống như một sự sắp đặt, tôi vô tình đã chạm phải chiếc bao cao su anh vừa rút ra, tôi thấy nó dường như là tua tủa cái gì đó màu đen đen, bất giác tôi muốn xem rõ cái gì đang tồn tại thế này.

Anh như chưa biết tôi đang chăm chú đến cái vật bao bọc thằng em anh, anh lùi dần xuống giường định bắt đầu chuẩn bị tư thế, tôi chợt lên tiếng ngăn anh lại và định hướng cho anh quay lại phía mình. Anh đang ngồi ngay bên cạnh tôi như chờ đợi, tôi đã nhìn rõ, nó là chiếc bao được kết thêm những sợi gai màu đen bằng cao su mềm mại, tôi như nghẹn đắng trong cổ họng vì cái vật mình vừa nhìn thấy, nhưng cũng gắng bình tĩnh và tỏ thái độ như không có gì, tôi có thói quen tôn trọng Hiếu không bao giờ để Hiếu phải cụt hứng giữa chừng và thói quen này đang được thể hiện với anh.

Anh như không hề quan tâm đến tôi đang làm gì, không hề đặt câu hỏi vì những gì đang xảy ra, thoáng chút thất vọng đến trong tiềm thức nhưng cũng đặt mình vào hoàn cảnh tự xoa dịu mình, anh kéo tôi dần ra phía giường, đặt chiếc gối dưới mông tôi, với tư thế nằm này không dễ chịu chút nào đối với tôi hiện tại, nhưng vẫn còn có thể tạm chấp nhận được để hợp tác với anh cho kết thúc chuyện này nhanh chóng.

Tôi vẫn đang miên man suy nghĩ và làm theo tất cả những gì anh chỉ đạo, và lúc này đây tôi đã thấy đau đồng nghĩa anh đã cho hẳn được toàn bộ dương vật vào bên trong âm đạo, âm thanh từ tôi đã xuất hiện nhưng giờ đây không còn là những tiếng á thể hiện sự sung sướng nữa mà là phẫn nộ, vì anh càng lúc càng trở nên thô bạo hơn, dường như đang dùng hết sức mình để hưởng thụ cảm giác của bản thân mình mà không hề nghĩ đến tôi cộng thêm chiếc bao cao su mang dáng dấp đáng ghét kia nữa, cũng là lúc này thoáng lấp ló đâu đó Hiếu lại xuất hiện trong tiềm thức với những ý nghĩ chưa bao giờ Hiếu đối xử với tôi thô bạo đến vậy, cảm giác như bị chà đạp ngay trên giường làm tôi mất hết hứng thú dồng nghĩa với việc nước đã ngưng hoạt động, vùng đó giờ trở lại rát, nhìn sắc thái của anh đang rất thỏa mãn, tôi hiểu một điều nếu ngay lúc này mà bắt anh ta dừng lại thì thật đúng là tàn nhẫn, tôi phải cố gắng đóng hết vai diễn của mình rồi sẽ tính sau.

Nghĩ là làm, tôi muốn làm cho anh tăng thêm sự kích thích, tôi dùng những âm thanh lớn hơn kèm theo một vài thủ thuật nho nhỏ kết hợp cùng khuôn mặt mình, đẩy anh ta lên tầng số cao và tôi không phải chờ đợi quá lâu, anh ta đã xuất tinh, tôi nghe có luôn khí đang chạy ồ ạt từ đầu dường vật chuyển xuống, không cần phải chờ đợi thêm nữa tôi nhanh chóng rút hẳn mình về và bước thật nhanh vào toilet.

Đau rát cực độ khi xả nước để tẩy rửa những thứ đó, kèm theo có chút gì đó phẫn nộ khiến đầu óc tức tối khôn nguôi. Anh đang bước vào cùng lúc tôi bước ra, không nhìn đến anh tôi lầm lũi quấn chiếc khăn thật chặt và thả mình xuống chiếc nệm thật êm ái, phủ chiếc mền nhẹ khỏe lấp đi phần bụng, tôi lấy chiếc gối của mình đặt ngay giữa giường như để tránh sự lấn chiếm của đối phương.

Anh đã ra, có vẻ gì đó ngơ ngơ như không hiểu, có lẽ giờ anh mới ngờ ngợ suy nghĩ đến những gì đã diễn ra, cũng đặt mình nằm xuống và dùng cánh tay của mình kéo giật tôi về phía anh, cảm giác của tôi giờ đây làm sao có thể để anh ta ôm được nữa cơ chứ, đúc kết tất cả những gì đã xảy cách đây hơn 1h đồng hồ đã khiến tôi thấy chán ngán anh vô hạn. Tôi không chống cự với một con người hơn mình hoàn toàn về thể xác đó mà cứ nhẹ nhàng bằng lời nói để thể hiện cái điều mình muốn:
– Em không quen để người khác ôm mình khi ngủ, anh có thể tôn trọng điều này được rồi đó.
Anh buông tôi ra và từ từ bằng những câu hỏi :
– Em sao vậy, dường như em có điều gì đó không hài lòng về anh phải không?
– Anh có thể tự mình xem xét và nhận ra vấn đề thay vì cái gì cũng hỏi chứ.
– Anh không phải là người đàn ông nhạy bén với phụ nữ và nhất là với em, em là loại phụ nữ khó đối phó nhất mà anh từng gặp, vậy thì em kêu anh phải xem xét như thế nào đây?
– Được thôi, nếu anh đã cho rằng bản thân mình thiếu phản xạ như vậy và tôi là người phụ nữ rắc rối thì không cần phải nói nữa, ngủ thôi, ngày mai nói tiếp.
Nói xong tôi nhắm mắt cho tất cả chìm vào bóng tối và lặng lẽ quay sang một bên để cảm nhận sự trống trải của trái tim mình đang lan tỏa.

Anh cũng vậy, nhưng chỉ được một lát, anh như không thể chịu đựng được không khí này, kéo mạnh tôi quay sang anh và nói trong tưc giận:
– Em làm sao vậy, thật ra em muốn gì, anh không thể ngủ như thế này cho đến ngày mai, em đang xúc phạm đến một người đan ông trong anh rồi đó.
– Tôi xúc phạm anh khi nào, tôi chỉ hỏi anh hai vấn đề thôi.
– Thứ nhất anh coi tôi là gì, tôi không thích người ta sử dụng những thứ đó trên người của tôi, tôi không biết cái loại bao đó mang ý nghĩ như thế nào đối với những người đàn ông các anh, nó làm gia tăng cảm giác hay gì gì đó thì mặc kệ nhưng nó không được sử dụng với tôi. Bản thân tôi đang có cảm giác bị anh biến thành nô lệ tình dục cho chính cảm giác của anh rồi đó, tôi chỉ có thể làm nô lệ tình dục của chính tôi thôi anh hiểu chứ.
– Thứ hai anh có tôn trọng tôi không, anh có coi tôi là một người bạn tình của anh không, anh có quan tâm đến cảm giác của tôi không ?
– Anh làm tôi quá thất vọng, tôi khát khao tình dục nhưng không vì vậy mà tôi để cho người khác có quyền chà đạp lên mình.

Nói xong những điều tức tối trong lòng, tôi có cảm giác nhẹ hẳn đi không còn thấy tức giận nữa, còn anh lúc này, tôi thấy anh đang dần dân thay đổi sắc diện, và lặng lẽ hồi lâu không trả lời, anh tìm chai nước đưa cho tôi và nói:
– Hãy nghe anh giải thích được không?
– Giờ đây tôi nghĩ mình cần cho anh nói lên suy nghĩ của mình.
– Anh không nghĩ em lại phẫn nộ đến như vậy trước những điều này, em có cái nhìn quá khắt khe với mọi thứ, anh xin lỗi vì đã quá sơ suất trong mọi chuyện.
– Câu xin lỗi này đã đủ dừng lại mọi chuyện rồi, em chỉ nói để anh hiểu và cần suy nghĩ lại về cách làm của mình thôi, không phải em là người phụ nữ khắt khe mà ai cũng giống như em nhưng có điều dục vọng của họ đi đến đâu để có thể chịu đựng dến mức nào, và điều quan trọng hơn hết họ có dám nói ra những điều họ muốn nói không?

Dừng lại tại đó với sự hài lòng của cả hai, tôi và anh mỗi người quay về một hướng để theo đuổi suy nghĩ riêng của mình và rồi cũng chìm dần vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau anh đưa tôi về nhà, suốt dọc đường đi anh không nói lời nào và tôi cũng theo đó im lặng.


Còn tiếp…

Truyện cùng chủ đề