Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Truyện xxx Chiếc vòng sắt tuyệt vời

Tại phòng đợi phi trường San Francisco.
Bà Tấn ôm Bình nói:
– Con qua Việt Nam gặp bác Trọng lần này mẹ mừng lắm. Cố gắng học hỏi thêm và vui vẻ với cái Yến. Con dâu tương lai của bố mẹ đã lựa chọn cho con từ hồi nhỏ. Con phải biết nó là con gái cưng duy nhất của bác Trọng đó.

Bình xiết chặt mẹ trong vòng tay .
– Con nhớ lời mẹ dặn. Sẽ có gắng học hỏi ở bác Trọng thật nhiều. Thôi mẹ về đi. Tới giờ con lên máy bay rồi.
Bà Tấn móc túi lấy ra một góùi vải mầu đỏ. Cẩn thận mở gói vải, lấy ra một mặt mề đay bằng đất nung. Trong mặt mề đay, một con bò cạp đen, cong đuôi thật sống động được khắc nổi lên trên ngọn tháp Chàm thật tỉ mỉ. Bà Tấn đeo sợi dây chuyền và chiếc mề đay vô cổ con trai.

– Đây là bùa hộ mệnh của một ông thầy pháp người Chàm, tặng ba con hồi ba con còn đi lính. Bây giờ con theo bác Trọng khám phá phần mộ của dân Chàm. Mẹ mong nó sẽ đem lại bình an cho con.

Bình hôn lên má mẹ.
– Con cám ơn mẹ.
Chàng xách va ly đi vô cửa soát vé. Chỉ vài phút sau, chiếc máy bay cất cánh, mang theo người trai đất Việt trở về quê nhà sau bao nhiêu năm xa cách.

Máy bay bay qua vùng Vịnh. Bình nhìn qua cửa sổ, những con đường xe cộ chạy tấp nập, nhỏ dần rồi bị che khuất bởi những đám mây trắng xóa. Ghế bên cạnh Bình là một ông già người Chàm. Ông lão có khuôn mặt nhăn nheo và nước da sạm nắng. Hình như ông ta cũng về Việt Nam thăm gia đình. Máy bay bay được một lúc. Một cô chiêu đãi viên đi từ trên đi xuống, đưa thức ăn cho ông già và Bình. Khi chàng đưa tay tiếp nhận đồ ăn. Ông già chăm chú nhìn vào cổ tay Bình. Ông ta có vẻ chú ý đặc biệt vào chiếc vòng bằng sắt khắc hình con rồng của chàng. Bỗng ông ta đưa bàn tay khẳng khiu nắm lấy cổ tay Bình, nói:
– Cậu có chiếc vòng này ở đâu vậy?
Bình mỉm cười.
– Một người bạn gái tặng cháu.
Ông già lại hỏi:
– Cô ta là một nhà địa lý à?
Hơi ngạc nhiên với câu hỏi ngớ ngẩn của ông già, nhưng Bình cũng trả lờøi:
– Dạ không. Nhưng ba cô ta là một nhà khảo cổ. Ông đang tìm kiếm những ngôi cổ mộ của các vua chúa người Chàm.

Ông già thở dài. Buông tay Bình ra; lẩm bẩm nói một mình điều gì chàng không nghe rõ. Bình hơi ngạc niên, nhưng chàng thấy ông già không nói gì thêm, nên cũng tôn trọng sự yên lặng của ông ta. Chàng cầm mấy miếng bánh mì lên nhấm nháp và nghĩ về người vợ chưa cưới của mình, sau mười mấy năm xa cách…

Đèn tối dần. Mọi người bắt đầu ngủ. Bình kéo cao tấm chăn phủ lên mình. Thời gian trôi qua thực chậm chạp. Bình lấy cuốn sách nói về dân tộc Chàm mà chàng mua mấy tháng trước ra đọc. Cuốn sách thực lý thú, do một linh mục ngươi Pháp viết. Ông ta cũng là một nhà khảo cổ. Bởi vậy, những điều ghi lại trong cuốn sách này làm Bình thật thích thú. Chàng say sưa đọc sách cho tới khi máy bay đáp xuống phi trường mới biết.

Từ phi trường, Bình kêu xe Taxi ra thẳng nhà ga xe lửa, lấy giấy đi Phan Rang liền. Ngồi trên xe lửa. Nhìn qua cửa sổ, thấy khung cảnh bên ngoài chạy vùn vụt về phía sau, làm chàng rộn lên niềm vui sướng, vì chẳng bao lâu có thể gặp mặt Yến rồi.

Tiếng còi xe lửa mỗi lần rúc lên lại làm cho Bình nôn nóng hơn. Cảnh ruộng đồng miền Nam xanh ngát, thoáng thoáng qua trước mắt làm Bình nhớ lại thời thơ ấu, lúc còn cắp sách ê a tới trường làng học..………

Chẳng bao lâu, núi đồi chập chùng của miền Trung lại vùn vụt lướt qua cánh cửa sổ xe lửa. Quê hương chàng đẹp quá. Bình nhủ thầm; đám cưới xong, thế nào chàng cũng phải với người yêu đi khắp vùng đất nước, để bù lại những ngày tị nạn, xa quê hương, nơi xứ lạ quê người buồn thảm.

Xe lửa đã chạy tới vùng đất xưa kia là của dân tộc Chàm. Bình đưa chiếc vòng có hình con rồng ở cổ tay lên coi. Con rồng tự nhiên nhúc nhích trên cổ tay chàng. Bình hoảng hốt rụi mắt, nhìn chăm chú vào chiếc vòng. Ánh sáng lóe lên làm chàng chóa mắt. Nhưng ngay sau đó, chiếc vòng lại trở lại bình thường. Qua giây phút kinh ngạc, Bình đưa tay lên xoa nhè nhẹ chiếc vòng quái gở. Hình ảnh con rồng vẫn im lìm trên chiếc vòng sắt lạnh tanh.

Bây giờ là những cồn cát chạy dài như bất tận, vùn vụt qua cửa sổ xe lửa. Tiếng còi tầu lâu lâu lại rú lên. Và chẳng bao lâu, tiếng xe lửa xình xịch chậm lại. Rồi dừng hẳn ở trạm.

Bình bước xuống xe. Nhìn ngơ ngác. Xa xa tháp Chàm đứng trơ trơ trong nắng chiều ảm đạm.
Bình đợi một lúc lâu. Đi đi lại lại trong nhà ga. Một người đàn ông đi từ phía sau Bình vượt qua mặt chàng vội vã. Bình nắm lấy tay ông ta kêu lên:
– Bác Trọng.

Người đàn ông quay lại. Nhíu mày nhìn Bình. Có tiếng cười của người con gái vang lên phía sau. Bình quay lại, thấy một cô gái đứng bên cạnh người đàn ông trông thật quen mặt. Chàng biết ngay cô gái ấy là Yến, người vợ chưa cưới của chàng, đang đứng bên cạnh Giáo Sư Trọng. Ông bố vợ tương lai.

Yến cười hi hí, nói:
– Anh Bình phải không. Ba em là ông này chứ không phải ông đó đâu.
Nói xong nàng lại cười như chế diễu.
Bình ngơ ngác một lúc, vội vàng buông người đàn ông lạ ra, nói:
– Xin lỗi ông. Xin lỗi ông, tôi lầm người rồi.
Giáo sư Trọng vui vẻ dang rộng hai tay đi về phía Bình .
– Bình đó phải không. Bác mừng thấy cháu tới đây.
Bình cúi đầu chào giáo sư Trọng:
– Dạ, thưa bác, cháu mới tới .
Hai người ôm lấy nhau mừng rỡ.
Yến vẫn giữ nụ cười ranh mãnh trên môi, nàng nói:
– Anh đã chắc chắn ông này là ba của em chưa?

Bình buông giáo sư Trọng ra, nói với Yến:
– Yến đó phải không. Đọc thư, xem hình, không bằng gặp mặt. Nằm mơ cũng không ngờ mình có diễm phúc được kết hôn với một người đẹp như em.
Yến thẹn thùng kêu lên khe khẽ, ẩn mình lưng sau bố.

Giáo Sư Trọng chỉ chiếc xe jeep đậu gần đó nói:
– Thôi, chúng ta về.
Ba người leo lên xe. Chiếc xe chạy về phía trước, để lại cát bụi mù mịt đằng sau. Một lúc sau, xe chạy trên con đường đất ngoằn ngoèo sỏi đá. Xa xa, Bình đã nhìn thấy mấy chiếc lều vải lớn dưới chân đồi. Và phía trên đỉnh đồi là ngọn tháp Chàm gạch đỏ loang lổ.
Xe đậu lại bên khu lều.

Giáo sư Trọng nói:
– Hãy về lều của cháu ăn cái gì lót bụng. Rồi chúng ta nói chuyện nhiều hơn. Bác hy vọng với cái nhìn của người du học ở nước ngoài về, chắc chắn có nhiều kỹ thuật tân kỳ hơn cho ngành khảo cổ nghèo nàn trong nước mình.
Bình mỉm cười thưa:
– Dạ, cháu đâu dám. Chỉ mong bác dậy bảo thêm cho thôi.

Ba người xuống xe, đi vô lều. Anh tài xế xách chiếc va ly của Bình theo sau. Sau bữa ăn tối, Bình nghĩ miên man về những điều giáo sư Trọng nói. Quả thực, những gì chàng học ở trong trường bên Mỹ khác hẳn với thực tế ở Việt Nam.

Bình nằm trên giường, lăn qua, trở lại. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ của chiếc lều mờ ảo. Chiếc mề đay đeo trên cổ Bình tuột ra khỏi áo. Bình cầm lên coi. Con bò cạp trong chiếc mề đay tự nhiên lại nhúc nhích như con rồng trên chiếc vòng đeo tay của chàng, khi còn ngồi trên xe lửa. Có tiếng hú của loài chim cú và tiếng vỗ cánh bay phành phạch. Bình giật mình nhổm dậy, dụi mắt.
Chiếc mề đay trở lại bình thường.

Bình từ từ nằm xuống. Bỗng tại cửa lều. Một bàn tay đem đúa thò vô. Vén màn. Và, từ từ cả cánh tay quấn băng trắng toát thò vô. Rồi một xác ướp như trong Kim Tự Tháp Ai Cập xuất hiện.
Bình ngồi bật dậy. Miệng há hốc, mắt trợn ngược, kinh hãi. Có tiếng cười the thé.
Yến thò đầu vào nói:
– Nhà khảo cổ nước ngoài về mà cũng sợ ma hay sao?

Yến nhí nhảnh bước vô lều. Nàng đứng bên xác ướp, bá lấy vai y. Xác ướp đưa tay giở băng quấn quanh mặt cười ha hả. Y nói:
– Cô Yến rủ tôi tới hù anh chơi thôi. Làm gì có ma quỉ ở đây cơ chứ.

Yến quay qua người mặc quần áo xác ướp nói:
– Đây là anh Tá. Chuyên viên quảng cáo của đài truyền hình địa phương, tới quay một đoạn phim quảng cáo cho hãng băng cứu thương.
Bình đứng dậy bắt tay Tá, rồi nói:
– Anh làm tôi sợ muốn đứng tim.
Tá cười hì hì.
– Nghe cô Yến nói; anh là ý trung nhân của cô ta.Vừa tốt nghiệp về ngành khảo cổ ở Hoa Kỳ về. Tôi tới làm quen và chào anh, vì phải về liền bây giờ cho kịp giờ phát hình.

Bình nhìn Yến mỉm cười, nói với Tá.
– Tôi có phước lắm mới được gia đình hứa hôn với Yến từ nhỏ. Nhưng anh đừng nghe cô ta nói về tôi mà lầm đó.
Yến cười khúc khích.
– Em không nói tốt cho anh đâu mà ham.

Bình cười.
– Được vậy thì tốt rồi.
Tá nói:
– Có lẽ cũng hơi muộn rồi. Tôi phải về vì anh em đang đợi ngoài xe.
Bình nói:
– Anh phải về liền à. Vậy hy vọng gặp lại anh những ngày sắp tới nhé.
– Vâng, xin chào anh.

Tá bước ra. Bình và Yến cũng ra khỏi lều, đưa Tá ra về. Tá bước đi chệnh choạng dưới ánh trăng lờ mờ như một bóng ma, tới chiếc xe đậu phía ngoài.
Bình nắm tay Yến, nói:
– Bây giờ mới được nói chuyện riêng với em. Khí hậu ấm áp quá phải không em.
Yến nói.
– Gặp mặt em rồi, anh có thấy thất vọng không?
Bình đi sát vào Yến hơn. Cả hai bước lên đồi.
– Chẳng những không thất vọng, mà còn thấy yêu đời hơn lúc nào nữa.
Yến ngả đầu vào vai Bình nói nho nhỏ:
– Anh khéo nói lắm.

Có lẽ bây giờ là lúc Bình phải tỏ ra mạnh dạn hơn. Từ sáng tới giờ, trước mặt mọi người, chàng phải tỏ ra chững chạc; Nhất là trước mắt ông bố vợ tương lai. Nhưng bây giờ, chỉ có hai đứa. Nhất là cái ý kiến dẫn nhau lên đồi ngắm trăng của Yến thì Bình phải thừa thông mình mà hiểu rằng; nàng có ý tạo cơ hội cho chàng gần gủi nàng hơn.

Thấy nàng ngả đầu dựa lên vai mình. Bình choàng một tay ôm ngang hông Yến, kéo nàng sát lại. Bộ ngực con gái ép sát một bên làm Bình ngây ngất.

Đi ngang qua một bụi cây. Bình dừng lại. Chàng cúi xuống hôn nhẹ lên má Yến. Hình như nàng cũng vừa ngước mặt lên, hai mắt từ từ khép lại, đợi chờ. Trong ánh sáng lờ mờ của buổi chiều vừa tắt. Nhất là bụi cây um tùm bên cạnh, che khuất tầm mắt của mọi người dưới chân đồi. Nụ hôn nhẹ nhàng trên má đã chuyển thành cơn lốc cuồng bạo của tình yêu.
Hai bờ môi kép chặt. Trời đất như quay cuồng. Gió xoáy vào lòng những kẻ yêu nhau. Hai thân thể ép cứng vào nhau thành một khối. Nụ hôn đầu đời của người con gái vừa gặp được người yêu sau bao tháng năm chờ đợi, trào dâng cuồn cuộn.
Nàng đã để yên cho bàn tay của người tình mò mẫm trên thân thể. Những ngón tay mạnh bạo của chàng thần thánh làm sao. Nàng muốn lịm đi trong cơn bão tình ngất ngây ấy.
Hai người đi dần vào bóng đêm. Phía trên, ngọn tháp Chàm lờ mờ dưới ánh trăng thật huyền ảo…
*
* *

Mặt trời chưa lên nhưng ánh sáng đã ló rạng ở chân trời. Tiếng gà gáy vang vang đâu đó. Bình vén cửa lều bước ra ngoài. Một con kỳ nhông đứng trên mỏm đá bên chiếc lều, dương mắt nhìn Bình. Chàng nhặt một viên đá, nghịch ngợm ném mạnh. Viên đá không trúng con vật, nhưng cũng làm nó hoảng sợ, vụt chạy vô khe đá gần đó. Bình vươn vai làm một động tác co dãn xương sống. Sau giấc ngủ đầy mộng đẹp, chàng cảm thấy khoan khoái vô cùng.

Bình từ từ đi tới bên giáo sư Trọng và Yến đang ngồi ăn sáng trên một chiếc bàn gỗ gần mấy căn lều của họ. Cạnh đấy, mấy người công nhân cũng đang uống cà phê và chuyện trò. Hôm nay, Yến mặc chiếc quần cụt để lộ cặp đùi thon dài trông thật mát mắt. Chiếc áo thung bó sát của nàng làm bộ ngực con gái căng tròn mơn mởn. Tóc Yến cột ra sau kiểu đuôi ngựa thật nhí nhảnh.
Giáo sư Trọng thấy Bình tới, ngước mặt lên nhìn chàng.
– Cháu dậy rồi à. Qua đây ăn sáng đi.
Bình cúi đầu nói:
– Dạ, thưa bác.
Chàng ngồi xuống bên cạnh Yến. Nàng mỉm cười đứng dậy, lấy ổ bánh mì bỏ vào cái đĩa nhỏ bên cạch chiếc phin pha cà phê và ly sữa. Đặt trước mặt Bình, rồi đổ nước nóng từ một chiếc bình thủy vô phin pha cà phê cho chàng.
Giáo sư Trọng hỏi Bình:
– Tối qua cháu ngủ được không?
– Dạ, thưa bác được ạ.
Giáo sư Trọng nhìn về phía tháp Chàm, nói:
– Tối qua bác chỉ chợp mắt được một chút. Chỉ mong tới sáng. Vì hôm nay chúng ta có thể mở cửa đi vào ngôi mộ được rồi.
Bình mừng rỡ.
– Vậy hở bác.
Giáo sư Trọng gật gù.
– Cháu tới đúng lúc lắm. Làm việc cả năm rồi. Sáng nay mới tìm ra lối vào cửa mộ.
Bình nói:
– Nghe bác tới đây làm việc. Cháu cũng nóng ruột muốn bay tới đây từ lâu. Nhưng phải đợi tới ngày ra trường mới đi được.
Giáo sư Trọng có vẻ cao hứng lắm, ông nói:
– Như vậy mới phải. Học hành dở dang thì đâu có làm ăn gì được.

– Dạ, thưa bác. Hơn nữa, mình có học xong thì mấy tổ chức khảo cổ mới tài trợ cho mình tới đây làm việc được.
– Đó là điều bác mong muốn từ lâu. Có cháu, bác mừng lắm. Dù sao, người nhà cũng dễ làm việc hơn.
Nói xong, ông nhìn Yến tủm tỉm cười. Yến hơi luống cuống, liếc Bình thực nhanh, nàng nói lảng đi:
– Bao giờ ba tính mở cửa vô cổ mộ hở ba?
Giáo sư Trọng phấn khởi nói:
– Ăn uống xong, chúng mình đi liền.
Bình hỏi:
– Thưa bác, ngôi cổ mộ này bác có đoán là của vị nào không ạ?
Giáo sư Trọng nói:
– Theo như những cổ vật lượm lặt được ở chung quanh đây, thì có lẽ là mộ của một vị công chúa nào thôi. Tuy nhiên, ngôi mộ này có thể là còn lâu đời hơn những ngôi mộ của các vì vua Chàm người ta đã tìm thấy từ trước.

Yến nói xen vào:
– Nếu vậy con nghĩ trong cổ mộ phải có rất nhiều đồ trang sức đắt tiền.
Giáo sư Trọng nói:
– Nếu nói đó là những trang sức ngọc ngà châu báu đắt tiền thì cũng chưa chắc. Nhưng nói về giá trị khảo cổ thì giá trị của nó còn cao hơn nhiều. Vì đây có thể là triều đại lập quốc của người Chàm.
Bình nói:
– Dạ, thưa bác. Nếu đúng như vậy. Chúng ta có thể hiểu nhiều hơn về nguồn gốc của người Chàm phải không ạ?
Giáo sư Trọng gật đầu.
– Đó là điều mong ước của bác từ lâu. Nhưng phải chờ cho tới khi chúng ta vô được bên trong cổ mộ mới biết chắc được thực sự chúng ta tìm kiếm được điều gì.

Bình nói:
– Thưa bác, cho tới nay. Những tài liệu về dân tộc Chàm hết sức là mơ hồ. Cháu không hiểu tại sao người ta đã khai quật rất nhiều cổ mộ Chàm, mà lịch sử của dân tộc này vẫn còn ít ỏi như vậy?

– Đó thuộc về chính trị của tổ tiên mình. Khi chiếm đất và tiêu giệt dân tộc này. Những người thời đó đã cố tình xóa bỏ tất cả những tàng tích còn lại. Và đồng hóa họ vào một giòng lịch sử của dân tộc mình.
Bình mỉm cười.
– Như vậy, ngày hôm nay, chúng mình đang khai quật lên một sự thực tổ tiên ta hằng chối bỏ.
Giáo sư Trọng gật đầu.
– Đó là tâm nguyện của những người khảo cổ như chúng ta. Dù không chủ tương làm chính trị. Nhưng ngành khảo cổ này chủ tâm tìm hiểu những sự thực, hằng bị chôn vùi trong dĩ vãng. Để trả lại sự thực cho lịch sử.
Giáo sư Trọng đứng dậy. Xoa hai tay vào nhau mỉm cười nói:
– Nói nhiều quá mất rồi. Bây giờ chúng ta phải bắt tay vào việc mới được.

Đoàn người đi lên lưng đồi. Tiến về một chiếc hang đã đào sâu vô trong. Những cây cọc cắm làm dấu từ dưới lên trên thật ngay ngắn. Lởm chởm đó đây, những vùng đào bới dở dang cũng được đánh dấu khá cẩn thận. Bình để ý thấy một cây trụ đáù vuông vắn bên lối đi với những hàng chữ lạ. Bên trên, một con bò cạp đen tuyền, cong đuôi đứng nhìn đoàn người như giận dữ.
Giáo sư Trọng hăm hở đi trước, Đoàn người mang dụng cụ đào bới theo sau. Bình và Yến đi lui ra phía sau. Yến nói nho nhỏ:
– Em lo ba sẽ rất đau lòng.

Bình ngạc nhiên hỏi:
– Tại sao em lại nghĩ vậy. Anh thấy ba em vui vẻ lắm mà.
Yến nói:
– Anh nói đúng, ông cụ đang rất phấn khởi và sung sướng.
– Như vậy tại sao em lại lo ba em đau lòng?
Yến có vẻ đăm chiêu.
– Trong trường hợp ba em nuôi nhiều hy vọng như vậy. Nhưng khi vô được bên trong ngôi mộ rồi. Chẳng có gì cả. Lúc đó sẽ làm ông thất vọng não nề.
– Làm gì có chuyện đó.
– Anh có nghĩ tới đã có người vô đây trước rồi hay không?
– Những vết tích ở đây cho thấy chưa có ai khám phá ra cổ mộ này cả.
– Sự đột nhập của mấy trăm năm trước có thể đã bị xóa nhòa thì sao?
– Anh không tin những người xưa kia, dám xâm nhập những lăng tẩm vua chúa của họ.
– Đã có biết bao nhiêu vụ trộm cắp khai quật cổ mộ từ xưa tới nay rồi. Em không tin là anh không biết.

Bình mỉm cười, đi sát vào người yêu hơn nữa. Chàng biết mẹ nàng qua đời từ hồi Yến còn nhỏ, và bố nàng làm thân gà trống nuôi con cho tới bây giờ. Hai cha con hủ hỷ sống bên nhau, nên tình yêu của nàng dành cho bố luôn luôn đầy ắp. Có lẽ đó cũng là nguồn an ủi tốt lành nhất của giáo sư Trọng, để ông vui sống trong những ngày sau cùng của cuộc đời này.

Đoàn người đi vô trong hang. Ánh đèn pin trên nón nhựa soi loáng thoáng lối đi. Bình nắm tay Yến tiến lên phía trước, đi cạnh giáo sư Trọng. Những cây đuốc cháy bập bùng trong tay mấy người phu đào mộ theo sau, không đủ soi sáng khắp lối đi, nên không khí tại đây có vẻ rờn rợn.

Càng vô trong, con đường hầm càng nhỏ lại, chỉ vừa một người đi. Hai bên vách hang, có nhiều hàng chữ ngoằn ngoèo ẩn hiện.
Yến bóp tay Bình nhè nhẹ nói:
– Tới rồi đó anh.

Bình hồi hộp theo sau giáo sự Trọng đi vào một căn phòng vuông vức. Nhiều hàng chữ trên vách phòng. Nhiều hình tượng rải rác trong phòng. Giáo sư Trọng dừng lại trước một cánh cửa lớn. Bình nhìn thấy hình một con bò cạp khắc nổi trên cánh cửa y như con bò cạp khắc ở trên chiếc mề đay mẹ chàng đeo vô cổ Bình tại phi trường. Bất giác chàng rùng mình.
Giáo sư Trọng nói:
– Bây giờ là lúc chúng ta phải đẩy cửa vô bên trong rồi. Làm việc hơn một năm mới tiến được tới đây.
Bỗng có tiếng la lớn:
– Khoan đã. Hãy dừng lại.

Bình ngạc nhiên nhìn lại phía sau. Chàng thấy một người đàn bà khoảng hơn 30. Tóc dài xõa xuống hai bên ngực thực nở nang. Nàng mặc quần áo thật sặc sỡ của dân Chàm. Hớt hải chạy vô. Trên vai còn đeo thêm một túi vải may bằng vải thô của người Chàm. Tay bà ta cầm máy chụp hình. Khuôn mặt nàng rất đẹp. Cổ, tai và hai tay đeo đầy đồ trang sức óng ánh. Trông có vẻ cao sang hơn hẳn những người Chàm sống rải rác ở địa phương này.

Bà ta thở hổn hển nói:
– Giáo sư Trọng. Ông hãy chờ tôi một chút đã.
Giáo sư Trọng đứng nhìn người đàn bà lạ nói:
– Vâng.

Một tay bà ta đưa lên ngực như để giữ lại hơi thở hổn hển vì vừa phải chạy vội vã một quãng đường xa. Ánh mắt bà ta đỏ rực, phản chiếu ánh sáng bập bùng của những ngọn đuốc đang cháy hừng hực trong hang. Bà ta từ từ ngồi xuống, để túi xách bên cạnh. Mở ra, lấy đèn chụp hình ráp vô máy và ngước mặt lên nói:
– Tôi xin lỗi đã la lớn như vừa rồi. Nhưng xin giáo sư thông cảm cho, vì không muốn mất đi giây phút quan trọng khi mọi người đẩy cửa tiến vô bên trong cổ mộ.
Giáo sư Trọng hơi nheo mắt hỏi:
– Cô là ai. Tại sao những người gác ở ngoài lại cho cô vô đây?
Người đàn bà lạ nói:
– Tôi tên Chế Liễu. Tôi đã trình thẻ báo chí và xin phép họ để tôi vô đây.
Giáo sư Trọng cười xã giao, nói:
– Tên cô đẹp lắm. Nhưng tôi không muốn bất cứ một phóng viên nào viết điều gì về sự khám phá của tôi khi chưa có kết quả tốt đẹp.
Chế Liễu đứng dậy. Mỉm cười thực tươi.
– Tôi sẽ không viết một chữ nào cho tới khi được phép của giáo sư.
– Tại sao cô biết hôm nay chúng tôi vô được cổ mộ.
– Thưa giáo sư. Giáo sư Phan cho tôi biết điều này. Ông ta nói; ngày hôm nay khám phá của giáo sư sẽ mở ra một trang sử oai hùng của dân tộc Chàm, có thể làm chấn động giới khảo cổ toàn cầu.
Giáo sư Trọng cười ha hả.
– Cô đừng tin ông đồng nghiệp của tôi. Ông ta đã quá lời rồi. Chúng tôi chưa tìm thấy điều gì mới lạ cả.
– Giáo sư khiêm tốn quá mất rồi.
Vừa nói, Chế Liễu vừa nắm lấy tay giáo sư Trọng. Cử chỉ và giọng nói của nàng lúc này có một hấp lực quyến rũ kinh hồn. Ông Trọng cười ha hả nói:
– Cô cũng không nên chụp hình làm gì.
Chế Liễu kêu lên. Nàng đứng thật sát vô mình giáo sư Trọng:
– Đó là mục đích của tôi có mặt ở đây ngày hôm nay mà. Xin giáo sư cho phép tôi được chụp hình chứ. Tôi hứa sẽ không đưa bất cứ một hình ảnh nào ra trước công chúng, nếu chưa được phép của giáo sư.
Giáo sư Trọng vỗ nhe nhẹ vô lưng Chế Liễu thật thân mật. Hình như ông có vẻ đã bị cô nàng này thuyết phục rồi.
– Như vậy cũng được. Cô quả thực là một người yêu nghề.
– Xin cám ơn giáo sư.
Quay qua Bình và Yến, Chế Liễu hỏi:
– Chắc anh chị cũng tới đây lần đầu phải không?
Yến lắc đầu nói:
– Không, tôi theo ba tôi tới đây từ lâu rồi. Chỉ có anh Bình đây mới tới từ hôm qua thôi.
Chế Liễu nhìn qua Bình. Mắt cô ta bỗng mở lớn ngạc nhiên, sửng sốt một cách bất ngờ. Nàng hỏi, giọng nói hơn run run.
– Anh có được chiếc mề đay này hồi nào vậy?
Bình không trả lời thẳng vào câu hỏi mà chàng hỏi lại:
– Có gì lạ đặc biệt không chị?

Chế Liễu lôi trong ngực áo ra một chiếc mề đay bằng đất nung y như của Bình. Nàng đưa vô trước ngực chàng, bên cạnh chiếc mề đay của Bình. Chiếc mề day của Chế Liễu không khác chiếc mè đay của Bình một mảy may

may nào. Tuy nhiên, chỉ không có hình con bò cạp như của chàng mà thôi. Còn tất cả nét khắc phong cảnh trên tấm mề đay đều giống nhau như cùng đúùc một khuôn vậy.
Giáo sư Trọng kêu lên:
– Thật là lạ. Đây là tấm mề đay mấy chục năm về trước. Ông bạn tôi được một ông già người Chàm tặng. Ông ta nói; trên đời này chỉ có 2 cái. Nhưng cái kia đã tuyệt tích cả trăm năm nay. Vậy mà bây giờ lại xuất hiện ở đây một tấm khác như thế này. Nhưng không hiểu sao trong tấm mề đay của cô Chế Liễu lại thiếu đi hình con bò cạp vậy?

Mặt Chế Liễu biến đổi khác thường. Nàng thở hổn hển hỏi:
– Thưa có phải ông già đó cũng họ Chế hay không?
Giáo sư Trọng suy nghĩ một lát nói:
– Tôi cũng không nhớ. Hình như vậy thì phải.
Chế Liễu nói:
– Không lý là như vậy. Mà sao lại có thể đem vật này tặng cho người khác được?
Giáo sư Trọng hỏi:
– Bộ cô cũng biết ông ấy hay sao. Hồi đó tôi và ba của cậu Bình đây còn trong quân đội. Qua một trận đánh kinh hồn, chúng tôi cứu được ông già đó trong lửa đạn. Nhưng vì vết thương quá nặng nên ông ta chết trên tay ba của cậu Bình này. Trước khi tắc thở, ông ta tặng cái mề đay này cho cha của cậu Bình đó.
Chế Liễu thở dài, nói:
– Thì ra là thế.
Bình nói:
– Trước khi qua đây. Mẹ tôi mới trao mề đay này cho tôi. Bảo là có thể mang lại may mắn cho tôi.
Chế Liễu gật đầu thực nhanh nói:
– Phải…..phải, mề đay này là một sự may mắn vô biên.
Chế Liễu nói xong, đút chiếc mề đay của nàng vào trong ngực áo.
Yến nhìn Bình nói:
– Anh nói mề đay có con bò cạp đen này có thể mang lại may mắn cho anh. Nhưng anh cũng phải hiểu rằng; loài bò cạp này mà trích ai thì vô phương cứu chữa.
Bình đưa tay lên sờ cổ, rồi tát yêu vô má Yến. Chàng rùng mình, nói:
– Em nhát anh từ hôm qua tới hôm nay hơi nhiều rồi đó nhe.
Yến cười khúc khích, níu lấy tay Bình, ngả đầu vô vai chàng âu yếm. Những mong đợi người yêu từ bấy lâu nay ấp ủ trong lòng bây giờ không còn cần dấu diếm nữa.
Trong khi đó giáo sư Trọng đang sửa soạn cho mở cửa.
Chế Liễu bỗng nói lớn:
– Khoan đã, xin để cho tôi chụp ít hình trước khi quí vị mở cửa tiến vô trong phần mộ.

Ánh sáng máy hình lóe lên nhiều lần. Mọi người xúm vô kê vai cố đẩy cửa. Cánh cửa nhích ra từng chút một. Tiếng kọt kẹt vang lên. Cả phòng im phăng phắc. Mọi người hồi hộp. Bình nghe thấy cả hơi thở của người bên cạnh. Cánh cửa mở rộng. Bên trong là một đường hầm sâu hun hút, tối đen. Ánh đèn pin rọi vô bên trong nhưng bóng tối mênh mông. Con đường hầm thực nhỏ, chỉ còn đủ chỗ cho một người đi qua. Có tiếng của một người phu đào mộ vang lên từ phía bên trái cánh cửa:
– Bên đây cũng có một cánh cửa nữa.
Giáo sư Trọng lên tiếng:
– Nếu vậy, phải quan sát kỹ căn phòng này đã. Xem có bao nhiêu lối đi.
Mọi người tỏa ra khắp phòng xem xét. Lại có tiếng một người khác:
– Đây cũng có một cánh cửa nữa.
Giáo sư Trọng lại lên tiếng:
– Nếu vậy chúng ta phải ngừng ở đây để quan sát kỹ hơn nữa mới được.
Bình nói:
– Thưa bác, còn cánh cửa đã mở rồi. Chúng ta có nên vô đó không?
– Phải, hôm nay hãy thử đi lối đó trước xem sao. Hãy để những dụng cụ nặng ở đây. Bình có thể đi trước với vài anh em. Nếu khám phá được điều gì hãy trở lại cho chúng tôi hay.

Bình hớn hở xông vô con đường hầm. Ánh đèn loáng thoáng. Mọi người tiến vô trong. Bình đi nhanh nên mấy người phu thụt lại phía sau. Đường hầm càng nhỏ lại. Trần thấp xuống. Bỗng chiếc nón trên đầu Bình đụng trần hầm rớt xuống đất. Đèn tắt. Bóng tối ập xuống thật nhanh. Bình mò mẫm và chàng bỗng rớt xuống một căn hầm thật lạnh. Chàng hốt hoảng la lên:
– Á….. cứu tôi, cứu tôi với.

Bình cố lồm cồm bò dậy, chàng mò mẫm chung quanh. Cái hố này không lớn lắm, nó như một cái giếng cạn. Rêu phong mọc nhớt nhợt chung quanh vách đất.

Mấy người phu đào mộ đi phía sau bước tới. Có lẽ họ nghe tiếng kêu cứu của Bình nên rọi đèn pin xuống chỗ Bình vừa té. Có tiếng nói:
– Cậu có sao không, chờ một chút. Chúng tôi trở lại căn phòng lấy dây kéo cậu lên ngay.
Bình rên rỉ:
– Tôi không sao, nhưng ở dưới này lạnh kinh hồn.
Ánh đèn tiếp tục rọi xuống chân Bình. Bình thụt lùi lại vì ngay dưới chân chàng một cặp rắn ngóc đầu lên. Bình la lớn:
– Có rắn…. Có rắn.

Tiếng giáo sư Trọng vọng xuống:
– Hãy nắm lấy sợi dây để họ kéo cháu lên mau.

Sợi dây lòng thòng trước mặt Bình. Chàng vội vàng nắm sợi dây đu mình lên thì cặp rắn cũng vừa bò tới chỗ Bình vừa đứng. Đuốc được mang tới nhiều hơn. Đường hầm sáng hẳn lên. Cảnh tượng nơi Bình vừa té xuống trông thật kinh hoàng. Rắn rết ngổn ngang. Bình leo lên tới miệng hầm. Chiếc vòng trên tay Bình máng vào một cục đá, tuột ra và rớt xuống hầm. Mấy con rắn gần đó chạy toán loạn. Có tiếng một người phu la lớn.
– A… đàn rắn kỵ chiếc vòng này anh em ơi.
Bình được kéo lên khỏi miệng hầm. Không khí ở đây ẩm thấp và lạnh lẽo như vậy mà Bình toát mồ hôi hột. Chàng tưởng tượng tới bầy rắn dưới cái hầm này mà cuốn lấy chàng thì khủng khiếp tới chừng nào.
Mọi người cùng nhau trở ra. Con đường hầm này tới đây là hết lối. Nó cố tình dắt người ta tới cái hầm rắn này mà thôi. Khi Bình ra tới phòng bên ngoài. Yến ôm lấy chàng rối rít hỏi:
– Anh có sao không ?
Bình vẫn còn sợ,ï nhưng cũng cố lấy bình tĩnh trả lời:
– Không, chỉ hơi sây sướt một chút síu thôi.
Ngay lúc ấy, giáo sư Trọng cũng đi ra khỏi đường hầm. Khi nghe tin Bình bị rớt xuống hố. Ông đã vội vã cùng một nhóm công nhân đem dây đi cứu Bình. Đem được chàng lên rồi. Ông ở lại quan sát chiết cạm bẫy và một lúc sau mới trở ra.
Bây giờ mọi ngươiø lại tập trung ở căn phòng này. Tiếng cười nói thật ồn ào cả căn phòng.
Giáo sư Trọng trao cho Bình chiếc vòng sắt trạm hình rồng của chàng Và nói:.
– Cháu may mắn có chiếc vòng này. Nếu không đàn rắn kia không để cháu yên thân như vậy đâu.
Yến hỏi:
– Làm sao anh lại té xuống căn hầm đó được.
Bình nói:
– Căn hầm tự nhiên thấp hẳn xuống. Anh đụng đầu làm rớt chiếc nón. Vừa bước tới thì té xuống hầm.
Giáo sư Trọng gật đầu.
– Bác đã coi kỹ rồi, đó là những cái bẫy để phòng ngừa kẻ lạ vô trộm bảo vật trong cổ mộ. Cánh cửa thứ nhì cũng đã được mở ra, và cuối con đường hầm đó cũng chỉ là một cái hầm đầy rắn thôi.
Bình hỏi:
– Còn cánh cửa thứ ba thì sao hở bác.
Giáo sư Trọng nói:
– Chưa mở được. Có lẽ phải chờ mấy ngày nữa. Chúng ta mướn thêm người tới đây mới đủ sức mở cánh cửa này. Hôm nay chúng ta mệt mỏi quá rồi
*
* *

Mặt trời đang từ từ lặn xuống chân trời. Bình và Yến ngồi trên một mỏm đá dưới chân ngọn tháp Chàm nhìn về phía trước. Mặt biển chạy dài tới chân trời xa thăm thẳm. Trời không một gợn mây. Cảnh hoàng hôn hoang vắng. Gió thổi làm tóc Yến bay lất phất.
Bình nhìn ra xa xa nói:
– Bên kia bờ biển. Giờ này mẹ anh đang ngủ ngon giấc.
Yến mỉm cười .
– Mới có xa mẹ mấy ngày mà nhớ rồi phải không?
Bình cười hì hì:
– Nhớ mẹ thì cũng nhớ. Nhưng có em đây rồi, há không phải hạnh phúc đang trong tầm tay chúng mình hay sao?
Yến nắm tay Bình hỏi:
– Mai mốt này, nếu anh phải xa em. Anh có nhớ em không?
Bình vòng tay ôm ngang vai Yến thì thầm:
– Anh sẽ không bao giờ xa em đâu.
Yến ngả đầu lên vai Bình. Nàng cầm lấy tay chàng. Hai chiếc vòng trên cổ tay hai người chạm nhau. Bình hỏi:
– Em kiếm đâu được chiếc vòng này mà gửi cho anh vậy?
Yến nắm lấy tay người yêu, âu yếm nói:
– Hồi mới tới đây. Có một ông già tới lều xin ăn. Mấy người gác đuổi đi. Em vô tình đứng đó, nên bảo họ cho ông ta vô. Thú thực với anh, lúc ấy cũng buồn, nên mới kêu ông ta ngồi ăn chung cho vui thôi. Vì hôm ấy ba em phải lên tỉnh họp. Ai ngờ khi ăn xong. Ông ta tháo trên tay ra cặp vòng sắt này tặng em. Và không ai ngờ, hôm nay nó đã cứu mạng anh.
– Sau này có lần nào em gặp ông già đó nữa không?
– Dạ, không…..
– Anh tin rằng, cặp vòng này sẽ giúp ích chúng ta rất nhiều trong thời gian còn ở đây.
– Đã có lần nào anh thấy con rồng khắc trên chiếc vòng này cử động không?
Bình ngạc nhiên nói:
– Em đã thấy nó cử động rồi hay sao?
– Em nghĩ là mình hoa mắt thôi.
– Nếu em không hỏi. Anh cũng chỉ tưởng là mình hoa mắt như em thôi. Nhưng bây giờ anh tin nó cử động thực sự rồi.
Yến cười hì hì.
– Anh có biết rồng là một linh vật. Ngày xưa, chỉ có vua chúa mới được phép mang biểu tượng này mà thôi. Còn dân gian, ai mà mang nó trên mình, tức là muốn soái ngôi. Coi chừng chu di cửu tộc đó.
Bình cười hì hì nói:
– Lúc đó em lại thoát chết hay sao ?
– Như vậy có phải là hạnh phúc vĩnh cửu hay không? Lúc ấy không còn lo có ngày phải xa nhau nữa.
– Nhưng anh thích như thế này hơn.

Nói xong, Bình kéo Yến lại thực sát. Chàng nâng mặt nàng lên và cúi xuống. Bờ môi cặp tình nhân lại gặp nhau. Bình đưa tay lên tháo nhẹ từng nút áo trước ngực Yến. Nàng hơn rùng mình vì gió biển lùa vào da thịt. Trong ánh sáng nhá nhen của buổi tối bắt đầu làm cho Bình càng bạo dạn hơn. Chàng kéo hẳn vạt áo Yến sang hai bên để lộ ra khuôn ngực con gái căng tròn, chắc nịch.

Ngồi trên thềm cửa của tòa tháp Chàm. Hai bên vách gạch che khuất. Phía sau bóng tối âm u của những lùm cây hoang dại. Phía trước là biển cả mở ra bao la trước mặt. Ở đây như cỏi thiên thai của cặp tình nhân đang độ yêu đương cuồng nhiệt.
Bình cúi xuống hôn lên ngực Yến. Nàng bắt đầu rên lên nho nhỏ, hai tay níu cứng lấy chàng thì thầm:
– Anh …… anh ơi, đừng làm em sợ nhé…
Bờ môi Bình không dừng ở đó. Nó rạo rực trườn xuống bên dưới khi dây lưng quần Yến bị nới lỏng. Hai chân Yến cặp chặt lấy đầu Bình. Nàng run lên bần bật.

Trong ánh chiều, bóng hai người chập vào nhau, in dài lên thềm tháp cổ…

Trời đã nhá nhem tối. Gió thổi những ngọn cỏ nằm dài trên cát. Vài bụi cây khô lăn tròn theo cơn gió. Bình và Yến sánh vai nhau đi xuống chân đồi. Xa xa, trước mặt hai người, ngọn lửa trại lờ mờ bên mấy căn lều.

Tiếng hát của một công nhân người Chàm vang lên thật trầm buồn. Bình âu yếm dìu Yến đi tới bên đống lửa trại ngôi bên những người phu đào mộ.Mọi người ăn uống, ca hát. Chẳng ai để ý tới cặp tình nhân mới tới. Nhưng trong bóng tối phía trước. Chế Liễu đứng sau một bụi cây, nhìn cặp uyên ương âu yếm nhau. Mắt nàng lóe sáng, phản chiếu ánh lửa trại trông thực man dại.

Một lúc sau, một người phu trao cho Bình bát rượu. Chàng uống một hớp rồi trao cho Yến. Yến cũng uống một hớp lớn. Chàng lại đưa vô miệng nàng miếng thịt nướng. Mùi thịt thơm phức tỏa đầy.

Trăng đã lên cao. Trong bóng tối, Chế Liễu vẫân đứng đó. Nàng đứng bất động như một pho tượng Chàm. Ánh lửa vẫn nhẩy múa trên khuôn mặt của Chế Liễu trong cảnh tranh tối tranh sáng ở miền đất hoang vu này. Có lẽ cũng phải gần tới nửa đêm rồi. Mọi người đều say sưa. Bình dìu Yến loạng choạng bước về lều của nàng.

Đặt Yến nằm xuống chiếc ghế bố kê bên trong lều. Tự nhiên Bình cảm thấy thân thể nóng rừng rực. Chàng cúi xuống, hôn lên miệng người yêu. Miệng Yến bỗng hé mở để lưỡi Bình lùa vô trong. Nàng vòng tay ông chặt lấy thân thể của người yêu.

Những chiếc nút áo trước ngực Yến buột ra. Bộ ngực con gái trắc nịch và đầy ắp vươn cao. Bàn tay Bình mò mẫm, vuốt ve. Hơi thở của Bình hừng hực men tình. Một lúc thật lâu. Bình luồn tay qua lưng quần Yến thì có tiếng động sột soạt bêân ngoài.

Chàng vội vàng ngồi dậy, khép tà áo của Yến lại thật nhanh rồi hôn nhẹ trên môi người yêu. Chàng đứng lên quay về lều mình. Bình mừng thầm vì mình đã không đi quá xa khi Yến bắt đầu yếu lòng.

Bước thấp bước cao. Đi tới một khúc quanh, bỗng Chế Liễu bất thình lình xuất hiện trước mặt Bình. Nàng từ từ nắm tay chàng. Tiếng hát Chàm đâu đó chầm xuống thực lãng mạn. Hai người dìu nhau vào đêm tối. Đống lửa trại từ từ cháy bớt đi và những người ngồi quanh đó lục đục đứng dậy, loạng choạng đi vào trong bóng những căn lều gần đó. Gió thổi lớn hơn. Bóng những bụi cây ngả nghiêng. Ngọn tháp Chàm lờ mờ in lên nền trời mờ ảo thật huyền ảo…..

Trong hơi men chếnh choáng. Bình ôm ngang người Chế Liễu bước đi trong đêm tối. Có lẽ chàng cũng chẳng biết mình đang đi về đâu. Con dốc tới ngọn tháp bây giờ đã quen thuộc với chàng đưa người yêu lên ngọn tháp cổ.

Trên thềm gạch loang lổ ánh trăng, và ánh sáng lấp lánh âm u của những nhánh giây leo bám chằng chịt trên tường, không soi rõ được dáng dấp người con gái đang đứng nhẩy múa trước mặt Bình. Nhưng chàng cũng thấy nàng đang cởi từng mảnh vải trên thân thể. Bộ ngực sừng trâu ngỏng cao đầy ắp lung linh. Bờ mông tròn trịa, ngút ngàn làm hơi men trong người Bình càng thêm nóng bỏng. Nhất là cái rạo rực vừa ôm ấp người yêu còn cô đọng trên thân thể nóng hừng hực. Chàng chệnh choạng đứng dậy, chụp bắt người con gái đó. Nhưng nàng như một bóng ma, chờn vờn, ẩn hiện…..

Mỗi lần Bình ôm được nàng vào lòng là nàng lại như một luồn khói tan đi trong háo hức cùng tột của chàng. Bình lại càng nhất định phải bắt cho bằng được cái thân thể bốc lửa nóng bỏng kia. Máu trong người chàng sôi sùng sục, làm Bình càng hăng lên. Và sau cùng, chàng đã chụp được nàng, đè cô nàng nằm xuống, không cho tan biến đi nữa.

Da thịt nàng như một loài trăn khổng lồ, cuốn chặt lấy chàng. Hơi thở nàng thơm ngát mùi hoa rừng man dại. Bình ngất ngư trong cuồng loạn của xác thịt. Chàng muốn thét lên thực to, nhưng âm thanh tắc nghẹn trong họng. Chỉ còn hơi thở ừng ực bật ra mà thôi.….

*
* *

Qua một đêm nghỉ ngơi. Mọi người lại tiếp tục đi vào đường hầm vô cổ mộ. Sau khi xếp đặt xong công việc. Giáo sư Trọng cho nhóm phu đào mộ cùng nhau kê vai cố đẩy cánh cửa ra.
Ông nói với Bình:
– Cánh cửa này nặng gấp mấy lần hơn hai cách cửa kia. Chắc chắn chúng ta sẽ tìm được nơi vị công chúa được an táng trong lối này.
Tiếng “đẩy… đẩy… đẩy” nhịp nhàng của nhóm người phu đào mộ vang lên đều đều. Cánh cửa từ từ chuyển động. Từng chút một, hé ra. Rộng dần dần cho tới khi đủ để cho một người lách vào thì mọi người dừng lại.
Yến hớn hở nói:
– Chắc chắn căn phòng phải đầy ắp những vàng bạc, châu báu. Em sẽ đội một vương niệm đầy kim cương trên đầu.
Bình mỉm cười.
– Em có nghĩ rằng trong đó chỉ có một xác ướp đang đợi chúng ta hay không?
Yến làm mặt xấu với Bình.
– Trong đầu óc những người học ngành khảo cổ, chỉ có xác ướp không thôi hay sao?
Bình choàng tay ôm nhẹ qua vai Yến.
– Em không biết là chúng ta đang đi vào một ngôi mộ à?
– Nhưng đây là lăng tẩm của một vị công chúa.
Bình vẫn nói như trêu trọc Yến.
– Như vậy vẫn có nghĩa là xác chết cô ta phải nằm trong đó.
Giáo sư Trọng lên tiếng:
– Chắc chắn phải như vậy rồi. Chúng ta vô đi thôi.

Sự vui mừng lộ trên nét mặt mọi người. Giáo sư Trọng lách mình vô trước. Mọi người lục đục theo sau. Ánh sáng đèn pin loang loáng trong phòng. Đuốc được thắp sáng lên. Một chiếc phòng rỗng không hiện ra khá rộng rãi. Phía trong vách trước mặt là một cánh cửa nữa. Nhưng có khóa đàng hoàng. Trên chiếc khóa cửa Bình nhìn thấy rõ hình một con bò cạp khắc lõm vô trong một hình tròn.
Chàng đưa tay lên cổ nắm sợi dây chuyền. Nhanh nhẩu nói:
– Không lý chiếc mề day này là chìa khóa hay sao?
Chế Liễu hớn hở .
– Không sai đâu. Hãy thử xem.
Giáo sư Trọng cũng nói:
– Phải đó, hãy thử xem sao.

Bình tháo sợi dây chuyền. Lấy chiếc mề đay ra, lắp vào chỗ trũng trên ổ khóa. Lạ lùng thay, chiếc khóa bật ra một cách dễ dàng. Tiếng “ồ” vui mừng của mọi người vang lên trong phòng. Giáo sư Trọng cười ha hả đắc thắng.
– Anh em, chúng ta mở cánh cửa này thôi.
Bỗng một tiếng nói âm vang thực lớn từ phía sau vọng tới:
– “ Hãy Để Ta Yên Nghỉ Trong Bình An.”
Mọi người quay lại. Một người nhỏ nhắn, ốm yếu như một đứa trẻ. Đầu tóc bù xù nhưng hai mắt sáng quắc, xuất hiện nơi cửa đường hầm.
Giáo sư Trọng đẩy mọi người sang hai bên, tiến tới trước mặt người vừa tới. Ông nói:
– Lão quái vật, ông tới đây làm gì ?
Bình hỏi Yến:
– Ông này là ai vậy?
Yến nói:
– Đó là giáo sư Phan. Bạn đồng nghiệp của cha em.

Giáo sư Phan lại trần giọng nhắc lại lời ông vừa nói khi mới tới:
– “Hãy Để Ta Yên Nghỉ Trong Bình An.” Các người quên lời chăn trối được ghi trên phần mộ chúng ta đã khám phá ra lần trước rồi hay sao. Nhìn kìa…

Giáo sư Phan chỉ tay lên vách đá trên cánh cửa, nói tiếp:
– Có phải lời chăn trối đó được lập lại ở đây hay không ?
Mọi người không ai bảo ai, đều nhìn về phía giáo sư Phan chỉ. Bình nhìn thấy một hàng chữ ngoằn ngoèo, viết phía trên vách tường trên cánh cửa. Hàng chữ còn đậm nét mầu đỏ ói như máu bầm.
Giáo sư Trọng lớn tiếng:
– Ta là một nhà khảo cổ. Chẳng bao giờ lại đi tin những lời hoang đường, trên những chữ viết xa xưa đó đâu. Ông đừng cản trở công việc của tôi nữa.
Giáo sư Phan lại lên tiếng:
– Ta cảnh cáo mọi người lần cuối. Hãy để cho người chết được yên nghỉ. Mọi người phải hiểu rằng: Xác chết có thể sống lại và giết chết hết mọi người tham gia vào sự quấy phá nơi an nghỉ của họ.
Giáo sư Trọng gằn giọng:
– Thực là hoang đường. Tôi không bao giờ tin vào những điều ma quỉ đó.
Giáo sư Phan nói:
– Nếu vậy tôi tuyên bố, không dự phần vào chuyện của mấy người nữa.
Nói xong ông ta vội vã chạy ra ngoài phòng ngay. Giáo sư Trọng bước tới mấy bước gọi:
– Khoan đã… khoan đã. Ông Phan… ông Phan.
Bóng giáo sư Phan khuất trong đường hầm. Giáo sư Trọng từ từ quay lại nói với mọi người:
– Nếu ai không muốn tham dự vào công việc khai quật ngôi cổ mộ này, hãy tự ý rút lui. Tôi không ép buộc người nào cả. Tôi nghĩ tới giờ phút này vẫn chưa muộn đâu.
Mọi người nhìn nhau. Một người phu đào mộ nói:
– Chúng tôi đã làm việc hết sức mệt nhọc. Lẽ nào lại bỏ cuộc vào giờ phút chót này được.
Bình nói với Yến:
– Nếu em muốn trở ra. Anh sẽ đưa em ra.
Yến cười hì hì, nói:
– Em đâu có nhát gan như vậy.
Giáo sư Trọng lại cười ha hả nói:
– Vậy thì anh em hãy mở cánh cửa này ra đi.
Chế Liễu bắt đầu chụp hình lia lịa. Ánh sáng đèn flash lóe lên như những tia chớp. Tiếng cọt kẹt của cánh cửa từ từ mở ra. Ánh sáng phản chiếu của những viên ngọc từ trong phòng lấp lánh. Mọi người nhẩy múa, vui mừng vì sự thành công cuối cùng đã đạt được.

Bình nắm tay Yến bước vô trong căn phòng đó. Chàng phải thở một hơi thực dài để nén sự súc động trào dâng muốn phát ngộp. Quanh phòng, những chữ tượng hình đầy ắp trên vách. Hình tượng các thần linh bằng đá đẽo thực tinh sảo, bầy biện thực uy nghi. Vàng bạc, châu báu rải rác. Một chiếc quan tài bằng đá trắng muốt được kê chính giữa phòng.

Giáo sư Trọng tiến tới gần quan tài, hai tay xoa trên nắp quan tài, mắt dán vào những hàng chữ phía trước quan tài, ông thì thầm nói:
– Cuối cùng, ta đã tìm được ngôi cổ mộ của vị công chúa nổi tiếng nhất, trong thời lập quốc nước Chiêm Thành rồi.
Bình và Yến cùng tới sát giáo sư Trọng. Bình nói:
– Cháu chúc mừng bác.
Giáo sư Trọng quay qua nắm tay Bình:
– Cháu đã tới đây đúng lúc. Khám phá này là công trình của tất cả mọi người chúng ta.
Bình nói:
– Chắc chắn đây là một triều đại hưng thịnh nhất của dân tộc Chiêm Thành.
Giáo sư Trọng gật đầu.
– Đúng rồi… nào, hãy mở nắp quan tài, để chúng ta được chiêm ngưỡng vị công chúa tài danh của một thời đại uy hoàng nhất xứ Chiêm.
Giáo sư Trọng, Bình và Yến lui ra phía sau một chút. Mấy người phu tiến tới đẩy nắp quan tài sang một bên. Nắp quan tài chuyển động. Một làm khói mờ ảo như hương trần từ trong quan tài bay ra thơm ngát cả căn phòng.

Chế Liễu nhào tới. Hai tay vịm vô thành quan tài nhìn vô trong. Khuông mặt nàng bừng sáng, nhưng nước mắt lại lưng tròng. Toàn thân nàng run rẩy xúc động.

Bỗng một tiếng quát thật lớn vang lên phía sau.
– Mọi người lui lại một bước. Đứng im.
Tiếng chân chạy thình thịch, gấp rút và một đoàn người súng ống lăm lăm trên tay nhào vô phòng.
Mọi người nhốn nháo. Giáo sư Trọng quay lại thực nhanh. Mắt ông mở lớn. Cặp mày nhíu lại. Ông nói lớn:
– Chuyện gì đó?
Mấy người vẫn lăm lăm súng trên tay, im lặng. Căn phòng trở nên ngộp ngạt lạ thường. Giáo sư Trọng lại lớn tiếng hỏi:
– Các ông tới đây định làm gì?
Bỗng giáo sư Phan từ từ đi vô phòng nói:
– Chính tôi kêu họ tới đây.
Giáo sư Trọng tiến tới phía giáo sư Phan gằn giọng.
– Tôi không hiểu ông muốn cái gì.
Giáo sư Phan mỉm cười nói:
– Tôi tới đây, muốn bảo vệ công trình của chúng ta.
Nói xong, ông nhìn chung quanh phòng, há miệng ngạc nhiên, thích thú. ông nói như reo lên:
– Một khám phá tuyệt hảo. Vàng bạc…. châu báu nhiều quá đi… Nếu không nhìn thấy tận mắt thì không thế nào tin được !
Giáo sư Trọng nói:
– Tôi vẫn không hiểu ông đang làm cái gì. Không ai có ý định sanh đoạt bất cứ một món nào trong cổ mộ này đâu.
Giáo sư Phan gật đầu

lia lịa.
– Nhất định là như vậy… nhất định là như vậy rồi.
Nói xong, Ông bước nhanh tới nắm tay giáo sư Trọng lắc mạnh.
– Anh Trọng, dù sao chúng mình cũng phải mướn người gác cái kho tàng này phải không.
Giáo sư Trọng nhìn mấy người cầm súng, từ từ gật đầu.
– Có lẽ anh nói đúng.
Giáo sư Phan vỗ nhẹ vô vai giáo sư Trọng mỉm cười.
– Tôi… tôi nợ anh một lời xin lỗi. Anh Trọng, tôi đã phạm một lỗi lầm. Không hiểu sao, tới giờ phút cuối cùng, tôi lại có ý định ngăn cản anh mở cửa tiến vô đây…

* * *

Yến và Bình đi bên giáo sư Trọng từ trên con đường nhỏ tới chiếc bàn chính giữa khu lều trại. Giáo sư Trọng nói:
– Tôi không tin ông bạn đồng nghiệp của tôi có thành ý tốt đẹp như vậy.
Trên bầu trời lấp lánh hàng triệu vì sao. Gió thổi nhè nhẹ, những ngọn cỏ trên bờ cát dọc theo hai bên đường phất phơ reo vui. Ba người đi tới bên chiếc bàn ăn cạnh đống lửa trại. Ngọn lửa cháy bập bùng. Những đốm lửa bắn ra từ đống lửa trại kêu tí tách.
Yến hỏi cha:
– Giáo sư Phan có tới dùng cơm tối với chúng ta không hả ba?
Giáo sư Trọng lắc đầu nói:
– Chắc chắn là không rồi. Ông ta còn đang bận rộn với những cú phôn gọi đi khắp nơi về khám phá mới mẻ này của chúng mình.
Yến nhìn lên ngọn tháp Chàm lờ mờ trong đêm tối.
– Ông ấy có vẻ hứng khởi về việc tìm thấy xác ướp và kho tàng châu báu này lắm phải không ba?
Giáo sư trọng gật đầu.
– Còn phải hỏi nữa. Con không thấy ông ta thay đổi ý kiến một cách vội vàng như vậy hay sao.
Ngưng một lát, hắng giọng, giáo sư Trọng nói tiếp:
– Chúng mình phải để ý tới hành động của ông ta hơn nữa. Ba không tin được những người gác cổ mộ mà ông ta đem tới đây là có thiện ý đâu.
Yến nhìn bố triều mến.
– Ba à. Tối nay là một đêm vui. Chúng ta đừng nghĩ gì tới giáo sư Phan nữa cho tâm hồn được thoải mái nghe ba.
Giáo sư Trọng tát yêu vô má con gái, mỉm cười.
– Con nói đúng đó.
Yến nói:
– Vậy chúng ta hãy nói về nàng công chúa đang nằm trong cổ mộ đó đi ba.

Lúc ấy, Chế Liễu từ xa đi lại, nàng cầm một cành cây tới đùa với những đốm lửa lăn tăn nổ lốp đốp trong đống lửa trại. Tối nay nàng ăn mặc thâït đẹp. Trông như một nàng công chúa. Thấy nàng, giáo sư Trọng nói:
– Cô Chế Liễu. Chúng ta dùng cơm tối với nhau nhé.
Chế Liễu mỉm cười. Ném cành cây vào đống lửa, bước tới nắm tay giáo sư Trọng thật thân mật, nàng nói:
– Chưa lúc nào tôi thấy giáo sư tuyệt vời như đêâm nay.
Giáo sư Trọng cười sung sướng. Ông choàng tay qua vai Chế Liễu cười hể hả.
– Vậy thì hãy dùng bữa cơm tối này như ăn mừng một thành quả tốt đẹp.
Chế Liễu nhí nhảnh, nói:
– Và cho sự ngưỡng mộ một nhà khảo cổ tài ba của tôi nữa.

Mọi người ngồi vào bàn ăn.
Giáo sư Trọng cao hứng nói:
– Chúng ta sẽ làm cho lịch sử uy hoàng của một triều đại dân tộc Chiêm Thành sống lại.
Bình hỏi:
– Thưa bác, con có đọc trong những tài liệu khảo cổ khi còn đi học ghi rằng: Trong những cổ mộ, người ta thường để lại những lời nguyền làm cho xác ướp sống lại. Cái đó cóù thực không bác ?
Chế Liễu chớp mắt lia lịa, trong khi giáo sư Trọng cười ha hả, nói:
– Ta chẳng bao giờ tin vào những chuyện nhảm nhí như thế. Tuy nhiên, cổ mộ nào cũng thường có những lời nguyền như vậy.
Yến hỏi:
– Ngôi cổ mộ này có lời nguyền đó không ba ?
Giáo sư Trọng gật đầu, nói:
– Có…. có, họ ghi ngay trên nắp quan tài.
Chế Liễu hỏi:
– Họ ghi như thế nào hở giáo sư ?
Giáo sư Trọng quay qua Chế Liễu cười cười, nói:
– Nếu tôi nói ra 7 chữ đó. Cô Chế Liễu sẽ kêu xác ướp sống lại để chụp hình đang báo thì khổ.
Mọi người đều nhìn Chế Liễu cười phá lên.
Chế Liễu cười hì hì nói:
– Đó là một điều nên làm mà giáo sư.
Yến nóng ruột hỏi:
– Ba nói đi, là 7 chữ gì hả ba ?
Giáo sư Trọng trần giọng trả lời:
– Đó là 7 chữ: RIA Ế CA THẾ PHÁÙ BẾ SÒ.
Bình lại hỏi :
– Những chữ đó nghĩa là gì hả bác ?
Giáo sư Trọng nói:
– Đó chỉ là một câu chú vô nghĩa. Nhưng người ta ghi ở đó là bất cứ ai đọc 9 lần câu chú đó thì xác ướp sẽ sống lại !
Nói xong, giáo sư Trọng nhìn Chế Liễu cười ha hả, đứng dậy. Ông từ từ đi về phía lều. Chế Liễu cũng vừa ăn xong. Nàng đi theo giáo sư Trọng.
Yến nói với Bình:
– Em coi mòi cô Chế Liễu này có vẻ mết ba em rồi thì phải.
Hình ảnh tối hôm trước, Chế Liễu trần truồng bỗng vụt qua trong đầu Bình. Chàng mỉm cười nói:
– Một người đàn bà thực lãng mạn.

Yến hỏi:
– Nhưng anh có nghĩ là bố em thích cô nàng không ?
Hình ảnh thân hình nẩy lửa của Chế Liễu quằn quại trong vòng tay Bình lại hiện ra trong đầu chàng. Bình ầm ừ trả lời:
– Đàn ông mà em…..
Đợi cho Yến cười khúc khích một hồi, Bình đứng dậy, đưa Yến về lều nàng. Vừa đi, Bình vừa nói:
– Nếu nàng công chúa trong cổ mộ kia sống lại, em có sợ không ?
Yến cười khúc khích nói:
– Đó là một điều thích thú phải không anh ?
– Em không sợ sao ?
Yến vẫn cười.
– Em không dám sợ đâu.
– Vậy anh đọc 9 lần câu chú đó nhe.
– Phải đó, anh hãy đọc đi.
Bình bắt chước giọng giáo sư Trọng đọc:
– RIA Ế CA THẾ PHÁ BẾ SÒ
Có tiếng âm vang trong không trung. Bình lại đọc tiếp:
– RIA Ế CA THẾ PHÁ BẾ SÒ
Tiếng âm vang lớn hơn !

Bình tiếp tục đọc. Tiếng âm vang càng lớn. Bình đọc một hơi đủ 9 lần. Yến run rẩy đứng sát vô mình chàng. Môi nàng cắn lại. Bình rùng mình liên tiếp. Hình như có tiếng gió thổi mạnh ngoài biển cả. Cát bụi tự nhiên bốc lên mù trời.

Đưa Yến tới cửa lều của nàng. Bình vừa định quay về lều chàng thì Yến nắm tay Bình kéo vô lều nàng. Âm vang trên không trung vẫn còn rền rĩ. Mây đen kéo tới thực nhanh. Gió thổi mạnh. Trăng sao bị che khuất. Màn đêm phủ xuống mịt mù.

Trong lều, Yến ôm ghì lấy Bình. Bỗng một bóng đen thấp thoáng bên ngoài. Có tiếng nói run run hỏi:
– Có ai trong đó không ?
Gió bên ngoài càng thổi mạnh, rít lên từng cơn. Mưa lất phất. Bình và Yến lui lại mấy bước, kinh hoàng. Một bàn tay đen đúa vén cửa lều lên.
Yến thét lớn.
– Á…….
Giáo sư Phan thò đầu vô hỏi:
– Có giáo sư Trọng ở đây không ?
Bình thở phào nhẹ nhõm. Chàng đưa tay lên trước ngực.
– Dạ, thưa bác Trọng không có ở đây ạ.
– Anh có biết ông ta đi đâu không ?
– Cháu cũng không biết nữa.
– Tôi cầm kiếm ông ta gấp…. Thật gấp mới được.
Nói xong giáo sư Phan hấp tấp bỏ đi ngay.
Yến thở ra một hơi thật mạnh.
– Ông ấy làm em hết hồn. Tưởng là con ma Chàm nằm trong cổ mộ đã trở dậy.
Bình cười.
– Thân hình ông ta có khác con ma đó bao nhiêu đâu.
Yến thắc mắc.
– Ông ấy tìm ba em làm chi gấp rút vậy hả anh ?
Bình nói:
– Hay là chúng ta theo ông ta xem sao.
Yến gật đầu kéo Bình ra ngoài ngay. Gió thổi, mưa bụi bay bay.
Yên hỏi:
– Ông ta đi về hướng nào ?
Xa xa, bóng hai người đi gấp rút trong đêm tối. Bình nhìn thấy giáo sư Phan níu vai giáo sư Trọng hấp tấp chạy về phía cổ mộ. Chàng chỉ tay về hướng đó nói:
– Hình như họ kia kìa.
Yến nói nhanh:
– Chúng mình theo mau.
Hai bóng đen đi vô cổ mộ. Bình và Yến theo bén gót. Gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi. Tới cửa đường hầm tối om om. Bình nói:
– Bên trong tối mò, chúng ta không có đèn làm sao vô được.
Yến run run hỏi:
– Bây giờ phải làm sao ?
– Em đứng đây, để anh chạy về lấy đèn pin nhé.
Yến run run nói:
– Anh đi mau lên nhé.
Bình đi khỏi. Yến đứng nép vào vách đất. Một lúc sau. Có tiếng chân chạy bình bịch. Tiếng thở hổn hển. Giáo sư Phan chạy hộc tốc từ bên trong ra ngoài. Ông vượt qua mặt Yến mà như không trông thấy nàng. Yến đưa tay tính nắm lấy ông nhưng không kịp. Nàng chạy theo gọi lớn.
– Giao sư Phan…. Giáo sư Phan…

Giáo sư Phan vẫn cắm đầu chạy. Không hề quay đầu lại. Yến quay đầu lại nhìn vào trong hang tối om. Nàng nôn nóng, bứt đầu bứt tóc. Một tia chớp lóe sáng. Tháp Chàm nổi lên sáng rực rồi chìm vào đêm tối. Tiếng sấm âm vang. Gió thổi. Mưa rơi nhanh và nặng hạt hơn.
Ánh đèn pin le lói từ xa, sáng dầân và Bình chạy lại.
Yến rối rít nói:
– Giáo sư Phan vừa chạy ra. Ông ta chạy như ma đuổi, sát mình em mà làm như không thấy gì.
– Ba em đâu ?
– Em chưa thấy ba em đâu cả. Chắc chắn còn trong đó.
Bình nắm tay Yến nói:
– Chúng mình vô trong đó kiếm ba em đi.
Ánh đèn pin loáng hoáng soi lối đi vô trong đường hầm.
Yến gọi lớn:
– Ba ơi…. ba ơi ba.
Bình cũng kêu lớn.
– Bác Trọng ơi… bác ở đâu.
Tiếng âm vang dội lại trong bóng tối âm u.
– Ba ơi….
Giọng Yến run run ;
– Không biết có chuyện gì xẩy ra cho ba em không?
Chỉ có tiếng hai người. Bóng tối bao chùm chung quanh. Ánh đèn pin rọi dưới đường hầm. Ánh đèn ngưng lại ở những vết chân còn ướt in trên đó.
Yến nói lớn:
– Anh Bình…. Coi kìa, dấu chân ba em còn in trên đường đi.
Bình nói nhanh.
– Phải rồi, chúng ta cứ đi theo dấu chân này sẽ tìm được ba em
Yến lại gọi:
– Ba ơi. ba ơi ba… Ba có nghe tiếng con không ?
Không có tiếng trả lời. Chỉ có âm thanh vang lại. Hai người đi tới cửa mật thất cổ mộ. Ánh sáng phản chiếu của những viên ngọc lóng lánh. Bình rọi đèn pin chung quanh căn phòng.
Yến gọi lớn:
– Ba ơi, ba có trong phòng này không ?
Bình nói:
– Hình như không có ai ở đây cả.
– Vậy thì giáo sư Phan đưa bố em đi đâu chứ ?
Bình chiếu đèn pin vô gần chiếc quan tài. Dấu chân in rõ nơi đây. Bình nhìn chiếc quan tài, nói:
– Không lý ba em lại ở trong chiếc quan tài này hay sao ?
Yên run run.
– Chúng ta có thể mở nắp quan tài ra tìm được không hả anh ?
Bình để đèn pin xuống đất nói:
– Vậy thử xem.
Hai người cố đẩy nắp quan tài. Chiếc nắp quan tài xéo qua một bên. Cả hai vội vàng nhào tới rọi đèn pin vô trong quan tài. Tiếng Yến thét lên:
– Trời ơi… ba…ba….
Giáo sư Trọng nằm trong quan tài. Hai mắt nhắm nghiền. Bình cúi xuống ghé tai trên ngực giáo sư Trọng. Chàng nói lớn:
– Tim ba em còn đập.
Yến lấy hai tay lay mạnh thân thể giáo sư Trọng gọi lớn:
– Ba…. Ba tỉnh lại đi ba.
Hai mắt giáo sư Trọng vẫn nhắm nghiền. Thân thể bất động. Bình nói:
– Chúng ta đem ba em ra ngoài quan tài đã.
Yến hấp tấp nói:
– Phải… phải. Hãy khiêng ba em ra ngoài đã.
Hai người hì hụi khiêng giáo sư Trọng ra khỏi quan tài.
Bình nói:
– Có lẽ chúng ta phải đi kêu thêm người cấp cứu cho ba em
Yến ngập ngừng:
– Nhưng để ba em một mình nằm đây đâu có được.
Bình nhìn lên chiếc quan tài, nói:
– Ba em… ba em nằm trong chiếc quan tài này. Vậy… vậy cái xác ướp kia đâu rồi ?
Yến sợ hãi, đưa một tay lên miệng đang há hốc. Hai mắt nhìn nháo nhác. Có tiếng bước chân nặng nhọc vang lên.
Xác ướp từ từ đi vô phòng. Vừa đi hai tay y vừa xé những miếng băng chung quanh người kêu soàn soạt.
Bình và Yến cùng đứng dậy, lui về đằng sau. Xác ướp vẫn tiến tới chậm chạp.
Yến rú lên:
– Cứu mạng…. Cứu mạng.
Yến ôm chặt lấy Bình khi cả hai bị dồn sát vô tường. Chế Liễu hiện ra trước cửa phòng. Yến lại rú lên.
– Chế Liễu…. Chế Liễu… cứu mạng, cứu mạng…
Chế Liễu từ từ dơ bàn tay lên, chỉ về phía Bình và Yến nói:
– Hãy giết chúng đi. Không ai được phép chứng kiến sự đoàn tụ của chị em chúng ta. Với kho tàng này.Với quyền phép của chị em mình. Chúng ta phải khôi phục lại Chiêm Quốc. Ha ha ha ha ha …….
Tiếng cười của Chế Liễu kéo dài ra ghê rợn. Xác ướp vẫn từ từ tiến tới. Bỗng nó vấp phải giáo sư Trọng đang nằm dưới đất và té nhào về phía trước. Bình và Yến nhân cơ hội đó, chạy nhanh ra cửa. Chế Liễu dơ tay chặn lại. Bình nắm lấy nàng cho Yến chui ra ngoài. Chiếc vòng trên tay chàng máng vào sợi giây chuyền trên cổ Chế Liễu. Hai người giằng co. Sợi giây chuyền đứt và chiếc vòng cũng rơi xuống đất cùng với miếng mề đay vỡ tan tành.
Chế Liễu buông Bình ra, nhoài người theo chiếc mề đay. Nàng thét lên:
– Chết….. chết…. Chiếc nề đay này là nơi trú ngụ hằng đêm của ta cả ngàn năm nay. Nó bể rồi thì ta phải chết… A.a.a.a.a.a…..
Thân thể Chế Liễu nhỏ dần, nhỏ dần và biến thành con bò cạp đen tuyền, vội vàng chui xuống lòng đất.
Giáo sư Trọng lồm cồn bò dậy. Ông lấy tay gạt một chân xác ướp còn gác lên mình ông. Bình và Yến nhào tới kéo ông ra.
Giáo sư Phan và mấy người gác mộ cầm súng ào vô phòng. Mọi người mừng rỡ. Một người gác cầm súng ngơ ngác hỏi:
– Cô Chế Liễu đâu rồi ?
Giáo sư Trọng nhìn đống quần áo nằm dưới đất. Từ từ nói:
– Cô ta trốn mất rồi.
Quay qua giáo sư Phan. Giáo sư Trọng nói:
– Cám ơn anh. Nếu không có anh phát giác kịp thời thì hỏng hết rồi.
Trên mặt đất, chiếc vòng sắt trạm hình rồng của Bình và mấy miếng bể nát của mặt mề đay bằng đất nung nằm rải rác. Yến cúi xuống nhặt chiếc vòng lên, âu yếm đeo vào cổ tay người yêu.
Bình moi trong cổ áo. Cầm chiếc mề đay của chàng trên tay. Bỗng con bò cạp đen trong chiếc mề đay cựa quậy. Chàng sợ hãi ném mạnh chiếc mề đay vô vách tường bể nát…..
Có tiếng ai hát bản Hận Đồ Bàn lớn dần, lớn dần bên ngoài…

 

Hết.

Truyện cùng chủ đề