Truyện Sex, truyện người lớn, truyện 18+ hay nhất

Yêu cave – Full

21 tuổi… lại chuyển nhà, đây là lần chuyển nhà thứ 2, lần đầu là năm 10 tuổi, tôi đã mất đi rất nhiều thứ, không bạn bè không người yêu, phải đợi đến ngày để đi học liên thông, xung quanh nhà vắng teo, thỉnh thoảng mới có xe đi qua, ở đây chỉ có trẻ con và người già, bước ra khỏi nhà mà bị người ta soi mói từ đầu đến chân, xe máy có mà không được động vào, ông bà già suốt ngày 1 bài ca bất hủ: ra đường xe cộ tai nạn suốt ngày kia kìa, mà mày lấy xe đi đâu chơi, chơi với đứa nào, mà cũng phải ra đường cũng chẳng biết đi đâu, chiều chiều thỉnh thoảng đi bộ ra hàng nước ngồi cũng bị kêu ra đấy toàn thành phần cờ bạc, mày ra đấy làm gì, ở nhà thích uống nước gì mua về nhà mà uống, mày cẩn thận có ngày bị nó cho nghiện thì khổ đời con ạ.

Ở trong nhà 1 thời gian dài tôi bị xì trét nặng, dường như tôi đang bị tự kỉ thì phải, bố mẹ dường như quan tâm tôi không đúng cách, mấy đứa bạn thân ở quê cũng cấm chơi nốt với 1 lí do chúng nó theo đạo, chơi không hợp đâu con ạ, cái gì cũng cấm, bia rượu thì bảo mày tí tuổi đầu rượu chè cái gì, uống coca thì bảo uống gầy người, những cái gì tôi thích cũng đều bị cấm hết…

Tết đến, được về quê đi chơi, tôi như thoát khỏi cái cuộc sống buồn tẻ vô vị như hiện nay, xõa thôi, ăn chơi nhậu nhẹt đê nào, hết ăn lớp cấp 3 cấp 2, ăn ở làng ăn năm 91 các kiểu, ngày nào cũng say nhưng tỉnh mới dám về nhà, không thì lại ăn hành ngay lập tức. Tôi gặp em vào dịp tết đó, đang nhậu xong thằng bạn nháy mắt hỏi: “Quất không”, đang say lẫn chán, tôi gật đầu cái rụp. Quán số XX, ngồi 1 lúc thì em đến, em không ở quán này mà ở quán khác tới, em nó người nhỏ nhỏ, tóc ngắn chấm vai ép thẳng. Giọng em nó nhỏ nhẹ hiền hiền có cảm giác rất thân thiện:

Lên giường đắp chăn cho đỡ lạnh đã anh.

Tôi vừa nằm lên giường em nó liền vòng tay qua ôm

– Không hiểu sao em thích rúc vào nách lắm, mà em cởi quần luôn nhé.

Em nói với giọng khá bình thản, cũng phải rồi, nghề của em mà, nằm 1 lúc 2 đứa lao vào nhau để thỏa cái đam mê bản năng, của giới tính.

Xong việc, mình hỏi em…

– Số điện thoại em là gì?

– Anh hỏi làm gì vậy?

– Khi nào xuống đây anh alo.

Em nó đứng trước gương soi lưỡng lự chưa nói gì, tôi bèn rút ví đưa cho em 100k.

– Anh làm gì đấy.

– Bo cho em đấy.

Cầm tiền xong em nó lấy điện thoại bảo:

– Anh gọi sang máy của em đi, em mới thay số à.

– Em tên gì?

– Em tên K, anh tên gì vậy?

– Anh tên ***

Về đến nhà mở điện thoại ra thấy có tin nhắn của em: “Anh đã về đến nhà chưa”. Cứ như vậy thỉnh thoảng em lại nhắn tin alo cho tôi, những cuộc nói chuyện diễn ra rất ngắn, đâu có chuyện gì để nói đâu. 1 hôm vừa ở quê lên đang ngủ thì em gọi bảo: “Anh đang ở đâu, ra ra đây ngồi uống rượu với em 1 lúc, em đang ở gần chỗ big C nè.”

– Anh đang say lắm, thôi để cuối tháng nhé.

– Sao anh cho em 1 cái hẹn lâu vậy.

– Lúc đấy anh mới rảnh mà.

– Ừ, hẹn gặp lại anh sau.

Lại vài tuần ở nhà cắm đầu vào laptop tự kỉ, cả người tôi toàn sự mệt mỏi và chán nản, trước đây đã có đến lúc điện thoại tắt cả tháng chả biết làm gì, nhắn tin cho ai gọi điện cho ai, đứa nào cũng còn phải lo chuyện học hành, không thì yêu đương đâu đứa nào còn nhớ đến tôi, bây giờ thỉnh thoảng nhắn với em vài tin trong lòng tôi lại thấy nhẹ nhõm và được an ủi phần nào.

Một buổi sáng em alo hỏi: “anh có tiền không cho em vay 2 triệu 2 tuần sau em trả, thằng em bị tai nạn nên em đang cần tiền”.

Tôi bảo: “anh sinh viên nghèo đâu có tiền đâu em”

Em lại bảo: “nhìn tôi công tử thế mà không có tiền à?”

Nhìn mặt tôi dễ lừa thế sao, tôi quên mất em là cave mà, moi tiền của khách là sở trường của em, sau này em kể tôi biết em có 2 anh trai thôi em là út, đúng như tôi nghĩ lúc đầu em quen tôi chỉ là để tìm cách kiếm tiền. Tôi cứ tưởng sau lần này chắc em mất hút luôn nhưng thỉnh thoảng em vẫn liên lạc cho tôi như trước.

Lại đến valentin, đứa bạn nào cũng có người yêu đi chơi, nhìn bọn nó chuẩn bị quà tặng mà tôi buồn đên phát thèm, đến 1 đứa bạn đi chơi còn chả có, lên sex211.info đọc truyện cho đỡ buồn lại đâm ra nứng cu. Đang nứng thì em gọi điện:

– Bao giờ anh xuống thăm em đây, em nhớ cưng lắm ý.
(đổi sang cưng hồi nào vậy giờ vậy)

Cuối tuần anh xuống.

– Qua đêm nhé.

– Ừ, có gì anh alo.

Và trong lúc buồn và chán có lẽ tôi đã làm 1 việc có lẽ không hẳn sai nhưng lẽ ra không nên làm…

Phần 2

Cuối tuần rủ 2 thằng bạn lên nhà chơi, nhậu xong lại say, mấy thằng lang thang trong big C mua ít đồ về làm quà cho ông bà già, lại nghe bọn nó thao thao bất tuyệt 14/2 chuẩn bị hoa sôcôla và tiền đi nhà nghỉ làm tình mà lại càng chán, ghé qua chỗ PNJ mua cái nhẫn tôi bảo với mấy thằng bạn là mua tặng người yêu, chả hiểu sao lúc đó lại làm thế nữa, có lẽ là để tự an ủi mình. Mấy thẳng bảo chú ở nhà chán vậy thì lên hà nội chơi với anh mấy hôm, nhưng làm gì có chuyện ông bà già cho đi.

Tối hôm đó nhờ thằng bạn ở quê xin phép bố mẹ là qua nhà nó chơi và ngủ lại 1 hôm (thằng bạn này không theo đạo nên bố mẹ tôi không cấm). Tối hôm đó 8h xuống chỗ em, hơi sớm, 12h mới là giờ qua đêm, em nó không có ở quán, đang đi hát với khách. Không biết có bác nào ở đây trả tiền thuê cave đi hát cùng chưa. Em tóc đã nhuộm vàng, có vẻ mập hơn trước, nhìn thấy tôi nằm trong phòng em bảo.

– Nhìn ngon thế, 12h mới qua đêm mà anh, anh chốt cửa vào đi, tí em gọi.

Đợi mãi tới 12h, em vào phòng tay cầm 2 chai c2.

– Em vừa đi hát với thằng khách quen về, từ sáng tới giờ mới đi mỗi 1 cái với thằng khách quen lúc nãy, tối nay không có anh là em đi qua đem với thằng đấy đó.

– Mấy thằng khách của em đai gia nhỉ, tiền thuê 2 đứa em đi hát đã hết 1tr2.

– Bọn nó chơi lô đề ý mà, lúc được lúc không.

Tối hôm đó tôi với em nói chuyện khá lâu, bố em đã mất, em còn 2 anh trai, ngoài ra toàn kể vể thành tích tiêu tiền của em. Tối hôm đó cả đêm không ngủ được, ở đây gió biển với sóng biển ầm ầm thật khó ngủ. Sáng hôm sau dậy mặc áo tôi vô tình nhớ ra trong túi áo vẫn còn chiếc nhẫn mua lúc sáng. Chả để làm gì, thôi tặng em vậy, cầm lấy bàn tay em và từ từ đeo chiếc nhẫn vào.

– Quà valentine tặng em đấy.

Em nó tròn xoe mắt ngắm chiếc nhẫn không rời.

– Sao không không tặng em hôm qua, làm em bất ngờ, em thích lắm.

– Em thích là được rồi, giữ lấy nhé.

Em cúi xuống thơm má tôi 1 cái và bảo.

– Anh là người thứ 4 đấy, em quý ai thì em mới thơm má đó.

Em nó nằm đè lên muốn làm hiệp nữa, nhưng thôi cho anh xin em ơi sáng ra chưa ăn gì. Mặc quần áo chỉnh tề, ra ngoài thanh toán, em đứng tiễn mình ra rồi mới vào phòng. Cả đêm không ngủ được thật là mệt.

Sau ngày hôm đó, hầu như ngày nào em liên lạc với tôi. 1 hôm tầm 11h tối đang nghe nhạc thì em gọi, muộn rồi nên tôi bảo em nhắn tin.

– Anh à, hôm này em được người ta tặng hoa và cả sôcola nữa nè.

– Thích nhỉ, người yêu hả.

– Không, khách thôi anh ạ, mà chiếc nhẫn của anh em thích nhất, đối với em anh quan trọng nhất.

– Hì, mà anh quan trọng sao bằng người yêu của em được.

– Nhưng anh chính là người em yêu mà.

– Hì em đùa anh à.

– Thật mà anh có yêu em không, em không thể tin là em lại yêu anh nhanh như vậy đâu, nếu chỉ là quý thôi thì tặng nhẫn là không bình thường chút nào cả.

Cave ngỏ lời yêu, thật hay đùa vậy trời, chắc là đùa, thôi kệ đi ngủ đã. Sáng hôm sau em nhắn tin từ rất sớm.

– Anh trả lời em đi không yêu cũng không sao mà.

Không muốn em buồn cũng như tôi cũng đang buồn nên lúc đó tôi đã đồng ý. Ừ thì làm người yêu cũng đâu mất gì đâu, mấy ngày là chán ngay ý mà. Nhưng cuộc đời đâu phải ai cũng thể biết hết trước mọi việc, để rồi có ngày tôi đã phải buồn vì 1 em cave…..

Hôm sau đang nằm nghe nhạc thì em alo:

– Anh đang làm gì đấy, nay không đi học hay sao mà nghe được điện thoại của em.

– Anh đang ở nhà nè, nay anh không đi học. (Tôi nói dối em là buổi chiều đi học Tiếng Anh)

– Em đang buồn quá nên gọi điện cho anh nói chuyện 1 lúc, anh à, thật sự yêu 1 người như em có gì tốt chứ, làm sao anh có thể chấp nhận người yêu mình đã quan hệ với bao nhiêu người.

– 1 khi đã yêu anh có thể chấp nhận tất cả.

– Anh cao thượng quá, mà em đi tắm đây, tối em nhắn tin cho a nhá.

– Uk, bibi em.

– Bibi anh.

Thật sự lúc đầu tôi chỉ quý em thôi chứ không có tình cảm nào khác, tôi không muốn làm em buồn và có lẽ tôi cũng cần 1 người nào đó quan tâm tới mình. Cho đến tận bây giờ tôi thật sự cũng không biết là thứ tình cảm mà tôi dành cho em là gì, nhưng kỉ niệm, niềm vui, nỗi buồn, ghen tuông bực tức và những giợt nước mắt đều có cả, tôi không hối hận khi đã quen em nhưng tôi đã sai lầm khi nhận lời làm “người yêu” em.

– Anh ăn cơm chưa, em vừa mum xong nè.

– Anh vừa mơi ăn xong nè, mà hôm nay em có chuyện gì vậy.

– Không có gì đâu anh à, anh đừng lo nhé.

– Em à, thật sự không có ai muốn người yêu làm nghề này đâu nhưng bây giờ anh chưa đi làm, anh chưa nuôi em được nên anh chấp nhận.

– Câu nói này của anh làm em bất ngờ đấy, em chưa hỏi thì anh đã tự nói ra rồi, mọi vướng mắc trong em đã được giải tỏa, em yêu anh nhiều lắm, em sợ mất anh đó anh có biết không?

Tôi không hiểu vì sao mình lại có thể nói được câu này, các bác yêu 1 thật lòng người nào đó mà khi biết người đó không còn trong trắng thì dù chấp nhận nhưng ai cũng có 1 chút thoáng buồn phải không, đằng này em đã qua tay hàng trăm thậm chí hàng nghìn người và vẫn tiếp tục thì liệu tôi nói yêu em như vậy em có tin không, tôi cũng không biết nữa, đâu có thể chỉ vì 1 chiếc nhẫn mà em có thể yêu nhanh như thế được, nhưng thôi kệ, bởi vì thực sự tôi cũng có yêu em đâu.

Vậy là tôi chính thức làm “người yêu” của em như vậy đó, có lẽ 2 trái tim của cả tôi lẫn em đều thiếu thốn tình cảm và chúng đang tìm cách để vùi lấp những khoảng trống đó.

Bình mình của em bắt đầu vào lúc 10h hoặc muộn hơn, cuộc sống của em rất đơn giản, gội đầu thì ra quán, cơm không phải nấu, quần áo không phải giặt, phòng không phải dọn, tất cả đều đã có người giúp việc làm, cave cả bãi này đều thế. 1 lần tàu nhanh em được 50k qua đêm được 200 cộng thêm tiền bo nên bình thường ít nhất 1 ngày em cũng được 500k nhiều thì 1 triệu, cave ở quê thì chỉ được thế thôi nhưng so với người dân ở đây thì đó là 1 con số không hề nhỏ.

– Anh ơi, cuối tuần này xuống với em nhé.

– Ừ, anh biết rùi.

– Em ơi hôm nay anh không xuống được rồi, em có giận anh không?

– Em không giận anh đâu, em chỉ buồn thôi, anh có biết em cứ đợi đến cuối tuần để gặp anh không, đừng làm em đợi lâu nữa anh nhé.

– Ừ, tuần sau nhất định anh sẽ xuống gặp em.

2 tuần kể từ ngày là “người yêu” tôi và em mới gặp nhau, em đang nằm trong nghe nhạc, biết nói gì với em bây giờ

– Anh đi tắm lúc nhé, vừa đi xe người bẩn quá à.

– Có cần em giúp không?

– Thôi anh tự túc là được rồi.

Vừa vào nhà tắm xả nước thì bà chủ em ở ngoài gọi vào: “K ơi, nhà 58”

– Em đi khách đây, anh ở đây nhé.

Im lặng mấy giây, phải rồi… em là cave mà, tôi chỉ biết ừ 1 tiếng.

Nắm trong phòng 1 lúc em về :

– Ra ngoài này nói chuyện với u đi anh, ở trong phòng buồn lắm.

Nói là làm em kéo tay tôi ra ngoài, phòng có bà chủ và 2 bé nữa, không biết em nói gì với mọi người không mà tôi ra ngoài cái bị soi từ đầu đến chân, 1 bé quay sang nói với em

– K ơi, đây à?

Em không nói gì chỉ gật đầu, ngồi 1 lúc tôi bèn quay trở vào phòng nằm, em cứ thỉnh thoảng vào với tôi 1 lúc rồi lại bị gọi ra ngoài. Đợi mãi cuối cùng cũng đã đến giờ qua đêm, em bước vào mắt đỏ hoe vài giọt nước mắt đã tuôn ra lăn dài trên má.

– Em sao vậy?

– Em vừa bị bà chủ nói mấy câu à, tại vào với anh nhiều quá, em phải tìm cách thoát ra khỏi đây thôi, anh ơi cứu em thoát khỏi nơi này đi.

Tôi không biết nói gì, chỉ có thể quàng tay sang ôm em, cứu em ư, tôi lấy gì để cứu em đây, em nói thật hay đang đóng kịch dể lừa tôi. Đời mà không tin ai được, nhất là 1 người như em lại càng không, đâu ai biết được em nhận lời yêu tôi vì thứ gì đâu

Em cầm lấy điện thoại tôi và tra danh bạ, sao anh lưu em mỗi là “K” thôi vậy, chả có gì đặc biệt cả, người yêu mà thế à, em lưu số anh là mylove nè. Em quay ra giận dỗi tôi chỉ vì tôi lưu số em như bao người khác.

– Đi ngủ thôi anh, nay em mệt lắm, em cấm vận cả đêm nay không làm gì.

WTF, bắt 1 thằng con trai nằm cạnh gái mà không cho làm gì khác nào tra tấn nhau. Và thế là cả đêm tôi bị hành thật, không ngủ nổi, sáng dậy em quan hệ với tôi như kiểu có lệ vậy, tôi không thể trách em, em bảo mệt chẳng lẽ tôi lại ép em, hay mình bị lừa nhỉ?

– Anh ơi đi ăn sáng đi.

– Uk, đi ăn phở hay ăn gì đây?

– Anh có ăn được đồ biển không?

– Dân ở đây mà không ăn được đồ biển em hỏi lạ quá.

– Đi ăn đồ biển nhé.

– Sáng kiếm gì ăn nhẹ nhẹ thôi em ơi.

– Nhưng em thích đồ biển hơn.

Cuối cùng 2 đứa vào ăn đồ biển, trong suốt bữa ăn tôi và em cưới nói vui vẻ, em bóc tôm và dút cho tôi ăn, rất tình cảm, lâu lắm rồi tôi mới có cảm giác thoải mái như thế này, trong lòng thấy khá vui và nhẹ nhõm. Thanh toán xong em đưa điện thoại cho tôi đọc tin nhắn:

– Anh còn tiền không để em về quán lấy.

– Anh vẫn còn mà,.

– Đưa ví em kiểm tra.

Lúc đấy tôi thấy mình thật ngốc, sao không thử để em về lấy xem thế nào, âu cũng là 1 cái dại, lúc đó trong ví còn hơn 1 triệu.

– Em giữ nhé chỉ để cho anh tiền xe về thôi không anh lại đem đi uống bia hết

WTF, có dấu hiệu đào mỏ lừa tiền, không được đâu cưng à, không dễ thế đâu.

– Tiền để hôm nào gặp nhau mình đi chơi đó, em cầm rồi mai lại tiêu thôi.

– Em tin anh.

Có mùi khét rồi đây, em nó chắc định chăn gà mình thật….

– Anh à, hôm nay em vui lắm, ước gì ngày nào mình cũng ở bên nhau như vậy nhỉ, à mà mùng 10 âm tháng này em về nhà nè, em lên gặp anh nhém.

– Ừ, em định đi bằng gì lên.

– Em đi xe bus hoặc taxi anh ạ.

– Em lên đến nơi thì alo anh ra đón nhé.

– Thôi không cần đâu, em đi taxi vào chỗ anh cũng được.

– Em đến rồi nè anh ra đi

– Ừ, anh ra luôn đó.

– Em mới nhuộm tóc lại tóc đen nè, được không em, em thích giống anh

– Ừ, xinh hơn đó, hehe, sáng tới giờ em ăn gì chưa, mình đi ăn gì nhé.

– Em kiếm chỗ nào gội đầu đã anh nhé, sáng nay em đi vội quá chưa kịp gội đầu.

– Ừ, mà phải đi vào trong phố chứ ngoài này không có chỗ nào gội đầu đâu em.

– Anh đưa ví em xem nào

Ma xui quỷ khiến thế nào mà lúc đấy tôi lại đưa cho em nữa, chả biết lúc đấy đang nghĩ cái gì nữa, thật là dại.

– Em tịch thu hết không anh lại đem đi tiêu lung tung.

Oạch, đúng là em này hám tiền rồi, lúc đấy trong ví còn hơn 1tr5, đúng là ngu quá mà.

Buổi sáng ở đây hầu như quán gội đầu nào phải đợi, thế là tôi với em xuống xe đi bộ, mãi rồi cũng tìm được nơi cần đến,

– Đi ăn nhé em.

– Ừ, anh gọi xe đi.

– Anh hay ăn ở quán này không.

– Thỉnh thoảng anh mới vào đây cùng mấy đứa bạn thôi.

– Anh ngồi đây đợi em nhé tí nhé.

Em ra ngoài nói nhỏ với mấy em nhân viên nhưng tôi ở bên trong vẫn có thể nghe được

– Chị đi mua hộ em đi, tí em gửi tiền, mà người đi cùng em có hay vào đây không, đi với bạn ạ, không có con gái chứ chị.

1 lát sau bà chị nhân viên vào đưa cho em 1 cái túi màu đen, kotex chắc rồi, mà phải thôi em đến ngày không làm được thì mới lên đây với tôi chứ, có gì mà phải ngạc nhiên đến vậy nhỉ.

Phần 3

– Em ăn no chưa.

– Em no lắm rồi không ăn được nữa anh ạ.

– Em ơi giờ vào big C nhé, anh mua cho mẹ anh mấy cái bánh mì với hoa quả, tiện thể mua quà mang về cho mẹ em luôn.

– Thôi để em về gần nhà rồi mua quà cho mẹ cũng được.

Mua đồ xong em rủ tôi đi hát, quán “Hát cho nhau nghe”, hò hét 1 hồi 2 đứa về nhà nghỉ, em bảo:

– Anh ở nằm ở đây đợi em nhé, em đi gặp bạn 1 lúc rồi em về

– (WTF, cái gì thế này nóng trong người rồi)Em đi lâu không?

– Em đi nửa tiếng thôi.

Bực mình lắm rồi đấy, đi gặp zai chắc rồi nên không cho tôi đi cùng, thôi kệ nó, đi để xem trò đời nó thế nào. Mở cửa phòng tôi nằm vật xuống giường ngủ 1 giấc đã, lúc này ở quán hát tôi uống khá nhiều nên giờ hơi mệt. Nửa tiếng sau chưa thấy em đâu tôi với tay lấy điện thoại:

– Em về chưa.

Thằng bạn em giờ đang say quá, em chưa về được.

– (Điên tiết lắm rồi nó đùa mình à) Ừ, thế em cứ ở đấy đi bao giờ về cũng được.

Tút… tút…

– Em trêu anh đấy, em đang về nè.

Em vừa mở cửa phòng vào tôi liền kéo em xuống giường:

– Người anh toàn mùi bia ghê quá à, mà hôm nay em đến ngày không quan hệ được đâu anh à.

Tôi không nói gì chỉ nhắm mắt lim dim ngủ. Em ngồi cạnh vừa nhìn vừa lấy tay vuốt nhẹ lên má tôi.

– Anh à dậy đi mình đi ăn gì đã nhé.

– Mới 5h mà ăn gì đây em.

– Đi ăn bánh cuốn nhé.

– Em thích là được.

– Mà tí nữa anh về nhà nhé, em tối này phải đi sinh nhật con bạn.

– Ừ, đi sinh nhật hay đi chơi ở đâu thế em.

– Em về nhà mà, không tin anh lấy số của anh lái xe mà hỏi.

– Anh ơi giờ ra bờ hồ đi dạo 1 lúc nhé.

– Ừ.

Nhìn gương mặt vô cảm của tôi, em hỏi:

– Sao anh buồn vậy, đi với em mà anh không vui hay anh không còn yêu em nữa?

– Anh vẫn bình thường mà.

Bình thường sao được khi vừa hôm qua em còn hứa hẹn là đi chơi 1 ngày 1 đêm để rồi bây giờ khi tiêu hết tiền rồi thì em lại bảo tôi về nhà, thôi coi như là đi chơi hàng cao cấp đi, tiếc làm gì, coi như mất tiền ngu 1 lần đi.

– Em về đi không muộn, mẹ anh đang dở tay chưa xuống mở cửa ngay được.

– Anh phải vào nhà em mới yên tâm được à.

Gặp phải con hàng định lừa tiền mình rồi, lần sau cho chừa không để tiền ngu nữa, cave nó chỉ yêu tiền thôi. Tối hôm đó sms gọi cả chục cuộc không thấy em nó bắt máy. Thôi kệ.

– Anh ơi anh dậy chưa, hôm qua em đi sinh nhật đứa bạn say quá giờ mới tỉnh à (Lừa trẻ con hả)

– Anh dậy rồi.

– Em đi ăn sáng đã nhé.

– Ừ.

Nghe trong tiếng điện thoại tôi nghe loáng thoáng có tiếng người trả phòng, về nhà không về mà lại ở nhà nghỉ, chắc gì đã về quê, có khi vẫn đang ở NĐ. Cave mà ngủ nhà nghỉ có gì lạ đâu mà tôi thắc mắc nhỉ. Kệ mẹ nó đi mà, suy nghĩ về 1 con cave, tôi dạo này ở trong nhà nhiều quá đúng là đầu óc không bình thường nữa rồi.

– Anh ơi, mai em lại về dưới kia, em qua anh đưa cho em ít tiền nhé.

– Nhưng mà anh không còn nữa, anh sinh viên nghèo mà, yêu anh khổ quá phải không?

– Em yêu anh chứ đâu cần tiền của anh, anh nói thế làm em buồn lắm đó, con bạn em nó đang cần tiền mà em không giúp được gì?

– (Không nghe cave kể chuyện không nghe kẻ nghiện trình bày, chuẩn bài cmnr)Anh muốn giúp em lắm nhưng thực sự anh không còn tiền, mà mai em có qua không?

– Thôi, để ngày kia rồi em qua anh ạ.

– Anh ơi chiều này em qua mình đi chơi tiếp nhé.

– Nhưng anh hết tiền mất rồi.

– Em vẫn còn tiền mà, chiều nay em qua chỗ con bạn lấy, nó vay tiền em mà.

– Ừ, thế bao giờ qua alo anh nhé.

– Anh ơi em không lấy được tiền rồi, em gặp anh 1 lúc rồi em về dưới kia thôi.

Biết ngay mà, kệ đi, xem em giở trò gì nữa nào. Tầm 10h tôi ngồi ở hàng nước gần nhà đợi em, em lóc cóc đi bộ, em lại quen với 1 tên đang ngồi trong quán nước chứ, cave mà quen thì có gì lạ đâu nhưng nhọ cho tôi rồi, đi với cave.

– Anh à tí em đi gặp thằng khách lấy ít tiền nhé.

– (Đkm con lợn gào thét).

– Em đi 1 lúc thôi xong em về.

Trên đường đi hễ có anh nào Sh đi qua là em nhìn chằm chằm, đúng là cái loại hám tiền, cave vẫn chỉ là cave mà thôi. Ngồi ở đài phun nước 1 lúc thì em có điện thoại, chắc thằng khách kia gọi.

– Em đang ở gần chỗ big C nè, em đang ngồi với bạn ở chỗ đài phun nước chỗ vòng tròn ý.

– Thằng khách nó rủ em đi ăn xong đưa em ít tiền anh ạ.

– Khách em tầm bao nhiêu tuôi ?

– Tầm ngoài 30 anh ạ.

– Giàu nhỉ.

– Thì tầm đấy người ta mới có tiền đi “chơi’ gái chứ, sinh viên như anh đâu có tiền.

Ngồi được 1 lúc thì thằng khách của em đi taxi đến đến, gọi là thằng nhưng bằng tuổi chú cả 2 đứa. Khách em da ngăm đen, nói giọng khan khan:

– Rủ bạn đi ăn luôn đi em.

– Thôi bạn em còn phải về đi học anh ạ.

Tôi chỉ lặng lặng bước về nhà, chiếc xe Mai Linh cũng từ từ lăn bánh, cảm giác của tôi lúc đấy không phải biết nói thế nào nữa, hụt hẫng thất vọng hay tức giận. Về phòng mở laptop lên đọc truyện một lát, rồi bắt đầu gõ những dòng đầu tiên của câu chuyện.

Phần 4

– Anh ơi, anh có đi học không.

– Anh không.

– Thằng khách vừa cho em 500 nè.

– Ừ.

– Em đang qua Phủ Lý có tí việc, anh ra Big C đợi em đi, em sắp về đến nơi rồi nè.

Tôi với em đi bộ về chỗ vừa ngồi lúc nãy, tôi im lặng không biết phải nói gì.

– Thằng khách dẫn em đi ăn xong còn cho tiền em nữa, người ta tốt anh nhỉ.

– Ừ…

Đi được 1 lúc 2 đứa ghé vào ghế đá ngồi, Em đặt tay lên đùi tôi ai ngờ bên trong túi quần lúc đó lại có tiền, còn 200k.

– Cái gì đây, sao anh bảo không còn tiền, em tịch thu nhé (Fuck you)

– Tiền anh mới xin lúc nãy để mua thẻ điện thoại đó. (Không ăn được tiền của anh nữa đâu em)

– Thế gọi taxi đi, em mua luôn cho anh xong rồi mình vào big C anh nhé.

– Okie.

– Hôm nọ anh mua nhẫn ở chỗ nào?

– Pnj chỗ góc kia kìa em.

– Chị ơi nhẫn đôi này mua 1 chiếc được không, anh à thử xem có vừa tay không?

– Cái này bao nhiêu vậy?

– 450k em ạ.

– Đắt thế, thôi đi anh ơi.

Trước kia lúc tôi tặng nhẫn cho em em hứa hẹn là bao giờ lên dẫn anh đi mua nhẫn, em nhắc đi nhắc lại mà cuối cùng sau 3 tháng tôi cũng chẳng thấy nhấn đâu. Em quên hay lời hứa của cave không bao giờ có giá trị.

– Giờ em đưa anh về rồi em về dưới kia nhé!

– Ừ, em đi xe bus hay taxi.

– Giờ đi taxi về gần nhà anh rồi em về dưới kia luôn, xa anh em buồn lắm.

– Bao giờ rảnh anh lại xuống với em, không lâu đâu.

– Anh xuống với em nhanh nhé, em nhớ anh lắm đó.

– Ừ, bibi em.

Bước vào nhà lòng tự nhủ không bao giờ có lần thứ 2, chấm dứt tại đây là được rồi nhưng người tính không bằng trời tính, tôi và em vẫn tiếp tục qua cho đến tận bây giờ.

Phần 5

Sau ngày hôm đó tôi và em vẫn sms đều đặn hàng ngày cho nhau, tôi vẫn còn phải ở nhà tự kỉ dài dài nên tôi vẫn cần 1 người để nói chuyện tâm sự.

Những lần em đi khách em đều nói là em đang bận hoặc có việc rồi, khi đó đối với tôi đó là chuyện hết sức bình thường, nghề của em mà. Em nói quá khứ của em làm sẽ tôi buồn lắm, em không muốn cho tôi biết em chỉ nói không có trò gì mà em chưa chơi. Tôi cũng không quan tâm nhiều lắm, em đã làm đến cái nghề này rồi thì những trò kia có đáng là gì chứ. Em được mẹ cưng chiều lắm, ở nhà hầu như chả phải động tay chân vào việc gì cả, tôi cũng chẳng hỏi vì sao em lại làm nghề này, dĩ nhiên rồi kiểu gì em cũng hợp lí hóa lí do của mình 1 cách chính đáng và thuyết phục tôi em làm thế là có lí do nỗi khổ tâm riêng.

– Anh à, mấy hôm nữa là mùng 8/3 đó, anh xuống với em được không?

– Anh không dám chắc nữa, nếu xuống được anh xuống.

– Anh cố gắng nhé, hôm đó em chỉ muốn được ở cạnh anh thôi.

8/3

– Tối nay anh không xuống rồi em à.

– Không sao đâu, nhưng mà em nhớ anh lắm.

Kệ em, không nhắn tin nữa, nhậu với thằng bạn đã, đúng là bia rượu nhập vào cuồng dâm trỗi dậy. Tôi ghé tai nói với thằng bạn:

– Ê, uống ít thôi tí cho anh xuống Quất nhé.

– Oke con dê đi, chú cứ yên tâm vào tay lái của anh.

Lôi điện thoại ra xem tình hình thế nào, oài, toàn là tin nhắn của em:

– Anh ơi, anh đâu rồi

– Anh ơi…

Kệ em nó, giờ xuống là được. Nhậu nhẹt xong xuôi tôi với thằng bạn thẳng tiến xuống Quất Lâm tự, à quên mất tôi với em vẫn còn là người yêu cơ mà chẳng lẽ xuống tay không.

– Này dừng anh mua bông hoa tặng em hàng ruột.

Làm bông hoa 10k gọi là cho có vậy. 8/3 mà trời vẫn còn lạnh quá, đi xuống biển mà gió tạt vào mặt lạnh buốt. Phù cuối cùng cũng đến nơi, em đang nằm ngửa ở ghế, cả quán có mỗi em và bà chủ còn lại đi đâu hết.

– Dậy nhận hoa đi này K ơi

Em mắt nhắm mắt mở lồm cồm bò dậy vào phòng ngủ tiếp mà tay quệt rơi cả điện thoại xuống đất rồi nhặt lên mà không để ý thấy là tôi ngồi cạnh đấy.

Đi vào phòng vòng tay qua ôm em đặt bông hoa trước mặt, em lặng thinh ngắm nhìn bông hoa 1 lúc rồi em hỏi:

– Sao anh bảo không xuống cơ mà?

– Anh muốn làm em bất ngờ.

Em không nói gì chỉ mỉm cười. Tối hôm đó em lao vào tôi 1 cách nhiệt tình và nóng bỏng, khác hẳn với những lần trước, cả đêm em ôm tôi thật chặt như tôi sắp biến đi đâu mất.

– Hôm nay em thật lạ.

– Em lạ gì nào, em yêu anh chứ bộ, anh không thích sao, ghét.

– Anh ơi 1 tuần rồi mà bông hoa vẫn còn tươi nè, đẹp lắm anh ạ.

– Anh mua lúc đang say đó, lấy bừa đi chả biết có đẹp không nữa, hì.

– Khách của em vào phòng ai cũng khen người yêu em có con mắt thẩm mỹ hì, thỉnh thoảng em lại ngắm bông hoa và ngửi hương thơm của nó nữa chứ, hì, em yêu anh nhiều lắm…

Sau hôm đó hình như em đã bắt đầu có những tình cảm thực sự dành cho tôi, mở mắt dậy là em sms, em gọi điện liên tục khi rảnh rỗi, kể cả khi đồng hồ đã điểm 12h, em kể cho tôi những chuyện không có đầu không có đuôi mà nhiều khi tôi cũng phải nực cười. Em như thế tôi cũng thấy vui hơn, nhưng chính những tình cảm đó đã bắt đầu rất nhiều chuyện buồn sau này…

Tôi bị làm sao thế này, cả tối không ngủ được, tại sao bây giờ cứ nghĩ đến cảnh em ở dưới đó và công việc đó tôi lại thấy trong lòng có cảm giác khó chịu nhỉ, 1 ngày mà chưa thấy em nhắn tin hay gọi điện là tôi lại cảm thấy bực bội. Nếu cứ tiếp tục thế này tôi sẽ yêu em thật mất, không được hoàn toàn không thể được:

Sms to K.

– Em à, mình chia tay nhé.

Em không nhắn tin mà gọi lại ngay tức thì, mặc cho tiếng chuông cứ reo lên từng hồi tôi không muốn nghe thấy giọng em ít nhất là trong lúc này. Sao tự nhiên lại hụt hẫng thế này, tôi đang buồn ư

1 new message:

– Tại sạo anh lai làm như thế, anh đã hứa với em như thế nào mà lại bỏ em mà đi vậy, anh có biết là em đang khóc không?

– Em có biết là càng yêu em anh càng thấy đau khổ không, cứ nghĩ đến công việc hiện giờ của em mà anh không thể chịu đựng nổi, đừng ở dưới đó nữa nghe lời anh, về nhà với mẹ đi.

– Có phải nếu em không ở đấy nữa thì anh sẽ tiếp tục yêu em chứ.

– Đúng vậy.

– Anh à cho em 1 tháng nữa đi được không, bây giờ em chưa thể về nhà được.

– Em cần tiền để làm gì.

– Không phải chỉ vì tiền mà còn lí do khác quan trọng hơn anh ạ, anh đừng bỏ rơi em lúc anh nhé.

Dừng lại hay tiếp tục, 1 tháng không phải là thời gian quá lâu, suốt thời gian qua em đã quan tâm tới tôi rất nhiều, bỏ rơi em lúc này, tôi thật sự không nỡ, phải chăng tôi đã quá mềm lòng, lẽ ra phải dứt khoát ngay lúc đó…

– Uk, anh đồng ý hết tháng em phải về đó nhé, mà anh đi ngủ đây, muộn rùi, em cũng ngủ đi, bibi em.

– Em biết ùi, bibi anh yêu.

Đêm đó tôi có giấc mơ đầu tiền về em, tôi và em đang ở dưới biển :

– Anh. à em với bạn đi ra đây lúc nhé, nhớ đợi em đó nha.

Tôi cứ ở đó đợi mãi đợi mãi, tôi lang thang đi tìm em và cuối cùng tôi nghe được tin em chết.

Phần 6

Giật mình tỉnh giấc trong đêm, mồ hôi chảy tong tong, tôi đang sợ ư.

Tiếng nhạc chuông đánh thức tôi khỏi giấc ngủ, là em gọi:

– Anh anh nghe nè.

– Hôm qua anh làm sao thế anh làm em sợ quá à, lần sau anh đừng làm thế nữa nhé.

– Ừ, nếu như em giữ đúng lời hứa của mình, mà từ giờ đến hết tháng còn có 19 ngày nữa thôi đó.

– Cái gì, không kịp đâu anh ạ, anh cho em 2 tháng đi.

– Sao giờ lại là 2 tháng vậy em.

– Tại hôm qua anh làm em sợ quá nên em phải nói thế à, 2 tháng anh mới xong việc ở đây được, đi anh nhé.

Im lặng 5s

– Nếu đến lúc đó em vẫn còn tiếp tục thì anh sẽ không ở bên em nữa đâu.

– Nếu như em không thực hiện được lời hứa của mình thì em cũng không còn tư cách gì để níu giữ anh nữa

Hai tháng sau…

Từ ngày đó tới bây giờ đã hơn 2 tháng rồi, liệu lời hứa của cave thể tin được hay không?

– Anh à, đợt này có con bạn đến ở chung với em đó.

– Bạn em á, xinh không, quê ở đâu vậy, mà xuống ngủ ở chỗ em bà chủ không nói gì sao.

– Bạn em cũng làm nghề như em này, nó ở Thanh Hóa, trước nó đi làm 1 năm xong nghỉ giờ nó lại đi làm tiếp.

– Ở quán của em luôn hả?

– Nó ở cùng phòng với em luôn, người nó bé tẹo 1 mẩu ý, em với nó cãi nhau suốt ngày, vui lắm anh ạ.

Con bé ấy xuất hiện thật sự làm tôi khó chịu, cứ mỗi lần tôi với em nói chuyện điện thoại là lại thấy giọng nó oang oang như kiểu phá đám vậy, cái giọng nó nghe trong điện thoại điệu phải nói là điệu chảy nước, hôm nào phải xuống trêu cho bõ ghét mới được.

– Anh à cuối tuần này xuống đi, con bạn em nó muốn xem mặt anh.

– Ngốc, anh có đẹp trai đâu mà xem mặt.

– Em không cần biêt, trong mắt em anh đẹp nhất.

– Em biết nịnh từ bao giờ thế?

– Em nói thật chứ bộ.

Cuối tuần có mặt ở quê tiện thể ghé vào nhà thằng bạn ăn cơm, mỗi thằng làm 5 6 lon ken thì ông già hắn lôi trong tủ ra mấy chai rượu, thế là mỗi loại làm thêm 2 chén mắt trâu. Kết quả là bị say, lúc tỉnh thì tôi đang nằm ở phòng cạnh con bạn của em, con nhỏ bé tẹo cao tầm 1m5, người đen thui, cái nhẫn tôi tặng em thì lại nằm trên tay, tiền trong túi lúc đi còn 700 sao giờ còn có 150k vậy nhỉ, tiền qua đêm chỉ 400k mà mình có tiêu cái gì đâu nhỉ. À đúng rồi là em tháo nhẫn ra trả lại nhưng vì sao tôi lại không nhớ. Bao nhiêu trò nghĩ ra để trêu con nhỏ bạn em tan biến hết.

Em bước vào phòng, mặt nhìn tôi lạnh băng.

– Sao em lại đưa nhẫn cho anh.

– Em không muốn đeo nữa.

– Sao lại thế?

– Em không muốn nữa thế thôi.

Tôi không nói gì im lặng lấy cái áo khoác treo trên móc mặc vào đi ra ngoài.

– Anh đi đâu đấy.

– Anh đi người khác, em không cần anh nữa thì thôi, anh cần người nào yêu mình thật sự chứ không chỉ là cái mác người yêu. (tự nhiên chém như thật)

– Anh đứng lại, ai cho đi mà đi.

– Lúc nãy anh say chả nhớ gì cả, anh đã làm gì vậy em.

– Em không muốn nói đâu, mà ra ăn đêm đi anh.

Buổi tối thi thoảng lại có 1 xe bán đồ ăn đi dọc khắp bãi biển thường là cháo gà hoặc cháo ngao.

– Anh ăn cháo nhé.

– Uk, gì cũng được em à.

Lúc tối toàn uống chả ăn mấy nên giờ đói hoa cả mặt, chiến cái đã còn lấy sức chứ.

– Anh không đút cho em à.

– Anh quên, hì đây cho em.

– Anh miếng này nhiều thịt nè, há miệng to ra nào.

Bà chủ quán ngồi ở bàn đối diện cứ nhìn chằm chằm 2 đứa đút cho nhau ăn, cũng phải thôi ai mà tin được 1 người khách và 1 em hàng lại có thể thân thiết như thế này, ăn xong thì đồng hồ vừa điểm con số 12 vừa khít đến giờ qua đêm.

– Anh à, lúc nãy anh làm em giận lắm đó.

– Anh không nhớ nữa, lần đầu tiên say mà anh không nhớ gì đó.

– Lúc em đi khách về thì anh đang ngồi cười nói với con bạn em, lại còn không mặc áo nữa chứ, bảo anh mặc vào thì anh không nghe, em tức lắm nên trả lại nhẫn cho anh đó.

– Hix, thật á, anh không nhớ.

– Lúc anh ra khỏi phòng còn nói câu gì anh nhớ không, nói câu đấy mà em đau tận trong tim luôn, lần sau anh uống ít thôi nhé, anh cứ thế này em buồn lắm.

– Ừ, anh hứa anh sẽ không làm buồn nữa.

Em quàng tay sang ôm tôi thật chặt, cuộc mây mưa lại bắt đầu. Phòng lạ nên tôi hầu như tôi thức trắng cả đêm, cả đêm nằm cạnh dĩ nhiên là bản năng của thằng con trai lại trỗi dậy lần nào cũng vậy tôi ngỏ ý muốn… tiếp thì em không đồng ý, em bảo mệt lắm để em ngủ. Em chưa bao giờ chiều tôi 1 lần nào cả, lần nào cũng bị từ chối, đối với khách thì người ta muốn bao nhiêu cũng được. Nhiều lúc tôi tỏ khá khó chịu nhưng người ta là khách người ta trả tiền để…. còn tôi là người yêu em, tôi đòi hỏi khác nào xuống với em chỉ để….. mặc dù tôi vẫn phải trả tiền.

– Em à, tí a mượn 100k tiền đi xe về nhé.

Em đưa tôi 200, tôi trả lại em 100k thì em bảo tôi cầm cả lấy. Hôn nhẹ lên má em 1 cái tôi ra ngoài gọi taxi về :

– Chị ơi cho em 1 xe đến nhà XX.

– Em ra đây làm gì, vào trong ngủ đi không mệt.

– Em tiễn anh về mà.

– Xe đến rồi, em vào đi.

Ngồi lên xe mà 2 mắt cứ nhắm tịt lại như không muốn mở ra nữa, từ đằng xa em vẫn đứng đó dõi theo chiếc xe đang xa dần xa dần.

Phần 7

Thời gian cứ chậm rãi trôi qua, em càng ngày càng quan trọng với tôi hơn, còn tôi đới với em thì sao, tôi không dám chắc có lẽ em cũng thế, em bắt đầu cấm đoán tôi đủ điều, nào là bắt đi ngủ sớm, không cho bia rượu, game cũng cấm, cứ mỗi lần ở cạnh là em kiếm tra xem tôi có mùi thuốc lá không, nhiều khi tôi cũng đến bực mình.

– Em cứ làm như anh là trẻ con không biết gì vậy, anh tự biết điều gì tốt cho mình mà.

– Tại em quan tâm anh chứ bộ, lần sau kệ anh, không thèm nói luôn.

– Anh ơi dậy chưa, em đang chuẩn bị về nhà nè, em đang lên với anh đó.

– Em đi gì lên đấy.

– Em đi taxi anh ạ, em sắp đến rồi anh ra ngoài đi.

Em đi cùng với mấy thằng khách, nhìn thấy cảnh này tôi thực sự thấy khó chịu trong người. Mày có bị điên không hả X, em là cave cơ mà, đã ngủ với hàng trăm hàng nghìn người, đi chung thế này có đáng là gì đâu, sao mày phải bực tức cơ chứ. Dù biết thế nhưng tôi thật sự không thể thoải mái nổi, tôi không thể cười nổi với em dù chỉ là 1 lần.

– Sáng em ăn gì chưa?

– Em chưa.

– Kiếm chỗ nào ăn sáng đã nhé, anh ơi cho em ra chỗ nhà thờ.

Quán bún ở chỗ này có lẽ là ngon nhất, lúc nào cũng đông hầu như chật kín chỗ, không hiểu tôi và em có gì đặc biệt mà người ta cứ nhìn. Kệ thôi, bơ đi mà sống

– Bác ơi cho cháu 2 bún thập cẩm.

Thấy em chỉ ăn vài miếng rồi thôi tôi hỏi:

– Em không thích ăn à?

– Nhiều dầu mỡ quá em không ăn được anh à.

– Thế sao lúc nãy lại không nói.

– Anh thích là được, em nhìn anh ăn là đủ no rồi.

– Dở hơi, đói lăn ra đấy đừng kêu, đi ăn cái khác, cô ơi cháu thanh toán.

– Để em trả cho.

– Giờ em thích ăn gì nào.

– Mình đi ăn bánh đa cá rô nhé.

– Em ăn gì anh ăn nấy, anh dễ nuôi hơn em nhiều.

– Dám trêu em à, đánh cho 1 trận bi giờ.

Dù trước mặt vẫn nói chuyện trêu đùa với em nhưng cứ nghĩ đến cảnh em đi với mấy thằng khách lúc nãy là tôi không thể vui nổi, nhìn em ăn ngon lành mà tôi không buồn nhấc đũa chỉ ăn mấy miếng gọi là có nổi, cục tức chặn họng rồi thì nuốt sao trôi chứ.

– Giờ ra chỗ Big C để em bắt xe về nhà anh nhá, muộn rùi, mai em lại qua với anh

– Có xe rồi anh ơi, giờ về em lại nhớ anh lắm đó, quay mặt lại đây em yêu cái nào.

Em quay mặt sang định hôn lên má tôi nhưng tôi vội lùi người tránh né. Tôi giận em vì em đi với người khác lên đây chứ không phải đi 1 mình, cảm giác bực tức mà không thể nói ra hay trách móc vì em lên với tôi cơ mà, Tôi đang ích kỉ hay là đang ghen đây.

– Anh làm cái gì đấy vậy.

– Xe kia kìa lên đi người ta thấy cười cho giờ.

– Em hôn người yêu em chứ có hôn ai đâu mà ngại, không thèm nữa, em về đây.

– Về nhà nhớ nhắn tin cho anh.

1 chút buồn 1 chút giận 1 chút ghen, cảm giác này phải gọi là gì đây, tôi đang yêu em sao…

Em lên xe được khoảng 1 tiếng thì tôi nhận được tin nhắn của em.

– Em về đến nhà rùi nè.

– Có mệt không hả em.

– Em đi quen rồi anh à, mà ở với người yêu mà anh buồn như vậy sao?

– Không, tại hôm nay anh mệt thôi à.

– Con bạn em nó rủ em vào Vinh gặp người yêu nó, em về xin mẹ mà mẹ không cho đi, chán quá anh à.

– 2 đứa con gái mà cũng dám đi vào tận đấy vào đấy cơ à, anh là mẹ em anh cũng không đồng ý.

– Em buồn lắm, tại em hứa vào nó rồi.

– Anh cũng không đồng ý cho em vào đấy đâu, em mà vào đấy là anh chia tay em luôn.

– Em có đi nữa đâu, mà mai em lại qua chỗ anh đó, em đến Big C rồi anh ra đón em nhé.

– Em đến nơi rồi gọi anh, anh đi taxi ra đón, mà mai em ở với anh 1 ngày trọn vẹn được không?

– Mai em sẽ ở với anh 1 ngày trọn vẹn.

– Em hứa đi.

– Em hứa mà.

– Anh yêu ơi, dậy chưa, anh ra đón em đi.

– Em bắt taxi vào đây, anh trả tiền cho ở ngoài đấy nhiều xe lắm giờ anh gọi phải đợi 1 lúc à.

– Em không ở chỗ Big C anh à, chỗ này không gọi được taxi anh ơi, anh đón em đi.

– Đợi anh tý.

Đi hơn 10 cây số mới đến nơi, là nhà nghỉ, em làm gì ở đây nhỉ qua đêm với anh nào sao, nghĩ đến đó đầu tôi đã dần bốc hỏa:

– Anh đến chưa, em đang xuống nè, có con bạn em nữa đó

– Ừ. ( Con Lợn Gào Thét lòi ở đâu ra nhân vật nữ phụ thế này, có biến rồi)

Kiếm chỗ ăn cơm xong xuôi em quay sang hỏi tôi:

– Anh à giờ mình đi đâu.

– Bây giờ có bạn em nữa nên em phải quyết thôi.

– Huyền ơi đi hát không? (con bạn em tên Huyền )

– Hôm qua tao hát khản cả cổ rồi giờ lại hát tiếp à.

– Mày không đi cho ở đây 1 mình.

– Ừ, hát thì hát, sợ gì.

Đang đinh ninh trong đầu là bị ăn quả lừa nên tôi đâu có tâm trạng hát hò chứ, kệ cứ đi xem cuối cùng nó sẽ thế nào. Cho 2 đứa em hát hò tôi ngồi uống bia 1, hết chai này khui tiếp chai khác, em nhìn 1 lúc giật lấy chai bia hét toáng lên :

– Ai cho anh uống nhiều thế hả.

– Mở ra rồi để anh uống nốt đi.

– Không cho anh uống nữa.

Em nói xong cầm chai bia uống xong giữ lấy khư khư không buông ra 1 lúc nào :

– Tí song ca bài Lời Nguyền anh nhé.

– Uk, em chọn đi.

Ring… ring… tin nhắn của em, nhìn lướt qua tôi thấy có 2 chữ vk và ck. Đậu má cái gì thế này.

– Em đưa điện thoại anh mượn tí.

Em ngập ngừng 1 lúc rồi cũng đưa cho tôi. Mở ngay tin nhắn ra xem, người gửi Quang X vk ck các kiểu, máu lên não rồi.

– Cái gì thế này.

– Chỉ là khách của em thôi mà, người ta chỗ để em moi tiền dần khi nào người ta hết tiền là em đá bay luôn sang 1 bên thôi à

Ngày trước lúc mới đầu quen em cũng lưu tôi là Ck X, vậy là ngày trước em quen tôi cũng chỉ để kiếm chỗ moi tiền. Em vòng tay sang ôm tôi, hôn vào má và hôn vào chiếc nhẫn tôi tặng em.

– Anh đừng hiểu lầm em nhé, em biết là anh sẽ nghĩ sai về em.

Em hôn vào chiếc nhẫn, nhiều lắm tôi không nhớ được. Em yêu tôi thật hay em chỉ có với tôi 1 chút ít tình cảm và thỉnh thoảng lại bòn tiền của tôi như người kia.

Cái nào mới là sự thật, em có thể lừa dối người khác thì cũng có thể lừa dối tôi như vậy, toan bỏ về nhưng nghĩ lại nên tôi thay đôi quyết đinh phải kìm cơn giận này lại để tí vào nhà nghỉ phục hận.

Con bạn em ngồi cạnh mắt tròn xoe nhìn 2 đứa tôi, quay sang phía con bạn em tôi rủ :

– Huyền ơi song ca với anh không?

– Có.

– Cơn mưa tình yêu nhé.

– Bài này em chưa hát bao giờ.

– Kệ hát bừa đi.

Tôi hát để có xóa đi nỗi bực tức đang chảy cuồn cuộn trong lòng, tôi bị lừa, sự thật phũ phàng. Phải trả thù mới được, coi như đi hàng cao cấp.

– Anh ơi thanh toán đi rồi về

Hết 300k tất cả, em tranh trả tiền nhưng thôi tôi trả. Thấy tôi có vẻ không vui, em quay sang nói với con bạn:

– Huyền ơi giờ đi vào nhà nghỉ Star nhé.

– Thôi, giờ muộn rồi tao còn về nữa.

Em đang ngập ngừng chưa biết nói gì thì xe taxi đến:

– Anh à giờ anh về nhà nhé em phải đi với con bạn có tí việc, lúc nào xong em quay lại

– (Trời đụ, quả này tôi bị lừa tình 100% rồi) Em đi mấy giờ về anh ngồi quán nước đợi.

– Em cũng chưa biết nữa, phải 4 5 tiếng gì đấy.

– Em cứ đi đi anh ngồi đợi cũng được.

Vừa đến chỗ bắt xe tôi xuống quán nước ngồi luôn không nói với em câu gì, điên lắm rồi không chịu được nữa. Hứa hẹn các kiểu giờ cho mình ăn quả lừa, cay đến tận sống mũi. Em chạy xuống day day vào tay tôi:

– Anh về đi em đi lâu lắm à.

– Em cứ đi đi anh ngồi đợi cũng được.

– Nhưng em lo cho anh lắm, anh ngồi đây em không an tâm à.

– Anh có phải là trẻ con đâu mà em lo, em cứ đi đi xong việc quay lại đây.

Thuyết phục tôi không được, em đành phải lên xe. Bà chủ quán nước tò mò quay sang hỏi:

Người yêu cháu à.

– Không ạ, bạn thôi.

– Không phải người yêu sao em nó quan tâm thế.

Ting ting ting ting, tiếng tin nhắn vang lên trog túi quần

– Anh về đi, có lẽ em đi mai mới về được à.

WTF, quả này thì cục tức trong đầu tôi phát nổ thật sự rồi, nhân vật nam chính là tôi bị lừa 1 cách thật là lố bịch.

– Chia tay đi em.

– Cái gì, không được đâu anh à, sao anh lại đòi chia tay.

– Hôm qua em đã hứa với anh những gì, tại sao em lại nói dối anh.

– Em đã hứa với con bạn và em hứa cả với anh nữa, giữa anh và bạn em không muốn mất lòng ai cả, anh hiểu cho em đi được không, đừng làm thế, thiếu anh em không sống nổi mất.

– Tại sao em lại hứa với anh rồi không làm, đối với em bạn vẫn quan trọng hơn anh sao?

– Tại vì em không muốn làm anh buồn, giữa anh và bạn thật sự rất khó xử.

– Dừng lại đi, anh đéo phải đồ ngu để cho em lừa hết lần này đến lần khác.

5 phút 10 phút, không thấy em trả lời. Thế cũng tốt, dây dưa nhiều chi tổ chuốc bực dọc vào người. Đang ngồi uống nước thì chuông điện thoại thoại reo, không phải là em gọi mà là bạn em:

– Anh à, cái K nó đang khóc nè, em dỗ mãi không được, tại vì em mà 2 người cãi nhau, anh đừng giận nó nữa.

– Em bảo với K là không làm được thì đừng có hứa, anh mất lòng tin rồi, anh chán rồi.

– Anh có người khác rồi nên chán đúng không.

– Cứ cho là như vậy đi.

Bực mình quá, em khóc ư, ai mà tin cho được. Lại có điện thoại, bực quá đi mất, vẫn số của bạn em :

– Em đây, máy em hết pin rồi, anh àm em không chia tay anh được đâu, anh nghĩ lại đi.

– Anh mệt mỏi lắm rồi, anh không muốn tiếp tục nữa.

Giọng em lạc dần lạc dần như đang muốn chực khóc rồi em khóc thật :

– Anh à, cứ nhìn chiếc nhẫn mà em không thể nào kìm được nước mắt, anh nhẫn tâm với em thế sao.

– Đúng vậy.

– Thế còn chiếc nhẫn anh muốn em làm gì với nó đây.

– Em vứt đi cũng được.

– Vậy thì cám ơn tất cả những gì anh đã làm cho em thời gian qua, chào anh.

Tút… tút.. tút.. Em dập máy, thế là kết thúc rồi sao. Dứt được em rồi sao tôi không vui mà lòng cứ nặng trĩu thế này, trong đầu tôi cứ liên tưởng đến những giọt nước mắt của em. Em khóc thật hay em đang đóng kịch. Tại sao mày lại nghĩ nhiều thế hả X, em nó có gì tốt đẹp đâu mà mày còn lưu luyến, mày bị lừa thế chưa đủ hay sao.

Phần 8

Tiếng nhạc chuông điện thoại lại vang cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi :

– Alo.

– Anh à, em không thể vứt chiếc nhẫn đi được, anh muốn em vứt đi thật sao?

Em vẫn đang khóc, thấy em như vậy tôi thật sự không nhẫn tâm, có lẽ tôi mềm yếu quá.

– Mai em về đây thực hiện nốt lời hứa của em đi.

– Em chắc chắn sẽ làm điều đó, chỉ cần anh không rời xa em là được.

– Anh cho em cơ hội cuối cùng đó.

– Em sẽ không thất hứa với anh 1 lần nào nữa đâu.

Em không phải là người đầu tiên khóc vì tôi nhưng em lại là người làm tôi trở nên quá yếu đuối, tôi thật sự không thể dứt khoát với em được, con người cứng rắn trước kia của tôi biến đi đâu mất rồi

– Anh à, em đây em vừa cắm sạc pin nè, em vừa đến nơi xong, mệt quá anh à.

– Có phải em vào Vinh không?

– Vâng, hì, sao anh biết hay vậy.

– Anh là người yêu em thì dĩ nhiên là phải hiểu chứ.

– Hì, em đi ngủ đây, mệt quá à, anh yêu ngủ ngon nhá.

– Anh à, chán quá, tối nay em về tới nơi đấy, 9h anh có ra ngoài được không?

– Giờ đấy anh không ra ngoài được em à. À mà điện thoại anh hết tiền rồi tí mua anh cái thẻ nhé.

– Em biết ùi xuống xe em mua cho.

Nằm cả đêm thẻ điện thoại chả thấy đâu mà tôi lại ngủ quên mất.

– Anh à dậy đi, tí em qua giờ đấy.

– Bao giờ em qua.

– Em qua giờ đây, đến nơi em gọi.

Leo khỏi giường đánh răng rửa mặt xong thì em gọi nhưng là số khác:

– Em đây, tí anh đưa con x1 cho em dùng nhé.

– Máy x1 của em đâu.

– Lúc nãy thằng bạn nó bảo mượn của em xong nó lấy luôn rồi anh ạ, anh đưa máy kia cho em dùng nhá.

– Biết thế đã, tí đến gọi anh.

Giờ lại định lừa máy của tôi hả, còn lâu nha cưng cứ đợi đấy, lừa được 1 lần 2 lần thôi chứ đâu có lần thứ 3 hả em, cứ ngồi đấy mà bắt con tưởng bở đi.

Lên xe thấy em ủ rũ, mặt buồn thiu, tôi hỏi:

– Sao mà mất máy vậy em.

Thằng bạn bảo có việc nhờ em tí, lâu rồi không gặp nó lên em đi taxi sang chỗ nó, vừa sang tới nơi nó bảo mượn máy em rồi cầm chạy đi luôn.

– Bạn em tốt nhỉ.

– Em cũng có ngờ nó lại như thế nữa, anh đưa con x1 của anh cho em dùng nhé.

– Tí rồi tính, tại máy đấy bà già anh mua cho.

– Không có máy không được nói chuyện với anh em buồn lắm đó anh có biết không?

– Không có máy tha hồ tán trai không sợ anh làm phiền nữa không thích à.

– Anh thích chết không hả?

– Kiếm chỗ nào uống nước đã em nhé.

– Vâng.

2 đứa quán nước cũ mà hôm trước lúc đưa em về nhà tôi và em đã ngồi, bà chủ quán nước thấy 2 đứa vào tươi cười:

– Hai đứa đi chơi à, vào đây uống nước”

– Anh lấy cho em lon redbull.

– Cháu gọi anh là bằng anh á, anh họ hả cháu?

Tí nữa thì tôi phun cả miếng nước đang uống ra ngoài.

– Bọn cháu bằng tuổi nhau 91 cả đấy ạ.

– Nhìn “thằng cu” trẻ thế này bác cứ nghĩ là ít tuổi hơn chứ.

Cũng phải thôi, tôi nhìn trẻ hơn bọn bạn cùng tuổi khá nhiều, đối với em thì điều đó lại càng rõ rệt, em đêm nào cũng phải thức khuya mà.

– Người yêu cháu đấy.

– Nhìn trẻ đẹp trai nhỉ.

– Người yêu cháu cơ mà, bác ơi cho cháu quả xoài.

Em cầm quả xoài gọt theo kiểu đúng là ngược đời, bình thường ai gọt xoài cũng xuôi về hướng ngón tay đằng này em lại gọt ngược về hướng cổ tay. Cả tôi lần bà chủ quán đơ hết cả người.

– Ai bảo em gọt thế này.

– Em gọt quen từ bé rồi, không sửa được.

– Gọt thế này có ngày mất tay, đưa tay đây anh chỉ cho.

Cầm tay em hướng dẫn vài lần mà đâu lại vào đấy, thật là bướng.

– Anh chịu thua em rồi.

– Tại em quen rồi giờ thay đổi khó lắm, lần trước nghe lời anh về nhà em học nấu ăn đó, hôm đấy học làm cá mà tí nữa bị vào tay, ở nhà em có phải động tay chân vào việc gì đâu, mẹ em làm hết.

Nhà em không nghèo 1 chút nào cả, em gần như là tiểu thư được chiều chuộng từ nhỏ thế mà cũng chỉ vì ăn chơi mà đâm đầu vào con đường này, cuộc đời mà không biết giữ mình thì cuối cùng sẽ phải trả 1 cái giá rất đắt.

– Đi ăn rồi kiếm chỗ nào nghỉ em nhé.

– Vâng, đi ăn bánh đa cá rô tiếp anh nhé.

Không hiểu sao em lại thích ăn món đấy như vậy, tôi ăn đến lần thứ 2 là bắt đầu ngán rồi, nhưng thôi kệ, chẳng lẽ lại không ăn.

Nhà nghỉ thẳng tiến, phòng 501.

– Anh ơi có Tom và Jerry nè hay quá à.

Em vừa xem vừa ngồi cười sằng sặc, nhìn như trẻ con vậy, lần đầu tiên tôi thấy em như thế, nhìn là lạ và đáng yêu quá.

– Anh ơi hết mất rồi.

– Hết thì anh cũng chịu thôi chứ làm thế nào được.

Em không nói gì, im lặng nằm xuống ôm lấy tôi. 2 đứa lao vào nhau, đây là lần đầu tiên tôi và em đắm chìm cuộn mình bên nhau mà không phải dưới biển.

– Anh à, đi chơi 1 lúc đi, mà tại anh dó làm hỏng áo em rồi.

Chả biết lúc nãy hăng máu thế nào mà áo em bung ngay 1 cúc giữa ngực. Ngậm ngùi lượn qua hàng quần áo đầu tư tôi 1 cái em 1 cái, chẳng lẽ để em mặc thế này đi ngoài đường.

Đến lúc quay về thì trong ví vừa lúc cạn tiền, còn đúng 20k, để xem giờ tôi hết tiền em sẽ thế nào nào.

– Vào đây uống nước đã anh.

2 trà đá 1 đĩa hướng đương nhỏ hết 8k, ngồi 1 lúc tôi bảo:

– Giờ ra kia bắt xe bus em về nhé.

– Không, em chưa về, đi bộ 1 lúc đi anh.

Tôi hơi bất ngờ trước câu nói của em, rồi để xem em đi với tôi được mấy mét nào.

– Giờ biết đi đâu được hả em, anh hết tiền rồi.

– Cứ đi lòng vòng đến đâu thì đến anh ạ.

Em cầm tay tôi kéo đi, 2 đứa chả biết đi đâu cứ đi thôi. Em cứ nắm chặt lấy bàn tay tôi, mồ hôi chảy ra ướt đẫm mà vẫn không chịu buông.

– Anh xách đồ có mệt không, đưa em cầm cho 1 lúc.

– Không, anh đang béo đây muốn giảm cân nè.

– Đưa em cầm cho.

– Không đưa đấy, anh có mệt đâu, lúc nãy mới có 2 cái à, giờ vẫn tiếp tục được đây nè.

– Ai cho nữa mà đòi thế, không cần em giúp thì thôi.

Tôi và em đi đến đâu người ta cũng nhìn, 1 đôi trai gái cầm tay nhau lạ lẫm vậy sao hay tôi và em có gì đặc biệt. Không quan tâm, coi như không cần biết, người ta chẳng biết tôi là ai nên đi với em chẳng có gì phải bận tâm cả. 30p 1h 2h em vẫn chưa ngừng lại, mồ hôi trên trán nhỏ xuống ướt đẫm cả áo.

Em quay sang hỏi tôi 1 câu rất vu vơ:

– Anh à, nếu em chết anh có khóc không?

– Tất nhiên là có, thế còn nếu anh chết thì sao?

– Em sẽ chết cùng anh.

– Em lại nịnh anh rồi, mình quen nhau mới hơn 1 tháng thôi à, chưa có gì quá sâu đậm để em có thể chết vì anh mà.

– Đối với em anh là quan trọng nhất, em có thể chết vì người mình yêu.

Cả 2 im lặng cứ thế tiếp tục bước đi mà không cần biết đi đâu về đâu.

– Em khát nước chưa, kiếm chỗ nào uống nước đã nhé.

– Dưới kia có quán nước kìa, vào đó đi ngồi đi anh .

– Em uống gì.

– Nước lọc anh à, anh đưa máy em mượn gọi cho người quen lấy tiền mình đi chơi tiếp nhé.

– Vẫn còn đi được tiếp cơ à.

– Đi với anh chứ đi với ai mà không đi được.

Ngồi được 1 lúc thì người quen em đến, lái xe taxi, chắc cũng từng là khách của em. Bước vào xe nói chuyện 1 lúc em trở trở ra mặt đầy thất vọng.

– Từ sáng tới giờ thằng đấy mới làm được có 80k, chả bõ anh à, thôi em nhờ nó chở mình về chỗ gần nhà anh vậy.

– Ừ, anh cũng mệt lắm rồi.

– Giờ anh về nhà lấy tiền được không?

– Anh hết tiền rồi, hay giờ em về dưới kia luôn đi.

– Không em chưa muốn về, mình đi bộ tiếp đi, để em gọi tiếp mấy thằng nữa vay tiền.

Ặc ặc. Mệt rã cả chân ra nhưng về nhà cũng buồn nên tôi đành phải cố gắng. Tiếp tục đi bộ, chân đã mỏi nhừ mà em cứ kéo đi bằng được. Em vẫn liên tục gọi điện thoại nhưng chẳng mượn được tiền của anh nào cả, cái gì dính đến tiền chả khó khăn, phức tạp, đâu phải 1 câu là mượn ngay được.

– Anh đầu hàng, không nhấc nổi chân lên nữa rồi em ơi.

– Em gọi mãi mà chẳng mượn được ai cả, giờ làm sao hả anh?

– Hay em về dưới kia đi.

– Nhưng em chưa muốn về.

– Còn nhiều dịp mà em.

– Vậy em bắt taxi về rồi bảo mama (bà chủ quán em) trả tiền cho vậy, giờ không có máy nói chuyện với anh em buồn lắm.

– Bao giờ xuống được anh lại xuống với em, nhanh thôi.

– Anh nhớ xuống sớm với em đó nha.

– Ừ, anh biết rồi.

Không biết em yêu tôi thật hay lừa nữa, còn tiền thì ăn nhà hàng, hát hò, đi taxi, hết tiền thì đi bộ trà đá hướng dương nước lọc, thật là không biết đường nào mà lần, ảo quá…

Sau 1 ngày đi bộ mệt nhọc tôi thả người lên giường ngủ 1 mạch. Hôm nay yên tĩnh quá, điện thoại không 1 sms 1 cuộc gọi nhỡ giống hệt như trước kia lúc mà tôi chưa quen em. Không thèm đánh răng rửa mặt tôi xuống bếp đầu tiên, đói quá, chắc do hôm qua đi bộ nhiều, lâu lắm rồi tôi mới đi bộ lâu như thế. Thấy tôi dậy sớm hơn thường ngày mẹ tôi ngạc nhiên hỏi:

– Nay dậy sớm thế ông tướng.

– Hôm qua con ngủ sớm mà mẹ.

– Mày mai chịu khó ngủ sớm đi, ngủ nửa ngày mai làm cái gì mà ăn.

– Khi nào được đi học con khắc dậy sớm được mà.

– Mày thấy học thua bạn thua bè khổ chưa.

Mẹ tôi nói đúng, nếu ngày trước tôi chăm học hơn thì có lẽ giờ đã không phải ở nhà chờ đợi thế này và tôi sẽ không gặp em.

Có điện thoại, l số lạ hoắc đầu 01 đuôi 7777

– Alo.

– Cho hỏi đây có phải là số của K không

– Không anh à, em là bạn của K, hôm qua K mượn máy em gọi.

– Em có số của K không gửi cho anh với.

– K không còn máy nữa anh ạ.

– Thế hôm qua em có ngồi uống rượu với K không vậy?

– Em không.

– Uk, thế bao giờ có số của K em gửi vào số này cho anh với nhé.

– Okie.

Hóa ra tối qua em đi uống rượu mà không thèm mua thẻ cho tôi, haizz… tôi chỉ biết thở dài. Lại 1 số lạ nữa gọi, đuôi 3 con 8 chắc tí nữa thêm 1 số đuôi mấy con 9 gọi nữa quá.

– Anh ơi em nè.

– Ừ.

– Hôm qua em đi taxi về dưới kia hết hơn 400, bà chủ bà chửi cho 1 trận, hì.

– Hôm qua em đi uống rượu đúng không?

– … Sao anh biết

– Thằng khách của em gọi hỏi số em nè, nó nói cho anh biết, đi uống rượu quên luôn mua thẻ cho anh nhỉ.

– Tại lúc đấy xuống xe em mệt với lại lúc đó trời tối quá à.

– Mệt còn đi uống rượu được.

– Em xin lỗi…

– Mà lúc đấy anh nói gì với nó vậy.

– Anh bảo anh là bạn em, em mất máy rồi.

– Mà anh đừng gọi vào số này nhé, số bà chủ em đó, khi nào rảnh em mượn máy bà chủ em gọi cho, thế anh nhá.

– Ừ, anh biết rồi.

Suốt ngày nói dối, không biết từ trước tới giờ em còn nói dối tôi bao nhiêu việc nữa đây, cho dù em có tình cảm với tôi thật sự đi chăng nữa nhưng tôi rất ghét người khác nói dối mình, nhất là em người mà tôi vẫn gọi là “em iu”.

Tất cả mọi chuyện cũng chỉ vì 1 chiếc nhẫn, tôi phải làm gì tiếp theo đây tiếp tục hay biến mất khỏi cuộc đời em….

Phần 9

Lâu lắm rồi mới thấy thấy thằng bạn gọi, thằng bạn đúng là “tốt” còn nợ 1 triệu mãi chưa thấy trả:

– Ê cu, tối về nhà anh uống rượu, mai tao được nghỉ.

– Có tiền trả anh đi Quất nào, à tối chở anh đi xong lại đón anh về nhé.

– Đệt, nghiện rồi à.

– Lần cuối đó.

– Chú bao nhiêu cái lần cuối rồi.

– Lần này lần cuối thật, mà trả nốt tiền cho anh, đi về nhiều mệt lắm.

– Cứ về đi, đủ cho chú đi chơi tẹt bô.

– Tao về mà không đủ tiền tao bảo…

Tôi sẽ xuống gặp em lần cuối, chiếc nhẫn đáng lẽ ra không nên ở trên tay em, tôi nên lấy lại nó và từ từ rời xa em.

Xuống tới nơi thì gần 11h, buồn ngủ quá:

– Ê, tạt vào đây anh mua ít đồ.

Không hiểu say thế nào mà tôi lại đi nhầm sang quán bên cạnh may có con bé ở quán em nó gọi:

– Bên đây cơ mà, nhầm à anh ơi.

Thì đúng là nhầm thật rồi còn gì nữa.

– Sao anh lại đuổi chồng em về vậy không cho anh ý vào thăm em 1 lúc.

Hình như thằng bạn tôi vẫn hay đi em này thì phải, đang mệt, tôi chẳng buồn trả lời nó, nó cứ nhìn tôi cười cười, con này hâm à.

Thấy con nhỏ cứ nhìn tôi, bà chủ quán nhìn nó cười bảo:

– Hàng của K đấy.

Ngồi 1 lúc thì em đi khách về, chắc vậy, không thì đi đâu chứ. Nhìn thấy tôi em cười ghé xuống định hôn má tôi, dĩ nhiên tôi xoay mặt tránh né.

– Cái gì đấy vậy, anh ngồi đây nha, giờ em “bận” tí.

Hôm nay là ngày bình thường mà không hiểu sao quán em nay đông thế nữa, toàn xe taxi. “Hàng” ở dưới đây tối đi lại nhộn nhịp quá, 1 LX kẹp 2 em cứ thế phóng đầy đường, có cả bé đeo kính nhìn mặt hiền lành tri thức thế mà cũng đi làm hàng.

Tiền không phải là tất cả nhưng người ta lại làm tất cả vì tiền, chuẩn như Lê Duẩn.

– Sao buồn vậy anh?

– Không, anh đang nghĩ lung tung ý mà.

– Cái gì đây, á á sao nay mua sữa cho em thế này còn cả bim bim nữa.

– Mua lấy sức tí chiến đấu à.

– Sao anh biết em thích sữa con bò này.

– Chuyện, lần trước thấy em uống 1 lần là anh nhớ à.

– Há mồm ra em đút cho.

– Anh đang khát nước lắm, em cứ ăn đi.

– Em ơi xem phim của mình không (Tiếng thằng khách ở trong gọi ra)

Em chạy vào lấy điện thoại trên tay thằng khách rồi lại ra ngồi cạnh tôi:

– Em thích làm người nổi tiếng à.

– Thằng khách lúc nãy nó quay trộm à, nó mà tung lên mạng thì chết

– Anh ngồi đây nhá em lại “bận” rồi,

– Ừ.

Ở ngay đó cách vài bức tường, người mà tôi có tình cảm đang quan hệ với người khác để đánh đổi lấy 50k 1 lần, người mà hàng ngày vẫn nói những lời yêu đương tình cảm quan tâm tôi đang vui vẻ đùa giỡn nói những điều dâm đãng với người khác. Tôi đã ở đó, tôi chứng kiến tất cả, cảm giác của tôi như thế nào ư, 2 từ là đủ “kinh khủng”… Hôm nay sẽ là ngày cuối tôi ở bên em, tôi phải chấm dứt tất cả mọi thứ…. thế là quá đủ cho sức chịu đựng của 1 con người rồi…

– Sao anh bảo hết tiền rồi cơ mà, hôm nay anh xuống làm em bất ngờ quá à.

– Sữa hồi nãy của anh mua đâu rồi.

– Em cất trong tủ đây này, không mấy thằng khách nó lấy uống hết mất, anh bóc cho em 1 hộp đi, anh cũng uống 1 hộp nữa đi.

Của em nè.

– Cám ơn anh yêu.

Đang nói chuyện lung tung thì em đã ngủ từ bao giờ, tôi cứ nhìn nhìn mãi. Đêm nay là đêm cuối ở bên em, tôi không muốn ngủ, tôi muốn ôm em đến giây phút cuối cùng, 1 người đã làm tôi vui nhưng cũng khiến tôi quá đau khổ.

Thật nhẹ nhàng tôi tháo chiếc nhẫn khỏi tay em, từng chút từng chút một không để em thức giấc. 2 phút vật lộn cuối cùng chiếc nhẫn cũng nằm gọn trong tay, rồi chỉ cần thay số nữa tôi sẽ biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời em. 5h 6h 7h cuối cùng em cũng tỉnh giấc:

– Cả đêm anh không ngủ sao.

– Anh thích ngắm em ngủ hơn.

– Anh không ngủ mệt lắm đó, á á nhẫn của em đâu anh cầm đúng không?

– Anh có cầm đâu em xem có rơi đâu mất không.

– Em tháo ra còn khó chứ đừng nói là rơi.

Em kéo gối giũ chăn, kéo cả giường để xem có bị rớt dưới đó không, tôi không nghĩ là em coi trọng chiếc nhẫn đến như vậy, nhìn em đang rối tung rối mù mà tôi lại thấy thương thương, không được, tôi không được mủi lòng 1 lần nữa.

– Anh đưa ví em kiểm tra.

Không cần tôi trả lời em giật lấy ngay lập tức.

– Sao anh lại lấy nhẫn của em, của em cơ mà.

– Anh trêu em 1 tí thôi đừng tưởng thật nhé.

– Em không thích trêu như vậy đâu à, anh đeo lại cho em đi.

Thế là thất bại, hôn vào chiếc nhẫn 1 cái em bảo:

– Em chưa bao giờ tháo nó ra đâu đó, em không muốn xa nó chút nào cả, anh hiểu chứ, lần sau đừng làm thế nhé.

– Ừ, anh biết rồi.

– Mà sao hôm qua anh bảo làm 5 cái cơ mà giờ lại mặc quần áo thế này

– Ờ tại anh tưởng em mệt nên định đi về giờ.

– Ở với người yêu thì mệt gì chứ.

Em ôm lấy tôi và hôn lên má thế là…

– K ơi, gọi anh dậy đi, bạn đến đón kìa (bà chủ em không biết ăn gì mà sáng hét to thế)

– Anh về nhá.

– Em ra với anh.

– Đến lâu chưa, hôm qua về muộn ai nói gì không.

– Không, yên tâm đi.

– Về đi.

– Okie, mà hình như con hàng mày vừa rút chìa khóa xe đó, vào lấy đi.

– Ừ, để tao xem.

Em bước ra tay cầm cái chìa khóa tung lên tung xuống.

– Tìm cái gì đó.

– Đưa chìa khóa anh về nào.

– Lại mà lấy.

– Cô này vui nhỉ, có trả không?

– Không đấy.

– Không mà được à.

Ngoài biển sóng đang vỗ ầm ầm còn trên bờ thì có 1 nam 1 nữ đang đuổi nhau

– Đố anh bắt được em đó, hehe.

– Chạy chậm thôi ngã đấy.

– Còn lâu.

– Bảo không nghe, đứng lại đi.

– Kệ em không bắt được thì khỏi về.

Oạch…. nói không sai mà, ngã luôn mới ghê, nhìn cảnh đó mà tôi không thể nào nhịn được. Mặc cho em đang úp mặt trên cát tôi bò lăn ra cười như điên:

– Haha, cho chừa, có làm sao không em.

– Em bị xước hết người rồi, xót quá à, anh còn cười được nữa à.

– Haha, cho em chừa.

– Anh che cho em đi không bà chủ nhìn thấy mắng chết à.

– Béo nghịch à, lần sau chừa nhé.

– Xước hết người rồi à, lần sau em không dám nghịch nữa.

Tôi yêu em thật sự là là tôi yêu em, tôi chưa bao giờ nghĩ hay tưởng tượng hay thậm chí trong mơ là có 1 ngày mình có thể yêu được 1 người như em. Tôi đang sợ, thật sự rất sợ, cứ nghĩ đến cái cảnh em hàng ngày ở dưới đó chịu sự chà đạp của bao nhiêu người mà trái tim tôi lại nhói lên từng hồi, tại sao tôi lại không làm chủ được trái tim mình. 1 ngày 2 ngày không thấy em liên lạc tôi gần như phát điên. Tôi muốn say thật say để quên đi cái sự thật khủng khiếp này, uống hết 5 6 lon bia tôi gục mình bên bàn phím, tim tôi đau đau lắm.

Có điện thoại, là em nhất định phải là em.

– Anh ơi, em đây nè, anh lưu số mới của em vào đi.

– Em mới mua máy hả.

– Không, máy này thằng khách nó đưa cho em, máy x2 anh à, nó dùng 1 con iphone 3 nữa.

– Ừ, anh đi ăn cơm đã, mẹ anh gọi rồi, nói chuyện sau em nhé.

– Anh ăn xong nhớ nhắn tin cho em đó.

Người mà tôi yêu đang ở bên người khác chiều chuộng nịnh nọt làm đủ thứ để lấy được máy liên lạc với tôi sao, tôi đủ tiền mua cho em 1 cái máy khác nhưng tôi sẽ không bao giờ làm thế cả, sau những lần em nói dối làm sao tôi có thể tin được nữa em chứ, tôi không muốn bị em lừa.

– Em à, anh hỏi 1 câu em phải trả lời thật đó.

– Anh hỏi đi, em đang nghe nè.

– Tại sao em lại ở dưới đó, ngoài tiền ra em có lí do gì quan trọng hơn thế, nói đi, anh muốn biết.

– Anh thực sự muốn biết sao, em sợ nói ra anh sẽ rời xa em mãi mãi.

– Anh muốn biết.

– Thôi được rồi, anh hứa là anh không bỏ em nhé.

– Anh hứa.

– Em nợ người yêu cũ, là bạn của anh trai em 200 triệu, người ta nói nếu em không trả thì người ta sẽ nói cho mẹ em biết em đã dùng số tiền đó để chơi những trò gì, mẹ em mà biết được thì sẽ chết mất, em không nghĩ ra được cách nào nên đành phải phải đi làm cái nghề này à, bây giờ em chỉ còn nợ người ta 20 triệu thôi, khi nào trả hết nợ em sẽ về nhà, bây giờ anh đã biết tất cả rồi.

– Khi nào trả hết nợ em sẽ về nhà chứ.

– Anh nghĩ em muốn ở đây lắm sao, em đang cố gắng để có thể về nhà càng sớm càng tốt đây, anh có tin những lời em nói không?

– 50% em à.

– Mấy hôm nữa, em về nhà anh theo em về nhà em chơi đi, em không nói dối anh 1 điều gì cả.

– Bây giờ chưa phải là lúc thích hợp em à, khi nào em nghỉ làm ở dưới kia anh sẽ về, em hiểu chứ.

– Em hiểu mà.

Em nợ tiền thật hay đây chỉ là cái cớ để em tiếp tục công việc này, về nhà em ư, dĩ nhiên là tôi không dám, có lẽ em cũng biết điều đó.

– Em à, anh sợ nếu cứ tiếp tục thế này sẽ có 1 ngày anh không thể chịu đựng tiếp được nữa.

– Em biết cảm giác đó, thế nên mỗi lần đi khách em chỉ dám nói với anh là em “bận” đó thôi, khi em dứt ra được rồi lúc đó anh bỏ em cũng được mà, bây giờ mất anh là em sẽ không thể đứng dậy được nữa, anh đừng bỏ rơi em nhé.

– Vậy em chỉ cần anh đến lúc đó thôi phải không?

– Em phải nói thế để níu giữ anh chứ, anh đừng xa em nhé, sắp rồi, không lâu nữa đâu.

Còn hơn 1 tháng nữa mới đến kì hạn 2 tháng em hứa với tôi, cứ tiếp tục thế này tôi không chịu nổi nhưng tôi không nỡ bỏ mặc em, tôi muốn thấy cái ngày mà em bắt đầu làm lại cuộc đời mình… phải làm sao đây…

– Anh còn nhớ ngày sinh nhật em không đó.

– 20/5 đúng không, anh nhớ chứ.

– Hì, em tưởng anh quên rồi.

20.5, đến lúc đó là 3 tháng tôi và em yêu nhau, em dứt ra hay không tôi không cần biết, tôi sẽ cố gắng ở bên em cho đến ngày đó, tôi hi vọng vào ngày hôm đó đó tôi sẽ là vị khách cuối cùng của em.

– Anh quên thế nào được, mà em còn nhớ ngày đầu gặp anh đã nói gì với em không?

– Hì, hôm đó anh nói nhiều chuyện quá em nhớ không hết à.

– Trong năm nay kiểu gì em cũng lấy chồng.

– Lấy ai, lấy anh à.

– Anh học còn lâu, em muốn đợi anh á 6,7 năm nữa.

– Vì người mình yêu em đợi cả đời cũng được, mà má em đang giục em lấy chồng nè.

– Hehe, thấy chưa anh nói có sai đâu.

– Em lấy anh thôi, ngoài ra giờ em không ưng ai hết à.

– Em đợi anh thế nào được, khi nào lấy chồng nhớ mời anh nhé.

– Thà không yêu còn hơn, yêu gì mà anh cứ giục em đi lấy chồng, lần sau anh đừng nhắc chuyện này nữa được không?

– Nhưng anh muốn tốt cho em mà, năm nay em 21 tuổi rồi đó.

– Em không muốn nghe anh đừng nhắc lại lần nào nữa, buồn.

Yêu tôi còn có thể chấp nhận nhưng lấy em ư, không bao giờ có chuyện đó cả, đây là cuộc sống thực tại không phải truyện cổ tích. Lấy em để rồi cả gia đình tôi bị người ta cười vào mặt ư, liệu tôi và bố mẹ có ai còn dám bước chân ra khỏi đường…

– Từ bây giờ anh không nhắc nữa, được chưa.

– Anh mà nhắc nữa là chết với em, mà mai em lên chỗ anh đó, mai em đến ngày nên không phải làm nữa, mai em đi xe bus lên anh đợi em ở quán nước mọi khi nhé.

– Okie

Phần 10

Dậy mặc quần áo, nhét vào túi 100k tôi lại đi bộ ra chỗ cũ, để xem khi tôi không có tiền em sẽ thế nào.

– Em đi xe mệt không?

– Không anh à, mình lại đi ăn bánh đa cá rô nhé.

– Em thích là được mà (thật ra tôi ngán đến tận cổ rồi)

– Hôm nay anh không có tiền à, có đúng 100.

– Bây giờ hết rồi hả anh.

– Ừa, trả tiền bánh đa cá rô xong là hết nhẵn luôn.

– Không sao, em vẫn còn tiền nè, giờ đi ăn ốc nhé.

– Lại ăn tiếp á.

– Uk, ăn no thì thôi chứ.

Gọi taxi xong tôi và em lại hành quân ra hàng ốc, người thì bé mà ăn như heo:

– Nhanh, há mồm ra nào em đút cho.

– Đây… mà gọi chai rượu đi anh với em uống, em uống được không?

– Có nhưng mà em uống được ít lắm.

– Em nhấp môi cũng được.

– Ừ, bác ơi cho cháu chai rượu đục.

– Chạm li nào.

… Cạch …

– Anh ơi rượu này khó uống lắm, anh uống hết chén kia thôi không được uống nữa đâu đó.

– Ặc, em trêu anh à, có 1 chén…

– Không uống nữa, bác ơi cất cho cháu chai rượu với.

– Ộc.

– Phàn nàn cái gì, há mồm ra ăn ốc tiếp nào.

– Em cứ làm như anh trẻ con ý.

– Em lo cho anh chứ sao, không ý kiến ý cò gì hết.

Ăn thêm 2 cái bánh khoai nữa tôi và em lại bắt đầu đi bộ:

– Chết giờ còn có gần 200 không đủ tiền tôi nay thuê phòng với mai em về rồi.

– Ặc ặc, thế tối nay anh với em ngủ ngoài đường, hehe.

– Kệ, tí em gọi điện vay tiền cũng được, giờ đi ăn mực nữa anh nhé.

– Ộc hết tiền rồi còn mún ăn nữa à.

– Kệ chứ, hết tiền thì thôi cứ ăn chơi đi.

– Thôi không ăn nữa, ngủ ngoài đường thật đấy.

– Anh à, em mỏi chân quá, anh cõng em 1 lúc đi.

– Béo như lợn ý, ai mà cõng được.

– Có mà anh béo như lợn ý.

– Có phải yêu anh em mới phải đi bộ nhiều thế này đúng không.

– Đúng rồi, sao cái gì anh cũng biết vậy.

– Thôi lên đây anh cõng.

– Thật á.

– Anh đùa em làm gì.

Leo lên lưng tôi, em vẫn ba hoa đủ thứ chuyện, em có chút gì đó là lạ, hình như em đang vui lắm:

– Giờ mình đi đâu tiếp đây hả em… nè… sao không trả lời anh.

Ôi trời, em đang gục vào vai tôi và ngủ 1 cách ngon lành…..

– Ngủ ngon không heo.

– Ai là heo, đấm chết giờ.

– Xuống đi anh mỏi chân với đau lưng lắm ùi nè.

– Cõng em thêm 1 đoạn nữa đi, đến ngã rẽ kia thôi.

Hết tiền xuống xe nào

– Anh mệt chưa để em gọi điện mượn tiền rồi vào Star ngủ nhé.

– Uk, cõng em nãy giờ mệt muốn chết nè tí vào em phải đấm lưng cho anh đó.

Em gọi mãi cuối cùng cũng mượn được thằng khách đuôi 4 con 7 200k, đủ tiền thuê phòng.

– Mình về ngủ luôn anh nhé.

– Ừ, hay em thích đi bộ nữa thì đi tiếp, hehe.

– Anh cõng thì em đi tiếp.

– Xin người.

Alo nói dối ông bà già hôm nay đi sinh nhật thằng bạn thân hồi cấp 3, xong tôi lên giường ôm lấy em ngủ, em cũng quay sang ôm lấy tôi. 2 đứa cứ chụm đầu vào nhau cứ thế ngủ 1 mạch tới sáng. Lần đầu tiên ngủ với nhau mà 2 đứa không làm gì, hôm nay em đến ngày mà, muốn cũng chẳng được ý chứ.

– Dậy về thôi em, 8h rồi nè, mà tí nữa em về nhà không?

– Không em về dưới biển anh à.

– Sao em không về nhà với mẹ.

– Em không hợp với 2 bà chị dâu, về nhà lời qua tiếng lại bức xúc lắm anh à.

– Về nhà gặp mẹ là chủ yếu, những người khác mình bơ đi thôi.

– Nhưng cứ phải đối mặt nhau em không thích.

– Anh, lại đây em ôm 1 cái.

Em vòng 2 tay ôm thật chặt như sợ tôi sắp biến mất vậy, em cứ đứng đó níu lấy tôi mãi không buông.

– Hôm nay em sao vậy.

– Tí nữa là em về rồi, em nhớ anh lắm.

– Em ôm anh như thể anh sắp bỏ mà em đi vậy.

– Em biết 1 ngày nào đó anh cũng sẽ bỏ em mà đi thôi, khi đó chắc chắn em sẽ đau khổ nhiều lắm.

– Mới sáng ra đã nói lung tung rồi.

..

Đợi em lên xe bus xong tôi cũng bắt xe ôm về nhà luôn, trong túi không còn 1 đồng nào, về nhà phải xin tiền mẹ trả nên bị chửi cho 1 trận te tua.

Đi chơi mà không còn 1 đồng nào trong người thế này thế, nếu mẹ mà không có nhà thì mày lấy tiền đâu mà trả.

– Con biết rồi, tại hôm qua góp tiền mua đồ ăn tại nhà thằng bạn nên hết sạch tiền à.

– Mày đi chơi ít thôi, không tao bảo bố mày đấy.

– Vâng, con biết rồi.

Phần 11

Em nói em phải kiếm tiền trả nợ vì không muốn mẹ biết được quá khứ của mình mà phải đau buồn thế mà những lúc rảnh rồi em cũng không thèm về nhà với mẹ. Ở dưới kia đã quá lâu nên em quen với cuộc sống dưới đó rồi hay em còn nói dối tôi nhiều điều nữa đây…

– Anh, dậy nhanh lên, em đang ở dưới nhà anh đây nè.

– Ặc ặc, em lên bao giờ đấy sao không báo cho anh sớm.

– Anh xuống đây đi.

– Ừ.

Vội vàng mặc quần áo rồi chạy xuống nhà, bà già tôi mà biết là bị củ hành cho đến chết mà xem.

– Lên xe đi.

– Đi đâu thế hả em.

– Ra chỗ Big C bắt xe, em đưa anh về nhà em chứ sao.

– Cái gì, không được đâu.

– Có gì mà không được, ở đấy chơi với mẹ em mấy hôm, tại anh không tin em nên em phải dẫn anh về nhà bằng được.

– Em đùa ác quá.

– Nói thật chứ ai thèm đùa anh làm gì.

– Chết người đấy.

– Em quyết rồi, anh trốn đi đâu được.

– Anh không đi em làm gì được nào.

– Em lôi anh đi.

– Thôi, tha cho anh đi.

– Sao anh lại không về nhà em.

– Trước anh nói rồi mà, bây giờ chưa phải lúc.

– Thôi được rồi, em không ép anh nữa, nhưng mà anh phải tin em đó, em không nói dối em 1 cái gì hết.

Rút trong túi quần ra 1 xấp tiền tầm 1 triệu, em đưa tôi 50k.

– Anh cầm đi mua thẻ điện thoại đi.

Quái hôm qua rõ ràng không còn 1 đồng nào sao hôm nay lại moi đâu ra 1 triệu thế này.

– Lúc nãy em đi đâu mà tiền xe hết hơn 100k thế.

– Em đi có chút việc thôi, mà giờ anh về nhà luôn đi đừng ngồi ở mấy hàng nước kia nữa, em không thích đâu à.

– Được rồi, tí anh đi bộ về nhà luôn.

– Em về đây, tí về đến nhà em nhắn tin cho, anh về luôn đi nhé.

– Ừ, anh nhớ rồi mà.

Về nhà được tầm 20 phút thì em nhắn tin:

– Em về tới nhà rồi nè.

– Ừ nhanh thế.

– Giờ em đi có việc với mẹ em luôn đây về nhà em nhắn tin cho.

– Ừ, mẹ đẫn đi gặp chồng tương lai đúng không?

– Anh đó lại nói linh tinh, chồng nào chứ.

– Em đang ngồi ăn nhót với mẹ nè, anh nói chuyện với mẹ em không?

– Ngại lắm anh đâu biết nói gì đâu chứ.

– Trời cái đấy cũng để em phải dậy nữa.

– Anh đã chuẩn bị tâm lí đâu mà anh cũng không biết nên bắt đầu như thế nào cả.

– Anh à, em đang đi nhà thờ, bùn ngủ quá mà mãi chưa được về nữa.

– Hì, em đi với ai vậy.

– Em đi với mẹ anh à, ngồi mãi bùn quá, mà mai em lại về dưới kia đó, anh chuẩn bị tiền đi chơi đi em hết tiền mất rồi à.

– Mai anh kiếm đâu ra tiền được, mà hôm nọ về em còn cầm hơn 1 triệu cơ mà.

– Em tiêu hết rồi, về nhà mấy đứa bạn rủ đi chơi 1 tối là hết à.

Em đã hứa với anh những gì mà vẫn còn tiêu tiền như thế hả?

– Tại lâu rồi em mới về gặp mấy đứa bạn mà, anh đừng trách em nữa.

– Mai em qua đây anh xử em.

Cái gì mà em hứa từ nay em sẽ cố gắng tiết kiệm để về nhà, em sẽ vì anh em thay đổi, tất cả đều là lời nói gió bay, đâu lại vào đấy, em chẳng khác xưa gì cả, tôi quá thất vọng về em…

Phần 12

NĐ nay mưa thật buồn, đã mấy ngày nay tôi tắt máy, thi thoảng mới bật lên kiểm tra cuộc gọi lỡ, hàng trăm cuộc gọi lỡ tất cả đều là của emm có cả những cuộc vào lúc 1h 2h sáng, thế là quá đủ rồi, cave vẫn chỉ là cave mà thôi.

Tắt điện thoại, đấm 1 cú thật mạnh vào tường, tôi gục xuống đất.

2 ngày trước.

– Anh đợi em lâu chưa?

– Lâu lắm rồi, em trả tiền nước đi.

– Em định mai mới qua cơ, lúc nãy xin má 2tr đi chơi mà má không cho, còn bị chửi nữa chứ.

Em làm như tiền là giấy ý nhỉ?

– Trước em xin còn nhiều hơn ý.

Thế mà ra điều em thương mẹ em lắm, hóa ra là chém gió sao, em quên là anh có trí nhớ rất tốt ư, đáng tiếc em chỉ nhớ số của khách và nhớ đến tiền thôi, hóa ra em cũng chỉ đến thế mà thôi.

– Má anh nay cho anh có 300 thôi à.

– Về xin thêm 500 nữa đi chơi đi anh, lúc nãy em cầm mỗi 100 tiền đi xe sang đây giờ còn có 50k nè.

– Anh không xin được nữa đâu à.

– Thôi kệ, đi ăn xong về phòng nghỉ luôn anh nhé.

Ăn cái gì, thì chắc các bác cũng biết rồi.

Lại gặp bà chị lần trước, dĩ nhiên em là người thuê phòng:

– Chị ơi cho em 1 phòng qua đêm.

– Cho chị cái chứng minh đi em ơi.

– Bọn em không có chị ơi.

– Không đứa nào có à.

– Không, đặt cho chị 200 như lần trước nhé.

– Thật sự là mình quá quen rồi, 1 tháng gặp nhau quá nhiều lần rồi, nhưng mà mình lại không quen với công an nên lần sau nhớ mang chứng minh hộ chị với nhé.

Ngồi trong phòng 1 lúc thì em có điện thoại:

– Em đang ở Nam Định nè, ở nhà nghỉ star anh à, hôm qua em vừa về nhà đi chơi hết 3 triệu xong… bla bla bla

– Kinh nhỉ về nhà tiêu tiền ghê vậy mà lúc chiều bảo mẹ không cho.

– Em chém nó mà, thằng khách nó bảo em ăn chơi quá.

– Em ăn chơi quá còn gì nữa, anh chỉ dám đứng từ xa nhìn thôi.

– Em buồn quá.

– Cái gì.

– Tại người ta nói em như vậy, người ta là khách, em chỉ nhớ đến khi em buồn thôi, còn anh thì là cả vui lẫn buồn à.

– (DNCM… nhớ đến khi buồn)

Quan hệ anh nhé.

– Tưởng em không muốn.

– Đâu phải mỗi mình em muốn đâu.

– Em thích nhanh hay chậm nào hì.

– Càng nhanh càng tốt.

(CLGT, tôi bắt đầu ức chế rồi)

Vừa quan hệ mà tay em vẫn cầm điện thoại nhắn tin với thằng khách kia, cái này mà gọi là yêu à, yêu cái kiểu gì thế này.

Xong xuôi, mặc quần áo, em bảo:

– Anh à ở đây buồn lắm, đi bộ ra nhà thờ chơi 1 lúc nhé.

Hôm đấy đúng vào ngày Lễ Phục Sinh, ở nhà thờ đông lắm, người ta diễn văn nghệ và nói những điều gì mà tôi nghe mù tịt chả hiểu gì cả. Giữa dòng người đông như kiến, em đứng cạnh nắm tay và tựa đầu vào vai tôi, nhìn em đường như đang hạnh phúc lắm.

– Anh hiểu gì không?

– Không em à nhưng anh thấy hay.

Cuối buổi lễ người ta phát quà gì đó mà bé tẹo, hỏi thằng bạn thì nó bảo chắc là trứng Phục Sinh thôi. Đang ngồi uống trà đá thì em gọi điện cho ai đó:

– Anh à đang ở đâu đấy, em đang ở chỗ nhà thở nè, ra đây ngồi lúc.

Đi với người được gọi là người yêu mà còn gọi cho trai rủ ra uống nước, không hiểu em nghĩ cái gì nữa.

– Về đi anh.

– Không gặp bạn em nữa à.

– Gặp gì, em nói thế thôi.

– Em mà đi trên đường này 1 mình có khi bị người ta bắt cóc luôn ý anh nhỉ.

– Ai thèm bắt cóc em, em có biết làm gì đâu, suốt ngày ăn với chơi.

– Người ta bắt em vào chỗ như em đang làm đó, anh ngốc thế, chắc em sắp lên Hà Nội làm may à, không biết em có làm nổi không nữa.

Tôi đã cố tình tránh né đến việc này rồi mà em còn cố nói ra, đối với em có khi nó là 1 việc bình thường quá chăng. Về đến phòng em móc điện thoại ra gọi cho thằng lái taxi mà hôm trước lúc tôi và em đi bộ em đã nhờ chở 2 đứa về.

– Anh à, đang ở đâu đấy, em đang ở nhà nghỉ Star nè, qua đây ngủ với em đi.

Không hiểu em nghĩ gì mà ở với tôi em toàn gọi điện cho trai nói những điều như thế, hay em nghĩ tôi cho công việc của em là không có gì nhơ bẩn. Cave vẫn chỉ là cave mà thôi, đối với em nó là bản chất rồi.

– Rủ trai đến ngủ kinh nhỉ.

– Em trêu nó thôi, không hiểu sao em lại nhớ số thằng này.

– Anh à tí mang máy điện thoại của anh đi cắm nhé. (Mình dùng glaxy s1)

– (WTF, giở trò gì thế này)Không được đâu em à, em cắm làm gì.

– Hôm nọ em về là em lấy tiền của thằng khách đưa cho em con x2 dùng đó, giờ em không muốn dính dáng gì đến nó nữa, anh cắm máy rồi đi với em trả nó luôn.

– Anh mà cắm bố mẹ anh chôn sống.

– Sáng mai em lấy lại cho anh.

– Thế để sáng mai em trả tiền cho thằng kia cũng được.

– Nhưng giờ em không muốn dính dáng gì đến thằng đó nữa, anh vì em đi.

(Em mà có tiền sáng mai chuộc máy cho tôi thì tôi đi đầu xuống đất)

– Không được thật mà..

Em không nói gì nữa, vẫn nằm nhắn tin liên tục, tôi chẳng thèm để ý, để xem em thế nào.

– Giờ anh muốn về chưa.

– Em đuổi khéo anh phải không.

– Đâu, ngủ với người yêu mình là thích nhất rồi còn.

– Em chả đuổi khéo anh còn gì, thôi anh về .

– Nhưng anh đâu còn tiền đi xe về.

– Anh về lấy tiền ở nhà trả.

– Để em đưa anh xuống, đây còn 90k nè anh cầm lấy trả tiền xe đi.

– Khỏi cần.

Đưa tôi xuống dưới, em ghé qua chỗ tiếp tân dặn có ai hỏi thì bảo em là em ở 1 mình.

Cave nó chỉ có thế thôi, tiền là tất cả, mày trông mong gì ở nó chứ, mày là thằng ngu X à, mày không có tiền thì mày nghĩ là 1 con cave có thể yêu và ở bên mày mãi được sao. Cả đêm em không liên lạc, đang ĐNCM rồi thì nhắn tin hay gọi nữa, tôi đang khinh em và tự thương hại cho chính mình sao.

Phần 13

– Anh dậy chưa, xuống đi em gặp anh 1 lúc.

– Anh hôm qua về không xoay được tiền à, thôi em về đi.

– Anh xuống đi, em đang ở dưới

Lại taxi.

– Lên xe đi.

– Đi đâu.

– Anh cứ lên đi.

Tôi đành miễn cưỡng lên xe, em cũng biết điều đó.

– Hôm qua em trả máy thằng khách mà sáng nó về để lại cái 1202 với 200 nữa.

– Ừ.

Vào quán nước gọi 1 chai c2 tôi cứ ngồi uống không nói 1 lời, em cứ ngồi cạnh nhìn tôi, tôi buồn, em cũng buồn. Rút điện thoại ra em lại gọi cho thằng khách:

– Sao anh lại làm thế, anh làm thế là em hư đó…. bla… bla….

Bây giờ làm gì, chửi cho em 1 trận ư, bảo em đúng là loại cave chỉ vì tiền ư, không tôi im lặng, tôi không muốn nói hay nhìn mặt em 1 lần nào nữa.

– Giờ em vê dưới kia đây anh nhé.

– Ừ.

Trong đời tôi chưa bao giờ tôi phải chịu nỗi nhục lớn thế này, người yêu bảo mình về để em ngủ với thằng khác, dù em là cave nhưng ít ra em cũng phải còn 1 chút danh dự chứ…. em là 1 con hàng cả thể xác lẫn tâm hồn đúng nghĩa.

2 ngày không nhắn tin liên lạc với em tôi thật sự khó cảm giác như mất 1 thứ gì đó vậy, tôi rất nhớ em nhưng lại nghĩ đến những việc em đối xử với tôi là tôi không thể chấp nhận được, mở máy hay là không…. cuối cùng tôi mở máy… thêm 12 cuộc gọi lỡ cách đây 10 phút…

– Em đang làm gì đấy.

– Em đang xem phim, sao mà mấy hôm nay anh tắt máy thế, em tưởng anh thay số rồi.

– Anh để cho em thoải mái mấy hôm không thích à.

– Em không thích à, anh có biết là em vừa tắm vừa nhìn cái nhẫn thì anh biết rồi đấy.

– Thôi anh tắt máy tiếp đây.

– Đừng làm thế em xin anh đấy.

Cúp máy, suy nghĩ 1 lúc tôi soạn tin nhắn gửi cho em:

– Mình làm bạn nhé em.

– Cái gì.

– Em thử nghĩ cái cảm giác khi em bảo anh đi về nhà ngủ để em ngủ ở đó với người khác nó thế nào không?

– Em xin lỗi, nhưng tại em không muốn cắm máy của anh nên em phải làm thế thôi, anh phải hiểu em chứ.

– Em đã hứa những gì với anh, em đã nói là không chơi bời nữa để phấn đấu về nhà sớm sao em còn mượn tiền của thằng khách làm gì, em đừng bao giờ nghĩ là em đã làm ở dưới đó rồi thì làm thêm 1 thời gian nữa cũng được, anh quá thất vọng về em, em không thay đổi, chia tay thôi.

– Em xin lỗi, những điều mà em hứa với anh giờ em đã không làm được rồi, bây giờ em sẽ không níu kéo anh nữa.

– Anh hi vọng 1 thời gian sau anh quay lại anh không còn thấy em ở đó.

– Không bao giờ, em sẽ ở cho đến khi nào bà chủ không còn ở đây nữa, anh bỏ em thế là tất cả đã sụp đổ rồi.

– Em đang chọc tức anh đấy phải không?

– Bây giờ anh không còn là gì để nói em nữa cả, anh đừng nhắn tin hay gọi điện cho em nữa cả, em xin anh đấy.

– Em sẽ cố gắng nghỉ ở đó chứ.

– Anh nghĩ anh là ai mà nói em, còn chiếc nhẫn em đưa cho bạn em đeo nhé.

– Nếu em không muốn giữ nữa thì mai anh sẽ gặp em để lấy lại, anh không muốn nó ở trên tay 1 người khác.

– Nếu vậy em sẽ vứt nó đi, anh đừng bao giờ xuống quán em nữa, em không muốn nhìn thấy anh 1 lần nào nữa.

– Em vứt đi cũng được, nếu như em thực hiện được lời hứa trước kia thì em sẽ không phải gặp anh lần nào nữa đâu.

– Được rồi em sẽ vứt nó đi, em bẻ sim và trả máy này cho thằng khách luôn, anh có biết là giờ em đang khóc không, anh đừng bao giờ tìm em nữa.

Tin nhắn tiếp theo không thấy báo cáo đã tin thành công về nữa, em đã bẻ sim thật rồi, thế là tất cả đã kết thúc rồi sao…

2 ngày, 3 ngày em đã không còn xuất hiện trong cuộc đời tôi nữa, em nhẫn tâm vứt chiếc nhẫn đó đi thật sao, hóa ra từ trước tới giờ em chưa bao giờ yêu tôi thật cả, yêu em rất buồn thậm chí đã có lúc trái tim gần như đang rỉ máu, vậy mà khi chia tay rồi tôi không thấy thoải mái chút nào vậy. Tại sao em lại khiến tôi đau lòng thế này tại sao tại sao, em đâu có gì tốt đẹp đối xử với tôi chẳng ra gì tại sao hình bóng của em lúc nào cũng hiện lên trong đầu, tại sao tối nào ngủ tôi cũng mơ thấy em… tôi không biết… có ai trả lời giùm tôi được không?

Làm cách nào để quên được em, làm thế nào mới chôn vùi được những kí ức đó… tôi đang đau khổ vì em sao… sự thật phũ phàng.

Tôi không quên được em vì tôi yêu em hay tôi quá thiếu thốn tình cảm!?!

Phần 14

– Anh à, em đây mấy ngày hôm nay em đã không quên được anh, em không thể vứt chiếc nhẫn đi được, tại sao anh lại làm thế với em.

– Vì em không thay đổi, em hãy nhìn lại những việc mà em đối xử với anh đi.

– Anh cho em 1 cơ hội cuối cùng đi, cuối tháng này, 30.4 em sẽ về, thực sự em không thể quên được những kỉ niệm mình ở bên nhau, em ốm mấy ngày hôm nay rồi.

Nếu cuối tháng em về thì sẽ là sớm hơn gần 1 tháng so vơi những gì mà hứa, đã có những lúc tôi rất khinh em nhưng thực sự tôi muốn em dứt khỏi nghề này hơn ai hết.

– Cuối tháng em đủ tiền trả nợ rồi sao.

– Anh xuống đây em sẽ nói cho anh biết.

– Cuối tuần anh xuống.

– Không em nhớ anh lắm, em muốn gặp anh ngay ngày mai, anh có biết là mấy tối nay em vừa nằm ôm mấy thằng khách vừa khóc không?

– Anh không hứa trước đâu.

Tối hôm sau tôi lóc cóc xe bus về quê, ngồi uống rượu chém gió với con bạn cấp 3 mãi chẳng thấy thằng bạn tốt đâu, tôi đành phải đi taxi xuống. Điện thoại toàn sms của em, tôi cũng kệ không trả lời, tạt vào quán tạp hóa mua loại sữa mà em hay thích xong tôi lên xe ngủ một mạch cho đến tận quán, nhiều khi tôi cũng tốt đến mức mà người ta gọi là ngu, thừa tiền. Hết mẹ 200k tiền taxi, xót cả ruột. Em đang ngồi trong nhà với 1 bé tên N, bé này đi làm còn mua được Nouvo, em thì toàn đi đốt vào bar vào sàn, có lẽ em vào đấy để tìm đại gia chăng. Coi như không thấy ai cả, tôi đi lướt qua em vào bước căn phòng số 3 quen thuộc, lúc nãy uống nhiều quá phải xả 1 cái.

Ra ngoài ghế gọi mấy chai bia tôi ngồi uống 1 mình, em vẫn ngồi trong theo dõi, không quan tâm uống tiếp.

1 chai, 2 chai đang khui chai thứ 3 thì em bước ra ngồi cạnh, nhìn em nay hốc hác tiều tụy quá.

– Ai cho uống mà uống vậy.

– Anh thích thì ai mà cấm được.

– Anh vẫn còn nhớ em thích sữa loại gì ư, em tưởng anh quên hết rồi.

– Anh vẫn còn nhớ mình bắt đầu yêu nhau từ ngày nào đó, em còn nhớ không.

– Không uống nữa.

Tôi không nhớ đã vào phòng em như thế nào, bước ra ngoài gọi bia uống tiếp, hôm nay tôi muốn say, tôi muốn quên quên hết

– Anh đi vào, không uống nữa.

Em kéo tôi vào phòng. Ừ thì vào. Nằm cạnh em mà kí ức tràn về, câu nói hôm đó của em đang văng vẳng trong đầu: “Anh muốn về nhà chưa?”

Do men hay do tôi đang tự thấy nhục nhã cho chính mình có lẽ do cả 2, đấm liên tiếp vào tường rồi gục xuống gối, tôi khóc.

– Anh làm sao đấy.

– Anh không sao.

– Có chuyện gì, anh đừng làm em sợ.

– Đã bảo anh không sao.

Em không nói gì nữa, tôi chỉ biết em quay lưng vào trong tường và cũng sụt sùi.

Mở mắt ra đã là 6h sáng, đây là lần đầu tiên xuống đây mà tôi có thể ngủ được 1 giấc như thế. Em vẫn đang ngủ, không cần biết tôi lao vào em và cứ thế 7h 8h tôi vẫn tiếp tục, tôi không thể buông tha em, người đã làm tôi trở nên thế này, tôi đang trả thù đây sao…

– Sao hôm nay anh lạ thế, chưa bao giờ anh lâu thế này cả, thôi ngưng đi anh, em mới ốm dậy còn yếu lắm, không chịu được nữa đâu à.

– …

– Anh, 30.4 về nhà em nhé, em sẽ nói với mẹ là em nợ tiền anh, như thế em mới có tiền trả nợ à.

– Làm thế sao được chứ.

– Không thì làm sao được, anh về với em đi.

– Nếu làm thế anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ dám đặt chân vào nhà em lần thứ 2 đâu.

– Cũng phải, nếu thế anh chịu khó đợi em thêm 1 thời gian nữa đi.

– Em hãy về nhà và nói với mẹ là em nợ tiền đi, sau đó em phải thay đổi, không chơi bời nữa, anh nghĩ là sẽ được thôi.

– Không được đâu, anh em mà biết là em sẽ bị đánh và đuổi ra khỏi nhà đó, anh không muốn em bị như thế chứ.

– Bố mẹ nào chả thương con, nếu em thực sự biết nhận lỗi thì sẽ không có chuyện gì cả, em nói sự thật hay quyết định ở đây.

– Thôi được rồi, em nghe lời anh, 30.4 này em sẽ về thử xem, nếu không được thì sao hả anh.

– Anh nghĩ là sẽ không thất bại đâu em ạ.

Hi vọng càng nhiều thất vọng sẽ lại càng lớn hay là sẽ có 1 câu chuyện cổ tích giữa thời hiện đại…

– 30.4 anh xuống đây rồi sáng về nhà em chơi nhá, mẹ em đang bảo dẫn bạn về chơi

– Anh nói rồi, chưa phải lúc à, mà hôm đó em về nhà nhận lỗi mà.

– Thế tối 30 anh xuống với em, xong sáng 1 em với anh lên NĐ rồi em về nhà luôn.

– Ừ, mà nhớ lấy chứng minh cho anh xem nhé, bảo mấy lần rồi mà mãi không đưa cho anh.

– Đến bây giờ mà anh vẫn chưa tin em sao, em bảo anh về nhà thì anh không chịu.

– Anh không tin là nhà em ở gần NĐ như vậy mà em dám dùng tên thật cả, với lại ở dưới đó ai cũng tên đẹp, vớ vẩn yêu nhau mà anh lại không biết tên thật của em thì đúng là trò cười.

– Anh nói thế mà nghe được à, được rồi em sẽ về lấy cho anh xem, từ trước đến giờ anh chả tin em chuyện gì cả.

– Sao em không mua cái máy mà dùng cứ mượn máy bà chủ mãi thế, tiền đi chơi thì có mà tiền mua máy thì không.

– 2 cái khác nhau mà anh.

– 30.4 không biết anh có xuống được không nữa, hôm đấy bọn bạn anh rủ uống rượu nhiều lắm, chắc say suốt ngày.

– Anh suốt ngày gạ mấy thằng bạn hội độc thân đi uống bia rượu chứ gì.

– Lớp cấp 3 của anh.

– Thế những người đó quan trọng hơn em sao.

– Đối với em anh cũng đâu phải là quan trọng nhất, em quý tiền hơn.

– Đồng tiền quan trọng thật nhưng nó không phải là tất cả.

– Tiền không phải là tất cả nhưng người ta lại làm tất cả vì tiền.

– Cái gì đấy, không nói với anh nữa, em trả máy bà chủ đây.

– Anh, em mới lấy máy nè, cũng x1 luôn anh à, từ giờ có máy nhắn tin với anh rồi, em vui lắm.

– Ừ, mà em thu dọn đồ dần đi để 30.4 về nhà là vừa.

– Em phải về thử xem có được không đã anh à.

– Có gì mà không được chứ.

Gia đình của em, em phải hiểu chứ.

Lại giờ trò gì nữa đây trời, 100% là em đang cố gắng câu giờ tôi, cơ hội này có lẽ là cơ hội cuối anh dành cho em và em đã tự đánh mất nó rồi, em tưởng tôi dễ lừa như vậy sao.

– Anh à, em đang đi xe bus lên đấy.

– Cái gì, em lên đây làm gì.

– Em nhớ anh lắm, nhỡ 30 anh không xuống thì sao?

– Tí em chết với anh.

– Sợ quá anh à, lúc nãy em đi bộ vào đây mấy thằng con trai đá bóng nó cứ xúm vào trêu.

Đi bộ với em 1 lúc thì có 1 tên đi xe máy qua, nhìn thấy em nó hét toáng lên:

– K đó à

Bơ đi như không có chuyện gì xảy ra tôi và em đi tiếp, em cầm lấy tay tôi tôi gạt ra và bảo:

– Nóng lắm à.

– Nóng cái gì nóng đưa tay đây.

Cứ đi được tầm 5m em lại tìm cách nắm lấy tay tôi còn tôi thì cố gắng trốn tránh, từ khi đã quá hiểu em đi với em thực sự tôi thấy ngại.

– Anh à vào đây mua kẹo chip chip đi.

– Cái gì, em bao nhiêu tuổi rồi còn ăn thứ này.

– Kệ em.

– Anh từ hồi lớp 5 đã không ăn thứ này rồi mà em vẫn còn ăn.

– Anh đứng lại đi, hình như người quen của em, dừng lại đi.

Cứ thấy cái taxi nào đi qua là em lại tìm cách trốn, tôi thực sự phát bực:

– Em cứ làm như lái xe taxi nào cũng quen em ý.

– Đúng rồi, lái xe taxi nào mà chả xuống quán nhà em.

– Thế bây giờ em muốn thế nào, đi không được, đứng cũng không xong, đường này 1 chiều đấy.

– Thôi, kiếm gì ăn rồi về kiếm chỗ ngủ.

Ức chế quá, bực mình lắm rồi, biết thế không đi cho xong. Hình như lần nào cũng thế em cũng chỉ mang lên đây 200k cộng với tiền của tôi may là vừa đủ, tốn kém quá. Hôm đó tôi được đổi món sang bánh cuốn, may là không bị tra tấn món bánh đa cá rô tiếp.

Lần trước bị bà cô bên nhà nghí Star hành cmnd quá nên lần này 2 đứa tôi chuyển sang nhà nghỉ khác, bước lên phòng tắm rửa chuẩn bị chiến đấu thì em nói :

– Anh à, anh có nghĩ là em lừa anh không.

– Em đã lừa được của anh cái gì đâu.

– Nhưng lần này em lừa anh thật, hôm nay không quan hệ được đâu à, tháng này em bị sớm 2 ngày.

– Có phải em đến ngày thì em mới lên đây với anh không?

– Không đến ngày em cũng lên tại em nhớ anh quá à.

Tháo chiếc nhẫn khỏi tay em, tôi cất vào ví…. em không còn là người thích hợp để đeo nó nữa

– Anh cất nhẫn em đi đâu rồi.

– Anh không biết, tối qua ngủ rơi đâu mất rồi ý.

– Anh đùa em à.

– Ai thèm đùa..

– Tí không trả liệu hồn.

– Về thôi, tí nữa là nắng lắm đấy.

– Đưa tay em cầm xem nào, anh cứ trốn vậy.

– Mới sáng ra nóng thật mà.

– Không cầm thì không đi nữa, em đứng đây.

– Ừ, cho đứng đấy.

Em nó đúng là gan lì thật, tôi phải cầm cánh tay kéo mãi mới chịu đi.

– Anh xe bus sắp đến rồi, trả nhẫn cho em.

– Sáng nay ngủ dậy anh không thấy nó đâu nữa thật mà.

– Cái gì, em không biết đâu, em tưởng anh cầm chứ, tại anh đấy, mất nhẫn rồi giờ làm sao.

– Mai anh mua cho cái khác y hệt.

– Không, em không thích cái khác.

Em đang tỏ ra lo lắng thật sự sao, nhưng lần này anh không mềm lòng nữa đâu.

– Em quay lại phòng tìm đây.

Em bắt taxi về nhà nghỉ tìm thật, nhưng giờ em có làm chuyện gì nữa đối với tôi nó đều vô nghĩa.

– Anh đâu rồi.

– Anh về nhà rồi.

– Anh có biết em lục tung cả phòng lên không, còn chui cả vào gầm giường nữa, anh cầm đúng không, nếu không tại sao em tìm không thấy.

– Anh cầm làm gì.

– Bao giờ anh mua cho em cái khác.

– Anh cũng không biết nữa.

Em im lặng 1 lúc rồi cúp máy.

Phần 15

30.4, tôi xuống với em và tự nhủ lần này sẽ là lần cuối cùng :

Hết tháng này em về chưa?

– Để mai em về nhà thử đã, không được có khi phải hết hè em mới về.

– Cái gì, em hứa với anh thế nào mà giờ lại hết hè.

Em muốn tích lũy thêm 1 ít vốn để sau này về nhà nữa anh à.

– Làm nghề khác em thấy thực sự khó khăn quá sao.

– Tại đợt này em đi làm ít, em muốn khi về nhà mình có 1 ít tiền để dành cho cuộc sống sau này.

– Em đâu phải chỉ có 1 mình đâu, em còn mẹ và 2 anh trai nữa cơ mà.

– Anh không hiểu em gì cả.

– Anh sao mà không hiểu em, em đang tự ngụy biện cho chính mình đúng không, tất cả những thứ em cần chỉ là tiền, em nói là về nhà để xin lỗi mẹ nhưng thực ra là em sẽ không làm thế đúng không.

– Em xin lỗi, em không muốn làm anh buồn nên em phải nói thế.

– Em không muốn làm anh buồn ư, hay em không muốn về nhà, đồng tiền với em thực sự nó quan trọng thế sao, em chỉ xem anh là 1 người khách, mà có khi anh cũng không bằng 1 người khách, khách người ta còn thoải mái hơn anh hiện tại.

– Tại em không muốn liên lụy đến gia đình mình, anh nói là em coi anh như 1 người khách ư.

Lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy những giọt nước mắt của em đang lăn dài trên má, quá muộn rồi em à, em có khóc nữa cũng vô ích thôi…

2 ngày, 3 ngày trôi qua, từ kể từ tối hôm đó về chúng tôi liên lạc rất ít, có lẽ cả 2 cũng đã mệt mỏi rồi, tôi sẽ cố gắng bám trụ đến ngày sinh nhật em, 20.5 tôi sẽ tặng em món quà thứ 2 và cũng sẽ là món quà cuối cùng. Sms to K:

– Sinh nhật em thích quà gì?

4 tiếng, 5 tiếng… đến tận 12h không thấy em trả lời, em coi tôi là cái gì đấy, không phải sinh nhật sinh nhẽo gì nữa, next mẹ em đi. sms tiếp :

– Từ bây giờ em đừng nhắn tin hay gọi điện cho anh nữa.

12h30 em mới nhắn tin lại :

– Thế là anh nhẫn tâm bỏ em thật sao?

– Anh dậy đi, em cần nói chuyện với anh.

– Có gì nói nữa hả em.

– Tại sao anh lại chia tay em?

– Sau những gì em đối xử với anh thì anh thấy chúng mình không tiếp tục được nữa, mình làm bạn đi.

– Nếu đã thế mình cũng không cần làm bạn luôn anh à, bây giờ anh đã lấy lại chiếc nhẫn nên em có thể chia tay anh dễ dàng được rồi.

Thoải mái quá, thế là cuối cùng cũng xong. 5h chiều đang ngồi đánh chế hăng thì em gọi điện:

– Alo.

– Em đây, anh cho em thời gian thêm 2 tháng nữa đi.

Nghe loáng thoáng có giọng con trai, tôi hỏi:

– Em đang ở đâu mà có giọng con trai vậy.

– Người qua đường thôi mà.

“Em ơi ra ngoài nói chuyện đi, người qua đường gì người yêu” rồi tiếng em la a á trong điện thoại.

Tôi cúp máy, ở với khách mà còn nói dối tôi, chắc bị nó bóp vếu nên mới la a á thế này… dkm định chọc tức tôi à. Không phải nể nang gì nữa, sms to K:

– Lần sau ở với khách em đừng có gọi điện cho anh biết chưa, em đừng để anh phải khinh em, mà tốt nhất em đừng nhắn tin gọi điện cho anh nữa, nếu không muốn bị sỉ nhục thì em biến khỏi cuộc đời anh ngay…

Anh đã bảo em đừng nhắn tin cho anh nữa cơ mà, em biến ngay ra khỏi cuộc sống của anh, ngay lập tức…

3 ngày 4 ngày tiếp tục cuộc sống tự kỉ, tôi cứ ngỡ thế là em sẽ không làm phiền tôi nữa:

K is calling

– Alo.

– Em tưởng anh không bao giờ bắt máy của em nữa.

– Anh đang đi có việc tí anh nhắn tin lại sau.

– Anh à thật sự em không thể quên được những kỉ niệm giữa 2 đứa mình, anh bảo em phải làm sao đây?

– Em đã đánh mất lòng tin ở anh rồi, không bao giờ anh tin tưởng em, dù chỉ 1 lần nữa, anh đã nói em không ra gì rồi em vẫn còn muốn nói chuyện với anh sao.

– Sự thật là em là người không ra gì mà.

Sinh nhật em thế nào rồi.

– Không có anh thì sinh nhật gì nữa.

– Anh à, em ốm rồi không lên được à.

– Em ốm đúng ngày thế.

– Anh xuống đây với em đi.

– Khi nào có tiền anh xuống.

– Mai anh xuống luôn đi, anh không có tiền thì em trả cho, em cần anh chứ đâu cần tiền của anh đâu.

– Ừ, xuống được anh xuống.

Hôm sau…

– Thôi anh không xuống với em được đâu, anh đâu có tiền, không có tiền đi đâu anh cũng không thoải mái.

– Sao anh cứ nhắc đến tiền vậy, em chán lắm rồi.

– Thôi được rồi, tối anh xuống, em đưa cho anh 500 nhá.

– Ừ, mà anh mua cho em mấy quyển truyện ma đi.

– Truyện ma anh có mà đầy, tối anh mang xuống cho.

Ghé qua PNJ mua cho em 1 chiếc dây bạc, coi như là quà tặng sinh nhật sớm cho em.

Xin phép ông bà già tối đi sinh nhật, 5h tôi ra bến đợi xe bus, đợi mãi 5h30 mới có xe, xe nay đông quá, đứng mãi mới có chỗ ngồi, đến biển thì trên chỉ còn 1 mình tôi và 1 bà chủ quán dưới đó.

7h30 nhảy xuống xe, kiếm ít đồ lót dạ tôi ra quán nước bên ven bờ biển ngồi. Ở dưới này về đêm mát quá, khác hắn không khí oi bức trên kia.

– Anh đâu rồi, lâu thế.

– Anh đang ngồi uống nước chỗ ngã 3, đường rẽ sang 2 dãy quán chẵn và lẻ đó.

– Em ra đấy với anh nhé.

– Ở đấy, anh vào giờ.

Em nay nhìn lạ quá, lần đầu tiên tôi thấy em trang điểm.

– Em đưa tiền anh tí anh trả cho bà chủ.

– Làm gì có đồng nào đâu, thấy anh thế này là em vui rồi.

– Em đùa anh đấy à, thế anh về đây.

– Bắt taxi về đi.

– Về luôn.

– Anh ở đây, đừng đi đâu, em đi lấy tiền cho anh.

Gọi 1 con mực và mấy chai bia tôi ngồi uống 1 mình, con bé tên N nhìn thấy tôi thì cười toe toét vẫy tay :

– Hi.

– Biết anh là anh không mà chào như đúng rồi thế nhỉ.

– Mua sữa cho K.

– Lần trước anh bảo em nhầm người rồi mà em không tin.

Ngồi uống 1 lúc thì em về :

Đại gia nhỉ.

– Kệ chứ, cùng lắm cắm điện thoại.

– Em uống với anh, mà đưa ví đây.

Trong ví tôi còn 250k, em mang về 500k nữa, trả tiền phòng tiền đồ nhậu thì còn 100k.

– Ra bờ biển ngồi đi anh.

– Okie.

Em nắm tay tôi, lần này tôi không tránh né nữa, hôm nay sẽ là hôm cuối cùng tôi xuống dưới đây và cũng có thể là lần cuối tôi gặp em. Ngồi trên bờ biển, em kéo tay tôi vòng sang eo em và cứ giữ chặt như thế, đằng sau 2 đứa rất nhiều người đang nhìn 2 đứa tôi, vợ chồng chủ quán, khách, và cả những bé giống như em vậy :

– Lí do nào đã khiến anh thay đổi quyết định không đến với em nữa.

– Có nhiều lí do lắm, lí do chính là em hứa hẹn quá nhiều nhưng không làm được điều gì cả.

– Em biết lỗi là do em, em biết anh đã mất lòng tin ở em và anh sẽ không quay lại với em nữa, anh có biết hôm anh nói chia tay em em đã đi uống say không, tối nào em cũng nằm suy nghĩ, cái hôm mà em nhắn tin nhầm cho anh ý là em cố tình đó, em biết anh vẫn còn quan tâm đến em, thế là đủ rồi, anh không có gì muốn nói với em sao.

– Anh đã nói quá nhiều rồi, anh không muốn làm tổn thương em nữa, vì chắc chắn nếu anh nói ra em sẽ đau lòng.

– Em nói những điều này không phải để anh quay lại với em, em muốn nói ra để anh hiểu em thế là em nhẹ nhõm rồi.

– Anh à, bao giờ mới đếm hết được sao trên trời nhỉ.

– Anh nghĩ có lẽ là không nhưng tối nay anh sẽ ngồi đếm với em.

– Anh à, giờ em bận rồi, anh vào ghế ngồi đi.

– Anh ngồi đây mát lắm chẳng muốn vào nữa.

Tôi cứ ngồi đó, tôi không biết bây giờ mình muốn gì nữa, tôi chỉ biết mình buồn rất buồn, tiếng gió ào ạt và tiếng sóng biển đang vỗ ầm ầm không át được tiếng của em bên trong quán ngay sau lưng tôi:

– Anh, đau em.

Người mà tôi có tình cảm đang bị người khác thọc tay vào áo ngay kia thôi thôi cách tôi chỉ 5m ngay giữa con mắt bao nhiêu người, em vẫn phải vui vẻ chỉ có thể tìm cách trốn tránh mà không thể kháng cự, người ta gọi đấy là “chào hàng”. Đó nghề của em đó, dùng thân xác để mua vui cho thiên hạ, nhiều khi thấy trên ngực em có những vết bầm tím mà tôi đau không nói lên lời.

Có ai hiểu được cảm giác của tôi không, cái cảm giác này phải gọi là gì đây… bất giác từ tiềm thức khóe môi tôi nở 1 nụ cười không thành tiếng.

– Anh à đến giờ qua đêm rồi, vào phòng thui, anh đợi em 1 lúc nhé

Chốt cửa em ra ngoài để tôi 1 mình trong đó, nhiều lúc tôi không thể hiểu em muốn gì và nghĩ gì, em nói em nhớ tôi thế mà giờ để tôi nằm đợi 15 phút rồi mà chưa thấy đâu. Nhớ ra lúc nãy em rủ thằng lái taxi chơi bài, bực mình quá chắc đang đánh lốc rồi, móc điện thoại tôi nhắn tin cho em:

– Chơi bài vui quá nhỉ

Em không trả lời, 5 phút sau em vào mặt buồn thiu

– Có bài đâu mà chơi, anh nhìn vết ở tay em nè, em ốm vừa đi chuyền 2 chai nước hôm qua mà anh không tin.

Em lôi quyển truyện ra đọc, tranh thủ tôi cầm điện thoại chụp vài kiểu nhưng bị em xóa hết để lại đúng 1 tấm.

– Em, dậy đi.

Gọi đến cả nửa tiếng em mới chịu dậy…

– Quà sinh nhật cho em đây.

– Thế còn nhẫn của em đâu.

– Nhẫn nào.

– Anh mua bao nhiêu vậy.

– Đã là quà thì không hỏi giá, anh về đây.

– Đợi tí, em đi cùng anh.

Nắng to quá, 1 tay cầm ô 1 tay nắm lấy bàn tay tôi tôi em bảo:

– Đi thôi anh.

Nhiều chủ quán thấy lạ nhìn theo trêu 2 đứa: “K ơi, anh nào mà trẻ đẹp trai thế”

– Làm bạn thế này tốt hơn đúng không em.

Sinh nhật này em không tổ chức nữa, 21 em lên Hà Nội có công chuyện, em qua gặp anh 1 lúc rồi em đi.

– Sao sinh nhật em không tổ chức nữa?

– Có quà của anh là đủ rồi.

Đợi mãi không có xe bus, em cứ đứng đó với tôi hơn 1 tiếng, bà chủ em đi xe máy qua nhìn 2 đứa chằm chằm mà không nói gì.

– Anh à lên cái xe đi Hà Nôi kia cũng được kìa.

– Ừ, anh lên xe luôn đây.

Ngồi trên xe được 1 lúc, thì em có người ra đón, vừa đi em vừa ngoái lại vẫy tay tôi:

– Về đến nhà nhắn tin cho em.

Tôi thực sự không hiểu nổi em, có những lúc em rất quan tâm rồi có khi lại thờ ơ, thứ tình cảm của em dành cho tôi thực sự nó là gì đây……….

Phần 16

3 Ngày sau… đúng 12 giờ đêm… sms to K

– Sinh nhật vui vẻ em nhé.

Em không trả lời…

Sinh nhật em tôi đã không ở cạnh bên cạnh em, tôi đã nghĩ đến ngày đó tôi sẽ mua 1 chiếc bánh nhỏ nhỏ xinh xinh mà trên đó có tên của em, tôi sẽ được chứng kiến cảnh em thổi nến, ngày hôm đó em sẽ chỉ là của là riêng tôi, tôi và em sẽ rất hạnh phúc… nhưng tất cả chỉ là tưởng tượng mà thôi…

Suốt từ hôm tôi về em đã không liên lạc với tôi nữa, em làm thế là đúng, anh và em chúng ta nên quên nhau đi như thế sẽ tốt cho cả 2.

Lang thang trên mạng, tình cơ tôi phát hiện em được nhắc trên một web đen, đúng tên em, đúng tên quán… nhưng không có hình. Người ta nói em dâm lắm, chỉ cần dẻo mồm 1 chút là có thể dẫn ra nhà nghỉ phang free, quen biết 1 chút có thể gọi em đến tận nơi phục vụ miễn phí, cái thói quen hôn má thì đúng là em rồi không lệch đi đâu được nữa, thế mà tôi thì sao, tôi là người yêu mà còn không bằng 1 thằng khách, ngồi xe bus lên đây 1 lúc mà em cũng kêu mệt, quan hệ thì em cũng kêu mệt… để lần khác đi anh.

Gọi điện cho em, tôi hét lên trong điện thoại những thứ tôi đọc được, em hoảng hốt bảo trên đó có gì, có hình hay phim không, chỉ có vài dòng review thôi sao…

– Anh đang cố gán điều đó cho em đúng không.

– Tên em, đúng số nhà quán em thì còn gì để nói, chẳng lẽ người ta đặt điều cho em làm gì, người ta có thù oán gì em đâu.

– Em không tin, mai em lên Hà Nội có việc rồi em gặp anh.

– Tốt nhất là em không nên gặp anh, anh không muốn làm tổn thương em đâu.

Hôm sau…

Trời mưa to lắm, hôm nay là ngày em lên Hà Nội, và em đã không gặp tôi…

Thất vọng 1 chút vì không gặp được em nhưng có lẽ không gặp sẽ tốt hơn.

Một ngày nữa trôi qua…

Em gọi…

– Em đang ở trên Hà Nội về, tí anh ra chỗ cũ đi mình gặp nhau.

– Trời đang mưa mà, tí em đi taxi vào đây đi.

– Ừ.

– Em đến rồi, anh ra đi.

– Okie.

Vẫn là chiếc xe taxi Mai Linh quen thuộc, lái xe em cũng quen nốt. Mở cửa xe em xuống hàng ghế bên dưới ngồi cạnh tôi:

– Giờ anh muốn đi đâu?

– Em ăn gì chưa, mình đi ăn.

– Ừ, lại đi ăn bánh đa cá rô anh nhé.

– Ừ.

Vẫn là cái quen nhỏ quen thuộc mà tôi và em vẫn hay ăn ngày nào, chỉ khác hồi đó chúng tôi vui vẻ cười đùa bây giờ cả 2 chỉ biết im lặng. Tôi lẳng lặng ăn, em ngồi cạnh cứ nhìn tôi, đang ăn thì em có điện thoại, bạn gọi hay khách gọi tôi không biết:

– Em đang ở NĐ, em đi với bạn, bạn trai… người yêu… người yêu.

Đến giờ mà em vẫn còn gọi tôi là người yêu sao. Buông đũa, không ăn nữa em cũng không ăn, dương như em không đói thì phải.

– Bây giờ anh muốn đi đâu.

– Kiếm phòng nào nói chuyện đi em.

– Ra nhà nghỉ Star nhé.

– Okie.

Trên xe tôi tiếp tục im lặng, tôi không muốn nói gì cả và tôi cũng không muốn cho anh lái xe taxi biết chuyện của 2 đứa. Em móc gọi điện thoại gọi cho ai đó:

– Sáng nay em về vội quá anh cho em gửi lời chào anh Tony nhé, sáng nay em đi ăn bánh cuốn rồi đủ thứ linh tinh rồi, 2 ngày em nữa em sẽ trả lời anh.

Em đi đang xem việc trên Hà Nội, việc gì, tôi biết trong lòng thực sự muốn hỏi nhưng tôi không thể, tôi không biết mình phải bắt đầu từ đâu.

Nhà nghỉ Star đường Trần Nhân Tông phòng 301.

– Đâu, anh cho em xem trên mạng người ta nói gì về em.

Cầm điện thoại đọc được 1 đoạn, em nói:

– Em chẳng hiểu gì cả, nhưng đây không phải là em, em chẳng có gì để lo lắng cả.

– Em đang nói dối anh phải không?

– Em chẳng có gì phải nói dối cả.

– Hôm qua lên Hà Nội trời mưa chẳng đi đâu chơi, tối buồn quá em gọi người quen vào ngủ cùng.

– Hàng của em trên đó à?

– Ừ, hàng trên đó của em, tối qua em qua đêm với nó.

– Trước kia yêu anh chưa bao giờ em lên đây để qua đêm với anh cả chỉ khi nào em đến ngày thôi.

– Em đi có công chuyện thôi, tối đến 1 mình buồn lắm nên em gọi nó vào.

– Sáng dậy người ta trả cho em bao nhiêu.

– Làm gì mà phải trả tiền, nó chỉ vào ngủ với em thôi.

– Không quan hệ.

– Người ta thuê phòng cho em rồi ngủ ở đấy, cứ ngủ với nhau là phải làm gì à, em không phải là nô lệ tình dục của người ta.

– Anh không tin trên đời có nhiều người tốt thế.

– Ít ra người ta còn tốt hơn nhiều người ở NĐ này.

– Em đang nói anh đúng không.

– Em không nói anh mà em nói nhiều người khác, anh muốn về chưa, hôm qua đi đường mệt lắm em muốn về dưới kia ngủ.

– Nằm đây mà ngủ.

Em không trả lời.

– Được rồi, thế về em nhé.

– Lúc nãy vừa bảo ngủ giờ lại bảo về.

– Thế ngủ đi.

Em ngủ thật, nhìn em thế này tôi thật sự muốn che chở bảo vệ cho em, nhưng sau những chuyện đã xảy ra tôi không thể tiếp tục được nữa, kéo dài chỉ thêm đau khổ, cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu cả.

Vòng tay ôm em, em cũng quay lại ôm lấy tôi, lần này là lần cuối cùng mình gặp nhau rồi, anh muốn giữ lại hình ảnh đẹp nhất của em trong kí ức. Tại sao mình lại gặp nhau trong hoàn cảnh thế này hả em, giá như em không làm nghề này thì có lẽ mọi chuyện sẽ khác.

Em có tin nhắn, hóa ra bà chủ em đang giục về. Danh bạ của em vẫn còn số của tôi nhưng bây giờ nó là chỉ là XX giống như Quang X bên trên vậy không còn là MyLove và có cái icon trái tim như xưa nữa.

– Bà chủ em gọi về nè, nhắn tin lại đi không về bà ấy lại hét toáng lên.

– Kệ, em về đây.

Kéo em vào lòng, tôi nằm đè lên em:

– Anh làm gì đấy, bỏ ra em còn về.

– Ở đây 5h30 bắt xe bus rồi về, giờ mới 3h.

Bà chủ em đang giục em ầm ầm đây này, thôi bỏ em ra đi em về.

– Ai cho mà về.

– Sau tất cả những chuyện đó bây giờ anh vẫn muốn quan hệ với em sao.

– Thế em có đồng ý không.

– Anh coi im lặng là đồng ý, nhấc người lên đi em

Em im lặng nhắm mắt và khẽ nhấc người lên. Để em nằm đó tôi vào nhà vệ sinh tắm qua 1 lúc, lau khô người 1 cách vội vã tôi vội trở vào phòng, em đã kéo khóa quần xuống tự bao giờ…

Đối với em nó chỉ là việc quá bình thường vậy sao, thật sự em không có 1 chút cảm xúc gì ư…

Nhanh chóng vội vã, mặc quần áo xong em cứ đứng đó nhìn tôi khuôn mặt ủ rũ chứa đầy tâm sự, bây giờ em lại không muốn về nữa ư. Tiến lại gần hôn lên 2 má em mỗi bên 1 cái, chúng tôi đứng giữa phòng ôm nhau thật chặt, ôm đi em sẽ không còn lần nào nữa cả anh sẽ không gặp em nữa đâu…

– Em có uống sữa nữa không?

– Hình như hết loại mà em thích rồi.

– Vẫn còn mà cái loại con bò đúng không, chị ơi tìm cho em xem còn không.

1 hộp duy nhất và cuối cùng còn trong tủ lạnh.

– Đây uống đi mẹ trẻ.

– Đấm cho giờ, ra ngoài đi em gọi xe rồi.

– Cầm lấy ít tiền mà đi xe về nè.

– Tí em đi taxi về luôn.

– Em còn nhớ cái gì đây không?

– Trả cho em, anh đeo lại nó cho em đi.

Từ từ và chậm rãi, tôi đeo lại chiếc nhẫn cho em, vẫn vừa khít như ngày nào, nhưng không phải là bắt đầu mà lại là kết thúc 1 tình yêu…

– Chụt… đẹp quá anh nhỉ, anh có biết là em nhớ nó lắm không?

– Xe đến rồi kìa, em về đi, anh giờ đi có việc lúc.

– Anh lại đi uống bia đúng không?

– Không, anh có việc thật mà.

– Bibi anh…

Bước từng bước trên con đường quen thuộc nơi mà tôi và em nắm tay nhau vui vẻ cười đùa, ngay ngã rẽ kia em đã ngủ gục trên lưng tôi, nhà thờ này nơi tôi đã đứng ôm trọn em từ phía sau, điểm dừng xe đó là nơi em vừa ngồi lên đùi vừa tìm cách che nắng cho tôi vì sợ tôi ốm.

– Anh à, anh có mệt không?

– Anh à, nắng thế này ốm đó, ngồi lui vào đi.

– Uống bia rượu nhiều không tốt đâu, em không thích à, anh không chịu nghe lời em gì cả, em ghét anh

Tất cả chỉ còn là kí ức đẹp…

Tất cả những thứ anh cần là em tôn trọng và yêu anh thật sự.

Tôn trọng ở đâu khi em bỏ người mà em mới nhận lời yêu để đi gặp khách của em, tôn trọng ở đâu khi những lúc mặn nồng với người mà em lưu là MyLove em còn cầm điện thoại nhắn tin cho khách của em, tôn trọng ở đâu khi em đuổi cái người mà em vẫn gọi là anh yêu về nhà để em ngủ với khách của em, tôn trọng ở đâu khi cái người mà em lừa dối người mà em nói là em sợ đánh mất hết lần này đến lần khác, tôn trọng ở đâu khi em đang ở với khách mà vẫn gọi điện cho anh rồi la oái oái ở trong điện thoại, tất cả cũng chỉ vì đồng tiền phải không em… tình yêu của em nó chỉ đến như vậy thôi sao…

Anh không ngốc nhưng chỉ tại anh quá tốt với em nên anh đã tự biến mình thành 1 thằng ngu…

Có bao giờ em đặt mình vào vị trí của anh và suy nghĩ, hay thật sự cái thứ tình cảm đó không phải là tình yêu, hay em đã ở dưới kia quá lâu và em đã quen với cuộc sống làm cave mất rồi.

Khi em nói là tối ngủ 1 mình buồn lắm em có biết anh nghĩ thế nào không, anh xin lỗi, em chỉ là 1 con cave cả thể xác lẫn tâm hồn.

Gục mình trong phòng, người nồng nặc mùi bia, hình như tôi đang mơ:

– Anh à, em về nhà rôi, bây giờ em sẽ làm lại cuộc sống của mình, anh sẽ vẫn ở bên em chứ

– Em có biết anh mong chờ cái ngày này từ bao giờ rồi không, bắt đầu từ tối nay em sẽ ngủ 1 mình chứ…

Nhưng đó cũng chỉ là giấc mơ mà thôi… Cave vẫn chỉ là cave mà thôi…

— Hết —

Truyện cùng chủ đề